chap 4

Sáng sớm trong một tiểu viện ở Giang Nam, một người tóc ngắn làm cho người ta không phân rõ tính hướng vẻ mặt trẻ con lôi kéo tay một mỹ nhân tóc dài, gió mát thổi qua, tóc dài tung bay...

Hài hòa a hài hòa, hình ảnh có bao nhiêu là hài hòa...

"Thái Anh, cố lên nha!"

Mỉm cười nhìn mỹ nhân của mình, Kim Trân Ni vui vẻ cổ vũ.

Ngày hôm nay đối với Thái Anh có thể nói, là cực kì quan trọng.

Nhưng mà, không chỉ có Thái Anh, ngày thi vào trường đại học đối với học sinh cao trung đều là ngày quan trọng đi.

"Uhm." Lẳng lặng nhìn vẻ mặt trẻ con của Kim Trân Ni, trong lòng Phác Thái Anh tâm động, vẻ mặt tươi cười xán lạn của đứa nhỏ này làm nàng không nhịn được, thực sự là muốn hôn lên.

"Ha ha..." Kim Trân Ni ngây ngốc cười, không nói gì thêm, bởi vì cô cũng không biết phải nói cái gì.

Có ai biết người này một bộ dáng thư sinh, có thể đá bóng, đánh võ, còn có thể vẽ tranh mà lại có thể là một người ăn nói vụng về đến mức không biết cổ vũ cũng không biết an ủi người.

Sủng nịnh gẩy gẩy mái tóc có chút dài so với hai năm trước của người trước mặt, Phác Thái Anh dịu dàng mở miệng, "Trân Ni, tóc dài rồi, chờ chị thi xong sẽ cùng em đi cắt tóc."

Mở trừng hai mắt, nhìn lên trên thổi một ngụm khí, sau đó ánh mắt linh động nheo lên, Kim Trân Ni nghịch ngợm đến gần hôn lên mặt Phác Thái Anh, sau đó vui vẻ ôm lấy người đang xấu hổ đỏ mặt kia kêu to, "Thái Anh thật tốt."

"Trân Ni, Thái Anh, vào ăn điểm tâm này."

Liên Cẩm Dung làm xong bữa sáng để lên trên bàn nhìn ra ngoài sân gọi, chỉ chốc lát sau liền nhìn thấy con gái mình lôi kéo Phác Thái Anh đi vào, trên mặt vẫn là nụ cười xán lạn.

Kỳ thật có đôi khi ngẫm lại, Liên Cẩm Dung thực hy vọng Kim Trân Ni là con trai, như vậy có thể thực sự cưới Phác Thái Anh, một cô gái tốt như vậy, thấy trong viện ai nhìn Phác Thái Anh cũng như hổ rình mồi, bà thật sự muốn để nàng làm con dâu bà. Cả tên Trương Chinh Khiêm trưởng thành kia, cũng luôn mặt dày mày dạn muốn theo đuổi Phác Thái Anh.

Bất quá ngẫm lại, nha đầu chết tiệt Trân Ni với Thái Anh sao có thể khác nhau đến như vậy, nếu không có Thái Anh chăm sóc, không biết cả ngày biến thành cái dạng gì rồi. Vẫn là Thái Anh tốt, nha đầu tri kỷ.

"Đến đây, Thái Anh a, ăn no một chút, đi đến trường thi phát huy thật tốt a."

Đem bát cháo, đến liếc mắt nhìn đến con gái ruột của mình cũng không thèm, Liên Cẩm Dung trực tiếp đưa cho Phác Thái Anh.

Nàng nhận bát cháo nhưng không ăn ngay, mà lột một cái bì đản mà Kim Trân Ni thích ăn nhất để vào trong bát của cô lúc cô vẫn còn ngồi đó chơi đùa với đôi đũa. Kim Trân Ni gắp một đũa đồ ăn đến bát của mình mới mỉm cười, "Dì yên tâm đi, con sẽ cố gắng."

Đối với chuyện Phác Thái Anh cưng chiều Kim Trân Ni như vậy, Liên Cẩm Dung cũng không biết làm sao, lại nghĩ nếu con gái mình là con trai thì có bao nhiêu là tốt đẹp.

"Thái Anh a, lát nữa dì sẽ đưa con đi thi được không?" Nhìn Phác Thái Anh vừa ăn cơm vẫn không quên lau miệng dính đầy rau cháo cho đứa ngốc đang ăn như hổ đói, Liên Cẩm Dung lại là một trận thương tiếc.

Phác Tùy này đúng là gây nghiệp chướng, con gái tốt như vậy không lo lắng chăm sóc, cả ngày đi uống rượu, aiz, một cô gái cả ngày chỉ ở nhà một mình có bao nhiêu là cô độc.

Nhớ đến mấy người bạn của mình năm nay cũng có con thi vào trường đại học, cha mẹ cùng đi theo, Liên Cẩm Dung quyết định đảm đương làm mẹ của Phác Thái Anh, muốn đi thi cùng với nàng.

"Dạ..." Phác Thái Anh đang muốn đem miếng thịt gắp vào chén Kim Trân Ni sửng sốt, trong lòng một trận cảm động, cả nhà Trân Ni đối với nàng thực sự quá tốt. Nhưng là, từ tiểu học đến giờ đều không có ai đưa nàng đến trường, càng khỏi nói đến chuyện đưa nàng đi thi, nàng thực sự cảm thấy không quen.

"Không cần phiền dì, con tự mình đi cũng tốt." Tự nghĩ một chút, nàng vẫn lựa chọn từ chối ý tốt của Liên Cẩm Dung, Phác Thái Anh nhớ đến bản thân đối với Kim Trân Ni có một loại cảm tình không nên có, trong lòng càng thêm áy náy.

"Không được!" Hai âm thanh, một hòa ái, một non nớt đồng thời vang lên, vì thế hai người lên tiếng đều sửng sốt, Phác Thái Anh cũng sửng sốt.

Trân Ni và dì ăn ý như vậy khi nào?

Liên Cẩm Dung quét mắt nhìn Kim Trân Ni vẫn còn kê đũa trên miệng, trong lòng vui mừng, con gái bà cũng có lúc đồng ý kiến với bà.

Xem thường ánh mắt của mẹ nhìn mình, cũng không quan trọng đũa đang kề trên miệng, Kim Trân Ni nhìn Phác Thái Anh một bộ đứng đắn, nhưng thực ra lại là làm nũng, "Thái Anh, để cho em đi với chị được không?"

Trời. . .

Vốn đang đắc ý con gái luôn làm trái ý mình hôm nay rốt cuộc cũng cùng chung chiến tuyến, Liên Cẩm Dung lập tức hết chỗ nói nổi. Hai người thật sự nghĩ không giống nhau a...

Cầm tờ khăn giấy cẩn thận lau đi vết cháo dính quanh miệng cô, Phác Thái Anh không lên tiếng chỉ mang theo một vẻ mặt ôn nhu tươi cười.

"Thái Anh ~~ "

Không có được câu trả lời thuyết phục của giai nhân, Kim Trân Ni ai oán kéo kéo tay Phác Thái Anh đang lau lau khóe miệng của chính mình, liếc nhìn ánh mắt Liên Cẩm Dung đang khinh bỉ mà không lên tiếng tiếp tục làm nũng, "Có được hay không vậy ~~ "

"Được."

"Hắc hắc. . ."

Được câu trả lời thỏa mãn, Kim Trân Ni cười đến toe toét lộ ra cả răng, sau đó tiếp tục cúi đầu ăn như hổ đói.

Aiz. . . Liên Cẩm Dung thực ai oán.
Con gái lớn như vậy còn chưa bao giờ hướng bà làm nũng như thế, cũng chưa từng nghe lời bà giống như nghe lời Phác Thái Anh, bà làm mẹ cũng thấy thật là thất bại.

"Vậy dì sẽ không đưa con đi, nhường cho tên nha đầu chết bầm kia đưa con." Sau khi cơm nước xong, nhìn thấy Phác Thái Anh đeo cặp muốn đi đến trường thi, Liên Cẩm Dung tức giận quét mắt nhìn Kim Trân Ni dựa vào khung cửa huýt gió. Phác Thái Anh vẻ mặt trấn tĩnh, nhìn không ra một chút khẩn trương như người chuẩn bị đi thi đại học.

"Yên tâm đi dì, con sẽ cố gắng."
Nàng sẽ cố gắng, để không phụ lòng dì yêu thương nàng, yêu thương hơn cả Kim Trân Ni.

Trân Ni từ lúc bốn tuổi đã bắt đầu học vẽ tranh, đến hiện tại trình độ hội họa đã rất cao, hơn nữa thành tích học tập cũng rất khá, năm nay căn bản không cần thi tuyển lên cao trung, đã được đặc cách lên một trường cấp 3 của thị trấn, ba năm sau thi vào trường đại học, nàng tin tưởng người trong lòng của nàng nhất định có thể học trường đại học tốt nhất của thủ đô.

Trân Ni, tôi sẽ đi thủ đô trước chờ em.

Đây là lý do duy nhất Phác Thái Anh cố gắng liều mạng đọc sách, học tập, nàng có thể đi đến thủ đô để học.

Hai đứa nhỏ thanh mai trúc mã vô tư, hẳn có thể ở thủ đô tiếp tục gắn bó lẫn nhau không chia cách này đi.

Ngày thi đầu tiên, Kim Trân Ni đưa Phác Thái Anh đến trường thi, sau đó thực ngốc chỉ có thể nói ra hai chữ cố lên. Mà Phác Thái Anh thực sự hiểu rõ người cùng mình lớn lên này, chỉ gật đầu mỉm cười.

Thực ra, hai người không cần phải nói gì.

"Thân vô thải thượng song phi cánh, lòng có linh tê một chút thông."

Một tiếng đồng hồ sau, Phác Thái Anh đi ra trường thi, nhìn thấy một người đứng dưới bóng cây cách đó không xa mỉm cười nhìn mình, trong tay còn cầm cây kẹo que. Kim Trân Ni trước đây cũng như vậy, cùng nàng chơi bịt mắt bắt dê, không tìm được cô, nàng lo lắng sốt ruột thì cô lại chạy đến, đưa cho nàng một cây kẹo que.

Trân Ni, lúc tôi cần em nhất, lúc không thấy em, trong lòng sợ hãi tìm kiếm thì em lại xuất hiện.

Phác Thái Anh cảm thấy mình đã không thể khống chế thoát được sự ôn nhu của Kim Trân Ni dành cho nàng.

Rơi vào tay giặc, là diễn tả chính xác nhất.

Vẻ mặt tươi cười của Kim Trân Ni mở ra gói kẹo, đợi Phác Thái Anh đến gần đưa đến bên miệng nàng, sau đó cầm sách trong tay nàng, dịu dàng lấy tay không cầm kẹo kia nắm tay nàng.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro