chap 78

Beta: Bing.

Chương 78:

“Trân Ni?” Phác Thái Anh từ trong phòng tắm đi ra, nhìn thấy Kim Trân Ni đã tắm xong ngồi ở trêи giường ngơ ngác, đem khăn tắm để qua một bên ghế, ngồi xuống ôm cô, “Lại đang suy nghĩ gì?”

“Tôi cảm thấy tôi quá vô dụng, giải ngũ rồi cái gì cũng không phải, cái gì cũng không làm được.” Kim Trân Ni cúi đầu nhìn sàn nhà, ngữ khí có chút sâu kín nói, “Còn nói phải bảo vệ chị, kết quả đều là chị bảo vệ tôi.”

“Đồ ngốc….” Phác Thái Anh tựa cằm lên vai Kim Trân Ni, ngữ khí rất ôn nhu, nàng lúc này tuyệt nhiên không giống nữ vương bình thường, chỉ giống như một cô gái yếu đuối cần được bảo vệ, “Em cũng có bảo hộ tôi, lúc trước không phải rất nhiều lần sao?”

“Nhưng mà khi đó có súng…” Kim Trân Ni quay đầu nhìn nàng đối diện trong gang tất, ánh mắt tràn đầy ai oán.

“Ha ha…Ngày mai mua súng cho em được không?” Phác Thái Anh dựa qua hôn lên môi cô, cười cười nói, “Cho em giấy chứng nhận mang súng và súng lục, được không?”

“Thật không?” Ánh mắt Kim Trân Ni lập tức phát sáng lên, chờ mong nhìn nàng, “Có thể chứ?”

“Có thể, vệ sĩ của tôi sao lại không thể mang súng lục. Còn có, em trước đây quen dùng chủy thủ đúng không, tôi cho người làm giúp em được không?”

“Uhm.”

“Nhưng mà…” Phác Thái Anh nhìn bộ dạng hưng phấn của cô, cố ý kéo dài âm thanh, không có nói tiếp.

Kim Trân Ni bị lời này của nàng làm cho sửng sốt, sốt ruột mở miệng hỏi, “Cái gì?”

“Em chỉ có thể chuyên chú làm vệ sĩ cho tôi.”

Bởi vì ánh mắt của cô quá đáng yêu, Phác Thái Anh nhịn không được đến gần hôn cô, sau đó cũng nhịn không được mà cười ra tiếng.

Kim Trân Ni nheo mắt, cảm nhận trên môi lưu lại hương vị và độ ấm, mấy ngày nay luôn bị vây trong tâm trạng thất thường, rốt cục trong một khắc này đã khôi phục bình thường.

Cánh tay cảm nhận được trước ngực mềm mại của người nào đó, đột nhiên có cảm giác một trận khô nóng, Kim Trân Ni nhếch khóe miệng, ẩn hiện nụ cười xấu xa, dùng sức một cái đem Phác Thái Anb áp ngã xuống giường, từ trên cao nhìn xuống nàng, “Uhm, chuyên chú, còn cả trên giường nữa.”

Mặt Phác Thái Anh lập tức đỏ bừng, cắn cắn môi, trừng mắt nhìn cô nói, “Không cần, em, tôi không nằm dưới.”

“Uhm…” Kim Trân Ni bộ dạng lo lắng, sau đó một lát, dưới ánh mắt chờ mong của Phác Thái Anh gật gật đầu, “Ok, nghe Nữ vương đại nhân.”

Hưm?

Phác Thái Anh kinh ngạc nhìn Kim Trân Ni, có chút không hiểu nhìn cô, lại nhìn thấy cô đứng dậy đi tắt đèn, chỉ để lại đèn ngủ đầu giường.

Lúc Kim Trân Ni trở lại giường ôm Phác Thái Anh thì chỉ xoay người một cái, đã để Phác Thái Anh nằm trên người mình, “Đó, cho chị nằm trên nha.”

“Hửm?” Phác Thái Anh vẫn còn chút nghi hoặc, nhưng là đèn ngủ đầu giường có chút mờ ảo, làm nàng nhìn thấy Kim Trân Ni dưới thân mình, thật mê người.

Phác Thái Anh bắt đầu hôn cô, tay chạy trên thân cô, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào mặt trận mà thật vất vả mình mới nắm được quyền chủ động này, lại không chú ý đến vẻ mặt xấu xa của Kim Trân Ni bên dưới.

Bất tri bất giác, áo thun và quần đùi trên người Kim Trân Ni vẫn còn, mà áo tắm trên người Phác Thái Anh đã sớm rơi xuống giường.

“A…”

“…”

“Em…. Không phải đồng ý…” Trong cơn kich tình, hơi thở mang theo gấp gáp bất mãn lên tiếng.

“Đúng vậy a, thì chị đang nằm trên còn gì…” Người nằm dưới, tay không ngừng động tác, vô tội nói.

“Em… Vô lại…”

“Nào có. . .”

“…” Người nào đó đã nói không ra lời.

….

Sáng sớm hôm sau, lúc Phác Thái Anh tỉnh lại, là cảm thấy đau lưng từng đợt, cắn môi trừng mắt nhìn người còn lại đang ngủ say, nâng tay, không chút do dự nhéo thịt mềm bên hông.

Hỗn đản, lại có thể dùng loại tư thế này!

“A!” Kim Trân Ni bị nàng nhéo đau, lập tức mở to mắt, sau đó đáng thương nhìn nàng.

“Em… Vô lại!” Phác Thái Anh hổn hển trừng mắt nhìn cô một cái, có chút gian nan bước đến phòng tắm.

Sau này nàng sẽ không tin tên lừa gạt Kim Trân Ni này nữa.

“Hắc hắc…” Kim Trân Ni còn nằm trên giường tươi cười xấu xa, trong đầu nhớ đến bộ dáng yêu chết tối hôm qua của Thái Anh.

Ha … Kỳ thật để Thái Anh nằm trên là việc rất đúng đắn. ( vô lại vl chị thẹt là tâm ker )

Phác Thái Anh đi đến bãi đỗ xe của công ty, bước từ trên xe xuống, chân mềm nhũn, vịn cửa xe mới đứng vững.

Kim Trân Ni vội vàng rút chìa khóa xe, nhanh chóng xuống xe, đóng cửa xe chạy đến bên kia ôm nàng.

“Đều tại em làm hại!” Phác Thái Anh tức giận liếc cô một cái, đi vài bước, vẫn cảm thấy chân muốn nhũn ra, nhưng vẫn cố tình đẩy Kim Trân Ni, không cho cô đỡ mình.

“Ắc…ha ha…” Kim Trân Ni bị trách ngẩn người, tiến đến vài bước, ôm ngang nàng, “Nơi này không có ai, chờ đến công ty tôi để chị tự đi.”

“Em….” Phác Thái Anh lập tức đỏ mặt, thoáng từ chối, nhưng sau đó lại đem mặt chôn trong lòng cô.

Thiệt là, Trân Ni khôi phục bình thường, thì luôn hư hỏng như vậy.

Chỉ là….

Phác Thái Anh nhíu nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lên người đang ôm mình, “Hôm qua ở nhà, em khóc cái gì?”

“…” Kim Trân Ni bị hỏi như thế, nhớ đến gần đây mình khóc rất nhiều lần, có chút quýnh quáng đỏ mặt, ấp úng nửa ngày cũng không nói cái gì.

“Hửm?” Phác Thái Anh có chút hoài nghi ngẩng đầu nhìn cô, nàng đột nhiên cảm thấy nguyên nhân Trân Ni khóc sẽ không đơn giản như vậy.

Đúng lúc này, Đạm Đài Dạ Vũ bỗng nhiên lái xe vào bãi đỗ xe, Lâu Hướng Tịch ngồi bên ghế phó lái, mắt sắc bén nhìn thấy bạn tốt của mình.

“Oa, hai người các cậu không cần phải kình nổ như vậy đi.”

Phác Thái Anh nghe thấy âm thanh của Lâu Hướng Tịch xong, mặt đỏ bừng, khẽ đẩy bả vai Kim Trân Ni, “Để tôi xuống.”

“Không cần!” Kim Trân Ni nói không chút do dự, “Chờ đến công ty rồi xuống.”

“Em…” Phác Thái Anh cắn môi, trừng mắt nhìn cô, nhưng không có biện pháp gì, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn xe cô cô dừng lại, sau đó người ở bên trong xuống xe.

May mắn đây là bãi đỗ xe của của người nhà Đạm Đài, nếu không, người trong công ty nhìn thấy….

Thẹn chết nàng đi.

“Này tiểu quỷ, em cũng lớn mật quá chứ, dám trêu chọc Thái Anh ở đây.” Lâu Hướng Tịch vừa xuống xe là hứng trí bừng bừng chạy đến chọc ghẹo Kim Trân Ni, mà quên mất rằng miệng lưỡi của người nọ càng độc địa hơn so với nàng.

“Chậc chậc…” Kim Trân Ni nhìn Lâu Hướng Tịch từ trên xuống dưới một lần, làm cô sợ hãi một trận.

“Nhìn cái gì?” Lâu Hướng Tịch theo bản năng thối lui đến bên người Đạm Đài Dạ Vũ, tay nắm lấy tay nàng, hiện tại Lâu Hướng Tịch đã hoàn toàn có thói quen ỷ lại Đạm Đài Dạ Vũ.

Đạm Đài Dạ Vũ lạnh nhạt lộ ra ý cười, nắm tay Lâu Hướng Tịch, nhíu mi nhìn Kim Trân Ni, ý vị cảnh cáo trong mắt rất đậm.

Kim Trân Ni nở một nụ cười xán lạn, răng khểnh lộ ra có chút quỷ dị.

“Không, tôi chỉ cảm thấy tinh thần chị tốt quá, xem ra là người kia lớn tuổi…”

Lâu Hướng Tịch lập tức đỏ mặt, trộm nhìn bạn mình, lại phát hiện nàng không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ để Kim Trân Ni ôm như trước.

Sắc mặt Đạm Đài Dạ Vũ chìm xuống, trừng mắt nhìn Kim Trân Ni, lửa giận trong mắt ngày càng lớn, giống như muốn đem cô đốt đi.

Xú tiểu tử, dám nói nàng lớn tuổi không thỏa mãn được Hướng Tịch.

Phác Thái Anh chôn mặt trong lòng Kim Trân Ni, thân mình run lên một cái, gắt gao nhịn cười.

Thật thua luôn, Kim Trân Ni cười cô cô nàng như vậy, nàng cũng không thể quang minh chính đại bật cười.

“Ôi chao, sắp đến giờ làm việc rồi, chúng tôi đi trước nha.”

Kim Trân Ni nhìn thấy bộ dạng Đạm Đài Dạ Vũ sắp phát hỏa, rất tự giác bước đi rất nhanh, ôm Phác Thái Anh rời khỏi hiện trường.

Không phải cô sợ lão bà lạnh băng băng kia, mà là sợ Phác Thái Anh sẽ tức giận.

Lúc đi đến cửa công ty muốn buông Phác Thái Anh xuống, thì di động lại vang lên.

“Trân Ni, A Kiếm tỉnh.” Đầu bên kia là âm thanh vui mừng của Chu Lăng Tuyết, Kim Trân Ni sửng sốt, tiện đà ôm lấy Phác Thái Anh xoay vòng mấy cái.

“A Kiếm tỉnh! ! ! Ha ha! ! !”

“Ai nha, em thả tôi xuống!” Bị ôm trước cửa công ty xoay mấy vòng, nhân viên lễ tân trước sảnh đều nhìn thấy, Phác Thái Anh cảm thấy hình tượng của mình toàn bộ đều bị người này hủy rồi.

Bên kia Nam Cung Kiếm nghe tiếng cười của Kim Trân Ni qua điện thoại, gương mặt tái nhợt cũng lộ ra tươi cười, nắm tay Chu Lăng Tuyết thật chặt, hai người đối diện nhìn nhau, đều là vẻ mặt vui mừng.

Giống như Trân Ni đã khôi phục bình thường rồi, quả nhiên có Phác Thái Anh ở bên cạnh mới làm cô an định lại.

Sau khi Nam Cung Kiếm tỉnh, nghe Chu Lăng Tuyết kể hết những chuyện phát sinh, mặc dù đối với chuyện Sở Phi Vân chết có chút ảm đạm, nhưng mà cũng không kinh ngạc nhiều, vì hắn đã có tư tưởng chuẩn bị từ trước.

Có nhiều thừ, Trân Ni quá mức chính trực sẽ không nghĩ nhiều, nhưng đối với cha hắn là người tham mưu quân sự mà nói, thì mấy chuyện này rất dễ dàng hiểu rõ.

Sau khi tỉnh lại, lo lắng nhất là Kim Trân Ni chịu kích thích quá lớn mà suy sụp, may mắn là còn có Phác Thái Anh ở bên.

“A Kiếm, Trân Ni giải ngũ, chúng ta…” Sau khi cúp điện thoại, Chu Lăng Tuyết có chút lo lắng kéo tay Nam Cung Kiếm nói, “Ba của anh…”

“Yên tâm đi, ba anh đã hy vọng anh rời khỏi đội đặc chiến về quân khu giúp ông lâu rồi.” Nam Cung Kiếm an ủi nhìn nàng, sau đó lộ ra nụ cười xấu xa, “Nhưng mà… Việc cần làm trước tiên là, đi chơi đã… ha ha..”

“Uhm…” Chu Lăng Tuyết gật gật đầu, ôn nhu nhìn hắn, hai người không nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn nhau.

Bên kia, Kim Trân Ni đem Phác Thái Anh buông xuống, hưng phấn nói, “Thái Anh, Thái Anh, tôi muốn đi gặp A Kiếm.”

Phác Thái Anh không để ý đến cô, đi thẳng vào công ty.

Ôi chao?

Kim Trân Ni sửng sốt, vội vàng chạy theo sau, “Thái Anh….”

Người sắp đi đến thang máy dừng bước lại, tức giận nói, “Em muốn đến đó quấy rầy hai người bọn họ?”

“Ắc…” Kim Trân Ni sửng sốt, sau đó cười ngốc, “Đúng nha…”

Phác Thái Anh lại liếc mắt, đi vào trong thang máy, trực tiếp bấm nút đóng cửa.

Không muốn để ý đến tên ngốc kia, hại nàng mất mặt.

---TBC---

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro