Chương 14: "Lạp Lệ Sa, buông tay!"

Cách lớp áo lót thật mỏng, hai tay Lạp Lệ Sa nhẹ nhàng phủ lên bụng bằng phẳng của Phác Thái Anh, áo sơ mi len bên ngoài che khuất cổ tay của cô, bên trong áo 10 ngón tay thon dài rất sợ làm kinh động đến Phác Thái Anh, dán lấy bên dưới nhưng một cử động nhỏ cũng không dám, từ lòng bàn tay truyền đến cảm giác âm ấm làm cho cô lưu luyến không muốn rời, tay Lạp Lệ Sa một năm bốn mùa đều lạnh đến thấu xương, có ủ ấm cũng không ấm nỗi.

Cho dù ủ không ấm Phác Thái Anh vẫn thương tiếc, sau cùng vẫn cầm tay Lạp Lệ Sa giúp Lạp Lệ Sa ủ ấm, giống như bây giờ bắt lấy bàn tay đặt ở bụng dùng nhiệt độ cơ thể ủ ấm bàn tay lạnh lẽo đó.

Chỉ tiếc Lạp Lệ Sa trước mắt Phác Thái Anh đã không phải là Lạp Lệ Sa sau khi say rượu đã nằm sâu trong ký ức của cô, Phác Thái Anh đối với hành động của Lạp Lệ Sa vừa tức vừa muốn cười, nắm lấy cổ tay Lạp Lệ Sa dùng sức kéo 2 bàn tay đó ra.

Đã thành thói quen khi bị từ chối Lạp Lệ Sa nhíu mày, nhấc góc áo Phác Thái Anh lên muốn đưa tay vào nhưng Phác Thái Anh nhanh chóng đẩy ra, hung dữ nói:

"Không được tới gần tôi!"

Lạp Lệ Sa sửng sốt, ngước mắt nhìn Phác Thái Anh một lúc lâu, cô không hiểu nhưng sau đó cũng chậm rãi thu tay lại, ngồi bên cạnh Phác Thái Anh quả thật không có sáp tới gần nữa. Hai bàn tay nhẵn nhụi đặt ở giữa hai chân đang xen nhau.

Tiêu Tử Ngọc từ kính chiếu hậu nhìn thấy cảnh kia, đại lão bản nhà cô ủy khuất biết bao, quay đầu nhìn về phía Phác Thái Anh.

"Lão bản uống say giống như đứa con nít, em không nên chấp nhặt chị ấy, ngày mai đại lão bản tỉnh sẽ không nhớ rõ chuyện xảy ra hôm nay đâu."

Phác Thái Anh biết Lạp Lệ Sa say rượu sau khi tỉnh dậy sẽ không nhớ chuyện gì xảy ra vào tối nay, nhưng tiếp xúc thân mật thì hành vi này thật khó tiếp thu. Phác Thái Anh xoa xoa ấn đường, giọng có chút bất lực:

"Tiêu bí thư, sao chị không trông chừng cô ấy, để cô ấy uống nhiều như thế."

"Chị cản cũng cản không được, huống chi chị còn phải lái xe không thể đụng vào rượu."

Phác Thái Anh không lên tiếng, ban đầu buổi sáng đã đạt được thỏa thuận chung với Lạp Lệ Sa, cô ứng phó với chuyện uống rượu, ký hợp đồng giao cho Lạp Lệ Sa, kết quả ở trong bữa tiệc, cô không có uống say ngược lại Lạp Lệ Sa lại uống nhiều.

Góc áo bỗng dưng bị kéo, Phác Thái Anh quay đầu nhìn ai kia, ai kia giống như không từ bỏ, một đôi tay thon dài mảnh khảnh giơ lên trước mặt Phác Thái Anh, không chớp mắt nhìn Phác Thái Anh:

"Anh Anh, làm ấm tay."

"Làm cái đầu cô."

Lại bị hung, Lạp Lệ Sa mím môi, ánh mắt vẫn còn nhìn Phác Thái Anh. Khi Phác Thái Anh kịp phản ứng thì cũng hiểu giọng của cô quá nặng, vội vàng nén xuống những bực bội xấu hổ đang xông lên não, nhẹ giọng.

"Cô cũng là người trưởng thành rồi, biết không thể uống rượu còn uống nhiều như thế, không phải cô nói tuổi đã cao sao, khẩu thị tâm phi, 36 tuổi cũng không biết chăm sóc chính mình."

Tiêu Tử Ngọc nghe xong quay đầu muốn phản bác nhưng lời đến môi lại cố nuốt vào bụng, Phác Thái Anh nói thì nói vậy nhưng vẫn đưa tay giúp Lạp Lệ Sa vén tóc rũ xuống má ra sau tai, kéo hai tay Lạp Lệ Sa đặt lên bụng mình.

Hai người đều khẩu thị tâm phi, Tiêu Tử Ngọc lắc đầu:

"Phác Thái Anh em tha thứ cho lão bản đi, lão bản trải qua thật sự không hề dễ dàng."

"Không có ai dễ dàng cả." Phác Thái Anh rằn từng chữ. "Em cũng không hề dễ dàng."

Tiêu Tử Ngọc nghẹn họng:

"Phải, em cũng không dễ dàng, thật ra hai người cũng không dễ dàng.'

"Thế nhưng, lão bản năm ấy làm như vậy trong đó đều có nổi khổ, em không thể đứng ở lập trường của lão bản mà ngẫm lại sao, lý giải tình cảnh của ngài ấy một chút, được không?"

Phác Thái Anh cúi đầu nhìn Lạp Lệ Sa rúc trên vai mình, người kia nhắm mắt lại, làn da trắng noãn của khuôn mặt và cổ đỏ ửng lên, hai tay bị cô nắm đặt trên bụng, trên mặt Lạp Lệ Sa toát ra vẻ thỏa mãn.

Có thể chỉ cần Lạp Lệ Sa thanh tỉnh sẽ khôi phục bộ dạng lạnh lùng thường ngày.

Là Lạp Lệ Sa lựa chọn vứt bỏ cô, không phải cô rời khỏi Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh lạnh giọng nói:

"Tôi có thể lý giải tình cảnh của cô ấy, cũng có thể tha thứ nỗi khổ của cô ấy nhưng tôi không thể tha thứ cho sự lừa dối của cô ấy."

Tiêu Tử Ngọc:

"Lời nói dối có thiện ý."

"Đó cũng là lời nói dối."

"Em vẫn chưa buông xuống đúng không?"

"Coi như vậy đi, đều đã qua em cũng không muốn ôm lấy của nợ trước kia không buông."

Giọng Phác Thái Anh nhẹ nhàng lại không có chút dấu hiệu dao động.

Tiêu Tử Ngọc bất lực thở dài:

"Hai người có thể bắt đầu một lần nữa, lão bản vẫn luôn chờ em, chỉ cần em nguyện ý quay đầu nhìn lại."

Phác Thái Anh hỏi:

"Gương vỡ có thể lành sao?"

Tiêu Tử Ngọc nghẹn lời, hình như không thể... thế nhưng gương vỡ lại lành... lão bản đã yên lặng bảo vệ biết bao...

Xa nhau nhiều năm như vậy, một người ở sau lưng vẫn len lén quan tâm, một người vẫn cố gắng phấn đấu, nếu không phải trong lòng còn chưa buông thế sao vẫn độc thân đến giờ, lão bản nhà cô có thể đi bước này đã nói lên vị trí của Phác Thái Anh ở trong lòng của lão bản.

Đến nơi, Tiêu Tử Ngọc thấy hai người cùng nhau đi vào, gửi một tin nhắn cho La Hoan:

"Vì sao nữ nhân luôn thích khẩu thị tâm phi? Vì sao bá đạo tổng tài cứ diễn làm người lạnh lùng?"

Mấy giây trôi qua, La Hoan trả lời cô một cách thâm tình:

"Bởi vì họ đối với đối phương vẫn còn yêu nhưng kín đáo."

Kín đáo hơi quá, vậy thì đừng diễn nữa, không chịu quay lại lần nữa. Tiêu Tử Ngọc ném điện thoại thở dài, Lạp Lệ Sa dựa vào Phác Thái Anh ngủ, khi tỉnh dậy ý thức dù thanh tình hay say thì bước đi vẫn đoan trang, dáng người xinh đẹp bước đi uyển chuyển, nếu không phải Phác Thái Anh hiểu Lạp Lệ Sa thì còn cho rằng người kia căn bản không có say.

Vóc người Lạp Lệ Sa vô cùng tốt, cao gầy cân đối, ở trong đám người nhìn thấy rõ người kia, không mang giày cao gót cũng cao hơn nửa cái đầu so với Phác Thái Anh, Phác Thái Anh thấy Lạp Lệ Sa không có chuyện gì vẫn còn khả năng đi được thì không cho phép Lạp Lệ Sa nắm tay mình, Lạp Lệ Sa mấy lần muốn được Phác Thái Anh đỡ đều không thành công, nhưng hai người vừa vào thang mấy Phác Thái Anh còn chưa xoay người Lạp Lệ Sa chợt từ sau lưng ôm eo cô.

Phác Thái Anh cứng người, bên tai rất nhanh truyền tới giọng Lạp Lệ Sa khe khẽ khàn khàn:

"Anh Anh đừng nhúc nhích, đầu chị choáng váng, đứng không vững nữa."

Phác tức quá hóa cười, kéo tay Lạp Lệ Sa không ra, cô cảm thấy may mắn khi bên trong không có ai.

Thang máy nhanh chóng tới tầng của hai người, Lạp Lệ Sa vẫn như cũ mơ màng ôm Phác Thái Anh không buông tay, Phác Thái Anh hít thở sâu nhiều lần, dùng sức kéo tay Lạp Lệ Sa ra.

Không có gì chống đỡ, Lạp Lệ Sa say rượu sức mạnh trỗi dậy, lắc lư không đứng vững, Phác Thái Anh sợ Lạp Lệ Sa té ngã đập đầu bị thương, vội vàng đỡ lấy, bất đắc dĩ cùng Lạp Lệ Sa dây dưa vào phòng.

Đóng cửa, Phác Thái Anh liền đem Lạp Lệ Sa vứt lên sofa, không còn ở bên ngoài cũng chẳng có ai, Phác Thái Anh càng chẳng kiêng nể gì, vừa nằm xuống sofa, Lạp Lệ Sa híp mắt nhắm ngay tới eo Phác Thái Anh, hai tay vươn ra ôm lấy người ta.

"Lạp Lệ Sa buông tay."

Lạp Lệ Sa ôm quá chặt, hai người dựa vào quá gần, Phác Thái Anh ngửi thấy mùi hương cơ thể của ai kia, thậm chí cảm giác được hai khỏa mềm mềm trước ngực đè ép. Phác Thái Anh đỏ mặt, vội vàng dùng tay chống lên sofa, tách ra khoảng cách với Lạp Lệ Sa.

Lạp Lệ Sa ngẩng đầu, đập vào mắt chính là gương mặt xinh đẹp ửng đỏ, đuôi tóc dài mềm mại nhọn của Phác Thái Anh rơi lên má và cổ của Lạp Lệ Sa, khiến cho da thịt cảm giác tê dại kì lạ.

Cô cong môi, theo thói quen say rượu trước đây, cô nhẹ giọng nói bên tai Phác Thái Anh nói:

"Anh Anh, chị muốn tắm."

Phác Thái Anh:

"Tự tắm đi."

"Không muốn, em giúp chị tắm."

Phác Thái Anh đẩy tay Lạp Lệ Sa, đem hai tay người kia đặt lên sofa không cho ôm mình nữa, chịu đựng xung động dỗ dành vài câu:

"Được rồi, ngày mai rồi tắm, lên giường ngoan ngoãn ngủ một giấc đi, chờ cô tỉnh lại chuyện gì cũng quên hết."

Lạp Lệ Sa không nghe theo:

"Tắm rồi ngủ."

Phác Thái Anh không muốn phản ứng lại ai kia, ngồi dậy rót cho mình một ly nước, say rồi ngủ không được à, sao mỗi lần say rượu đều phải tắm, cái trò cẩu huyết này sao không diễn trên phim truyền hình đi?

Kiên quyết không bị mắc lừa, Phác Thái Anh uống mấy ngụm nước thông họng, rồi rót một ly nước ấm xoay người đưa cho Lạp Lệ Sa đang ngồi.

"Uống nước trước đi."

Lạp Lệ Sa nhận lấy, nhìn Phác Thái Anh:

"Trước đây đều là Anh Anh giúp người ta tắm mà."

Phác Thái Anh suýt chút nữa bị sặc nước, cô đứng lên đi tới sofa đối diện ngồi xuống, không lạnh không nhạt trả lời:

"Đó là trước đây."

"Bây giờ không thể sao?"

Lạp Lệ Sa hỏi một cách ngây thơ, Phác Thái Anh nghiến răng nghiến lợi:

"Không thể."

"Vì sao chứ?"

"Đâu ra nhiều vì sao như vậy?" Phác Thái Anh nhìn Lạp Lệ Sa trở nên ấu trĩ nhiều lời, trong lòng nổi lên bực bội, "Tôi gọi điện cho thư ký Tiêu, để cho chị ấy giúp cô tắm."

Lạp Lệ Sa hỏi:

"Em ghét bỏ chị sao?"

"Đúng vậy."

"Vì sao?"

Lạp Lệ Sa không nhận được câu trả lời, Phác Thái Anh đã không muốn đối mặt với cô nữa. Phác Thái Anh lấy điện thoại gọi một cú cho Tiêu Tử Ngọc:

"Cô ấy muốn tắm, em không tiện, chị tới giúp cô ấy đi."

Trầm mặc vài giây, Tiêu Tử Ngọc lau mồ hôi lạnh trên trán, cười vô vị:

"Phác tổng giám, em đừng nói đùa, đó là lão bản, chị chỉ là thư ký của chị ấy, càng không tiện."

Phác Thái Anh liếc mắt nhìn Lạp Lệ Sa, xoay lưng hạ giọng:

"Hai người dẫu sau cũng là bạn bè, bạn bè nên giúp đỡ lẫn nhau không phải sao, nhanh tới giúp bạn chị tắm, em đỡ không nổi."

"A lô? Thư ký Tiêu? Tiêu Tử Ngọc!!!" Phác Thái Anh nhìn điện thoại, màn hình đen thui.

Cái tên nhát chuyện này!

Lạp Lệ Sa yên lặng ngồi, không ồn ào cũng không quậy. Phác Thái Anh nhìn chằm chằm Lạp Lệ Sa bao lâu Lạp Lệ Sa cũng nhìn cô bấy lâu, Lạp Lệ Sa thường đối với cô bày ra gương mặt cười, mặt mày trong trẻo, phong thái thanh nhã, ôn nhu động lòng người phát ra từ trong xương tủy.

Phác Thái Anh vừa nhìn, tức giận trong lòng bị một đấm đánh tan không còn một mảnh, cô xoa ấn đường, bộ dạng thỏa hiệp:

"Lạp Lệ Sa, tôi đến giúp chị mở nước, chị tự mình tắm."

Thật sự để Phác Thái Anh bỏ mặc Lạp Lệ Sa cô làm không được, cô thầm nghĩ coi như vẫn còn là người yêu của Lạp Lệ Sa, cô vào phòng tắm, mấy phút sau bồn tắm đổ đầy nước, đã điều chỉnh xong độ ấm của nước.

Phác Thái Anh đi ra ngồi xuống bên cạnh Lạp Lệ Sa, vén tóc Lạp Lệ Sa, cởi dây buộc tóc ở cổ tay giúp Lạp Lệ Sa buộc tóc lên. Tóc Lạp Lệ Sa đen tỏa sáng, chất tóc mịn, xúc cảm rất trơn nhẵn, phần đuôi hơi xoăn.

Buộc tóc xong, Phác Thái Anh đi vào phòng ngủ của mình lấy áo choàng tắm nhét vào trong tay Lạp Lệ Sa, kéo người kia vào phòng tắm đi tới bên cạnh bồn tắm lớn:

"Cô tự tắm đi, có chuyện gì thì kêu tôi."

Phác Thái Anh nói xong xoay người định ra ngoài, cánh tay bất ngờ bị Lạp Lệ Sa kéo lại, quay người nhìn, ấn đường Lạp Lệ Sa nhíu chặt, cô hỏi Phác Thái Anh:

"Anh Anh, vì sao em ghét bỏ chị?"

Phác Thái Anh cảm thấy kì lạ, muốn phản ứng lại lời Lạp Lệ Sa, không muốn cùng cô dây dưa không ngừng, dứt khoát chịu đựng kích thích, nhẹ giọng trả lời Lạp Lệ Sa:

"Tôi không có ghét bỏ cô, vừa rồi tôi chỉ lừa cô thôi."

"Lừa chị?"

"Ừm, lừa cô."

"Vậy tại sao em không giúp chị tắm? Em cũng không cởi quần áo của mình?"

Lạp Lệ Sa lại hỏi rất ngây thơ, cô kéo tay Phác Thái Anh, nở nụ cười:

"Anh Anh, trước đây chúng ta đều cùng nhau tắm."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro