Chương 12
Tiếp theo là luyện tập các phân đoạn của ca khúc chủ đề.
Những người khác đều rất nghiêm túc, nhưng cũng có một số người lười biếng, trong đó có Tiêu Ngôn Cẩn.
Sau buổi tập, trong lúc nghỉ ngơi, Tiêu Ngôn Cẩn không có việc gì làm liền đến lớp A tìm Thời Chính Nghĩa rủ đi ăn cơm.
Học viên lớp A thực sự rất chăm chỉ. Ngay cả trong thời gian nghỉ, mười người bọn họ vẫn đang tập luyện trong phòng.
"Khom lưng xuống, đúng rồi... cứ như vậy."
Giọng của Quý Vân Nặc truyền đến tai Tiêu Ngôn Cẩn, khiến cô không khỏi dừng bước.
Nhìn về phía cửa sổ sát đất, cô thấy Quý Vân Nặc đang thảo luận với Lan Nguyện Nịnh về cách làm cho vũ đạo trôi chảy hơn.
Hà Nhu vẫn tiếp tục tập nhảy, còn Thời Chính Nghĩa thì đang chỉnh sửa một chiếc loa.
"Đừng tập nữa, đi ăn cơm đi." Sở Lạc bước đến bên cạnh Quý Vân Nặc, quan tâm nói.
Tiêu Ngôn Cẩn thoáng sững sờ. Cô nhớ lúc Sở Lạc vừa xuất hiện, rất nhiều Omega đã hét lên đầy phấn khích, suýt nữa ngất xỉu. Hơn nữa, thực lực của Sở Lạc rất tốt, độ nổi tiếng chắc hẳn cũng cao.
"Ừ." Quý Vân Nặc vậy mà lại đồng ý một cách hiếm hoi.
"Hả?" Tiêu Ngôn Cẩn không hiểu sao trong lòng lại có chút khó chịu, lập tức bước vào phòng tập.
"Cô là người lớp C, đến lớp A làm gì? Có vấn đề gì sao?"
Nghe nói trước đó Tiêu gia và Quý gia từng có một buổi xem mắt, Sở Lạc vốn đã không ưa Tiêu Ngôn Cẩn. Cái cảm giác chán ghét này dường như đã thấm vào tận xương tủy, đến mức cô ta chỉ muốn đuổi thẳng Tiêu Ngôn Cẩn ngay tại chỗ.
Nhưng cuối cùng vẫn phải giữ thể diện trước ống kính, nên đành làm bộ nhiệt tình hỏi han.
Tiêu Ngôn Cẩn nghe ra sự bất mãn trong giọng nói của Sở Lạc, liền cười đáp: "Tôi chỉ đến xem thử lớp A có gì thú vị thôi."
Sở Lạc cười nhạt: "Xem đủ chưa? Xem đủ rồi thì chúng tôi đi ăn cơm đây."
"Các cô cứ đi ăn đi, tôi có làm gì đâu, chẳng lẽ đến đây để ăn trộm chắc? Cô để tâm quá rồi đấy. Hơn nữa, tôi đến tìm Chính Nghĩa tỷ." Tiêu Ngôn Cẩn liếc một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Thời Chính Nghĩa.
Thời Chính Nghĩa cũng chào hỏi cô, hiển nhiên cô thực sự đến tìm người.
Sở Lạc bĩu môi, đang định kéo tay Quý Vân Nặc thì bị nàng khéo léo tránh đi.
"Thời Chính Nghĩa vừa nãy đang sửa loa nên chưa tập luyện, Nguyện Nịnh muốn dạy cô ấy, tôi cũng đang định mang cơm hộp cho họ." Quý Vân Nặc nhàn nhạt nói.
Nghe vậy, Thời Chính Nghĩa không khỏi ngẩng đầu đầy nghi hoặc. Đại tiểu thư từ khi nào lại quan tâm đến cô như vậy?
"Tiêu Ngôn Cẩn, nếu cô đã đến tìm Thời Chính Nghĩa đi ăn cơm, vậy chi bằng đi cùng tôi luôn đi."
Quý Vân Nặc nhìn về phía Tiêu Ngôn Cẩn, ánh mắt sáng quắc, ý tứ rất rõ ràng: Cô nhất định phải đi cùng tôi.
Vốn dĩ không có ý định ăn cơm cùng Quý Vân Nặc, Tiêu Ngôn Cẩn lập tức ngây người.
Gì cơ?
"A ha..."
"A cái gì mà a! Sau này không chừng chúng ta còn là đồng đội đấy, giờ mà xa cách làm gì?"
Quý Vân Nặc nói một cách tự nhiên, sắc mặt không chút thay đổi. Nhìn nàng có vẻ rất cứng nhắc, Tiêu Ngôn Cẩn bắt đầu nghi ngờ liệu có phải có ai đó đã xuyên vào người Quý Vân Nặc hay không.
Sở Lạc vừa định nói mình sẽ đi cùng, nhưng nhìn thấy Quý Vân Nặc trực tiếp nắm lấy tay Tiêu Ngôn Cẩn kéo đi, cô ta đành nghẹn lời.
Trên đường đến nhà ăn, Tiêu Ngôn Cẩn nhìn bóng lưng thẳng tắp của Quý Vân Nặc phía trước, chợt có chút hoang mang. Cô chạy lên đi song song với Quý Vân Nặc.
"Ê, vừa nãy cô nói câu đó với tôi là có ý gì?"
"Sở Lạc là người của Sở gia. Sở gia và Quý gia có hợp tác làm ăn. Tôi không thích cô ta, nhưng cũng không thể công khai tỏ thái độ với cô ta được."
"Biết mà. Cô ta có khi nào đang thầm thích cô không?"
Tiêu Ngôn Cẩn bỗng nhớ ra, mặc dù nguyên chủ không quen biết Sở Lạc, nhưng cũng từng nghe nói Sở gia luôn muốn kết thông gia với Quý gia.
"Tiêu Ngôn Cẩn, cô nhiều chuyện quá đấy."
Quý Vân Nặc dừng lại một chút, cuối cùng bất đắc dĩ nói.
"Thế sau này cô tính sao? Cô ta trông như kiểu si mê cô lắm đấy. Tôi thấy Sở Lạc là kiểu người chưa đạt được mục đích thì chưa bỏ cuộc đâu, sau này cô chắc chắn sẽ bị cô ta làm phiền đến phát điên cho xem. Ha ha ha!"
Quý Vân Nặc hơi cong khóe môi, kéo Tiêu Ngôn Cẩn đến một góc khuất.
"Làm gì vậy?"
Tiêu Ngôn Cẩn không thể ngờ rằng thiên kim đại tiểu thư Quý Vân Nặc lại muốn bí mật nói chuyện với cô!
"Cô giúp tôi một chuyện được không?"
Ánh mắt nàng sáng lên, giọng nói lạnh lùng nhưng lại mang theo một chút mê hoặc: "Giả vờ thích tôi đi."
Tiêu Ngôn Cẩn sững sờ.
"Cô đang muốn làm một bản thỏa thuận couple với tôi à?"
Quý Vân Nặc nghiêng đầu, rõ ràng là không hiểu "thỏa thuận couple" có nghĩa là gì.
"Sở Lạc đúng là thích tôi, nhưng vì Sở gia, tôi không thể quá lạnh nhạt với cô ta. Hơn nữa, chủ tịch tập đoàn Sở thị cũng đã nhiều lần đến nhà tôi nhắc đến chuyện hôn sự. Tôi không muốn trở thành vật hy sinh trong một cuộc hôn nhân thương mại. Nếu có người cản đường cô ta, mà người đó không phải tôi, thì tôi mới có thể rút lui an toàn."
Quý Vân Nặc nhìn cô, ánh mắt trong suốt, mỉm cười nói.
"Vậy nên tôi là lá chắn của cô đúng không?"
Tiêu Ngôn Cẩn cười lạnh. "Tại sao tôi phải đồng ý? Chẳng phải tự chuốc phiền phức vào thân sao?"
"Cô chắc chắn sẽ đồng ý."
Quý Vân Nặc nói với vẻ mặt đầy tự tin.
"Chà, cô cũng tự tin đấy."
"Tiêu gia vốn đã không ưa Sở gia. Hơn nữa, khi Tiêu gia gặp nạn, Sở gia chắc chắn sẽ không đứng yên mà sẽ tìm cách chèn ép ba cô, khiến Tiêu gia cả đời không thể vực dậy. Nói trắng ra, dù cô có lấy lòng Sở Lạc cũng chẳng ích gì."
Tiêu Ngôn Cẩn im lặng một lúc. Dù cô chỉ mới xuyên đến thế giới này chưa lâu, không có quá nhiều tình cảm với cha mẹ nguyên chủ, nhưng dù sao cô cũng mang họ Tiêu, chuyện của Tiêu gia cũng là chuyện của cô, không thể nào trốn tránh được.
"Vậy, cô muốn tôi giả vờ thích cô để ngăn cản Sở Lạc theo đuổi cô?"
"Đúng vậy, ví dụ như cô đến lớp A không phải để tìm Thời Chính Nghĩa, mà là tìm tôi. Ví dụ như cô ta muốn nhờ tôi làm gì đó, cô phát hiện có gì không đúng thì lập tức phá hỏng là được. Chỉ cần không để tôi và cô ta tiếp xúc, cô có thể tùy ý chọn phương pháp." Quý Vân Nặc điềm tĩnh nói, giọng điệu nhã nhặn và bình thản.
"Vậy thì tôi được lợi gì?" Tiêu Ngôn Cẩn ngửi thấy hương thơm trên người nàng, đầu óc có chút mơ hồ.
"Chỉ cần tôi trở thành người nắm quyền cao nhất của Quý gia, tôi sẽ không ngần ngại giúp Tiêu gia vượt qua khó khăn."
"Cha tôi và mẹ cô là bạn tốt, Tiêu gia sớm muộn gì cũng được Quý gia giúp đỡ."
"Thật sao?" Quý Vân Nặc kinh ngạc chớp mắt, khiến Tiêu Ngôn Cẩn cảm thấy nàng đang diễn.
"Hiện tại mẹ tôi có giúp Tiêu gia không? Từ sau khi bà ấy kết hôn với mẹ tôi - Vệ Thấm thì bà ấy đã cắt đứt quan hệ với những người bạn cũ. Với tư cách là một nhà tư bản, nếu giúp Tiêu gia thì chẳng khác nào tự chuốc khổ vào thân."
Tiêu Ngôn Cẩn cười lạnh: "Quý đại tiểu thư quả nhiên rất hiểu rõ mẹ mình."
"Tiêu Ngôn Cẩn." Quý Vân Nặc đột nhiên nhìn chằm chằm cô.
"Làm sao?" Tiêu Ngôn Cẩn toát mồ hôi lạnh.
"Với một thương nhân quyền lực, tại sao lại mạo hiểm lớn như vậy để giúp một người không quan trọng?" Giọng Quý Vân Nặc ngày càng lạnh, ánh mắt mang theo sự sắc bén: "Cô vẫn chưa hiểu sao?"
Tiêu Ngôn Cẩn nheo mắt lại. Cùng cô đấu trí sao? Thật thú vị!
Tiêu Ngôn Cẩn suy nghĩ cẩn thận. Nếu cô ghép đôi với Quý Vân Nặc, fan của nàng có phải sẽ mắng cô không? Nếu đắc tội với Sở Lạc, fan của Sở Lạc có phải cũng sẽ mắng cô? Như vậy chẳng phải cô càng dễ bị vùi dập sao?
Vậy thì sao lại không làm chứ?
"Được thôi, vậy thì tôi đành nghe theo."
Quý Vân Nặc mỉm cười nhạt, mặc dù nàng không biết Tiêu Ngôn Cẩn đang suy tính gì, nhưng ít nhất đối phương đã đồng ý, vậy là đủ rồi.
Giây tiếp theo, Tiêu Ngôn Cẩn đột nhiên dựa cằm lên vai nàng.
Quý Vân Nặc khẽ run người: "Cô làm gì vậy?"
"Nặc tỷ tỷ không hiểu sao? Bởi vì tôi thích cô mà." Tiêu Ngôn Cẩn thấy nàng có chút luống cuống, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của mỹ nhân này mà cảm thấy đắc ý.
Nói là thích, nhưng càng giống như đang trêu chọc.
Quý Vân Nặc sững người một chút, sau đó lấy lại vẻ lãnh đạm, đẩy cô ra: "Không có lần sau!"
"Nhưng tôi rất muốn ở bên tỷ tỷ mà." Tiêu Ngôn Cẩn lại ghé sát vào, chỉ cần đến gần Quý Vân Nặc, cô luôn cảm thấy mọi ngóc ngách trên người mình đều bị mùi hương của nàng bao phủ.
Giọng nói nũng nịu của Tiêu Ngôn Cẩn làm trông cô càng đáng yêu hơn.
Quý Vân Nặc "tsk" một tiếng, người này nhập vai nhanh thật!
"Đừng quá khoa trương" Nàng thở dài.
Tiêu Ngôn Cẩn ngọt ngào đáp lại một tiếng, thầm nghĩ: không chỉ có thể nhanh chóng rút lui khỏi chương trình, mà còn có thể chọc tức nàng và Sở Lạc, đúng là một mũi tên trúng hai đích!
Nhìn Tiêu Ngôn Cẩn như một chú chó nhỏ phe phẩy đuôi đi theo sau Quý Vân Nặc, Sở Lạc siết chặt nắm tay, ánh mắt trở nên vô cùng lạnh lẽo.
Tiêu Ngôn Cẩn, tránh xa nữ nhân của tôi ra!
Ngay sau đó, chương trình đánh giá bài hát chủ đề "Truy mộng đi! Thiếu nữ" phát sóng tập đầu tiên. Sức nóng lập tức tăng vọt lên top bảng xếp hạng về giải trí, trở thành tâm điểm chú ý của cả nước.
Trước khi phát sóng, độ hot của Hà Nhu, Sở Lạc và Thời Chính Nghĩa đều rất cao.
Nhưng họ không thể so sánh với couple Tiêu Ngôn Cẩn và Quý Vân Nặc.
Sự kiện buổi xem mắt trước đó của hai người đã gây náo loạn trong giới fan couple.
Bây giờ hai người lại tiếp tục dính dáng đến nhau, khiến sự chú ý của công chúng đổ dồn về hai người.
Vì Tiêu Ngôn Cẩn thể hiện một đoạn hát nốt cao ấn tượng, một số cư dân mạng từng coi thường cô đã bắt đầu thay đổi quan điểm.
【 Tôi thấy Tiêu Ngôn Cẩn hoàn lương rồi, thực lực cũng không tệ, ngoại hình cũng ổn. 】
【 Có khi nào cô ấy tham gia chương trình này để theo đuổi Quý Vân Nặc không? Trước đây buổi xem mắt của họ có thể là do Tiêu Ngôn Cẩn thích Quý Vân Nặc, nhưng Quý Vân Nặc không thích cô ấy, nên bây giờ mới tiếp tục theo đuổi? 】
【 Dù thế nào đi nữa, couple này tôi ship trước đã! Trước xem mắt sau yêu đương, chuẩn cốt truyện tiểu thuyết! 】
【 Các người quên mất Tiêu Ngôn Cẩn trước đây là người thế nào rồi sao? Nếu Vân Nặc mà quen với cô ta, có khi nào sẽ bị cắm sừng không? 】
【 Yên tâm đi, Vân Nặc sẽ không quen Tiêu Ngôn Cẩn đâu. Một bên là kẻ ăn chơi trác táng, học lực thấp, một bên là thiên kim nhà giàu, học lực cao, hai người họ chẳng có điểm chung nào cả. 】
【 Đúng vậy đúng vậy, Tiêu Ngôn Cẩn, mau chóng rút lui đi. Vì nàng chẳng thèm để mắt tới cô đâu! 】
【 Tuyệt đối không đồng ý để Vân Nặc ở bên Tiêu Ngôn Cẩn!! Các fans của Quý đại tiểu thư, cùng ta phản đối nào! 】
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro