Ai động không quan trọng, việc quan trọng là đôi bên đều cảm thấy thoải mái.
Trước đây không lâu chạy bộ ra mồ hôi, trước đó gấp gáp cũng phải tắm rửa tỉ mì một phen, Lạp Lệ Sa ôm Phác Thái Anh vào phòng đặt lên trên giường.
Chờ từ phòng tắm đi ra, Lạp Lệ Sa đã thay bộ đồ vận động ngắn kia, tóc dài vẫn buộc như cũ, da thịt như ngọc không tì vết hòa lẫn với màu hồng nhạt, trên người hầu như không có mặc, chỉ có nội y mỏng manh che khuất nơi tư mật, đôi chân dựng thẳng cân xứng câu dẫn người khác, trêu chọc ngứa ngáy.
"Lạp Lệ Sa." Phác Thái Anh gọi Lạp Lệ Sa, nằm trên giường nắm chặt góc chăn, đôi mắt dường như không còn bị chính mình khống chế, ánh mắt đảo qua cặp núi cao ngất kia, rồi rơi vào chiếc bụng kia.
Vóc dáng cân xứng của người này cô đã quá quen thuộc, thậm chí sờ qua mỗi tấc da thịt, tuy rằng không phải lần đầu tiên nhìn thấy nhưng mỗi lần Lạp Lệ Sa đều thu liễm lại lãnh đạm bình thường, toát ra một phong thái khác lẳng lơ quyến rũ, Phác Thái Anh không chịu thua kém nhưng chung quy bị sắc đẹp mê hoặc ánh mắt.
Cô nhìn Lạp Lệ Sa đi tới, tên hư hỏng này hai tay chống trên giường, cố ý bày ra đường nét khêu gợi:
"Đẹp không?"
Chiêu này lại tới rồi, mỗi lần trêu chọc đều không chịu nổi, chống lại ánh mắt sáng quắc của Lạp Lệ Sa, gương mặt Phác Thái Anh xẹt một cái đỏ ửng lên, cô kéo chăn che đầu lại, thề thốt phủ nhận:
"Khó coi."
"Khó coi mà vừa rồi còn nhìn chằm chằm." Bên ngoài chăn vọng lại tiếng cười quyến rũ của Lạp Lệ Sa , "Em đừng núp, chị xoa cho em."
Xoa một cái là xác định bị ăn sạch sẽ, mặt Phác Thái Anh đỏ tới mang tai:
"Không muốn."
"Thật sự không muốn?"
"Không..." Ngoài miệng nói như vậy, Phác Thái Anh đã không nén được kích động trong đáy lòng, bèn bọc bản thân như bánh chưng.
Lạp Lệ Sa cũng không vội, nghiêng người nằm ở bên giường, nhìn cái núi nhỏ không chịu ra ngoài, một tay chậm rãi vói vào trong chăn mò đến eo Phác Thái Anh:
"Chị không mặc quần áo, hơi lạnh."
"Hôm nay 20 độ." Một câu của Phác Thái Anh xé rách mặt người kia.
"Vậy em không nóng?"
"..." Thật sự có chút nóng, đặc biệt là bàn tay xấu xa trên lưng châm ngòi thổi gió, mỗi chỗ mẫn cảm đều tìm được chuẩn xác, cơ thể Phác Thái Anh dần dần mềm nhũn, thật sự không chịu nổi vén chăn lên.
Nhưng trước khi vén chăn, dựa theo lần trước ra tay trước thì chiếm được lợi thế nhưng sau khi ra tay là bị ăn, Phác Thái Anh nhắm ngay vị trí của Lạp Lệ Sa trực tiếp xoay người đè lên, một tay vuốt ve khỏa mềm mại trước ngực Lạp Lệ Sa, một cánh tay chống lên giường, nhìn môi mỏng trước mặt cúi đầu xuống hôn lên.
Người ta chủ động nhào tới, Lạp Lệ Sa nhiệt tình đáp lại, tay trái ôm lấy Phác Thái Anh để nụ hôn sâu thêm, tay phải lặng lẽ mò vào trong áo tay ngắn rộng thùng thình, quen thuộc cởi ra từng nút...
Phác Thái Anh chỉ cảm thấy trước ngực rộng rãi, quần áo đã bị kéo lên đầu vai, cô đè tay Lạp Lệ Sa, thả môi Lạp Lệ Sa ra, ngửa đầu ngồi dậy.
"Không phải chị để cho em sờ à?" Phác Thái Anh nhào nặn ngực của người kia: "Không được nhúc nhích."
"Nhưng em nói không cần."
Lạp Lệ Sa thật sự thuận theo không nhúc nhích nữa.
"Em đã nói sao, không có nha." Phác Thái Anh không thừa nhận, xúc cảm mềm mại vô cùng tốt, thảo nào Lạp Lệ Sa thích sờ như vậy.
Phác Thái Anh không khỏi tăng thêm lực đạo, ngón tay đang xoa thành đủ dạng, thi thoảng cúi đầu mút hôn lên da thịt thoang thoảng mùi thơm kia, hạ xuống vết hôn đậm nhạt, cô hành động dịu dàng thư thái liên tục không ngừng xoa làm cho cả người Lạp Lệ Sa run rẩy, hô hấp dần dần hỗn loạn, hổn hển, trong miệng không quên phối hợp:
"Cục cưng, cứ như vậy, em xoa chị rất thoải mái."
Lời này quả là đang khích lệ, thuận lợi dấy lên dục vọng muốn chinh phục lớn hơn nữa, Phác Thái Anh đè tay Lạp Lệ Sa lên đỉnh đầu, cúi người hôn lên môi đối phương, thưởng thức mùi vị khiến người ta nghiện muốn kiềm cũng không được kia, lúc mới bắt đầu còn có thể dịu dàng triền miên dẫn đối phương cùng trầm luân nhưng dần dần trở nên tham lam không đủ, như sóng biển hận không thể cuốn trôi Lạp Lệ Sa, ăn tươi Lạp Lệ Sa vào bụng.
Hô hấp của hai người ngày càng hỗn loạn, không khí cũng theo đó nóng lên, hai cơ thể kề sát nhau chậm rãi nóng lên. Lạp Lệ Sa có thể cảm giác rất rõ nhiệt tình của Phác Thái Anh, bởi vì đầu lưỡi bị mút đến tê dại nhưng vẫn còn hôn sâu.
Một giây này, Lạp Lệ Sa cảm giác mình muốn chết chìm trong nụ hôn kia.
"Anh..."
Phác Thái Anh vừa hôn vừa trả lời:
"Chị nói xem chị không phải hồ ly tinh?"
"Ừm..." Chỉ cần có thể câu được Phác Thái Anh thì Phác Thái Anh nói gì đều chấp nhận. Lạp Lệ Sa không ngại châm đuốc: "Chị là hồ ly tinh."
Phác Thái Anh hôn sâu hơn.
Đôi bên dính vào nhau triền miên, tràng cảnh này vẫn còn rất dài, quần áo đều cởi hết, Lạp Lệ Sa thấy dấu hôn trên người Phác Thái Anh vẫn chưa biến mất, so với hồng mai còn xinh đẹp hơn, viền mắt nóng lên, dục niệm nổi lên muốn thêm dấu mới nhưng Phác Thái Anh vẫn đang tiếp tục chiếm ưu thế.
Hiếm khi Lạp Lệ Sa thành thật, Phác Thái Anh dao động từ trên xuống dưới, nhìn từng dấu vết trên người Lạp Lệ Sa do mình tạo ra, trong lòng dâng lên niềm hưng phấn như chiếm giữ sát cổng thành từng tấc từng tấc xâm chiếm.
Mấy lần chờ đợi, Phác Thái Anh vẫn không có hành động khác, chỉ kiên trì đặt nụ hôn trên người cô, Lạp Lệ Sa vỗ về tấm lưng trơn truột của Phác Thái Anh.
"Cục cưng, em chậm quá." Cô ngẩng đầu lên dùng giọng mềm mỏng dụ dỗ nói bên tai Phác Thái Anh: "Lần sau cho em ở trên được không?"
'Không được' hai chữ này vừa đến bên môi đã bị môi Lạp Lệ Sa niêm phong, Lạp Lệ Sa ôm eo Phác Thái Anh xoay người vùng dậy, mà Phác Thái Anh bị cắt đứt, cô nắm tóc người kia:
"Lạp Lệ Sa..."
Lạp Lệ Sa:
"Ngoan."
"..." Cô không muốn ngoan.
Nhưng chống đỡ không nổi một đợt rồi một đợt tình triều xuống tới. Quyền chủ đạo lần thứ hai về trong tay Lạp Lệ Sa, trên thực tế trước sau như một, Phác Thái Anh rất nhanh rơi vào tay giặc, đâu còn tinh lực so đo vị trí trên dưới, trong lòng chỉ có khao khát phối hợp với người ở trên mang đến cảm giác sung sướng sâu sắc, Phác Thái Anh ngẩng đầu cắn vai Lạp Lệ Sa.
Mỗi lần giày vò đến tình trạng kiệt sức mới thôi, lần này không chừng lại vậy.
"Đã nói một lần..." Phác Thái Anh đỏ mặt hổn hển nhắc nhở.
"Chị có nói sao, không có."
"..."!
Những lời này sao quen tai vậy, Phác Thái Anh không buông tha:
"Ba mẹ rất nhanh sẽ về nhà."
"Chị biết, không sao đâu." Lạp Lệ Sa trấn an người kia: "Người trẻ tinh lực dồi dào, ba mẹ sẽ thông cảm cho chúng ta."
"..."
Phác Thái Anh bị chọc tức mà cười, nhưng tình cảnh này không hợp để cười, cười cũng không cười nổi, miễn cưỡng thở một hơi cười nhạo người kia:
"Chị tuổi đã cao... còn bày đặt tinh lực dồi dào, không biết xấu hổ... ưm... phụ nữ ba mươi mấy..."
Bỗng dưng bị Lạp Lệ Sa bay người thay đổi tư thế tiến vào một lần nữa, Phác Thái Anh nằm dưới, ngay cả đầu ngón chân đều co lại, nhịn không được rên rĩ, Lạp Lệ Sa khẽ cười:
"Chị rất già?"
"Ưm... chị nói xem." Hai tay Phác Thái Anh không có chỗ đặt không thể làm gì khác hơn là nắm gối đầu: "Dù sao chúng ta cũng không trẻ."
Lạp Lệ Sa kề sát lưng người kia:
"Em mới 28 tuổi, còn trẻ."
"Còn không biết xấu hổ nói... không phải chị bởi vì em nhỏ hơn chị 8 tuổi, cảm thấy em trẻ hơn chị, đường đời còn dài, ưm... nên ba năm không dám tới tìm em, nhưng một kẻ cuồng nghe lén... yên lặng phía sau quan tâm em giúp em..." Da thịt Phác Thái Anh đỏ bừng một mảng, hổn hển ngắt quãng nói: "Chị nhu nhược lại ích kỷ, chỉ dám xuất hiện khi em đã say."
Những lời này sớm đã nói rõ, khúc mắc cũng đã mở:
"Chị cho rằng, không có chị em cũng có thể sống tốt."
"Chị không xuất hiện, có thể em sẽ lừa mình dối người cũng rất tốt." Cũng chỉ là lừa dối mà thôi, Phác Thái Anh phối hợp với tư thế nằm nghiêng của Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa không nói nữa, Phác Thái Anh thở hổn hển càng ngày càng gấp, đầu ngón tay bấu lên cánh tay Lạp Lệ Sa cào mấy vết, trán trơn bóng và chóp mũi của Phác Thái Anh chậm rãi thấm mồ hôi hột.
Nói một lần thì một lần, nhưng lần này kéo dài đằng đẵng, đến khi leo lên đỉnh ngã xuống lại đi lên, lặp lại luân phiên vài lần.
Ý thức của Phác Thái Anh đã mơ màng, trải qua một trận cả người run rẩy mềm nhũn vô lực, cô nằm yên không muốn động, bên tai bị đôi môi của Lạp Lệ Sa tùy ý hôn lên, nghe Lạp Lệ Sa nói:
"Chị yêu em."
"Ừm." Phác Thái Anh ôm Lạp Lệ Sa: "...Em cũng yêu chị."
Hôn hôn, hôn đến bên môi người kia, Lạp Lệ Sa giọng khàn khàn cười nói:
"Ba mẹ không về, còn sớm, chúng ta có nên làm một lần nữa không?"
"... Đời này em có cơ hội xoay người, nông nô ca xướng không?"
"Không có."
"..."
........
Trước khi trở về một ngày, cơm trưa và cơm tối đều tiết kiệm, ăn trong mơ rồi.
Sáng sớm còn chưa tới 7 giờ, Phác Thái Anh ngủ trong lòng Lạp Lệ Sa mở mắt trước, cô cảm giác không phải tự nhiên tỉnh mà là bị tiếng náo nhiệt lại ầm ĩ dưới lầu truyền đến đánh thức.
Lạp Lệ Sa cũng bị đánh thức, nhìn thấy Phác Thái Anh vén chăn muốn rời giường, cô kéo Phác Thái Anh nằm xuống xoa gáy:
"Chị nghe tiếng của ba mẹ vợ, chị đi xem, em ngủ tiếp đi."
Bên ngoài quá ồn, Phác Thái Anh không ngủ được, ôm Lạp Lệ Sa ngồi dậy, hai người xuống giường kéo màn cửa sổ ra nhìn, bốn chiếc xe đậu ở cửa, 20 mấy bảo tiêu mặc âu phục giày da xếp thành hàng nghe theo sự chỉ huy của mẹ Phác đem các loại đặc sản rau quả đặt lên xe...
"Cục cưng." Lạp Lệ Sa từ phía sau ôm lấy Phác Thái Anh: "Ba mẹ vợ thật tốt."
Tuy rằng cũng không ít (lần khó dễ) nhưng đó là ba mẹ yêu thương con gái. Phác Thái Anh mỉm cười:
"Mỗi lần em rời nhà, giống như chị thấy đó, ba mẹ đều để em đem rất nhiều đồ."
Lạp Lệ Sa nói:
"Cảm ơn ba mẹ em, bồi dưỡng một người ưu tú như em."
Phác Thái Anh vỗ nhẹ tay người kia:
"Sau này ba mẹ em cũng là ba mẹ chị."
"Vậy chúng ta nên chuẩn bị hôn lễ."
Phác Thái Anh nhìn bóng dáng mẹ mình, lẩm bẩm một câu:
"Thật sự kết hôn?"
"Hữm?" Lạp Lệ Sa vừa nghe liền ôm lấy Phác Thái Anh mặt đối mặt: "Hối hận?"
Phác Thái Anh lắc đầu: "Không có, chỉ là cảm thấy giống như mơ." cô nhéo mũi Lạp Lệ Sa: "Sao giống như đã cùng chị kết hôn rồi, chúng ta xa nhau lâu như vậy lại có thể bên nhau."
"Đây là duyên phận." Lạp Lệ Sa cười: "Em đã định là của chị."
Phác Thái Anh quét qua trên dưới người kia vài lần, giơ ngón tay chọt chọt lồng ngực người kia:
"Trâu già gặm cỏ non."
Lạp Lệ Sa thản nhiên gật đầu: "Chị chỉ ăn cọng cỏ non là em." cô cong môi: "Sau này chúng ta lại sinh một cọng cỏ nhỏ."
Phác Thái Anh cũng cười:
"Được, sinh một tiểu tổ tông mỗi ngày đều khóc quậy chị."
"Hư." Lạp Lệ Sa trạc trạc chóp mũi Phác Thái Anh: "Đừng như Sanh Sanh khi còn bé bướng bỉnh hoạt bát chạy loạn, mỗi ngày đều gây rắc rối."
"Vậy thì có gì không tốt, em cảm thấy đừng như chị mới đúng, tính tình hiu quạnh."
Nhắc tới sinh con, Phác Thái Anh chợt nhớ tới khi Lạp Lệ Sa say rượu nhắc tới vì cô sinh con, nếu như sớm mấy năm thì có thể, bây giờ thì không được, sản phụ lớn tuổi nhiều nguy hiểm, năm nay Lạp Lệ Sa 36 tuổi sắp 37, đã qua thời điểm tốt nhất mang thai.
Huống hồ cơ thể miễn dịch lại kém, mang thai hay không còn khó nói.
"Ghét bỏ cũng vô ích, đã sinh rồi không thể trả hàng." Lạp Lệ Sa nói.
"Ngốc." Phác Thái Anh cảm thấy buồn cười đẩy vai người kia: "Đi thôi, chúng ta rửa mặt xong cũng nên xuống giúp đỡ."
Lạp Lệ Sa ôm eo Phác Thái Anh: "Được, hôm nay trở về." cất bước đi về phía phòng tắm: "Sau khi trở về chúng ta vẫn còn thời gian."
"...Lạp Lệ Sa, chị nói xem trong đầu chị chứa cái gì?"
"Chứa em."
"Lời sến súa thật buồn nôn." hồi lâu: "Nhưng em thích."
Thích một người.
Người đó nói gì đều thích.
Hôm nay không cần cùng ba vợ chạy bộ buổi sớm, nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa, thay đồ xong, hai người xuống lầu giúp rinh đồ nhưng bị mẹ Phác ngăn cản, bảo hai người đi ăn sáng.
Tối hôm qua mẹ Phác bắt đầu gọi người ăn cơm chiều, không ngờ hai người đang ngủ say, gõ vài lần cửa cũng không có phản ứng, phụ nữ tâm tư tinh tế, đại khái hiểu được điều gì cũng không hối thúc hai người rời giường, mẹ Phác cho rằng con gái tối không ăn cơm, thật ra đã không ăn hai bữa, sau khi hành sự mệt mỏi ngã đầu liền ngủ, một giấc ngủ tới khi trời sáng, bao tử sớm đã đói meo.
Sáng sớm 8 giờ trước khi xuất phát, 4 chiếc xe rốt cuộc bị nhét đầy đặc sản .
Mẹ Phác luôn căn dặn đặc sản nào tặng cho thông gia cũng chính là gia đình anh và chị dâu Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa cẩn thận lắng nghe, sau đó mọi người đứng ở cửa chia tay, lời gì cũng nói xong rồi, Phác Thái Anh ôm mẹ:
"Mẹ, con sẽ nhớ mẹ lắm."
Mẹ Phác vuốt tóc con gái:
"Mẹ cũng sẽ nhớ con, các con cũng phải sống thật tốt."
"Mẹ yên tâm." Lạp Lệ Sa khẽ nói: "Con sẽ chăm sóc tốt cho Phác Thái Anh."
Mẹ Phác tiến tới ôm lấy Lạp Lệ Sa, cũng yêu thương như con gái, mà ba Phác đứng ở bên cạnh yên lặng nhìn không nói lời nào, bất luận Lạp Lệ Sa xuất sắc thế nào, là nam hay nữ, chỉ cần nghĩ đến con gái bị người khác dẫn đi, ba Phác cảm thấy cải trắng nuôi nhiều năm bị heo ủng đi, càng nghĩ càng tủi thân... đặc biệt là lúc con gái ôm ông càng đặc biệt rõ ràng hơn.
Lạp Lệ Sa nắm tay Phác Thái Anh, nhìn về phía ba Phác khiêm nhường nói:
"Ba, tụi con đi nha."
"Đi đi, đi đi." Ba Phác phất tay: "Thời gian không còn sớm."
Nhìn như thoải mái nhưng chờ hai người đi thật rồi, chiếc xe chạy đi thật xa biến mất khỏi tầm mắt. Ba Phác nhớ tới con gái khi còn bé, cục cưng tri kỷ quấn quýt của ông, đôi mắt của ông đỏ lên, ông xoay người ôm lấy vợ khóc một trận... Mẹ Phác vỗ lưng an ủi chồng:
"May là không ai thấy, con gái cũng chưa lập gia đình đã khóc thành bộ dạng này, đến ngày con gả đi chẳng phải khóc thành một dòng sông à."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro