Chương 73 Nhu cầu tình cảm của cô là gì?
Ngôn Hề không biết có phải là do lâu quá không yêu nên cô đã quên mất cảm giác đó hay không.
Tình yêu mơ hồ mà cô có từ thời trung học chỉ là viết giấy trong lớp, các chàng trai mua kem cho cô, là gọi tên cô sau khi thắng một trận đấu trên sân. Lúc đó, cô đã không khỏi mỉm cười.
Khi cô gặp Cao Ký Minh, đó là tình yêu đích thực đầu tiên của cô. Ban đầu cô cho rằng mình không phải một cô gái mỏng manh, nhưng sau khi cô gặp được anh ta, cô đã trải qua được niềm vui và nỗi buồn.
Nhưng bây giờ cô và Liêu Thừa Vũ đã thân thiết hơn những người bạn. Họ có thể trò chuyện dễ dàng, không có sự khác biệt lớn trong nhiều quan điểm, họ cũng điềm tĩnh và chân thành. Cảm thấy thật thoải mái, nhưng lại luôn có cảm giác như thiếu điều gì đó, phải chăng bây giờ cô đã lớn nên cảm xúc dao động không còn mạnh mẽ như trước nữa? Phải chăng giống như câu nói "Điều bình thường là sự thật?"
Trước khi Ngôn Hề gặp Cao Ký Minh, ý tưởng tìm bạn đời luôn cám dỗ cô. Từ nhỏ cô đã sống trong môi trường có nhiều thành viên nam. Ông nội tài giỏi, ấm áp và tốt bụng, ông có tình yêu sâu sắc với bà nội cô suốt 50 năm.
Những người anh trai của cô, như anh cả thẳng tính hơi ung thư, anh hai đần độn và anh ba ẻo lả, mặc dù mỗi người đều có những khuyết điểm riêng nhưng họ đều được xem như những người đàn ông tốt, đối xử rất tốt với bạn đời. Ngôn Dĩ Nam mặc dù có nhiều bạn gái nhưng về cơ bản thì anh ấy lại là người bị bỏ rơi.
Cô không có nhiều ký ức về ba mẹ đã mất, nhưng cô biết được từ lời kể của những người trong gia đình rằng ba mẹ cô cũng rất yêu thương nhau.
Cho nên khi mối tình của Ngôn Hề và Cao Ký Minh không thành, Ngôn Hề rơi vào trạng thái trầm cảm trong một thời gian dài. Cao Ký Minh không thể cho cô cảm giác an toàn khi khiến cô rung động. Nếu không có An Chi ở bên cạnh, cô sẽ không thể hồi phục nhanh như vậy.
Trong mấy tháng cô ở bên Liêu Thừa Vũ, hai người cảm thấy khá hợp nhau, nhưng cô lại không có cảm giác ấm áp đó nữa. Ngôn Hề thường tự hỏi chính mình vào những đêm khuya, nhu cầu tình cảm của cô là gì? Vì sao ngay cả anh hai của cô cũng rất rõ ràng về tình cảm của mình, muốn gì và bị thu hút bởi ai. Nhưng bây giờ cô lại thấy hoang mang, không thể nhớ được lần cuối lòng mình cảm thấy hưng phấn là khi nào.
Ngôn Hề không nhớ rõ những chuyện đã xảy ra khi cô 5 tuổi, cô chỉ biết rằng cô đã có một khoảng thời gian vui vẻ, biết rằng cô rất kiêu ngạo và nghịch ngợm, giống như một tiểu bá vương. Khi cô lên 5 tuổi, ba mẹ cô gặp tai nạn, điều mà cô không hiểu lắm, gia đình chỉ nói với cô rằng bạ mẹ đều vắng nhà.
Cho đến năm cô 6 tuổi, trong ngày lễ quốc tế thiếu nhi, ở trường mẫu giáo, cô bé đã mặc một chiếc váy màu hồng, đang đứng đợi ông nội mua kem cho mình. Một cô bé học cùng lớp được mẹ ôm vào lòng, cả hai đang nhìn nhau cười, người mẹ cúi xuống hôn lên má con gái, bên trái roòi bên phải, bế cô bé gái lên và đi vòng quanh.
Ngôn Hề 6 tuổi, ngơ ngác và đột nhiên khóc nức nở. Về đến nhà, cô khóc rất lâu và không ngừng la hét: "Con muốn mẹ, con muốn mẹ..."
Đó là lần đầu tiên cô hiểu được cái chết là gì.
Bởi vì trong nhà có nhiều đàn ông nên Ngôn Hề không cảm thấy thiếu khuyết tình cha. Nhưng trong một thời gian dài khi còn nhỏ, cô đã ghen tị với các bạn cùng lớp vì có mẹ. Mặc dù bà nội rất yêu thương cô nhưng rất nhiều tâm sức và sự chú ý của cô bị Ngôn Dĩ Tây và Ngôn Dĩ Tây chia bớt.
Có một thời, cô còn nghịch ngợm hơn, đánh các anh, phá hủy cây cảnh của ông nội, phá hư cây đàn piano của bà nội chỉ để thu hút và chiếm lấy sự chú ý của họ.
Hai người già trong nhà họ Ngôn và các anh em của cô đã lo lắng rất nhiều, chỉ sợ cô bước sai hướng. Bà nội Ngôn gần như dành toàn bộ thời gian cho cô, bà là một người phụ nữ dịu dàng, thanh lịch và nữ tính, rất thích ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng giải thích cho cô hiểu, nói chuyện và kể những câu chuyện xưa cho cô nghe.
Cô rất hưởng thụ sự chăm sóc của người mẹ, nhưng Ngôn Hề vẫn luôn cảm thấy trong lòng mình vẫn còn thiếu điều gì đó, cho đến một ngày, cô vào phòng ba me, tìm thấy một hủ kem dưỡng da của Kai chưa sử dụng trên bàn trang điểm. Đây là kỷ niệm duy nhất mà mẹ để lại cho cô.
Say này lớn lên, Ngôn Hề cảm thấy cô không thiếu kinh nghiệm hòa hợp với đàn ông hơn là phụ nữ. Khi học cấp hai, vì Liễu Y Y đi du học, nên từ khi bắt đầu đi học, cô đã rất mong được thân với những người bạn mới. Nhưng thật không may, đến tận khi cô vào đại học, mọi chuyện vẫn không diễn ra như mong đợi, cô vẫn có rất nhiều trải nghiệm tồi tệ.
Không ngờ bây giờ trên mạng lại có những cô gái gọi cô là 'Em gái', nói rằng muốn cưới cô, thậm chí còn xin chữ ký của cô. Ở tuổi 30, Ngôn Hề cảm thấy mình vẫn chưa hiểu nhiều về thế giới, về bản thân và cả An Chi.
An Chi gần đây cũng trở nên xa lạ với cô, không biết là do cô nàng đã đến tuổi dậy thì, cảm thấy có khoảng cách giữa mình với người lớn hay là do cô nàng đang chuẩn bị cho kỳ thi và phải bận bịu với bài tập về nhà.
Ngôn Hề muốn tìm thời gian để nói chuyện với cô nàng, nhưng gần đây cô có chút bận rộn, cô cũng cảm thấy dạo gần đây Liêu Thừa Vũ ngày càng trở nên mập mờ với cô hơn.
Có một đêm, họ đi xem phim. Khi ra khỏi rạp chiếu phim thì trời đổ mưa. Đêm mưa, rạp chiếu phim. Phía trước có một đôi bạn trẻ đang đi phía trước họ, cô gái nắm tay chàng trai, chàng trai nhìn cô gái, mỉm cười rồi cúi đầu, hai người hôn nhau thân mật.
Trong khi Ngôn Hề đang cảm nhận tình cảm tuổi trẻ trong sáng và đáng yêu thế nào thì bàn tay ấm áp của Liêu Thừa Vũ đã nắm lấy tay cô.
Ngôn Hề sửng sờ một lúc, phản ứng đầu tiên của cô cảm thấy kỳ lạ, cô suy nghĩ một lúc những vẫn không thể nghĩ ra, nhưng cũng không tới mức không thể chịu được.
Cô để anh dẫn đi một lúc. Lòng bàn tay của người đàn ông ấm áp, có cảm giác dày cọm của vết chai sần. Trong lòng Ngôn Hề cũng không có cảm giác gì đặc biệt, cô chỉ cảm thấy... Đó cũng chỉ là một bàn tay con người mà thôi.
Hai người im lặng đi một đoạn đường. Liêu Thừa Vũ bỗng nhiên thấp giọng gọi tên cô: "Ngôn Hề..."
Ngôn Hề vốn phân tâm, nghe tên mình thì vô thức "Ừm" rồi quay lại nhìn anh ấy. Liêu Thừa Vũ đột nhiên tiến đến gần, cả thân hình bao bọc lấy cô.
Ngôn Hề chợt giật mình, theo bản năng quay mặt đi. Môi của Liêu Thừa Vũ chạm vào má cô.
Ngôn Hề cau mày, lui về sau một bước.
Liêu Thừa Vũ nhìn thấy vẻ mặt không vui nhưng vẫn kiềm chế vì giáo dưỡng của cô, lúng túng xin lỗi: "Anh xin lỗi."
Tâm trạng của Ngôn Hề tụt dốc, cũng không biết nói gì, cô lắc đầu và tiếp tục bước về phía trước.
Liêu Thừa Vũ lúng túng đuổi theo cô: "Thật xin lỗi, anh có chút không kiềm chế được, Ngôn Hề, anh nhận ra anh càng ngày càng thấy thích em."
Ngôn Hề quay đầu lại, khó xử nhìn anh ấy.
Liêu Thừa Vũ biết rằng cô có thể sẽ nói điều gì đó mà anh không muốn nghe nên anh ấy chỉ có thể nói: "Anh xin lỗi, anh hứa sẽ không làn như vậy nữa."
Ngôn Hề nhịn xuống, cảm thấy mình không nên chuyện nhỏ xé to nên gật đầu.
Sau chuyện này, Liêu Thừa Vũ đã xin lỗi cô nhiều lần, nhưng Ngôn Hề thực sự muốn quên đi chuyện đó. Cô bắt đầu cảm thấy hình thức "Cố gắng hòa hợp" của họ không hiệu quả và không công bằng với anh ấy. Nhưng chắc là Liêu Thừa Vũ đã đọc được suy nghĩ của cô và nói điều gì đó như thể anh không quan tâm.
Ngôn Hề vẫn chịu đựng được. Lần cuối cùng bà nội cô tỉnh táo, Ngôn Hề lại im lặng sau khi nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm của bà khi biết tin cô đang yêu.
Vào đêm sinh nhật lần thứ 30, Ngôn Hề đã đồng ý để Liêu Thừa Vũ tổ chức tiệc mừng cho mình. Cô ở nhà trang điểm nhẹ và mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, cô cầm một chiếc túi xách rồi bước ra khỏi phòng.
An Chi đang ở trong bếp, Ngôn Hề bước vào nói gì đó với cô nàng, cô buộc mái tóc xoăn dài ra sau đầu, phần tóc bên thái dương hơi buông xõa xuống một bên mặt, da cô trắng và trong suốt, khí chất dịu dàng và mềm mại, một tay cô đang cầm chiếc váy dài của mình. Cô xinh đẹp đến khó tin.
"Vòng sơ khảo sắp đến rồi à?" Ngôn Hề hỏi An Chi.
"Dạ, sau ngày quốc khánh, cuối năm nay." An Chi không dám nhìn cô nữa, quay mặt đi khi trả lời.
Thời gian trôi qua rất nhanh, An Chi đã bước vào học kì một của năm lớp 12. An Chi do dự hỏi cô: "Dì, dì có gấp đi không?"
"Không gấp, con có chuyện gì sao?" Ngôn Hề nhẹ giọng hỏi.
Mấy tháng qua, cô bận và An Chi cũng vậy, buổi tối về nhà, An Chi ngủ sớm và không còn gọi điện thoại mỗi ngày nữa. Trong kỳ nghỉ hè, An Chi thậm chí còn cùng ông bà nội Ngôn đến chùa mà họ thường đến để trốn cái nóng mùa hè. Họ đã không gặp nhau trong hơn hai tháng rồi. Đặc biệt là từ sau sinh nhật lần thứ 15 của An Chi, Ngôn Hề cảm thấy cô nàng ngày càng trầm lặng, ngày càng ít nói, trở thành một cô bé hướng nội.
Ngôn Hề cảm thấy có gì đó không ổn nhưng không thể giải thích được. Chỉ có thể theo cô nàng, cho cô nàng không gian riêng và đợi cô nàng chủ động nói chuyện với cô.
"Con nghĩ là con sẽ chuyển đến trường ở." An Chi cảm thấy khoảng thời gian này rất tra tấn đối cô nàng, lại không dám ở cùng một chỗ với cô nên cố gắng trốn tránh. Bình thường đi học thì không sao, nhưng khi kỳ nghỉ hè bắt đầu, An Chi nhân cơ hội này cùng ông bà nội Ngôn đi chùa để trốn cái nóng mùa hè. Ở một nơi được xây dựng cách xa thành phố, cô nàng không thể nhìn thấy Ngôn Hề, nhớ cô điên cuồng và thậm chí còn tưởng tượng ra cốt truyện về mối tình của mình.
Gặp cũng đau, không gặp cũng đau.
An Chi cảm thấy mình phải chuyển đến trường, có lẽ môi trường ở trường sẽ tốt hơn. Một vấn đề nữa, là vì Ngôn Hề và người đàn ông kia yêu nhau đã lâu, có lẽ họ cần có không gian riêng tư. An Chi sợ Ngôn Hề sẽ dẫn Liêu Thừa Vũ về nhà.
Ngôn Hề ngày càng ít quan tâm đến cô nàng. Cô đã không ở cạnh cô một thời gian dài trong kỳ nghỉ hè, họ cũng không nói chuyện điện thoại trong một thời gian dài như vậy.
Hơn nữa, cô nàng cũng không thể làm gì khác, không thể làm nũng với cô như trước. Nói xong, cô nàng không dám ngẩng đầu lên nhìn Ngôn Hề.
Ngôn Hề nhất thời im lặng, An Chi bất an ngẩng đầu nhìn cô.
Ngôn Hề cau mày: "Con muốn chuyển đến trường ở sao?"
An Chi khẽ cắn môi dưới, khó khăn gật đầu.
"Vì sao? Ở nhà không phải rất tốt sao? Tôi không tin nếu con lấy lý do đang học lớp 12 đâu." Ngôn Hề hơi khó hiểu, chẳng lẽ là vì muốn cùng Hứa Gia Nhĩ ở chung sao? Cô sẽ gọi điện hỏi giáo viên sau, để biết Hứa Gia Nhĩ có ở lại trường không.
Tóc An Chi đã rất dài, đen và mềm, được buộc lại ở sau lưng, để lộ đôi tai nhỏ nhắn trắng trẻo.
Ngôn Hề cau chặt mày, tự hỏi liệu có phải cô đã ràng buộc cô nàng nhiều quá hay không...
"Con cảm thấy, bây giờ... Con ở nhà sẽ làm phiền dì." An Chi nhìn cô bằng ánh mắt mơ hồ, thì thầm xong câu này lại cúi đầu xuống.
Ngôn Hề bất chợt sửng sốt.
Trong chốc lát cô chợt nhận ra mình đã bỏ qua điều gì.
Tác giả có lời muốn nói:
Ở đây tôi muốn nói vài lời vì Ngôn Hề, tuổi của cô cũng không lớn lắm, nhất là ở độ tuổi 30, rất nhạy cảm, dù ít dù nhiều cũng sẽ có lúc rối bời, cô cũng không mạnh mẽ, không đủ chín chắn để có thể xử lý mọi việc một cách lý trí.
Đừng bao giờ quên rằng cô đã bị bắt nạt và cô lập. Cô cũng đã mất ba mẹ từ nhỏ và bị phản bội, tổn thương trong tình yêu.
Có người hỏi tôi tại sao lại sắp xếp cốt truyện có tuyến tình cảm như thế, thật ra rất đơn giản.
Tôi đã lên kế hoạch từ lâu rồi, kể từ khi cái tên "Liêu Thừa Vũ" ra đời thì đây đã là một cốt truyện liền mạch.
Tại sao Ngôn Hề lại đồng ý? Đơn giản thôi, cô ấy đã 30 rồi, đã mười năm rồi cô vẫn chưa từng hẹn hò hay yêu thêm ai. Ông bà nội của cô cũng đã già. Trước hết là áp lực của tuổi tác, con số 30 có rất nhiều áp lực, tôi nghĩ ngay cả những người ở độ tuổi 26 – 27 – 28 cũng không thể cảm nhận được huống chi những người dưới 26, càng đừng nói đến học sinh cấp hai hay cấp ba.
Tôi không cậy tuổi mà lên mặt (Được rồi, cũng có một chút), cũng có thể là cơ thể trẻ trung nhưng tâm hồn già nua, nhưng khi bạn thấy đau, bạn mới hiểu được cảm giác lo lắng như thiêu đốt.
Khi còn là sinh viên hoặc ở độ tuổi, có thể bạn đã biết điều gì sẽ xảy ra với mình khi ở tuổi 30, ngay cả khi bạn lười biếng, bạn sẽ nghĩ mình vẫn chưa đến tuổi 30, nên đừng cố gắng quá mức. Khi bước sang tuổi 29, tim lỡ nhịp, công việc chưa ổn định, chưa có nhà, còn độc thân mà ngoại hình thì ngày càng già đi. Ngày nào cũng là ngày trẻ nhất, ngày nào cũng là ngày già đi.
Ngôn Hề rất ổn, có sự nghiệp thành công, có nhà và xe, hiền lành và xinh đẹp. Cô còn thiếu cái gì? Cô thiếu một người có thể tâm sự với cô, đồng cảm với tâm hồn và thể xác của mình. Dù thương Đào Đào nhưng vẫn chưa đến mức gọi là yêu. Nên lúc này, có một người mà cô không ghét xuất hiện, người đó không ngừng theo đuổi, thậm chí còn nói đến mức đó thì sao cô lại có thể không cố gắng hòa hợp chứ? Huống chi, họ lại bắt đầu từ tình bạn bình thường nhất.
Có một vấn đề nữa mà không ai chú ý, đó là, nguyên nhân mà Ngôn Hề chọn Liêu Thừa Vũ một phần cũng vì Đào Đào. Bởi vì Liêu Thừa Vũ có thể chấp nhận Đào Đào, anh ấy không bàn tán về đời sống cá nhận của Đào Đào.
Đào Đào luôn ở trong tim cô.
Có thể một số bạn trẻ sẽ nói: 'Nhẹ'. Tôi hiểu, nhưng tôi không thể chịu nổi khi nhìn Ngôn Hề yêu mà thậm chí còn không nắm tay nhau!
Well, lúc đầu rất nhiều bạn lo lắng rằng tôi không thể viết được đoạn chuyển đổi của dòng cảm xúc, bây giờ, cuối cùng tôi đã có cốt truyện, tôi đang bắt đầu đi theo con đường đó, các bạn lại không ở cạnh tôi nữa rồi. Các bạn nói rằng muốn nhảy đến phần ngọt, nhưng nếu các bạn bỏ qua, các bạn sẽ bỏ lỡ một số chi tiết. Tôi không đủ kiên nhẫn để mỗi chương có một điều ngọt ngào, bạn có thể đọc và hỏi tôi sau: Đợi đã, đường tình cảm có phải quá nhanh rồi không? Tại sao họ lại hôn dù không đồng ý?
Bạn nghĩ điều này có đúng không? Bạn có nghĩ oan cho tôi không?
Ở Hongkong, người ta đọc những bài báo vi phạm bản quyền và chúng làm tôi choáng váng suốt ngày. Tôi đã chán nản và đau khổ lắm rồi, dù có lớn tuổi thì tôi cũng không chịu nổi. Có phải vậy không?
Thà bạn đọc hết rồi hãy tự tin đến tát vào mặt tôi: Nhẹ! Chỉ vì bạn viết chưa tốt thôi. Ví dụ: ...
Tôi sẽ nghĩ rằng việc này có thể chập nhận được! (Có lẽ......)
(3h30 sáng ngày 29/6)
(Xu Zhen không ngủ được, viết một bài phê bình cho mình)
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro