Chương 105: Phu nhân của tôi, Phác Thái Anh.
Ngày hôm nay diễn ra buổi biểu diễn thời trang, 3 giờ chiều chính thức bắt đầu, nhưng đã qua buổi trưa, hai vị cấp cao quan trọng phụ trách chính đã ăn ý biến mất, điện thoại không gọi được tin nhắn cũng không trả lời, người của hai bên tập đoàn gấp đến độ suýt chút nữa hói đầu.
Làm thư ký thân cận của bá đạo tổng tài, Tiêu Tử Ngọc phất tay:
"Gấp cái gì, không phải còn 3 tiếng nữa mới bắt đầu à, tới thì tới, nên làm thì nên làm."
Mọi người vội vàng đi ra ngoài, Tiêu Tử Ngọc móc điện thoại gọi 101 cú điện thoại cho lão bản nhà mình, sau cùng thì đường dây cũng thông.
"Lão bản, eo của ngài có ổn không?"
Cô tỏ ý an ủi.
Bên kia ngừng lại vài giây, sau đó giọng điệu miễn cưỡng hài lòng:
"Tạm ổn."
"..." Hoàng thượng không vội thái giám đã gấp, Tiêu Tử Ngọc không có lời nào để nói, phụ nữ 30 như lang 40 như hổ, danh bất hư truyền, cô hiểu rồi, nhà cô cũng có một nữ sắc lang.
Tiêu Tử Ngọc có lòng khuyên nhủ:
"Chị xem chị tuổi đã cao, em sợ chị đau thắt lưng, kiềm chế... một chút đi."
Trở về chuyện chính:
"Lão bản, đừng quên 3 giờ có buổi họp báo phải có mặt, chị và Phác tổng giám phải đúng giờ."
"Ừm chị biết rồi."
Vẫn miễn cưỡng không để ý như cũ.
"...Được rồi, vì không quấy rầy hai người ân ái, em sẽ cố gắng nói nhanh nhất để truyền đạt thông tin các nhiệm vụ chị giao phó đã hoàn thành."
Thứ nhất, chuyện Trần gia, thu bẫy hoàn toàn khiến Trần gia phá sản, kết quả xử lý tùy thời có thể đá ra khỏi công ty, việc này 'truyền tin' hơn 10 phút, Tiêu Tử Ngọc miêu tả sinh động, nói khô cả họng, mang theo vẻ hãnh hiện vô hình.
Điều thứ hai thì sao.
"Lão bản, chị đặt nhiều hoa như vậy, chẳng lẽ muốn làm gì à?"
Lạp Lệ Sa:
"Em đoán."
"Giờ còn đoán!" Khi dễ cô ngốc à, Tiêu Tử Ngọc vạch mặt: "Đương nhiên là..."
Tạp âm quá lớn, rất sợ quấy rầy đến Phác Thái Anh đang ngủ, Lạp Lệ Sa trực tiếp cúp máy, đặt điện thoại xuống nhìn vào thời gian, 12 giờ trưa.
Lúc này Phác Thái Anh chưa tỉnh ngủ, tối hôm qua bị giày vò quá nhiều, ngủ đến hôn mê bất tỉnh, hoàn toàn mất hết ý thức.
Hừng đông vừa đến 6 giờ, Lạp Lệ Sa theo đồng hồ sinh học mở mắt, nhưng không thức dậy mà nằm giường, nghĩ đến phải giúp Phác Thái Anh bồi bổ cơ thể, sáng sớm gọi thư ký chuyên chăm lo cuộc sống riêng đưa canh gà tẩm bổ đến, sau đó cứ ngồi yên nhìn Phác Thái Anh.
Càng nhìn trái tim càng ấm áp, cô cảm thấy không có gì sánh bằng việc mở mắt liền nhìn thấy được người yêu ở bên cạnh mình, càng khiến cho mình an tâm hơn.
Giống như tìm được bến cảng thuộc về mình, cũng giống như nhà, che mưa che gió.
Lạp Lệ Sa thích cuộc sống bây giờ, nhìn Phác Thái Anh cô lại nhớ tới trước đây, hai người sống hạnh phúc, cũng nhớ lại từng chút một chuyện của hai người
Điều khiến cô khó có thể quên được nhất là khoảng thời gian 4 tháng hai người chìm trong bóng tối, cô giống như trôi lênh đênh giữa đại dương mênh mông, không nhìn thấy được hi vọng, cũng không thấy ánh sáng, cô bị bao bọc trong tuyệt vọng, cũng từ trong tuyệt vọng mà không cam lòng, Phác Thái Anh chính là cọng rơm cũng là người duy nhất cứu vớt được cô, cô chỉ có thể sống chết nắm lấy không buông tay, mặc dù sẽ tạo thành lưỡng bại câu thương*.
*Cả hai đều bị thiệt hoặc tổn thương.
Thật ra đến nay cô cũng nghĩ không thông, trước đây rốt cuộc cô ôm tâm tình thế nào mới quyết định như vậy, vì đối phương mà thiết kế tốt ván cờ cũng đã chuẩn bị sẵn sẽ tổn thương.
Sau đó Lạp Lệ Sa đã nghĩ tới vô số ví dụ.
Ví dụ như gánh chịu áp lực gia đình, tạm thời buông Phác Thái Anh, để cho Phác Thái Anh rời khỏi cô, đem mâu thuẫn giải quyết rồi giải thích rõ với Phác Thái Anh, hoặc đem tất cả thẳng thắn với Phác Thái Anh, cùng nhau gánh chịu, nhưng lúc đó bị vây trong trạng thái buộc chặt, không muốn Lạp gia can thiệp đến Phác Thái Anh, vì vậy áp dụng phương thức cực đoan, cho nên Tiêu Tử Ngọc thường xuyên mắng cô chết vì sĩ diện, chỉ khổ thân.
Nhưng trên thực tế, mặt mũi Lạp Lệ Sa không có tội nhưng cũng chịu không ít.
Bốn tháng vì giải quyết mâu thuẫn gia đình mà cô ít về nhà, cô mệt chết cũng không thể buông tha, bởi vì có người chờ cô về nhà.
Lần cuối cùng Lạp Lệ Sa cùng ba mình phân cao thấp tuy rằng thắng nhưng lại làm cho ông ấy trực tiếp vào bệnh viện, ông ấy dưới cơn nóng giận dùng gậy ra tay tàn nhẫn, cũng bị sự lạnh lùng của con gái cũng như thái độ cố chấp chịu đả kích rất nặng, hai cha con bất chấp thắng thua cùng nhau vào viện.
Từ nhỏ, cuộc sống của Lạp Lệ Sa đã được an bài một cách tỉ mỉ, nên làm gì, nên học cái gì, đi học ở đâu, như một người máy không có tình cảm, một đường chậm rãi lớn lên.
Khi cô còn nhỏ, hai chữ 'ba ba' thật xa lạ, ba của cô không giống trong sách viết 'tình thương của cha sâu nặng như núi', ông ấy thường xuyên nghiêm mặt, cứng nhắc nghiêm khắc, mẹ lại như ánh nắng, vỗ về tâm hồn thời thơ ấu, nhưng mẹ cô vì sinh cô, sau sinh mất nhiều máu, vẫn luôn đau ốm, Lạp Lệ Sa vừa tròn 15 bà liền qua đời.
Cho nên, khi hay ba cô nằm viện, nhân lúc phòng tuyến trong lòng của ông yếu đuối nhất, Lạp Lệ Sa từ bệnh viện trực tiếp trở về nhà.
Cô chẳng biết mình chờ đợi điều gì, hơn một tháng cô không gặp Phác Thái Anh, cô thầm nghĩ cấp bách gặp mặt Phác Thái Anh, hai người thật sự gặp nhau, Phác Thái Anh ngồi bên giường vội dụi mắt, nhẹ nhàng nói với cô:
"Chị đã về rồi."
Lạp Lệ Sa đứng ở cửa gật đầu, bỗng dưng cô không có dũng khí bước tới, cô xoay người, thật giống như nhìn thấy đôi mắt đào hoa hơi sưng kia cong như ánh trăng non nơi xa xa trong bóng đêm.
Cô ngồi ở thư phòng, vẫn không nhúc nhích, không có biểu tình gì, cũng không chút cảm xúc, chỉ có tiếng hít thở không thông từng đợt phả vào mặt, bóp chặt lòng cô phát ra đau đớn, mãi cho đến khi rơi vào cái ôm ấm áp, Phác Thái Anh ngồi bên cạnh ôm lấy cô, ai cũng không nói gì, Lạp Lệ Sa trầm tĩnh lại, hai người ôm lấy nhau.
Ôm rất lâu, lâu đến nỗi Lạp Lệ Sa đã cho rằng trôi qua cả đời người, khoảnh khắc đó giống như cô cho rằng hai người đến đầu bạc.
Ngọn đèn ở góc sáng lên, chiếu sáng toàn bộ thư phòng, Phác Thái Anh bưng mặt Lạp Lệ Sa, vô cùng thân mật hôn khóe môi người kia, mặt mày rạng rỡ:
"Trời tối rồi, chúng ta đi mua thức ăn thôi."
Giọng nói cũng không giảm đi sự dịu dàng.
Lạp Lệ Sa cùng Phác Thái Anh đi, đồ ăn mua về nhưng cô lại mất đi cô ấy.
Việc xấu thành đôi, ba cô vào viện cũng không thể trở ra, cho nên Lạp Lệ Sa cảm thấy cô gián tiếp làm ba tức chết, cho nên cô hãm sâu trong tự trách hỗ thẹn của hai người.
-----------
Nghĩ tới đây, ký ức kéo về hiện thực, Lạp Lệ Sa chỉ cảm thấy cảm giác đau đơn chậm rãi từng chút một cắn nuốt cô, hơi thở dồn dập, được một đôi tay ôm lấy cổ cô, Lạp Lệ Sa siết vòng tay ôm chặt Phác Thái Anh vào lòng.
Giữa lông mày Phác Thái Anh khẽ động, dụi vào người Lạp Lệ Sa, dường như cô cảm giác được bất an lúng túng của người kia, nỉ non nói:
"Lạp Lệ Sa..."
Lạp Lệ Sa ừ một tiếng, cằm đặt lên trán Phác Thái Anh, mở miệng tự nhiên nói:
"Anh Anh, chị rất nhớ em. Em đi rồi, trong nhà không người, trống rỗng, chị một mình sống không hạnh phúc, ngày qua ngày nghĩ đến em nghĩ khi nào em trở về, nhưng em không có về nhà. Chị nhịn không được đi tìm em, nhìn thấy em cùng người khác cùng nhau cười nói vui vẻ, chị không dám quấy rầy em, chị sợ em phớt lờ chị, chị sợ em khóc."
Phác Thái Anh nửa mê nửa tỉnh, mơ màng nghe cũng không quá rõ ràng nhưng vô thức ôm lấy Lạp Lệ Sa tiến vào trong lòng.
Lạp Lệ Sa đã quen mạnh mẽ, tính cách ít nói kiệm lời, trước giờ đều rất lý trí, rất ít khi giống như bây giờ nhớ lại quá khứ rồi chợt trở nên đa sầu đa cảm, cô ngắt quãng nói rất nhiều lời.
Lúc này chuông đồng hồ vang lên, còn cách buổi họp báo 2 tiếng, mà người trong lòng cô đang ngủ, tiếng hít thở vẫn đều đều.
Lạp Lệ Sa nằm nghiêng, chăn tùy ý đắp lên thắt lưng, đối mặt với Phác Thái Anh, ánh mắt rơi vào gương mặt đang ngủ xinh đẹp kia, đầu ngón tay cuộn lấy lọn tóc của Phác Thái Anh vén lên hiện ra chóp mũi cao thanh tú, từ từ đem người trong giấc ngủ ngọt ngào gọi dậy.
Cảm giác quét qua ngưa ngứa cực kỳ quấy nhiễu người trong mộng, Phác Thái Anh nhúc nhích mí mắt cũng không mở, ý thức dần dần chọc tỉnh, mơ màng muốn xoay người lại bị một tay trên lưng trói buộc.
Phác Thái Anh không nhúc nhích được, khẽ động liền cảm thấy cả người mềm ra, cảm giác sưng tấy giữa hai hai chân rất rõ ràng, buông thả dục vọng không tiết chế, khiến cho cô có chút choáng váng, cô giơ tay lên xoa xoa giữa lông mày:
"Lạp Lệ Sa?"
"Chị ở đây." Bên tai truyền tới tiếng nhỏ nhẹ: "Tỉnh chưa?"
"Ừm..." Giọng Phác Thái Anh khàn khàn mơ hồ đáp lại: "Mấy giờ rồi?"
"1 giờ."
Nhìn thấy Phác Thái Anh mở mắt, Lạp Lệ Sa vén tóc Phác Thái Anh ra sau tai, ngửa đầu đặt nụ hôn lên trán Phác Thái Anh:
"Còn mệt không?"
Câu hỏi quan tâm này rơi vào tai Phác Thái Anh khiến Phác Thái Anh muốn đánh người, cô nhìn Lạp Lệ Sa một hồi, mím môi, trực tiếp làm hành động trừng phạt, đưa tay kéo tay Lạp Lệ Sa đặt bên môi, há miệng cắn lên, cắn chưa hết giận, nhả ra rồi cắn lại, một phát rồi một phát tạo ra dấu răng mới, cho đến khi cánh tay thon dài như ngọc kia hiện đầy dấu răng của cô.
Lạp Lệ Sa cũng để Phác Thái Anh tùy ý cắn, giơ tay kia vòng qua gáy Phác Thái Anh, nhẹ nhàng vuốt ve an ủi:
"Có muốn ngủ tiếp không."
"Còn ngủ? Một giờ rồi, không phải buổi sáng em nói chị 10 giờ đánh thức em sao? Sắp bắt đầu buổi họp báo rồi, chị còn nằm trên giường... tên lưu manh này, đều tại chị, nhanh rời giường."
Lạp Lệ Sa xoa xoa cánh tay:
"Không vội, còn 2 tiếng đồng hồ, đủ rồi."
"Mau đứng lên."
Cắn xong rồi, hoàn toàn tỉnh táo.
Phác Thái Anh nhớ tới buổi họp báo lúc 3 giờ chiều, hoàn toàn không còn chút buồn ngủ, kéo tay Lạp Lệ Sa rời giường nhưng nhìn thấy cánh tay kia, thật ra dùng lực cắn không quá lớn, đa phần chỉ lưu lại dấu mờ mờ, qua mấy tiếng sẽ trở lại như bình thường.
Cùng nhau vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, Phác Thái Anh ngừng hành động, hỏi Lạp Lệ Sa:
"Có phải chị nói rất nhiều lời với em không?"
"Có thể là em nằm mơ."
Phác Thái Anh đá người kia:
"Tên lừa đảo, chị lại gạt em."
"Không có, không gạt em."
Chân thon lại bị đá, Phác Thái Anh nói:
"Đêm nay, cửa cũng không cho chị vào."
"..."
"Em nói được thì làm được."
"..."
Lạp Lệ Sa nhướng mày cười.
Ngoài miệng không cho vào, chung quy cô có biện pháp làm cho Phác Thái Anh tự mình mở cửa.
Vị trí phía dưới thoải mái thì thoải mái, nhưng chơi đùa kịch liệt, ngày hôm sau cả người đều chua xót, trái lại nhìn dáng vẻ Lạp Lệ Sa hăng hái đầy sức sống, Phác Thái Anh ngồi bên bàn ăn, canh gà tẩm bổ của hôm nay cô rất muốn bưng một chén canh đầy đổ vào miệng Lạp Lệ Sa.
Bởi vì thời gian cấp bách, ăn xong cơm trưa chỉ còn 1 tiếng, không kịp tính toán vị trí trên dưới, bây giờ công việc quan trọng hơn. Phác Thái Anh là người phụ trách số một của buổi họp báo, tuy rằng công việc đã sắp xếp xong xuôi nhưng vẫn cần ở đó tận mắt quan sát, cô vào phòng ngủ thay một bộ đồ công chức chuyên nghiệp, buộc tóc lên đơn giản trang điểm.
Đứng trước gương sát đất, Phác Thái Anh vừa xắn tay áo sơ mi vừa hỏi:
"Lạp Lệ Sa, chị xong chưa?"
Qua một phút đồng hồ, phía sau truyền tới:
"Chuẩn bị xong rồi, chờ em thôi."
"Vậy đi thôi." Phác Thái Anh xắn tay áo, sửa lại cổ áo, nhìn vào gương cảm thấy không có gì, quay đầu lại nhìn, Lạp Lệ Sa ngồi ở bên giường giơ chiếc váy ngủ dây đeo gợi cảm bị xé làm hai trong tay lên: "Nhớ phải bồi thường cho chị cái mới."
"..."
Nồi nào úp vung nấy, Phác Thái Anh vỗ tay Lạp Lệ Sa cắn một phát.
Địa điểm buổi biểu diễn thời trang là nơi tổ chức buổi tiệc cuối năm, nửa tiếng chạy xe, Trương Minh Tề lái xe, hai người ngồi ở phía sau.
Khí trời tháng 3 càng ngày càng nóng bức, Phác Thái Anh vừa lên xe liền mở cửa sổ xe xuống, vừa hóng gió mát vừa cầm điện thoại lướt hot search weibo:
"Đã một ngày vẫn còn hạng một."
"Muốn rút không?" Lạp Lệ Sa ở bên cạnh xem báo nói: "Phía sau có người giúp đỡ, dẫn dắt một đám thủy quân tát nước bẩn."
Phác Thái Anh nhìn bình luận hot, nước bẩn hất có chút nhiệt tình, bèn đóng weibo:
"Chúng ta cũng không phải nhân vật của công chúng, cũng không phải minh tinh nổi tiếng, mấy ngày nữa nhiệt độ sẽ giảm."
Lạp Lệ Sa chậm rãi lật báo:
"Chỉ sợ có người không cho em giảm."
"Em không quan tâm, hoa đào thối của chị, chị tự mình giải quyết." tay phải Phác Thái Anh nhéo nhéo tay Lạp Lệ Sa, tay trái mở ghi âm gửi nhiệm vụ cho trợ lý: "Lý Thiến, chị tới liền, chuẩn bị hai phần tài liệu về lịch trình của buổi họp báo."
Lạp Lệ Sa nghe Phác Thái Anh nói xong, hỏi:
"Chị xem lịch trình sắp xếp của em, thứ ba phải đi xưởng trang phục HJ công tác à?"
"Tô phó tổng thay em đi."
Giữa chân mày Lạp Lệ Sa giãn ra:
"Quá tốt."
Phác Thái Anh nói:
"Nghe giọng chị nói, chị rất vui vì em không thể đi công tác à?"
"Đương nhiên vui vẻ." Lạp Lệ Sa thản nhiên nói: "Em không cần đi gặp cái người họ Chung kia."
Phác Thái Anh lại nhéo người kia, lúc thu tay về lại bị Lạp Lệ Sa nắm lấy cổ tay tránh không được, lúc này chuông điện thoại vang lên, không phải của Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa rũ mắt quét qua hiển thị trên điện thoại, cô vuốt ve mu bàn tay Phác Thái Anh, ngồi thẳng người lại.
"Lạp tổng, chào buổi trưa, theo yêu cầu chỉ định chế tác riêng LOVE của ngài đã làm thành công, xin hỏi Lạp tổng ngày mai có thời gian đến không?"
Lạp Lệ Sa:
"Có."
"Được, cảm ơn Lạp Tổng ghé thăm, chúc ngài có khoảng thời gian vui vẻ."
Cuộc gọi chưa đến 2 phút, Phác Thái Anh nghe thấy Lạp Lệ Sa một chữ quý như vàng, nhưng đối với cô, có thể nói hơn một tiếng không ngừng, ví dụ như khi nãy ở nhà, lúc mơ màng cô nghe thấy Lạp Lệ Sa thao thao bất tuyệt.
"Lạp Lệ Sa, bên này công việc đã sắp xếp thỏa đáng, sau khi buổi họp báo hôm nay kết thúc, ngày mai tan tầm có thể đi rồi, chị nghĩ ngày nào theo em về nhà?" Phác Thái Anh hỏi.
Lạp Lệ Sa trả lời: "Ngày kia." cô nhích người tiến tới xóa bỏ khoảng cách giữa hai người: "Chúng tôi chính thức gặp gia trưởng."
Trương Minh Tề lái xe nghe xong, gãi đầu quay đầu lại nhìn hai người, mỉm cười chất phác:
"Gia chủ, phu nhân, trùng hợp vậy, về nhà chúng ta có thể làm bạn, em với Phỉ Phỉ quyết định kết hôn, cũng quyết định mấy ngày nữa về nhà gặp ba mẹ."
Hai người đồng thời mở miệng:
"...Quá trùng hợp, quá tốt."
Trương Minh Tề:
"?"
Lái xe nửa tiếng đồng hồ, Trương Minh Tề đưa hai người đến địa điểm.
Nơi này người đến người đi, cực kỳ náo nhiệt, khi chiếc xe màu đen có rèm che xuất hiện trong tầm mắt mọi người, chẳng biết ai nói 'Xe của Lạp Lệ Sa', người còn chưa xuống, ký giả cùng các đồng nghiệp chen nhau tiến tới, Quý Quỳnh đang nhận phỏng vấn truyền thông:
"..."
Chờ các loại ống kính đuổi tới, hai người cũng chưa muốn xuống xe, Trương Minh Tề gọi điện thoại, bảo vệ canh giữ ở sân khấu đều được điều qua để duy trì trật tự, vì hai người mở ra một con đường.
"Có chị ở đây, đừng sợ." Lạp Lệ Sa nhẹ giọng nói bên tai Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa xuống xe trước, cũng chẳng coi ai ra gì đứng ở bên cạnh xe cúi người mím môi khẽ cười, đưa tay về phía Phác Thái Anh.
Thảm đỏ thật dài, các bạn ký giả bên cạnh thấy hai người tay trong tay liền kêu lên:
"Lạp tiểu thư, đối với sự kiện hot search trên weibo cô cảm thấy thế nào?"
Một ký giả còn khôi hài hơn, hỏi:
"Lạp Lệ Sa, tất cả mọi người cho rằng hai người vì buổi biểu diễn thời trang hôm nay mà tung tin lăng xê, là thật hay giả, cho quần chúng ăn dưa chúng tôi một sự thật đi!"
"Xin hỏi tin đồn của hai người là thật sao!?"
"Tôi là fan CP của hai người!"
Mọi người không bị để ý tới:
"..."
Hai người đi thẳng tới cửa nơi tổ chức, không có ký giả quây đến truy hỏi, Lạp Lệ Sa chợt quay đầu, thản nhiên bỏ lại một câu:
"Giới thiệu với mọi người, phu nhân của tôi, Phác Thái Anh."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro