Chương 71: Quan hệ

Vi Quang - Ngư Sương

Editor: phuong_bchii

Beta: Dúi Chần

——————————

Chương 71: Quan hệ

Cảnh Viên sẽ đồng ý lời đề nghị của Cố Khả Hinh, cũng không quá bất ngờ, nàng vào giới giải trí gần hai năm, vẫn luôn diễn vai quần chúng, không có gì nổi bật, nếu nàng muốn cứ tầm thường vô vị cả đời, vậy có thể tiếp tục đến đâu hay đến đấy, làm phế vật như lời Cố Khả Hinh nói, được cha mẹ chở che.

Nhưng nàng không muốn, ngay từ đầu nàng đã có mục tiêu, chỉ là việc Úc Trì đột ngột qua đời cắt đứt toàn bộ kế hoạch của nàng, nàng ngây ngốc trải qua hai năm, mãi cho đến khi gặp được Cố Khả Hinh.

Nàng muốn đứng vững gót chân, lại không muốn trói buộc với ai, bởi vì nàng cảm thấy không cần, nhưng trong khoảng thời gian này xảy ra quá nhiều biến cố, nhiều đến mức tam quan của nàng bị thay đổi, nhiều đến mức nàng bắt đầu hiểu được, nhập gia tùy tục không phải một câu ngạn ngữ, nàng cân nhắc lời đề nghị của Cố Khả Hinh, lần đầu tiên nói chuyện thẳng thắn với Triệu Hoà, với tư cách là một người trưởng thành.

Triệu Hoà cũng không coi nàng là trẻ con mà phân tích lợi hại, sau khi kết thúc, Triệu Hoà nói: "Nếu là mẹ, mẹ sẽ đồng ý."

Đây là cách làm của người thông minh, Cảnh Viên trở về phòng suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy Cố Khả Hinh nói: "Tôi có lời muốn nói với chị."

Cố Khả Hinh ôm chocolate Tô Anh mua về vào lòng, cô cười: "Được."

Vẫn khéo léo như trước, biểu tình ôn hòa, nhân viên công tác bốn phía gật đầu chào hỏi Cố Khả Hinh, cách đó không xa Dương Thanh đang rầu rĩ hút thuốc, chuyện ngoài ý muốn này không thể nghi ngờ là tai họa bất ngờ bay tới, từ lúc sự việc xảy ra đến bây giờ, bầu không khí đoàn phim đều rất áp lực.

Cố Khả Hinh dẫn Cảnh Viên đến một phòng nghỉ khác, mở cửa ra, bên trong có một cái ghế sô pha màu nâu bằng da thật, còn có bàn trà, trên bàn trà có hai cái ly, Cố Khả Hinh cùng Cảnh Viên đi vào ngồi ở trên sô pha, Cố Khả Hinh hỏi: "Uống nước không?"

Cảnh Viên lắc đầu, đi thẳng vào vấn đề nói: "Tôi nghĩ kỹ rồi."

"Gấp cái gì." Cố Khả Hinh nói: "Còn nửa tiếng nữa mới họp báo, từ từ nói."

Cảnh Viên nhìn dáng vẻ chậm rãi của cô cũng vô thức thả lỏng, Cố Khả Hinh chính là có loại ma lực này, mặc kệ lúc nào, mặc kệ tình cảnh gì, cô đều có thể thoải mái lại nhẹ nhàng đối mặt, Cảnh Viên hoảng hốt nghĩ đến ở trên đảo nhỏ, trong hồ bơi, nàng liều mạng lặn xuống cứu cô, nhưng không sao kéo nổi, lúc sắp hết hơi thì được Cố Khả Hinh mang ra khỏi mặt nước, dễ dàng.

Giống như bất cứ chuyện gì vào tay Cố Khả Hinh, đều sẽ trở nên đơn giản.

Ví dụ như quấy nhiễu nàng một ngày một đêm có muốn trói buộc hay không, hiện tại đối diện với ánh mắt ôn hòa của Cố Khả Hinh, giống như cũng trở nên không vội vàng xao động, cảm xúc Cảnh Viên ổn định lại, Cố Khả Hinh lại hỏi một lần nữa: "Muốn uống nước không?"

Cảnh Viên nhướng mí mắt nhìn cô, mím môi, vài giây sau nói: "Được, cảm ơn."

Cố Khả Hinh nhẹ nhàng cười, không dùng cái ly trên bàn trà, mà đi lấy hai ly giấy, rót hai ly nước ấm, đưa một ly cho Cảnh Viên, Cảnh Viên nhấp miệng, nước ấm rất vừa vặn, Cố Khả Hinh nói: "Suy nghĩ kỹ rồi?"

Ngón tay Cảnh Viên ma sát mép ly, nghiêng đầu, cổ nghiêng thành một độ cong, từ tai xuống xương quai xanh, sáng lấp lánh, khóe mắt Cố Khả Hinh bị ánh sáng của khuyên tai chiếu tới, cô nhìn về phía Cảnh Viên, thấy ánh mắt nàng trong sáng, tựa như viên ngọc bích chưa từng bị vẩn đục, rực rỡ tỏa sáng.

Ngón tay Cố Khả Hinh giật giật, cô cúi đầu uống một ngụm nước, tránh tầm mắt Cảnh Viên.

"Suy nghĩ kỹ rồi." Cảnh Viên đặt ly xuống nói: "Tôi đồng ý lời đề nghị của chị."

Nàng nói xong lại nói: "Tôi cũng đã nói với chị Ngôn rồi."

Ngôn Khanh vô cùng đồng ý, rất kích động, ở đầu kia điện thoại không nhịn được nói: "Cảnh Viên, có thể trói buộc với cô Cố, em quá tuyệt vời!"

Nàng vô thức hỏi ngược lại: "Tại sao?"

Hiện tại danh tiếng của Cố Khả Hinh không bằng nàng, ra mắt 5 năm không có gì nổi bật, dù là quản lý nhà ai nhìn thấy nghệ sĩ nhà mình muốn hợp tác với người như vậy, đều sẽ nhíu mày thở dài, khuyên họ suy nghĩ thật kỹ, nhưng Ngôn Khanh lại khác.

Ngôn Khanh bị nàng hỏi thì sửng sốt, tại sao? Tại sao trói buộc với Cố Khả Hinh, chị ấy lại phấn khích và kích động như vậy?

Cảnh Viên nghe đầu dây bên kia trầm mặc suy nghĩ, nhìn xem, đây chính là mị lực của người đó, cho dù cô chưa có tác phẩm tiêu biểu, cũng đã có năng lực khiến người ta không thể không bị thuyết phục, nhưng nàng không ngờ Ngôn Khanh suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng nói một câu: "Có thể bởi vì cô Cố rất thông minh."

"Thông minh?" Cảnh Viên hỏi ngược lại, Ngôn Khanh nói: "Đúng vậy, em còn nhớ chuyện Trần Đào không?"

Cảnh Viên tất nhiên nhớ, chính Trần Đào đã khiến nàng dần nhận ra bản chất của cái giới này, nàng nói: "Trần Đào làm sao?"

"Chuyện của Trần Đào, chúng ta xào đạn rỗng." Ngôn Khanh nói: "Là cô Cố dạy chị."

Tay Cảnh Viên cầm điện thoại dừng lại, tâm trạng lúc đó và tâm trạng lúc biết Cố Khả Hinh chăm sóc nàng cả đêm trên đảo nhỏ giống nhau như đúc, Cố Khả Hinh không quá tốt, nhưng thật ra, cũng không xấu như vậy.

Cố Khả Hinh cắt ngang suy nghĩ của nàng, nói: "Được, tôi cũng đã nói với chị Mạc rồi."

"Chị Mạc đang soạn hợp đồng, chờ chúng ta kết thúc là có thể ký."

Vốn dĩ Mạc Ly không có ý định trói buộc như vậy, nhưng chuyện [Vạn Lý Hồng Trang] này xảy ra trở tay không kịp, chị ấy sợ Cố Khả Hinh lại bị hại nên mới đồng ý lần trói buộc này, ít nhất Cảnh Viên bây giờ, vẫn là lựa chọn hàng đầu.

Cảnh Viên cúi đầu, Cố Khả Hinh ừ một tiếng tiếp tục nói: "Vậy thỏa thuận xong chúng ta có thể ra ngoài."

Cảnh Viên không biết tại sao nàng phải vào trước, sau khi biết, nàng đã cùng Cố Khả Hinh ngồi trước bàn, rất nhiều phóng viên chen chúc xông lên, lần này mặc dù chỉ là tổ chức tạm thời, nhưng phóng viên nghe tin chạy tới rất nhiều, bọn họ giơ micro lên phía trước, hỏi Cố Khả Hinh và Cảnh Viên: "Cô Cố, cô Cảnh, xin hỏi tại sao [Vạn Lý Hồng Trang] lại ngừng quay?"

"Cô Cố, nghe nói là trong đoàn phim xảy ra xung đột dẫn đến ngừng quay, là thật sao?"

"Cô Cảnh, cô có thể nói về cách nhìn của mình đối với lần ngừng quay này không?"

Đủ loại câu hỏi đuổi đến, Cảnh Viên là diễn viên chính lần đầu ngồi họp báo, không nghĩ tới phải đối mặt với câu hỏi ngừng quay, mà người bên cạnh vẻ mặt lạnh nhạt, sắc mặt bình tĩnh, không có ý muốn tiếp lời, mọi người thấy tư thế của Cố Khả Hinh, đoán chừng hỏi không ra được gì, đơn giản nhắm tất cả ống kính đến Cảnh Viên, Cảnh Viên bị ánh đèn chiếu vào mặt, tim vốn bằng phẳng đập nhanh hơn một chút, dù sao cũng là lần đầu tiên, sao có thể không căng thẳng, hơn nữa nàng nhìn ra, Cố Khả Hinh cố ý không tiếp lời, để cho mình đối mặt với nhiều phóng viên như vậy.

Cảnh Viên vẫn chưa học được thái độ đối nhân xử thế thành thạo của Cố Khả Hinh, câu hỏi nối tiếp câu hỏi, lòng bàn tay nàng ấm áp, đổ mồ hôi, góc mặt càng ngày càng cúi, cằm căng thẳng.

"Cô Cảnh, Weibo lần trước của cô, ám chỉ cô muốn yêu đương sao?" Người hỏi là một anh chàng trẻ tuổi, tướng mạo trẻ con, có vẻ vừa tốt nghiệp đại học, nhưng câu hỏi cũng rất sắc bén: "Cô đã buông bỏ bạn gái cũ để bước vào một mối quan hệ mới sao?"

Hiện trường xuất hiện sự im lặng kỳ lạ, mọi người nhìn về phía Cảnh Viên.

Sắc mặt Cảnh Viên khẽ thay đổi, hai tay dưới bàn cuộn tròn lại, Cố Khả Hinh bên cạnh nàng vẫn nhìn sắc mặt nàng thay đổi, nhìn kinh mạch phía trên xương đòn của nàng căng lên mới mở miệng, còn chưa lên tiếng, người bên cạnh lạnh lùng nói: "Xin lỗi, hôm nay là buổi họp báo của [Vạn Lý Hồng Trang], câu hỏi liên quan đến cá nhân tôi, e là không thích hợp để nói."

Cố Khả Hinh nhẹ nhàng thở ra, Cảnh Viên rũ mắt nhìn thấy hai tay cô đặt trên đùi giả vờ vỗ tay, nàng không nhìn sắc mặt của Cố Khả Hinh, chỉ cảm thấy sườn mặt nóng bỏng.

Một cảm giác khó nói rõ khẽ lay động trước ngực.

Cố Khả Hinh cười khẽ, chuyển đề tài, nhiệt độ hội trường một lần nữa bốc cháy, giống như khúc nhạc đệm nhỏ vừa rồi của Cảnh Viên không hề tồn tại, nhưng Cảnh Viên biết, tâm trạng của mình đã thay đổi.

Rất nhanh Dương Thanh dẫn phó đạo diễn cùng các diễn viên phụ lên sân khấu, lần lượt ngồi trước bàn, ông vừa lên sân khấu liền hấp dẫn tất cả lửa đạn, ống kính các phóng viên nhanh chóng chuyển qua, Cảnh Viên và Cố Khả Hinh bên này ngược lại yên tĩnh lại.

Cảnh Viên còn đang nghe Dương Thanh nói, bên tai có hơi thở ấm áp, Cố Khả Hinh nghiêng đầu nói: "Có muốn ăn chocolate không?"

Chocolate? Cảnh Viên rũ mắt, nhìn thấy trên tay Cố Khả Hinh có một hộp chocolate, còn là nhãn hiệu lúc trước Trần Đào làm người đại diện, nàng sửng sốt, nhìn về phía Cố Khả Hinh, thấy cô ôn hòa cười: "Muốn ăn không?"

Cười như hoa nở, dựa vào gần, Cảnh Viên giương mắt liền thấy lông mi Cố Khả Hinh, dài mà cong, hơi vểnh, từng sợi rõ ràng, đôi mắt ấy nhẹ nhàng chớp, như ẩn chứa ánh lửa, rực rỡ động lòng, Cảnh Viên ngây ra ba giây dưới ánh đèn flash, nàng nói: "Tôi không muốn ăn."

Cố Khả Hinh nâng chocolate lên cao một chút, có thể bị phóng viên chụp được, cuối cùng lại bỏ xuống, lấy một miếng nói với Cảnh Viên: "Thật ra mùi vị rất ngon."

Cô nói xong quay đầu cười: "Lần sau em có thể nếm thử."

Cảnh Viên từ chối cho ý kiến, chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Hai người trao đổi thời gian rất ngắn, nhưng trong mắt các phóng viên 'nhạy bén', cũng rất dài, màn này của các cô bị chụp lại hoàn hảo, với một tiêu đề còn hấp dẫn hơn cả việc [Vạn Lý Hồng Trang] ngừng quay: "Cảnh Viên và Cố Khả Hinh yêu nhau thật?"

Trên ảnh Cố Khả Hinh nâng chocolate hỏi Cảnh Viên bên cạnh, Cảnh Viên nghiêng đầu nhìn Cố Khả Hinh, hai người trao đổi rất tự nhiên, bầu không khí hài hòa, ảnh chụp vừa ra lập tức dẫn tới nghị luận sôi nổi.

"Không phải nói đoàn phim xảy ra vấn đề lớn sao? Đây là dáng vẻ của việc có vấn đề lớn à?"

"Account marketing không gạt người sẽ chết à?"

"Tài khoản chính thức của [Vạn Lý Hồng Trang] nói điều chỉnh thời gian, làm sao lại bị nói nghiêm trọng như vậy?" Ngoài phần cư dân mạng quan tâm đến đoàn phim này, còn lại chính là đẩy thuyền, nhất là fan CP Song Nhất sau khi [Đáng Giá] được phát hành, nhìn thấy bộ ảnh này hô to thuyền cập bến rồi, hơn nữa họ còn thuận lợi lấy được đoạn video này từ chỗ account marketing, Cố Khả Hinh ngước mắt nhìn, Cảnh Viên cúi đầu đáp lại, thế nào cũng thấy xứng đôi, CP Cảnh Viên và Cố Khả Hinh này không cần mua thủy quân cũng thuận lợi đẩy ra ngoài.

"Khả Hinh, đạo diễn Dương vừa mới mua ba ngày hot search." Tô Anh nháy mắt ra hiệu: "Của cậu và cô Cảnh."

Chắc chắn rồi, vì Dương Thanh cần phải dập tắt chuyện ngừng quay của đoàn phim này, cách tốt nhất là dùng "tin đồn tình cảm" của cô và Cảnh Viên, ông thậm chí còn nghĩ cô và Cảnh Viên vì việc này mới đứng ra, vì thế ông cảm thấy vô cùng có lỗi về chuyện của bản thân và Cảnh Viên, còn nói lần sau nhất định sẽ tìm cơ hội hợp tác, Cố Khả Hinh không giải thích, để Dương Thanh tiêu tiền giúp cô và Cảnh Viên quảng bá.

"Phong Thanh Liên chưa ra ngoài à?"

Tô Anh nói: "Chưa." Cô ấy thần bí: "Nghe nói công ty quản lý không cần cô ta nữa."

Dám tính kế nhà họ Cảnh, đúng là chán sống, Cố Khả Hinh rũ mắt, bên cạnh Tô Anh rầu rĩ ho: "Cô Cảnh tới."

Cô ấy ngoan ngoãn tránh ra khoảng cách, Cảnh Viên đi tới bên cạnh Cố Khả Hinh, xung quanh còn có nhân viên công tác, Cố Khả Hinh quay đầu nói với Cảnh Viên: "Đến phòng nghỉ bên cạnh?"

Cảnh Viên theo sau cô, chuẩn bị vào phòng nghỉ ký hợp đồng trói buộc, quản lý hai bên đều đã xem qua, không có vấn đề gì, chỉ còn thiếu nàng và Cố Khả Hinh ký tên.

Đến phòng nghỉ bên cạnh, Cảnh Viên không nóng vội như lúc mới gặp, Cố Khả Hinh nói: "Ngồi đi."

Nàng ngồi xuống, hai tay đặt trên đầu gối, vẻ mặt tự nhiên, Cố Khả Hinh liếc nàng, phát hiện Cảnh Viên học cái gì cũng rất nhanh, lúc đi học thành tích chắc chắn không tệ, hai người nhàn rỗi ngồi vài phút, Cố Khả Hinh nói: "Hợp đồng ở trong túi tôi."

Cô nói xong nhưng cũng không có ý định lấy ra, Cảnh Viên giương mắt nhìn cô, như đang hỏi tại sao không lấy ra, khi con ngươi sạch sẽ của nàng có chút nghi hoặc, ngược lại tăng thêm hai phần đáng yêu, Cố Khả Hinh thu hồi tầm mắt, nói: "Còn nhớ tôi nói muốn tặng em một bí mật không?"

Cảnh Viên nhớ đến lời Cố Khả Hinh nói hai ngày trước, trói buộc thành công sẽ tặng nàng một quả bí mật, chỉ là nàng không hứng thú, liền bỏ qua, hiện tại nói ra, Cảnh Viên nói: "Bí mật gì?"

Cố Khả Hinh nói: "Thật ra có hai cái." Cô đưa cho Cảnh Viên một ly nước, Cảnh Viên nhận lấy, nhấp miệng, nghe được Cố Khả Hinh nói: "Không biết em muốn nghe cái nào?"

Cảnh Viên nuốt nước xuống, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, Cố Khả Hinh đứng trước mặt nàng nói: "Để tôi đoán thử xem?"

Cảnh Viên mím môi.

Cố Khả Hinh nhìn thẳng vào mắt Cảnh Viên, bốn mắt nhìn nhau, Cố Khả Hinh nói: "Một cái về em." Vẻ mặt cô nghiêm túc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào sự thay đổi của Cảnh Viên, chậm rãi nói: "Cái còn lại là về dì Tiêu của em."

Đồng tử Cảnh Viên co rút lại, Cố Khả Hinh cười: "Xem ra em chọn cái sau."

"Bí mật gì?" Cảnh Viên phát hiện những lời này nghẹn trong cổ họng, nàng rất khó khăn mới có thể nói ra, tim đập nhanh hơn, ngay cả tay cầm ly cũng dùng sức, có nước tràn ra, làm ướt ngón tay nàng. Cố Khả Hinh thấy thế tới gần bên cạnh nàng, ở bên tai Cảnh Viên, hơi thở toàn bộ rơi xuống vành tai Cảnh Viên, sườn mặt Cảnh Viên ấm áp, nàng còn chưa quay đầu, Cố Khả Hinh nhẹ giọng nói: "Cảnh Viên, em biết tôi và Tiêu Tình có quan hệ gì không?"

Cô không đợi Cảnh Viên phản ứng, vẫn nhẹ giọng nói: "Tôi là con gái bà ấy."

Phụt! Ly giấy trong lòng bàn tay Cảnh Viên bị bóp nát! Nước bắn tung toé, sắc mặt nàng tức thì trắng bệch, nhìn kỹ lại, đầu ngón tay đang run rẩy!

————————————

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Khả Hinh: Ngạc nhiên chưa?

Cảnh Viên: Ngạc nhiên con mẹ chị!

Cố Khả Hinh: Cứ mắng đi, mắng càng ác càng tốt.

Cảnh Viên: Tôi...

Suy đoán quan hệ nửa ngày, cuối cùng cũng nói ra.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro