chap 3
"Sau này, ta muốn làm con trai, chờ lớn lên sẽ cưới Thái Anh, cả đời cùng Thái Anh cùng một chỗ, cả đời bảo hộ Thái Anh."
Ánh trăng sáng tỏ xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào hai người nằm ở trên giường.
Lại mơ thấy chuyện trước kia, Phác Thái Anh mở to hai mắt nhìn Kim Trân Ni ngủ say bên cạnh, nhẹ nâng tay xoa xoa hai má, môi cũng như vô tình hôn lên môi cách đó không xa, sau đó lại nhanh chóng tách ra.
Phác Thái Anh, mày sao có thể làm chuyện như vậy với Kim Trân Ni?
Mười năm qua đi, Phác Thái Anh mười bảy tuổi, Kim Trân Ni mười bốn tuổi.
Thời gian mười năm, cũng đủ để hai tiểu cô nương cái gì cũng không biết trưởng thành, hiểu rõ thế nào là tình yêu, mà Phác Thái Anh, lại còn vô tình phát hiện tình cảm của mình đối với Kim Trân Ni, thực sự không thích hợp.
Mỗi lần nhớ đến chuyện trước đây, trong lòng lại dâng lên cảm giác ngọt ngào, thích nhìn bộ dáng Trân Ni chuyên chú vẽ tranh, thích Trân Ni nghỉ giữa trưa mỗi ngày đều từ lớp sơ trung chạy đến lớp cao trung tìm mình, thích Trân Ni mỗi ngày tan học đều nắm tay mình tản bộ dưới trời chiều, thích Trân Ni đem toàn bộ lực chú ý đều đặt trên người mình...
Nhất cử nhất động của Trân Ni, nàng đều chú ý đến, mỗi phút mỗi giây của Trân Ni, nàng đều muốn giữ lấy.
Là cô gái mười bảy tuổi, nhìn thấy nam sinh cùng nữ sinh trong lớp yêu đương, nghe bọn họ nói cảm giác yêu đương hạnh phúc như thế nào, nàng liên tưởng đến, vĩnh viễn đều là cô nhóc nhỏ hơn mình ba tuổi lại nói muốn cưới mình.
Nhưng là, cảm tình như vậy, nàng chưa bao giờ tự hỏi, cũng chưa bao giờ phân tích, đến một sự kiện trong trận chung kết bóng rổ giữa các khối sơ trung, mới khiến cho nàng hiểu được.
Giải bóng rổ giữa các khối sơ trung trong trấn tổ chức. Kim Trân Ni là chủ lực của đội bóng, giúp đội bóng tiến thẳng vào trận chung kết, trong trận chung kết ngày hôm ấy, cũng không giảm phong độ mà lấy được ngôi quán quân.
Mỗi một trận đấu của Kim Trân Ni, Phác Thái Anh đều sẽ đi xem.
Từ lúc Kim Trân Ni nói muốn làm con trai, cô bắt đầu quấn quít lấy mẹ mình, đòi mang cô đi cắt tóc ngắn, mà Kim Lương tài và Liên Cẩm Dung hoàn toàn không đem lời nói của con gái mình suy nghĩ sâu xa, cưng chiều con gái, thật sự đã mang cô đi cắt tóc ngắn, cũng mặc cô tùy hứng không mặc váy.
Mà Kim Trân Ni, vẫn yêu cầu bản thân mình giống như con trai, cầu khẩn ba mẹ dẫn cô luyện võ thuật trong cung thiếu niên ở thị trấn, lúc tiểu học còn có thời gian đi đá bóng.
Mà mỗi lần đá bóng, Phác Thái Anh đều đứng bên cạnh xem cô.
Trận chung kết ngày đó, Phác Thái Anh vẫn đi xem như trước, nhìn lúc Kim Trân Ni giơ cúp đều rất vui vẻ. Nhưng là, sau tiệc ăn mừng lại xảy ra một chuyện.
Nàng không nên vì tò mò sao Kim Trân Ni lại đi vệ sinh lâu như vậy vẫn chưa về mà chạy đi tìm cô, nếu không, nàng sẽ không chứng kiến cảnh làm nàng khiếp sợ và không thoải mái như vậy.
"Trân Ni, tớ thích cậu, chúng ta quen nhau đi."
Lúc Phác Thái Anh nghe được câu nói này thực sự sợ hãi, bởi vì nàng nhìn thấy, người nói với Kim Trân Ni là đội trưởng đội cổ động, là nữ sinh xinh đẹp nhất khối sơ trung.
Giống như đối với chuyện này tập mãi thành thói quen, Kim Trân Ni nhíu nhíu mày, không lên tiếng, chỉ cúi đầu nhìn sàn nhà.
Từ chối a, từ chối đi Trân Ni.
Phác Thái Anh nhìn trộm, trong lòng sốt ruột không yên thầm nói.
"Thật ngại quá."
Trầm mặc hồi lâu, Kim Trân Ni cuối cùng ngẩng đầu, nhìn lên nữ sinh kia nói, "Tớ không thích cậu."
Giống như hoàn toàn đoán được kết quả này, vành mắt nữ sinh tràn đầy nước, nhưng lại không có khóc ra, sau một lúc mới mở miệng nói:
"Thực sự tớ biết rõ, nhưng mà, vẫn muốn thử xem... Tớ, có thể ôm cậu một chút không?"
Lẳng lặng nhìn thấy nước mắt nữ sinh sắp rơi xuống, Kim Trân Ni mở hai tay ra, sau đó tùy ý nữ sinh kia ôm cô vào lòng khóc lớn.
Phác Thái Anh trốn ở góc phòng học, nhìn thấy một màn này, trong lòng thực sự không thoải mái, giống như đồ đạc của mình để người khác đoạt đi mất.
Trân Ni vì tội nghiệp cô ấy, nên mới dỗ dành cô ấy mà thôi, Thái Anh, vì sao mày phải không vui?
Tâm tình bỗng nhiên dâng nên nghi hoặc, Phác Thái Anh đau đầu tự hỏi chính mình, nhưng lại không có kết quả.
Mà trên đường về nhà, Kim Trân Ni vài lần muốn nắm tay Phác Thái Anh, đều bị nàng bỏ ra.
Buổi tối, Kim Trân Ni muốn ôm Phác Thái Anh ngủ cũng bị nàng đẩy ra.
Kim Trân Ni hoàn toàn không rõ chuyện gì xảy ra, cố gắng dỗ dành Phác Thái Anh, mà Phác Thái Anh sau mấy ngày cố gắng tự hỏi, đột nhiên hiểu được.
Nàng thích Kim Trân Ni!
Trời ơi, tình cảm như vậy, sao có thể phát sinh ở trên người nàng?
Trân Ni nói muốn cưới nàng, cũng chỉ là lúc nhỏ không hiểu chuyện nói đùa mà thôi, nhưng là nàng, sao có thể càng thích Trân Ni hơn được.
Từ lúc Phác Thái Anh hiểu rõ được tình cảm của chính mình, sau đó nàng bắt đầu lâm vào trầm tư, quỷ dị né tránh. Mỗi ngày từ lúc đi học đến lúc tan học, nàng không nói gì với Kim Trân Ni, cũng không tiếp tục cho cô nắm tay mình, thời gian nghỉ giữa buổi cũng không ở cùng một chỗ với cô. Nàng nói với Kim Trân Ni, muốn dùng thời gian để học tập. Buổi tối lúc đi ngủ, cũng dùng trăm phương ngàn kế trốn tránh, không đi đến nhà dì Kim, mà trốn ở ngôi nhà khiến nàng sợ hãi cô độc.
Nhưng là càng lâu sau, vẻ mặt của Kim Trân Ni ngày càng ai oán, tươi cười càng ngày càng ít, Phác Thái Anh cuối cùng không có biện pháp tiếp tục trốn tránh nữa.
Thôi thôi, không để cho Kim Trân Ni biết cũng được, đem tình yêu này chôn sâu dưới đáy lòng đi.
Từ đó về sau, Phác Thái Anh lại khôi phục bộ dạng như lúc trước, cùng Kim Trân Ni cùng một chỗ, nhưng là, lúc cùng nhau ngủ buổi tối, nàng không thể nhịn được, thừa dịp Trân Ni ngủ say, sờ sờ gương mặt tức giận của cô, thậm chí hôn lên môi đứa ngốc kia hay chu ra lúc ngủ.
Lý trí nói cho nàng biết không nên tiếp tục như vậy, mà tình cảm lại làm nàng không thể thoát khỏi mà yêu thương say đắm.
"Aiz. . ." Khẽ thở dài, Phác Thái Anh đem mặt mình dán lên vai người đang ngủ say, rồi chợt nhớ đến cái gì sau đó ngồi thẳng lên, rất nhẹ nhàng kéo cổ áo thun ngắn tay Kim Trân Ni xuống, đến khi thấy được một dấu răng nho nhỏ trên vai cô.
Đó là mười năm trước, Trân Ni vì nàng cùng Trương Chinh Khiêm đánh nhau, bị cắn tổn thương, nàng không có chú ý đến, tới một ngày hai người cùng nhau tắm nàng mới phát hiện.
Thời gian trôi qua, hai người đều trưởng thành, nhưng dấu răng kia cũng không phai mờ.
Mỗi lần Thái Anh nhìn thấy dấu răng này, ngoài đau lòng ra, nàng còn cảm thấy một trận hạnh phúc ngọt ngào.
Khẽ hôn lên dấu răng kia, sau đó nằm lại giường ôm Kim Trân Ni, Phác Thái Anh cau mày, nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên.
Trong lòng mâu thuẫn như vậy, rốt cuộc cũng ngủ thật say.
Ánh trăng sáng tỏ chiếu vào hai người, cảm giác được Phác Thái Anh ôm mình, trong lúc ngủ mơ, khóe miệng Kim Trân Ni nhếch lên, lộ ra tươi cười.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro