8

8.

Không biết Vân Thời vận khí tốt hay sao, mấy trận tỉ thí đều rút trúng đối thủ cảnh giới thấp hơn mình, thậm chí còn có Luyện khí ba, bốn, nàng thắng rất dễ dàng. Còn Thiên Cơ thì kêu thảm vì mấy trận đó linh thạch quá ít. Cũng phải thôi, trận thế rõ rành rành, không đặt Vân Thời mới ngu!

Trái ngược với Vân Thời là ngoại môn đệ tử Bách Lý Huân. Vận khí của nàng thật sự quá kém. Mỗi trận nếu không ngang cảnh giới thì là cao hơn, chỉ là nàng đều thắng cho nên danh vọng cực cao.

"Đó là ngoại môn Bách Lý Huân, nghe nói nàng vào được nội môn rồi chỉ là nàng cự tuyệt, nói không đạt Trúc cơ sẽ không vào nội môn."

"Tâm cao khí ngạo."

"Nhỏ giọng chút, nàng có không ít hâm mộ người đâu, bị bọn hắn nghe được ngươi liền xong đời."

"Nàng cũng có thực lực, nếu là ngươi, ngươi thắng sao?"

Tiếng nghị luận bên cạnh truyền vào tai, Thiên Cơ lẩm bẩm: "Cuồng cái gì? Vân Thời mới lợi hại nhất."

"Tại trong tỉ thí, tu vi của nàng ngày càng tinh tiến, không lâu nữa có thể đột phá Luyện khí chín."

Vân Thời lạnh nhạt nói. Nàng đã đem Bách Lý Huân trở thành đối thủ, cho nên mỗi trận nàng đều không bỏ sót, để quan sát địch nhân trạng thái và chiến thuật, thầm nghĩ nếu mình gặp được, nên như thế nào phá giải.

Thiên Cơ hiểu Vân Thời, cười cười, thấp giọng nói:

"Nhất kiếm phá vạn pháp. Phù chú ta có rất nhiều, em không cần lo lắng thi phù với nàng."

Vân Thời gật đầu.

Rút thăm thi đấu tại sau ba ngày kết thúc, cuối cùng Thiên Khung chọn ra năm người. Nội môn đệ tử Chung Ly Thủy, Vân Thời, ngoại môn đệ tử Bách Lý Huân, còn có hai đệ tử tiểu tông phái phụ thuộc Thiên Khung Tông. Bọn họ tu vi thấp nhất cũng là Luyện khí tám.

Đệ tử mùa này đều có thiên phú, chỉ là thời gian nhập môn ngắn hơn so với hai tông kia cho nên cũng không có ai chế giễu Thiên Khung.

Mười lăm người, ba lôi đài, từ rút thăm chọn ra người làm chủ đài, còn lại là tự do khiêu chiến. Ngay từ lúc còn trong trận, Bách Lý Huân đã có chuẩn bị, cho nên khi nàng rút phải chủ đài, từng đôi mắt đều nhìn sang, tựa hồ đánh giá cùng cân nhắc.

"Tu vi cao nhất là Diễn Thánh Tông Mạnh Hoằng, Luyện khí đại viên mãn." Thiên Cơ chỉ vào thanh niên ghé vào Bách Lý Huân xum xoe nói, " hắn là người theo đuổi Bách Lý Huân, em xem hắn liên tiếp nhìn bên chúng ta kìa... Dù sao cũng chỉ hai chữ, đánh hắn!"

Tuấn tú lịch sự Mạnh Hoằng tại trong lòng Thiên Cơ đã biến thành tặc mi thử nhãn (lén lút thậm thụt; vẻ mặt gian giảo) biểu tượng.

Vân Thời gật đầu, mắt lóe dị quang. Nàng luyện kiếm, tất nhiên muốn so chiêu với tu vi cao để ma luyện bản thân. Nếu trận nào cũng gặp đối thủ yếu hơn mình thì trong chiến đấu rất khó tiến bộ.

Lôi đài khiêu chiến đầu tiên là đệ tử Nguyên anh chân nhân Cừu Vũ Ca của Diễn Thánh Tông - Tô Lưu Vân. Nàng và Bách Lý Huân cùng là Băng linh căn, lúc này đã là Luyện khí mười. Hai bên đánh nhau, băng tuyết tung bay bốn phía, thân ảnh linh động tựa như tiên tử nhảy múa trên băng, khiến một đám nam tu xem náo nhiệt nhìn không chớp mắt.

Bách Lý Huân có phù chú, Tô Lưu Vân có trận pháp, hai người đánh nhau ngang sức.

Bỗng, trên thân Bách Lý Huân lóe lên một ánh sáng màu đỏ, băng kiếm của nàng được hồng quang, vậy mà giống lửa nuốt chửng băng kiếm của Tô Lưu Vân. Đinh đinh đinh, Tô Lưu Vân vội thối lui, búng ngón tay, một trận bàn trôi đến dưới chân Bách Lý Huân trùng điệp vây khốn đối phương. Bách Lý Huân không nóng nảy, vận chuyển linh lực, ngón tay kẹp năm tấm hỏa phù kích xạ ra, một trận "ầm" vang lên, trên đài vang lên tiếng nổ ầm ầm. Trận bàn của Tô Lưu Vân bị hỏa phủ nổ vỡ nát, khiên băng cũng bắt đầu nứt ra. Tại thời điểm không để ý, ánh sáng đỏ lướt đến sau lưng Tô Lưu Vân khiến nàng lông tơ dựng đứng...

"Kết thúc." Vân Thời thu hồi ánh mắt.

Trên đài băng tuyết bỗng chỉ còn một bên, Tô Lưu Vân xanh mặt, nhưng vẫn hướng Bách Lý Huân chắp tay, nói:

"Ta thua."

"Đã nhường." 

Bách Lý Huân nén ý mừng, không xuống lôi đài mà ngược lại ngồi xếp bằng. Linh khí hướng về nàng tụ lại, tạo thành lốc xoáy nhỏ. Là muốn đột phá! Trong tông trưởng lão tự nhiên chú ý đến cuộc đấu, phát giác có đệ tử đột phá, vội thảy Tụ linh trận cho Bách Lý Huân hộ pháp.

Đài bên này coi như không tiến hành nữa.

Mặt khác, hai đài còn lại cũng là cực kì đặc sắc. Trải qua một phen tranh đấu, Thiên Khung Tông Chung Ly Thủy và phụ thuộc tông Vương Mông, Lưu Trạm bại trận; Thanh Vân Tông Thiên Tầm, Tạ San San, Lạc Bân bại trận; Diễn Thánh Tông Tô Lưu Vân, Tô Hồng Tụ, Lỗ Thanh Dương bại trận. Cuối cùng chỉ còn lại sáu người đứng tại trên đài.

"Vân Thời sư muội, sao không lên đài khiêu chiến? Càng gần đến cuối, địch thủ càng mạnh a!"

Trương Quan Sơn thúc giục nói. Dưới Thiên Cơ uy bức lợi dụ, cuối cùng hắn cũng cược Vân Thời sư muội thắng ba trận, thế nhưng mấy trận đi qua, người căn bản không muốn lên đài! Linh thạch đều đổ sông đổ biển! Thật vất vả góp nhặt; thật sự đau nhức!

Vân Thời không để ý tới Trương Quan Sơn.

Trương Quan Sơn trơ mắt nhìn Vân Thời bị Thiên Cơ kéo đến một cái cây, hai đứa ngồi chồm hổm không biết làm gì. Hắn cảm thấy mình thân là sư huynh, có nghĩa vụ bài ưu giải nạn thế sư muội nên không chùn bước mà đi tới, bất quá mới xích lại gần liền nghe tiếng Thiên Cơ nói. Hiếm khi vị này thu hồi khinh mạn lười nhác vốn có, thanh âm trở nên mê hoặc.

"Bách Lý Huân, Băng linh căn, Luyện khí chín, sở trường phù chú, có yêu sủng, hẳn là Tam giai Hỏa luyện xà. Dùng phù trận trước đó ta dạy em là có thể hoàn mỹ áp chế nàng."

"Diễn Thánh Tông Mạnh Hoằng, Luyện khí đại viên mãn, biến dị Thủy linh căn, sở trường điều khiển nước. Trước mắt hắn có thực lực mạnh nhất, nhưng em là Lôi linh căn, không cần e ngại bãi nước ấy. Vị khác tên gọi Tạ Hiển, Thổ linh căn, Luyện khí mười hai, là thể tu, phòng ngự cực mạnh, lấy thể chất hiện tại của em miễn cưỡng có thể thử một lần, nhưng tốt nhất đừng cứng đối cứng. Đối phó hắn có thể dùng phù, trước lửa sau nước."

"Thanh Vân Tông Đỗ Nhược Phi, Kim linh căn, kiếm tu không cần mạng, vậy bắt hắn tới thử quy nhất kiếm khí."

"Khúc Giáng Chân, Mộc linh căn, người nàng có đan hương, hẳn cũng không khác Trương Quan Sơn, tu vi không vững chắc."

Đi nghe lén còn nghe được mình bị trào phúng? Còn nữa, Luyện khí một ở đâu ra lực lượng chỉ đạo Luyện khí tám? Nhưng vấn đề là vị kia còn trịnh trọng gật đầu??? Trương Quan Sơn còn tưởng rằng mình nhìn lầm Vân Thời biểu lộ, không ngờ nàng còn nói:

"Đã hiểu."

Thôi xong, linh thạch một đi không trở lại... Trương Quan Sơn một mặt phiền muộn rời đi.

Ngày hôm sau, lôi đài lại mở, sáu người còn lại cuối cùng tiến hành tranh đấu.

"Tông môn chúng ta không phải có một thiên tài sao? Sao vẫn không thấy?"

"Ngươi nói Bách Lý sư tỷ? Nàng còn thủ đài kìa!"

"Không phải, ta nói người khác."

"A a, ngươi nói Lôi linh căn Vân Thời sư tỷ?! Trước mắt nàng không bại trận nào, nhưng do đối thủ quá yếu, nhìn không ra cái gì. Thời điểm lôi đài thi đấu nàng cũng không có ra sân, cũng không nhìn ra được gì."

"Không phải là sợ đi? Ha ha." Nam tu này vừa đùa cợt xong, nghe được tiếng chim hót, một đám chim đen bay qua vừa lúc lưu lại một đống "Chim qua vết tích" tại đỉnh đầu của hắn. Người kia chỉ mắng một câu "Xúi quẩy", vừa định đi liền nghe người bên cạnh hô "Lên lên", hắn cũng không quản nữa, chăm chú nhìn lôi đài.

"Thiên Khung Tông, đệ tử Đạo Huyền chân nhân, Vân Thời."

Vân Thời lựa chọn Bách Lý Huân.

Đám đông đệ tử cũng không thấy ngạc nhiên, vì tại số tu sĩ còn lại chỉ có Bách Lý Huân là có tu vi gần nàng. Chỉ là Bách Lý Huân ngay cả tu sĩ cao hơn mình mấy tiểu cảnh giới còn xử lý, Vân Thời được xưng thiên tài có thể là đối thủ không?

Bách Lý Huân cười nhạt: "Ngoại môn đệ tử Bách Lý Huân."

Nàng vốn là rất bình tĩnh nhưng đột nhiên khi nhìn thấy ngọc bội sứt mẻ trên người Vân Thời, con ngươi nàng co rụt lại. Nàng biết nó là Thần hoàng ngọc, trước đó bị nội môn đệ tử cướp đi; nàng nghĩ chỉ là Luyện khí một, tìm cơ hội đoạt lại là được; không nghĩ đồ vật lại nằm trong tay Vân Thời. Ánh mắt Bách Lý Huân u ám.

"Vân Thời sư muội có thể thắng sao?"

Trên đài vẫn không có động thủ nhưng sóng ngầm đã phun trào. Thời điểm Trương Quan Sơn nói ra câu này là mặt mày đã tuyệt vọng.

Thiên Cơ cười lạnh, trùng điệp chưởng trên vai Trương Quan Sơn, nghiến răng nói:

"Nhất định là Vân Thời thắng!"

"Luyện khí tám mà thôi, ở đâu ra lực lượng không biết."

Tiếng nói trào phúng truyền đến, Thiên Cơ xoay người nhìn lại, thấy Mạnh Hoằng - gương mặt gợi đòn. Nói xong, hắn liền cuồng nhiệt nhìn qua Bách Lý Huân trên đài, còn đám đệ tử sau lưng hắn thì thay Bách Lý Huân góp phần trợ uy.

Thiên Cơ liếc Mạnh Hoằng, dựng ngón giữa.

Đến lúc cho hắn bị một Luyện khí tám giẫm dưới chân, xem hắn có thể nói chuyện hay không!

"Sư muội."

Trương Quan Sơn vẻ mặt đau khổ, dắt tay áo Thiên Cơ, khổ sở nói. Mạnh Hoằng là hạt giống tốt của Diễn Thánh Tông, Thiên Cơ sư muội phách lối như vậy đắc tội với người, được chứ? Hắn cũng biết có vài tu sĩ kiệt ngạo bất tuân, nhưng hết thảy người ta đều xây dựng ở thực lực mạnh mẽ chí thượng a.

"Im lặng." Thiên Cơ thần sắc lạnh lẽo liếc Trương Quan Sơn, rồi chăm chú nhìn lôi đài.

Bách Lý Huân dẫn đầu động thủ. Tỷ thí bắt đầu.

Băng sương ngưng kết, nhô ra mấy đạo băng nhọn ngăn trở bước chân Vân Thời. Bách Lý Huân không trông cậy vào điều này có thể vây khốn Vân Thời nhưng chỉ cần kéo dài cước bộ của đối thủ là được. Nàng biết mình có thực lực vượt cảnh giới khiêu chiến, không để Vân Thời vào mắt. Lấy ra năm tấm linh phù, kết thành một phù trận nhỏ, rót linh khí vào, hướng Vân Thời mà vung.

Không ngờ Vân Thời cực nhanh, linh khí vận chuyển, trên người hiện lên một cái lồng linh khí nho nhỏ; trường kiếm sau lưng từ đầu đến cuối không nhúc nhích. Và khi linh phù trận nghênh diện mặt nàng, thân ảnh tung bay, trên đài không còn bóng dáng nàng nữa... Bách Lý Huân hoảng trong lòng, tay tụ linh lực, phát giác nơi nào có linh lực dao động liền vung ra một đoàn băng nhọn. Chỉ là từ đầu đến cuối nàng không đuổi kịp Vân Thời, vừa mới hướng bóng trắng tập kích, Vân Thời đã lướt qua nơi khác.

Nháy mắt, trên đài tràn đầy băng lăng như đang ở băng sương thế giới.

"Một mực né tránh chỉ sợ linh lực tiêu hao hết." 

Đạo Diễn rất chú ý tới Bách Lý Huân cho nên từ bỏ quan sát Trúc cơ kỳ đệ tử tranh tài, đi tới chỗ này. Hắn vuốt râu, chuyển hướng Đạo Huyền hỏi:

"Đây là đệ tử của ngươi?"

Bởi vì Bách Lý Huân phấn khích biểu hiện khiến hắn gần như quên đi thiên tài dự bị trong tông môn.

Thiên Khung quy củ, chỉ có bước vào Trúc cơ kỳ mới tính là đệ tử chân chính, mới được chân nhân chỉ đạo.

Đạo Huyền gật đầu, nhíu mày.

Kiếm tu không rút kiếm, vậy là kiếm tu gì?

Tràng cảnh mấy tháng trước bọn hắn tranh đoạt này hạt giống tốt đã bị bọn hắn quên lãng.

"Phong linh căn?" Diễn Thánh Tông Diệp Lăng Phi có chút hăng hái hỏi thăm.

Thanh Vân Tông, Tần Kính chân nhân mắt lấp lóe, trầm giọng nói:

"Lôi linh căn."

Trong các loại linh căn, chỉ có Lôi mới là được trời ưu ái. Xưa nay Lôi linh căn đều nhấc lên sóng gió tại đại lục, vì họ có thể chuyển hóa lôi làm lực lượng của mình tại độ kiếp, nhẹ nhõm hơn nhiều so với tu sĩ khác. Đúng không thẹn là con cưng của trời. Chỉ là, vì thiên địa cân bằng, Lôi linh căn cũng cực ít xuất hiện. Tuy nhiên, Tần Kính càng để ý không phải linh căn của nàng, mà là thân pháp của nàng. Nhìn như tránh né nhưng thực tế là đang bố trận.

"Vị tiểu hữu kia, chẳng lẽ có phù chú trận pháp thiên phú?" Tần Kính chân nhân lại hỏi.

Câu này vừa ra, Thiên Khung Tông Đạo Nhất chân nhân cũng bu lại. Hắn là Trận pháp sư. Ngày xưa, phù chú cũng là một môn trận pháp, đem trận đặc thù thủ pháp viết lên bùa, về sau mới phân ra. Hắn híp mắt quan sát quỹ tích Vân Thời di động, và khi Vân Thời bước ra bước cuối cùng, hắn kinh ngạc nói:

"Đó là Long phù trận!" 

Long phù trận tuy là trận pháp không có phẩm cấp cấp, do từng linh phù tạo thành trận, nhưng linh phù càng mạnh, hiệu lực phát huy càng mạnh. Rất nhiều phù sư tại Thương Minh đại lục đều biết Long phù trận, chỉ là có rất ít người có thể vẽ ra hình rồng, còn long uy thì càng là chuyện không thể.

"Trận thành." Tần Kính không chớp mắt nhìn dưới trận.

Bách Lý Huân cũng quan sát Vân Thời, phát giác Vân Thời càng ngày càng chậm thì nghĩ là linh lực đối thủ tiêu hao không kém, liền nắm băng phù trong tay nhắm ngay Vân Thời, chờ đối thủ linh lực không còn- là khi bước chân đối phương bỗng ngừng lại, nàng liền tung băng phù... Nhưng cũng trong nháy mắt này, lôi đài bạo phát ra ánh sáng chói mắt.

Sấm sét vang dội, một con rồng vàng hình thành phía trên lôi đài. Và trên người Vân Thời bỗng cũng lượn lờ tia điện màu tím. Băng phù chạm đến Rồng vàng trong nháy mắt ngưng kết nó, nhưng cũng trong nháy mắt sau đó một đạo rồng ngâm cao vút vang lên, và Rồng vàng hất tấm thân của nó, làm hàn băng bong ra từng mảng! Thân ở trong trận Bách Lý Huân hứng mũi chịu sào, linh lực tán loạn, tai ong ong ong rung động, cuối cùng phun máu. Hỏa luyện xà trong tay áo nàng thừa dịp lúc này bay ra, Vân Thời nhãn tình sáng lên, trường kiếm sau lưng ra khỏi vỏ, dựa theo tại trọng lực trận diễn luyện chỉ một bổ. Tam giai linh xà thành hai đoạn!

Đừng nói là người quan sát phía dưới, ngay cả mấy vị trưởng lão đều bị Long phù trận trấn trụ...

"Vậy, vậy là Long trận thành? Long hồn hiện?" Tần Kính song quyền nắm chặt, mắt đầy tia sáng.

"Chỉ Hoàng linh phù mà có thể triệu hồi ra phù trận long hồn!" Đạo Nhất run rẩy nói, kích động bắt tay Đạo Huyền, "Nàng sẽ chuyển tới môn hạ của ta, Thủy Nhi với Thiên Hà đều là của ngươi! Hai người bọn họ một luyện khí tám, một luyện khí mười, ngươi không lỗ đâu."

Đạo Huyền liếc Đạo Nhất : ngươi không biết e lệ? Hắn không có hứng thú với phù chú, mà hắn chỉ chú ý tới một trảm bổ rắn cuối cùng của Vân Thời. Một chiêu thức rất bình thường, tựa như tều phu chẻ củi nhưng trong đó kiếm uy đã thành!

Đến phồn về giản! Vạn pháp quy nhất! Con ngươi Đạo Huyền khóa lại, hắn đột nhiên lĩnh ngộ được kiếm đạo! Vấn đề một mực khốn nhiễu hắn đã giải quyết dễ dàng.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro