Chương 17

Cơ Trúc hận không thể cào Giáng Bách hai cái, chưa từng thấy ai lười như vậy. Đồ đạc của mình không chịu dọn, lộn xộn thì thôi, lại còn muốn mèo như nàng đi thu dọn giúp.

Đang định nhe răng trợn mắt, Giáng Bách đột nhiên nhét một viên đậu đường vào miệng nàng, cười tủm tỉm nói: 
“Sau này cho ngươi ăn đồ, chính là tiền công của ngươi.”

Viên đậu đường ngọt ngào tan trong miệng, Cơ Trúc ngơ ngác: 
“???”

Nàng trừng mắt nhìn yêu nữ, cảm thấy ngay cả Chu Bái Bì cũng không bỉ ổi bằng nàng.

Giáng Bách xoa đầu nàng, ấn tai nhỏ xuống rồi lại bật lên, chậm rãi nói: 
“Bằng không ngươi ăn mà không trả tiền sao? Ta, Giáng Bách, không nuôi kẻ ăn không.”

Cơ Trúc hít sâu một hơi, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Người ở dưới mái hiên, nào có đạo lý không cúi đầu.

Nàng hiểu, nàng đều hiểu.

Nhưng vẫn tức giận.

Trời đánh yêu nữ. Một con mèo nhỏ yếu đuối như nàng cũng bị bóc lột. Quả thật vô nhân tính.

Hạ Diệp sư muội cắn một miếng đùi gà, chỉ vào cái đuôi đang dựng lên của Cơ Trúc, khẽ nói: 
“Nàng hình như sắp bị ngươi chọc tức chết rồi.”

“Thật sao?” 
Giáng Bách nhướng mày, cười nhạt: 
“Không sao, vật nhỏ như nàng, tức chết rồi ta còn có thể nuôi thêm vài cái.”

Hạ Diệp sư muội nghẹn lời, không nói thêm được gì.

Cơ Trúc nghe xong thì suýt nữa tức đến muốn cắn người. Chưa từng thấy ai ác độc như Giáng Bách. Ngay cả mèo cũng không tha. Không quan tâm nàng sống chết.

Nghe nàng nói “tức chết rồi còn có thể nuôi thêm vài cái”, Cơ Trúc thật sự giận. Nàng giận dữ hất cái tay đang nghịch trên đầu mình ra, chạy đến ôm lấy chân Quỳnh Âm.

Ở bên Quỳnh Âm, nàng cảm thấy tâm trạng vui vẻ, có thể sống lâu.

Ở bên yêu nữ, không chỉ đoản thọ, nàng còn lo mình tức đến mức mọc u tuyến sữa.

Nhưng… mèo có bị u tuyến sữa không nhỉ?

Cơ Trúc nằm trên đùi Quỳnh Âm, nghĩ không ra, rồi cũng không nghĩ nữa, ngáp một cái, lại bắt đầu thấy mệt.

Quỳnh Âm nhẹ nhàng vuốt ve nàng, dịu dàng cười nói: 
“Tiểu miêu, hình như ta chưa từng thấy ngươi liếm lông nha?”

Cơ Trúc nghẹn lời, cúi đầu nhìn bộ lông của mình. Tuy nàng rất thích lớp lông mềm mượt này, nhưng nàng không phải mèo thật, bảo nàng dùng lưỡi liếm thì… xin lỗi, nàng không làm được.

“Lông của ngươi càng ngày càng dài, không chăm sóc sẽ dễ bị rối.” 
Quỳnh Âm dùng ngón tay vuốt nhẹ bộ lông, mềm mại như đang vuốt một khối ngọc ấm.

Cơ Trúc cứng họng. Chuyện này nàng thật sự lười không làm.

Ở xa, Giáng Bách nhìn Cơ Trúc giận dỗi chạy đi tìm Quỳnh Âm, lại thấy hai người hòa thuận vui vẻ, cảm thấy viên đậu đường mình cho có vẻ là vô ích.

“Ghen sao?” 
Hạ Diệp sư muội khẽ hỏi.

Giáng Bách mỉm cười, đuôi mắt cong cong càng làm khuôn mặt yêu dã thêm phần quyến rũ. Giọng nàng nhẹ nhàng: 
“Ừm? Ngươi nói gì?”

Hạ Diệp sư muội rùng mình, ngượng ngùng cười rồi lùi xa một chút, trong lòng thầm nghĩ người này sao dễ nổi giận thế, lại còn cười như hồ ly.

Giáng Bách thu hồi ánh mắt, liếc nhìn con mèo nhỏ đang vẫy đuôi lười biếng, ánh mắt hơi lạnh.

Vật nhỏ không biết tốt xấu như vậy, lại khiến mình ghen sao?

Thật nực cười.

Hai ngày sau, đoàn người đến Võ Thành, chọn một khách điếm yên tĩnh để nghỉ ngơi, tạm thời không tiếp tục lên đường, chờ Tổ Tâm và Hạ Diệp trở về.

Trong thời gian chờ đợi, mọi người đều ra ngoài dạo chơi, trải nghiệm phong cảnh nơi đây. Chỉ có Giáng Bách là suốt ngày không ra khỏi phòng, ngay cả ăn cơm cũng bảo mang vào.

Cơ Trúc u oán nhìn chằm chằm vào cửa sổ phòng Giáng Bách, trong lòng đầy phẫn uất.

Nàng không ra khỏi cửa thì thôi, còn không cho nàng ra ngoài. Dù có Quỳnh Âm dẫn đi cũng không cho phép.

Cơ Trúc cảm thấy mình đã tức đến mức trong lòng toàn là dấu chấm than trách móc yêu nữ.

Giáng Bách thì đang nhìn chằm chằm vào giếng nước trong sân, trong lòng do dự không biết Tổ Tâm bị thương nặng đến mức nào mà phải trì hoãn lâu như vậy.

Huống chi bên cạnh còn có người Dược Vương Cốc là Hạ Diệp.

Thấy Giáng Bách không chú ý đến mình, Cơ Trúc rón rén đi đến cửa phòng. Nhìn cánh cửa đóng chặt, nàng phân vân không biết mở thế nào. Dùng miệng thì không được, dùng móng vuốt thì…

Nàng quay đầu nhìn trộm Giáng Bách, thấy nàng vẫn đang nhìn ra cửa sổ, liền thử giơ móng vuốt gõ nhẹ vào mép cửa. Tiếng vang rất nhỏ, Cơ Trúc căng thẳng, không thấy Giáng Bách có phản ứng gì, liền cố trấn tĩnh gõ thêm lần nữa.

Lần này nàng dùng lực hơi mạnh, tiếng móng vuốt trượt qua ván cửa vang lên rõ ràng. Cơ Trúc chột dạ, quay đầu lại muốn kiểm tra phản ứng của Giáng Bách — thì thấy Giáng Bách đã ngồi xổm ngay sau lưng mình từ lúc nào.

“Miêu!” 
Ma quỷ à!

Cơ Trúc bị dọa đến nhảy dựng lên, vẻ mặt hoảng hốt nhìn Giáng Bách, hoàn toàn không biết nàng đã xuất hiện sau lưng mình từ bao giờ, lại còn nhìn mình bao lâu rồi.

Thấy tiểu miêu bị mình dọa đến dựng cả lông, Giáng Bách chống cằm, vẻ mặt không hài lòng, cau mày nói: 
“Gan nhỏ như vậy mà còn dám chạy loạn?”

Cơ Trúc bị dọa đến mức ngoài tiếng kêu ban đầu, không phát ra được âm thanh nào, chỉ có thể trừng mắt nhìn nàng.

Giáng Bách nhíu mày, nhìn đôi mắt đờ đẫn của nàng, trong mắt hiện lên một tia lo lắng. Không lẽ bị mình dọa đến hỏng rồi?

Nàng vội vàng ôm lấy Cơ Trúc, vận chuyển linh lực kiểm tra tình trạng cơ thể. Sau khi xác định gan nàng vẫn ổn, Giáng Bách thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cảm thấy hơi đau đầu.

Giáng Bách thật sự không hiểu vì sao lá gan của Cơ Trúc lại nhỏ đến thế. Nàng chỉ đột nhiên xuất hiện phía sau thôi mà, hơn nữa nàng là chủ nhân của Cơ Trúc, đâu phải kẻ xấu. Vậy mà phản ứng của nàng lại giống như vừa gặp ma.

Giáng Bách dùng linh lực từng chút một giúp nàng thư giãn cơ bắp đang căng cứng, trong lòng thở dài. Rốt cuộc nàng đã nuôi một con vật nhỏ yếu đến mức này. Nếu đặt nàng vào chiến trường, chỉ với dáng vẻ bị dọa ngốc như vừa rồi, chết bao nhiêu lần cũng không biết.

Luồng linh lực dịu dàng len lỏi trong cơ thể, Cơ Trúc dần dần phục hồi tinh thần. Nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của yêu nữ, nàng đột nhiên không kìm được mà há miệng khóc òa lên. Hai mắt ngấn nước, trông vô cùng thê thảm và đáng thương.

Giáng Bách đứng hình.

Thấy nàng khóc, Giáng Bách lập tức luống cuống. Nàng đặt Cơ Trúc lên bàn, định lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng, nhưng vừa đưa tay đến nửa chừng, thấy nàng khóc dữ quá lại khựng lại, cuối cùng hơi xấu hổ rút tay về.

Làm linh sủng nhà mình khóc, đúng là chẳng có gì đáng khoe khoang.

Cơ Trúc vừa khóc vừa nghẹn ngào, cúi đầu dùng móng vuốt lau nước mắt, ánh mắt đầy ủy khuất nhìn yêu nữ.

Ai mà chẳng sợ khi thấy một gương mặt to đùng đột nhiên xuất hiện sau lưng mình như u linh. Nghĩ lại khoảnh khắc đó, Cơ Trúc vẫn còn thấy lạnh sống lưng.

Giáng Bách thấy nàng như vậy, gãi gãi chóp mũi, cuối cùng lấy ra một viên đậu đường đưa đến trước mặt nàng: 
“Cho ngươi, coi như bồi thường.”

Dọa linh sủng đến khóc, cho dù nàng có lạnh lùng đến đâu, cũng không thấy đó là chuyện hay ho gì.

Cơ Trúc giận dữ vung móng vuốt, hất tay nàng ra. Viên đậu đường màu nâu sẫm lăn xuống đất, phát ra tiếng lộc cộc vang vọng.

Giáng Bách: “…”

Tính tình hình như càng lúc càng lớn rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #bhtt#ttbh