chap 34

Beta: Bing.
Chương 34:

Trong đêm tối, Kim Trân Ni ngồi ở trên ghế cách giường không xa thở dài, lỗ tai lúc nào cũng chú ý đến động tĩnh của Phác Thái Anh bên kia.

Tiếng hít thở không đều, tiếng xoay người thường xuyên, còn có tiếng ho khan thật khẽ...

Hết thảy hết thảy đều nói cho cô biết, người nằm trên giường kia vẫn chưa ngủ.

"Chị..." Kim Trân Ni nghe thấy âm thanh ho khan, do dự nửa ngày rốt cục mở miệng, "Chị ...bị cảm?"

Trong bóng tối, Phác Thái Anh nghiêng thân thể qua hướng Kim Trân Ni, bởi vì nghe được âm thanh quan tâm kia mà trong lòng dâng lên một cỗ ngọt ngào, nhớ đến người mới làm mình tức giận kia mặc áo thun ngắn tay và quần đùi, cắn cắn môi, một lát sau mới mở miệng, "Cô... Em...lại đây đi!"

"A?" Kim Trân Ni hỏi một đằng, người kia trả lời một nẻo làm cô choáng váng, "Vì sao?"

Đồ đần....

Phác Thái Anh mắng trong lòng, tức giận mở miệng nói, "Em rốt cuộc có qua hay là không?"

"Ắc...Ò..." Kim Trân Ni gãi gãi đầu, có chút khẩn trương đi qua. Khoảng cách chỉ có vài thước ngắn ngủn, mà cô phải một lúc lâu mới lếch qua được.

Trong bóng đêm tuy rằng không nhìn thấy được hành động của Kim Trân Ni, nhưng Phác Thái Anh vẫn có thể thông qua âm thanh mà đoán được, nàng không hình tượng liếc mắt.

Chẳng lẽ mình khủng bố như vậy sao?

"Ha...Ha..." Rốt cuộc Kim Trân Ni cũng lết được tới giường, tim đập càng lúc càng nhanh, miệng động nửa ngày mà một câu cũng nói không nên lời.

"Aiz..."

Trong bóng đêm yên tĩnh, Phác Thái Anh thở dài nghe đặc biệt rõ ràng.

Trân Ni, em thực sự thay đổi rồi.

"Thái...Thái Anh..." Nàng thở dài như vậy khiến cho Kim Trân Ni tê rần, cau mày kêu lên cái tên mà nghĩ đến cũng làm cho tim cô đập rộn lên, suy nghĩ một lúc lại nói tiếp, "Tỷ..."

"Em câm miệng!" Phác Thái Anh vốn đang cảm động khi nghe âm thanh thâm tình kia, lại nghe Kim Trân Ni kêu lên một tiếng "tỷ", có chút nổi giận hổn hển nói.

"Hả? Ò..." Ai ya nghe lời im lặng, Kim Trân Ni thẳng tắp đứng bên giường không nói.

"Đi lên!"

"A?"

"Tôi nói đi lên!"

"...Ò.."

Kim Trân Ni đứng bên giường do dự trong chốc lát, sau đó lấy súng lục và chủy thủ ra để ở nơi mình có thể lấy nhanh nhất, sau đó thật cẩn thận leo lên giường nằm kế bên Phác Thái Anh.

Cố gắng khống chế hơi thở loạn nhịp của chính mình, để hô hấp của mình không có vẻ quá mức dồn dập, Kim Trân Ni tay chân khẩn trương co cóng nằm một bên giường không dám nhúc nhích.

Đồ đần đồ đần đồ đần. . .

Kim Trân Ni xuất hiện mới làm cho Phác Thái Anh bình thường nữ vương băng sơn lạnh nhạt trở thành một tiểu cô nương đáng yêu tùy hứng.

Kim Trân Ni rõ ràng khẩn trương làm nàng bĩu môi, trong lòng mắng tên gia hỏa gây tức giận cho mình từ đầu đến chân một trận, buồn bực trong chốc lát xong, vẫn là bĩu môi, có chút bất đắc dĩ nghiêng người, ôm vào thân hình cứng ngắc kia.

"..." Trong nháy mắt bị ôm kia, Kim Trân Ni vốn cả người cứng đờ, lại càng cứng ngắc hơn, tim đập càng lúc càng nhanh, hơi thở cũng không thể khống chế càng ngày càng dồn dập.

Phác Thái Anh ôm Kim Trân Ni định ngủ, lại cảm nhận được người kia làm cho nàng không thoải mái cứng ngắc, ngồi dậy, cau mày, cố gắng chỉnh chỉnh thân mình, cho đến khi người nọ bị chỉnh thành tư thế trước đây nàng vẫn thường xuyên ôm ngủ mới vừa lòng nhắm mắt lại, chỉ là trên gương mặt lại nóng bỏng như bị thiêu đốt.

Kim Trân Ni bị Phác Thái Anh ôm đi gương mặt cũng đồng dạng nóng bỏng.

Sáu năm sau, lại có thể ôm người mình yêu sâu đậm, làm toàn bộ suy nghĩ của cô điều ngừng lại, chỉ có lòng tràn đầy rung động.

Cảm giác ôm quen thuộc làm Phác Thái Anh nhắm mắt lại, chẳng bao lâu liền ngủ mất, trong bóng đêm, nàng yên tâm ngủ, cũng ôm chặt người kia, khóe miệng nở một nụ cười hạnh phúc, lúc Kim Trân Ni nhìn đến, lại một trận mê muội.

Thật muốn.... Thật muốn... Hôn xuống...

Ánh mắt Kim Trân Ni chớp chớp, nghe tiếng hít thở và tiếng tim đập của Phác Thái Anh, xác định nàng đã ngủ say, Kim Trân Ni cúi đầu dùng môi, rất nhẹ, rất nhẹ ấn xuống cánh môi làm mình mê muội từ lâu kia.

Lo sợ hôn lâu sẽ đánh thức người đang ngủ say kia, càng lo sợ bản thân không khống chế được, Kim Trân Ni chuyển môi thật nhẹ chạm vào môi nàng, lập tức nằm xuống, ánh mắt nhìn trần nhà, áp chế toàn bộ cảm xúc tình cảm tự hỏi.

Trước khi đi đến Tập đoàn Đạm Đài, cô dùng một buổi tối điều tra chuyện bán trộm vũ khí, thẻ công tác đặc biệt của cô có thể quang minh chính đại điều động người của cục công an, cũng có thể điều tra tư liệu ở cục lưu trữ, nhưng là...

Những tư liệu cô điều tra được, Tập đoàn Đạm Đài căn bản không có một chút biểu hiện nào của chuyện buôn bán vũ khí.

Tình hình như vậy, rốt cuộc là do Đạm Đài Dạ Vũ cất giấu quá tài tình, hay là...

Nàng căn bản không có làm những chuyện này.

Không biết có phải nguyên nhân vì Thái Anh hay không, nhưng cô cảm thấy, Đạm Đài Dạ Vũ sẽ không bán trộm vũ khí, nhưng chuyện hoài nghi Tập đoàn Đạm Đài bán vũ khí không phải tự nhiên mà có....Như vậy, cũng rất có thể là do những người khác làm...

Mà những người khác....Đạm Đài Dạ Thiên?

Kim Trân Ni cúi đầu nhìn khóe miệng đang cười của Phác Thái Anh đang ngủ say, ôm chặt.

Thái Anh, tôi biết tôi trốn không được...

Tôi sẽ... hết sức...hết sức tìm kiếm, chứng cứ có thể chứng minh chị và cô cô chị vô tội, nếu, hai người thực sự vô tội.

Trong óc lưu lại ý niệm này, Kim Trân Ni theo thói quen chôn đầu vào cổ của người ôm mình, hít thở hương vị quen thuộc kia, nặng trĩu ngủ.

Trong đêm tối, hai người chia lìa sáu năm, gắt gao ôm nhau cùng một chỗ.

Sáng sớm thứ hai, lúc Phác Thái Anh tỉnh lại, Kim Trân Ni đã tỉnh rồi, chẳng qua bởi vì tham luyến cùng người ôm ấp, cũng không biết nên đối mặt như thế nào, nên lựa chọn giả ngủ.

Không biết người đang ôm mình có vẻ như đang ngủ say đã tỉnh rồi, Phác Thái Anh ôn nhu vỗ về khuôn mặt của Kim Trân Ni, đầu ngón tay khi xẹt qua môi chợt đỏ mặt, sau đó cẩn thận ngẩng đầu đến gần, khẽ hôn.

"Đồ đần Kim Trân Ni, tôi yêu em!" Khẽ hôn rồi nhẹ giọng nói nhỏ, Phác Thái Anh nghĩ nghĩ một lúc, lại tiếp tục mở miệng, "Tôi không biết em đang trốn tránh chuyện gì, nhưng mà, tôi biết, em cũng yêu tôi."

Thở dài, ánh mắt miết đến vai Kim Trân Ni, Phác Thái Anh vốn đang buồn bực vì nhớ đến chuyện Kim Trân Ni trốn tránh, nhìn bả vai chợt nhớ đến vết cắn năm đó, nâng tay lên định kéo áo cô xuống....

Mà Kim Trân Ni đang giả vờ ngủ, nghe được một câu này, sâu trong tim cô một trận rung động.

Kỳ thật, hai người bọn họ vẫn là luôn luôn yêu nhau, nhưng tại sao, bản thân cô lại lựa chọn trốn tránh?

Không hiểu rõ bản thân đang nghĩ gì, Kim Trân Ni chỉ có thể duy trì bộ dáng giả vờ ngủ, nhưng cảm nhận được cổ áo bị mở ra, cô chợt nhớ đến trên người vết thương thất loạn bát tao, xoay người ngồi dậy.

Là vì vẫn còn nhớ đến mình đang giả vờ ngủ, nên vội vàng xoa xoa đôi mắt, một bộ dáng mơ hồ hướng đến người bị mình hù dọa lên tiếng chào hỏi, "Sớm..."

"Uhm... Sớm..." Có chút ngượng ngùng cùng Kim Trân Ni chào hỏi, Phác Thái Anh một bên cố gắng bình ổn cảm giác chột dạ, một bên tự hỏi Kim Trân Ni có nghe được lời nói của mình hay không.

"Trên mặt tôi có dính gì sao?" Kim Trân Ni cũng đồng dạng cưỡng chế cảm giác chột dạ, thấy ánh mắt Phác Thái Anh nhìn mình chăm chăm, cố ý trừng to mắt nghi hoặc nhìn lại nàng, cho đến khi người kia nhìn mình chằm chằm không được tự nhiên chuyển ánh mắt đi chỗ khác.

"Không có, tôi đi rửa mặt."

Hô...Chắc là không có nghe được đi... Phác Thái Anh quay mặt sang chỗ khác nghĩ đến.

Mà Kim Trân Ni ở một bên cũng thở phào nhẹ nhỏm, cô thật sự không quen nói dối Thái Anh a...

"Ắc, quần áo của tôi..." Nghĩ cần chạy thật nhanh mặc quần áo tử tế để cất súng lục, đi qua lấy hành lý thì phát hiện trống không, mắt thấy Phác Thái Anh đã muốn đi vào phòng tắm, Kim Trân Ni vội vàng mở miệng.

Người vừa mới định bước vào phòng tắm dừng một chút, sau đó lại tiếp tục đi vào, "Tủ quần áo đầu tiên bên trái."

"Ò.." Kim Trân Ni gãi gãi đầu, chạy đến tủ quần áo bên kia, mở ra...

Một vị chua mãnh liệt liều mạng chạy từ dưới chân lên tới đỉnh đầu...

Vì sao lại có nhiều quần áo nam như vậy?

Khó chịu...

Ánh mắt nhìn đến quần áo của mình được treo bên cạnh, môi chu ra, thực sự không vui lấy một bộ, lại quét mắt nhìn đến những bộ quần áo không phải của mình, vuốt vuốt cái mũi, đóng cửa tủ.

Hừ!

Mặc xong y phục của mình, đem súng lục và chủy thủ cất vào người, ánh mắt nhìn lại tủ quần áo kia, trong lòng cỗ khí ganh ghét đang muốn tàn lại một lần nữa dâng lên.

Phác Thái Anh rửa mặt xong từ trong nhà tắm đi ra, nhìn thấy Kim Trân Ni trừng mắt nhìn tủ quần áo giống như có thù từ mấy kiếp, có chút không hiểu nghĩ, lại phát hiện trên người cô đã mặc áo thun quần jean, nhíu nhíu mày.

Đi vài bước đến trước tủ quần áo, mở tủ chọn một âu phục màu trắng, sau đó chọn một cái áo sơ mi đưa đến cho Kim Trân Ni, "Ở trong công ty phải mặc như vậy, miễn cho người khác lên tiếng."

Kim Trân Ni ngây ngốc tiếp nhận, cúi đầu nhìn thấy quần áo còn chưa xé nhãn, lại phát hiện kích cỡ quần áo đều thuộc size của mình, Kim Trân Ni lại ngẩng đầu nhìn Phác Thái Anh, ganh ghét trong lòng ngay lập tức biến mất, chỉ còn lại cảm động và áy náy.

Aiz... Nhìn thấy ánh mắt của Kim Trân Ni, Phác Thái Anh biết cô đang suy nghĩ gì, chỉ thở dài trong lòng sau đó mở miệng, "Đồ ngốc, còn nhìn gì nữa, không đi thay quần áo mau."

Nói xong liền mở tủ quần áo của mình lấy ra y phục, định cởi áo ngủ trên người mình.

Ắc....

Mạc Tử Hàm trừng to mắt, sau đó ngượng ngùng ôm quần áo vào phòng tắm.

Bên ngoài phòng tắm, Phác Thái Anh đã chuẩn bị cởi áo ngủ, cắn môi thiếu chút nữa cười ra tiếng.
Trân Ni thẹn thùng, ha ha... Nếu là trước kia thật sự khó nhìn thấy được.

Nhưng mà...

Đồ đần Kim Trân Ni, khi nào thì em mới có thể chấp nhận tôi?

Không biết bản thân đang bị người mình yêu oán thầm bên ngoài, trong phòng tắm Kim Trân Ni thay quần áo xong, khó chịu nhìn mình trong gương, nhớ đến y phục trên người là do Thái Anh đích thân chọn, lại nhìn gương tươi cười.

Ha... Hình như chưa có đánh răng...

Nhìn gương mặt mình trên gương, Kim Trân Ni mới nhớ đến cô còn chưa đánh răng rửa mặt, lại nhìn đến lavabo đã có sẵn ly nước và bàn chải đánh răng trẻ con được quét sẵn kem đánh răng, lại tươi cười ngây ngốc.

Bàn chải đánh răng con nít, haha, Thái Anh vẫn còn nhớ rõ nha.

---TBC---

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro