7
7.
Tông môn thi đấu định ở cuối tháng, chia ra hai tổ Luyện khí kỳ và Trúc cơ kỳ. Vì tu sĩ Kim Đan trong tông môn đại bộ phận đã ra ngoài lịch luyện, trừ phi có đại sự cơ bản sẽ không trở lại tông môn, cho nên Trúc cơ kỳ là căn nguyên của tông môn.
Càng gần ngày thi đấu, Vân Thời càng điên cuồng tu luyện. Nàng biết cực hạn của mình ở nơi nào nhưng vẫn trăm phương ngàn kế vượt qua. Tu vi tăng trưởng để nàng có thể bước đến càng xa, và nơi đó là rất xa xôi.
Thi đấu có hai hình thức : rút thăm và khiêu chiến. Tu sĩ có tu vi gần nhau một nhóm, giới hạn bốn tầng. Nếu gần nhau thì tốt, nhưng nếu là Luyện khí một đụng Luyện khí bốn thì không cần lo nghĩ chi nữa.
Và Thiên Cơ hình dung Luyện khí kỳ tỷ thí này là buổi gà nhà đá nhau.... Có điều, tới gần thời điểm tỷ thí, tông môn lại truyền tới tin tức : ban đầu là chỉ có Thiên Khung Tông nội - ngoại môn đệ tử tỷ thí, đột nhiên biến thành ba tông thi đấu. Diễn Thánh Tông và Thanh Vân Tông cũng phái đệ tử đến tham dự. Đệ tử của Thiên Khung tu vi cao nhất cũng chỉ là Luyện khí mười, mà Diễn Thánh Tông lại phái tới Luyện khí đại viên mãn. Tông môn đệ tử nghe tin cũng bất mãn nhưng chưởng môn dàn xếp rồi.
Tu sĩ chỉ có không ngừng chiến đấu mới có thể tự thân rèn luyện.
"Ngươi biết không, Diễn Thánh Tông phái đệ tử Luyện khí đại viên mãn tới!"
Thời điểm đưa linh thạch cho Thiên Cơ, Trương Quan Sơn nói, vẻ mặt cười trên nỗi đau của người khác, cũng không đợi Thiên Cơ đáp lại, hắn tiếp tục,
"Người kia tên gọi Mạnh Hoằng, là người theo đuổi Bách Lý Huân, lúc trước hắn cũng muốn gia nhập tông môn chúng ta nhưng bị Diễn Thánh Tông đoạt đi."
Nói đến đây, Trương Quan Sơn có vẻ tiếc nuối.
"Thì sao?"
Thiên Cơ ngắm nhìn ngọn núi Vân Thời tu luyện, hờ hững đáp. Rồi nàng đánh giá Trương Quan Sơn:
"Tại sao lâu như vậy rồi mà ngươi chỉ mới Luyện khí bốn?"
Trương Quan Sơn sửng sốt, mặt hết hồn. Nàng - một cái Luyện khí một - còn không thấy ngại lại đến chỉ trích ghét bỏ hắn? Nhưng mà nghĩ đến linh phù trong tay Thiên Cơ, hắn cười gằng, đáp:
"Thiên tư ngu dốt, không so được với Vân Thời sư muội."
Cũng cùng thời điểm gia nhập mà tu vi Vân Thời sư muội người ta tựa như phi kiếm ngồi, chớp mắt đã đến Luyện khí tám. Tốc độ thật yêu nghiệt! Lại thêm được trời ưu ái Lôi linh căn... Trương Quan Sơn không khỏi đố kỵ.
Thiên Cơ đánh giá Trương Quan Sơn một hồi, gật đầu nói:
"Xác thực, ngươi sao có thể so với Vân Thời?"
Trương Quan Sơn: "..." Nếu muốn bình chọn nữ tu nói chuyện không được hoan nghênh nhất, không phải Thiên Cơ sư muội thì không còn ai có thể đoạt giải!
"Hàng năm tông môn thi đấu, có ai cá cược không?" Thiên Cơ tò mò hỏi.
Trương Quan Sơn gật đầu. Việc này hắn cũng là nghe các sư huynh nói. Nguyên bản tông môn của mình đã có đánh cược, bây giờ ba tông thi đấu có lẽ càng thêm náo nhiệt. Nhìn xem Thiên Cơ kích động, hắn nói:
"Lần này người đặt Mạnh Hoằng tương đối nhiều, vì hắn rất được yêu mến, không biết có bao nhiêu thiếu nữ quỳ dưới đạo bào của hắn nữa. Chỉ là một thiếu niên phong lưu như thế lại vì Bách Lý Huân khuynh đảo."
"Âu cũng là tiểu tử chưa trải sự đời." Thiên Cơ chép miệng nói.
Trương Quan Sơn oán thầm: Nói như ngươi gặp bao nhiêu việc đời vậy.... Nói chuyện không khớp nhau, Trương Quan Sơn giao đồ cho Thiên Cơ xong tranh thủ chạy đi. Nàng mỗi lần đều gấp đôi nhiệm vụ, hắn nào chịu nổi? Không có thời gian tu luyện luôn!
Biết tin tông môn thi đấu rồi, Vân Thời vẫn tu luyện trong trọng lực trận, bất quá nàng không tiến giai mà là củng cố tu vi. Mấy vạn lần vung kiếm, cùng một chiêu thức ngược lại khiến nàng ngộ ra vài thứ. Nhìn xem huyền thiết trên tay, có một loại cảm giác nắm chặt linh kiếm.
Vạn vật vô hình, kiếm cũng vô hình.
Ba tông thi đấu. Làm chủ nhà, Thiên Khung Tông tự nhiên đảm nhiệm chủ trì. Diễn Thánh Tông tới một Kim đan trưởng lão; Thanh Vân Tông thì có Nguyên anh chân nhân Tần Kính dẫn đội. Hai bên mỗi tông đều có năm đệ tử Luyện khí kỳ tinh anh, từ Luyện khí bảy đến Luyện khí đại viên mãn. Theo quy củ thì họ không cần tham gia các trận mở màn, chỉ cần đợi đến cuối cùng lên lôi đài là được.
Tại mở màn, người ta quan tâm nhất chính là phần thưởng.
"Phần thưởng cuộc tranh tài lần này——"
Thiên Khung Tông chưởng môn Đạo Diễn cười nói không hết câu, cố ý chờ đám đông xôn xao mới phất tay. Giữa không trung lập tức xuất hiện một thủy kính, bên trong có ba cái đĩa.
"Hạng nhất sẽ là một hạt giống, cụ thể là gì chúng ta cũng không biết. Nhưng có thể bồi dưỡng ra hẳn là rất lợi hại."
Đám đông lập tức xôn xao. Ai hạng nhất thì không ai biết, nhưng phần thưởng quá tầm thường thì ai cũng có thể biểu đạt.
"Thiên Khung Tông có phải sợ đồ tốt rơi vào tay Mạnh sư huynh không? Nên mới đưa ra vật phẩm như vậy?"
"Hạt giống này là Diễn Thánh Tông các ngươi cung cấp mà!"
Dưới đài nói gì Đạo Diễn đều nghe, hắn cũng không trách cứ, ngược lại giới thiệu phần thưởng hạng hai:
"Hạng hai là Trung phẩm Thanh tâm đan."
Phía dưới quả nhiên lại sôi trào.
Thanh Tâm Đan là Huyền giai đan dược, rất khó luyện chế, có tác dụng lúc tiến giai sử dụng một viên có lợi cho việc bài trừ tâm ma. Cho nên mặc dù nó là đan dược trung phẩm nhưng vẫn khiến đám người đỏ mắt.
Hạng ba thì là một thanh Huyền giai linh kiếm, cũng coi như quý giá.
"Nếu Mạnh Hoằng thông minh, hắn nhất định cố ý thua để dành hạng hai."
Trương Quan Sơn chống mũi chân, quay đầu nói với Thiên Cơ. Hiếm khi hắn chủ động chạy tới bên Thiên Cơ, đương nhiên không phải là vì Thiên Cơ, mà là vì sư muội truyền kỳ. Chỉ tiếc, sư muội lãnh đạm, ngoại trừ Thiên Cơ ai cũng không để ý.
Thiên Cơ: "Hắn cũng chỉ có thể hạng hai."
Vậy ai hạng nhất? Chẳng lẽ là Luyện khí một ngươi? Trương Quan Sơn im lặng, không biết Thiên Cơ có mù quáng tự tin từ đâu tới.
Lôi đài tỷ thí từ ngày hôm sau bắt đầu, nhưng rút thăm và đánh cược là hôm nay tiến hành. Danh sách quyết đấu vừa ra tới, tông môn đệ tử liền đặt cửa. Vân Thời rút trúng một sư đệ Luyện khí năm, và không có gì bất ngờ, mọi người đều đặt nàng thắng. Mấy ngày đầu tỷ thí bình thường cũng không có gì thú vị, chẳng ai hào hứng, thế nhưng kết quả lần này lại khiến người ta mở rộng tầm mắt.
Vân Thời từ trên lôi đài xuống tới, tìm được Thiên Cơ ở nơi khác, thấy nàng không dời mắt vào người nữ trên lôi đài. Nàng nhận ra người nam đối diện người nữ kia, là một vị sư huynh được coi trọng, Luyện khí mười Sở Thiên Hà.
"Đó là ai?" Vân Thời tò mò hỏi.
Thiên Cơ nhíu mày, "Hừ, là Bách Lý Huân."
Ngoại môn đệ tử, Luyện khí tám, Băng linh căn. Mà Sở Thiên Hà là Luyện khí mười, Hỏa linh căn. Lấy tu vi có thể toàn diện áp chế; Hỏa linh căn lại là khắc tinh của Băng linh căn. Trận đấu ai cũng cho rằng Sở Thiên Hà sẽ thắng, nhưng thực tế trái ngược. Sở Thiên Hà né tránh băng đao, hành động hốt hoảng và chật vật. Hỏa diễm của hắn bị khí tức băng hàn dập tắt!... Dĩ nhiên chuyện đó không đến mức làm khó hắn, mà là phù chú trên tay Bách Lý Huân.
Lôi đài không cấm sử dụng ngoại vật, đương nhiên đẳng cấp và uy lực phải tương xứng với tu vi. Và Bách Lý Huân dùng Băng phù tương xứng với linh căn của nàng. Lôi đài phủ trắng sương băng.
Bách Lý thế gia là phù chú truyền thừa, xem như con cháu dòng bên cũng sẽ chế phù dùng phù.
"Sở sư huynh chắc thua rồi." Vân Thời nhìn xem trên đài, từ tốn nói.
Ngay sau đó, hỏa long của Sở Thiên Hà bị hàn băng nhanh chóng đông kết, nếu hắn không lui kịp thời thì ngay cả cánh tay cũng sẽ bị đông lại. Nhưng đã quá muộn. Bách Lý Huân ngoại trừ dùng phù lục, tốc độ cũng rất nhanh, chớp mắt đã đến trước mặt Sở Thiên Hà và mười hai đạo băng tiễn cũng đủ bắn chết hắn.
"Ta thua."
Điểm ấy phong độ vẫn phải có, Sở Thiên Hà hướng Bách Lý Huân chắp tay, nhảy xuống đài.
"Tông môn hi vọng a!" Không ít người bóp cổ tay thở dài, nhưng cũng có mặt khác thanh âm nói Bách Lý Huân là ngoại môn đệ tử, cũng coi như là người Thiên Khung Tông.
"Em thấy mình và nàng thế nào?" Thiên Cơ thu hồi ánh mắt, nhìn Vân Thời hỏi.
"Trước khi tiến vào trọng lực trận, tốc độ của em không bằng nàng." Vân Thời đáp.
Nhưng bây giờ thì khác. Tuy là Luyện khí tám, nhưng nàng tin tưởng mình trải qua thời gian rèn luyện có thể đánh một trận với người cao hơn mình mấy cảnh giới.
Thiên Cơ cười, kéo tay Vân Thời: "Ta tin tưởng em giành hạng nhất!"
"Tỷ ——" Vân Thời khẽ nhíu mày, đoạn, nàng nói, "Tỷ đặt cược rồi?"
Thiên Cơ thống khoái gật đầu:
"Ta đặt hết tài sản đó, cho nên em nhất định phải thắng!"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro