Chương 22: "Tôi muốn theo đuổi Phác Thái Anh!"
Kỷ Hoài Thu bảo vệ Phác Thái Anh hận Lạp Lệ Sa, cháu gái bảo vệ cô cô chắc chắn hận Kỷ Hoài Thu, hận qua dỗi lại, không chừng long trời lở đất. Phác Thái Anh cũng không quên Kỷ Hoài Thu nói qua chuyện lần trước Lạp Sanh đoạt miếng đất của Kỷ Hoài Thu. Thật sự vội vàng Phác Thái Anh nghe thấy tiếng cười khẽ của Lạp Lệ Sa mới kịp phản ứng nhanh chóng thu tay, đóng cửa xe ngồi ở chỗ gần cửa sổ.
Một trái một phải, ở giữa là khoảng cách, Lạp Lệ Sa quay đầu nhìn Phác Thái Anh, cô nhớ kỹ Phác Thái Anh thích lúc xe chạy mở cửa đón gió, vì vậy chủ động phá vỡ bầu không khí trầm mặc này:
"Muốn mở cửa sổ không?"
Phác Thái Anh nghe xong khá bất ngờ, cô hướng về phía Lạp Lệ Sa khẽ cười:
"Không cần, bên ngoài trời lạnh."
"Phải, rất lạnh. Mấy nay nhiệt độ xuống thấp trên diện rộng, Phác tổng giám chú ý giữ ấm."
"Cảm ơn, cô cũng vậy."
Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh, ánh mắt dời xuống bộ đồ hôm nay Phác Thái Anh mặc.
Áo len cổ cao thuần trắng che khuất chiếc cổ thon dài, phối hợp với áo khoác dài, gương mặt nhu hòa thêm vài phần khí khái. Phác Thái Anh tuy rằng tính cách dịu dàng lại hay quan tâm chăm sóc, ở chung rất thoải mái nhưng đối với cô thời thời khắc khắc đều dựng đầy gai nhọn quanh người.
Phác Thái Anh không muốn nói về việc tư, sau khi trả lời Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa cũng không nói gì nữa, khóe mắt của cô lơ đãng liếc nhìn Lạp Lệ Sa, ai ngờ Lạp Lệ Sa cũng đang nhìn cô, Lạp Lệ Sa nghĩ làm sao làm mềm gai nhọn trên người Phác Thái Anh, đồng thời chống lại ánh mắt Phác Thái Anh, khóe miệng luôn nổi ý cười, Phác Thái Anh so với suy nghĩ của cô càng bình tĩnh hơn, mỉm cười đáp lại.
Lạp Lệ Sa thu hồi ánh mắt, hỏi:
"Thiết kế của tập đoàn XM cũng đi cùng sao?"
"Đã sắp xếp, một tiếng nữa họ sẽ tụ hợp với chúng ta ở tập đoàn Kỷ thị." trong lòng Phác Thái Anh hiểu rõ, dù sao nhà thiết kế chuyên nghiệp tốt hơn.
Lạp Lệ Sa gật đầu, nghĩ tới chuyện sáng hôm nay, giữa chân mày nhíu lại:
"Hạng mục này giao toàn quyền cho em phụ trách, sau này ai tìm em gây phiền phức, em trực tiếp nói với tôi, để tôi giải quyết."
Phác Thái Anh biết Lạp Lệ Sa đang nói Trần Thư Như, nhưng cô nhớ tới Lạp Sanh, Lạp Sanh khi bảo vệ cô cũng không quá ngang ngược, cô cười:
"Tiểu Lạp tổng đã giúp tôi giải quyết rồi."
Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh cười dịu dàng đến như vậy, yên lặng không nói. Tiêu Tử Ngọc đang lái xe cũng nhanh chóng vãn hồi mặt mũi cho lão bản nhà mình:
"Ranh con đó chuyên gây phiền phức chứ không giúp đỡ gì, ở công ty gây chuyện thị phi, cuối cùng không phải lão bản giúp con bé chùi đít à, công ty không phải nhà, có thể tùy tiện chơi đùa, Phác tổng giám, em đừng cả tin vậy, nhóc ranh đó không đáng tin, thật sự có chuyện hãy tìm lão bản tương đối tốt hơn."
Cháu gái Lạp Sanh là bảo bối trong lòng Lạp Lệ Sa, từ nhỏ được Lạp Lệ Sa một tay nuôi lớn, bây giờ bị Tiêu Tử Ngọc chê lên chê xuống, Phác Thái Anh quay đầu nhìn, quả nhiên thấy Lạp Lệ Sa mặt lạnh mày nhẹ.
Phác Thái Anh nhớ tới Lạp Sanh len lén bẻ hoa của Lạp Lệ Sa tặng cho mình, cô mím môi, nhịn cười bị Lạp Lệ Sa bắt gặp, Lạp Lệ Sa càng nhíu mày, đổi chủ đề:
"Phác tổng giám cùng Kỷ tổng tập đoàn Kỷ thị quan hệ rất tốt sao?"
"Đương nhiên, cậu ấy là bạn của tôi."
Lạp Lệ Sa:
"Cô ấy đối xử với em rất tốt."
"Phải, cực kỳ tốt." Cô cảm giác Lạp Lệ Sa hỏi có chút là lạ, tuy rằng giọng và ngữ khí vẫn nhẹ nhàng, không hề có gợn sóng, nghe không ra bất kỳ dao động gì.
Lạp Lệ Sa chợt nhớ tới những lời Kỷ Hoài Thu nói với cô ở nhà vệ sinh, cái gì mà tìm cảm 3 năm của cô ta cùng Phác Thái Anh, còn nói cái gì mà thích Phác Thái Anh không hề ít hơn so với cô.
Bầu không khí càng trầm hơn, Lạp Lệ Sa không nói lời nào Phác Thái Anh cũng vui vẻ dễ chịu, dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, nhân lúc có chút thời gian rảnh dưỡng sức.
Lộ trình đến tập đoàn Kỷ thị hơn nửa tiếng đồng hồ, Lạp Lệ Sa tiện tay rút một tờ báo mới giết thời gian, xem báo kinh tế, thi thoảng Lạp Lệ Sa quay đầu nhìn Phác Thái Anh, nhìn Phác Động mi mắt rũ xuống, nửa nhắm nửa mở.
Phác Thái Anh đến tập đoàn LT hơn nửa tháng, bắt đầu công việc bất chấp ngày đêm, cường độ công việc và trách nhiệm người đứng đầu áp lực rất lớn, vì duy trì đầu óc luôn tỉnh táo, tinh thần căng thẳng, ngoại trừ ứng phó với Lạp Lệ Sa, còn phải bận rộn đủ các chuyện này nọ.
Phác Thái Anh mơ hồ nghe thấy bên tai truyền tới giọng nói khẽ:
"Mệt lắm sao?"
Cô cũng mơ màng trả lời:
"Ừm."
"Vậy em ngủ chút đi."
"Ừm."
Qua mấy phút, Lạp Lệ Sa đặt báo xuống, đầu tiên là quay đầu nhìn Phác Thái Anh, cầm chiếc áo khoác bông bên cạnh đắp lên chân Phác Thái Anh, đem tay đặt chung phủ lại, hai người gần như sát nhau, Phác Thái Anh thoáng cái không còn buồn ngủ.
Cáo già sao lại sát tới rồi! Phác Động nhịn xuống xung động muốn đẩy Lạp Lệ Sa, ngực chợt phập phồng, mở mắt không được không mở cũng không được, thậm chí hít thở vẫn có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên người Lạp Lệ Sa, mi mắt Phác Thái Anh run run.
Lạp Lệ Sa nghiêm túc xem báo, không lên tiếng quấy rầy phút nghỉ ngơi ngắn ngủi của Phác Thái Anh, cô chỉ là lo lắng Phác Thái Anh ngủ không sâu, sợ người Phác Thái Anh lảo đảo không cẩn thận sẽ ngã xuống, dù sao trước đây hai người ở chung dưỡng thành thói quen đều thường xuyên như vậy, Phác Thái Anh ở trên xe ngủ sẽ thích dựa vào vai Lạp Lệ Sa, uống say thì thích gối đầu lên chân Lạp Lệ Sa.
Thật vất vả cũng tới chỗ, xe dừng, Phác Thái Anh sắp tỉnh táo chợt cảm giác được Lạp Lệ Sa vừa quay đầu lại, lúc này vẫn không nhúc nhích. Lạp Lệ Sa đầu tiên là lấy áo khoác ở chân Phác Thái Anh ra, nhìn Phác Thái Anh nhắm mắt lại, hành động tự nhiên quen thuộc giúp Phác Thái Anh vén tóc rũ trên mặt ra sau, khẽ đẩy vai Phác Thái Anh:
"Chúng ta tới rồi."
Hơi thở ấm áp âm ẩm thổi qua, tai Phác Thái Anh hồng hồng, cô chưa mở mắt, Lạp Lệ Sa đã nghiêng người qua giúp cô mở cửa xe, gió lạnh nhanh chóng phả vào mặt, Lạp Lệ Sa nhìn thấy Phác Thái Anh mở mắt, cẩn thận vòng qua Phác Thái Anh xuống xe.
Cáo già đi ra, có thể không cần diễn nữa, Phác Thái Anh thở phào, cáo già còn ga lăng hướng cô giơ tay, một tay che trần xe một tay nắm tay cô.
Phác Thái Anh không thể hất ra, lịch sự cười nói lời cảm ơn, hai chân vừa tiếp đất trong đầu cô hiện lên một ý niệm trong đầu: Giả bộ thật mệt.
Cáo già không mệt, cô thật sự mệt, trạng thái như gần như xa thi thoảng tới gần, bất ngờ không kịp đề phòng, tay chân đều không biết đặt ở đâu. Ma quỷ mới biết cáo già có phải cố ý hay không, Phác Thái Anh nhìn gương mặt Lạp Lệ Sa-thủy chung đều treo một nụ cười nhạt, ngay lúc này cô không có lời nào để nói, trong lòng không giải quyết được mắng người kia vài câu.
Ở trước mặt người khác, Lạp Lệ Sa ngoài mặt thì lạnh lùng cao ngạo tự tin, khi chỉ có hai người bộ mặt chân thật của cáo già ra sao Phác Thái Anh há chẳng biết? Bộ dạng gì chưa từng thấy qua, cô có thể càm ràm 10 ngày nửa tháng.
Hai người bước vào đã thể hiện thân phận, những người trước sân khấu nhiệt tình tiếp đãi hai người, vội vàng gọi điện thoại cho tổng tài của mình. Kỷ Hoài Thu tới nơi thì thấy Lạp Lệ Sa, 2 mắt mở to, bước nhanh tới, kéo Phác Thái Anh qua một bên nói nhỏ:
"Kêu cậu cách xa cáo già, cậu hay thật đem cô ta tới luôn."
Phác Thái Anh:
"Hết cách, cô ta muốn tới."
Kỷ Hoài Thu tức giận:
"Nhất định quấn lấy cậu không buông, giả vờ thân thiện thực hiện ý xấu."
"Cậu đừng nói vậy." Công và tư Phác Thái Anh đều phân rõ, cô nhỏ giọng trả lời: "Đây là công việc của mình và cô ta, cô ấy cũng là người phụ trách chọn người mẫu, đi cùng rất bình thường."
Kỷ Hoài Thu đầy oán khí:
"Lúc đầu mình nghĩ xong việc mang cậu ra ngoài chơi, ai biết cái kẻ chướng mắt kia cũng theo cậu tới."
"Lần sau đi." Phác Thái Anh vỗ vai Kỷ Hoài Thu: "Buổi tối về nhà, muốn ăn gì mình bồi thường cho cậu."
"Thật hả?!" Kỷ Hoài Thu không khống chế được âm lượng, làm cho Lạp Lệ Sa nhìn qua.
"Thật, cậu nhỏ tiếng chút!" Phác Thái Anh lôi kéo Kỷ Hoài Thu: "Chúng ta làm việc trước."
Kỷ Hoài Thu vui vẻ:
"Được, làm việc!"
Ở trước mặt cợt nhả, đi tới trước mặt Lạp Lệ Sa thì ngay lập tức nghiêm túc, cô đưa tay bắt tay Lạp Lệ Sa:
"Lạp đại lão bản dành chút thời gian đại giá quang lâm, quả thật vinh hạnh cho kẻ hèn này."
"Kỷ đại lão bản khiêm nhường rồi." dời ánh mắt từ trên người Kỷ Hoài Thu qua bên Phác Thái Anh ở bên cạnh: "Có thể bắt đầu chưa?"
Kỷ Hoài Thu hỏi:
"Tiểu Anh Anh, nhà thiết kế tập đoàn XM tới đủ chưa?"
Phác Thái Anh cười:
"Đủ rồi."
"Vậy được rồi, để cho họ chọn trước, nhà thiết kế ánh mắt độc đáo hơn chúng ta, biết ai sẽ thích hợp mặc đồ họ thiết kế."
Kỷ Hoài Thu con ngươi chuyển vòng vòng đầy giảo hoạt, khiêu khích Lạp Lệ Sa, xoay người vỗ vai Phác Thái Anh, giọng mềm mại:
"Tiểu Anh Anh, cực khổ lắm cậu ở xa tới, sớm biết mình dẫn theo người mẫu tìm cậu."
Cô vừa nói vừa dùng ánh mắt quan sát sắc mặt của Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa bị câu 'Tiểu Anh Anh' của Kỷ Hoài Thu kích thích giữa mày nhíu chặt, sắc mặt trái lại như thường, đôi môi đỏ không chịu được kéo thành đường thẳng.
Lạp Lệ Sa biết Kỷ Hoài Thu là bạn thời đại học của Phác Thái Anh, cũng là bạn thân của Phác Thái Anh, Phác Thái Anh và cô ở bên nhau, Kỷ Hoài Thu thường xuyên lôi kéo Phác Thái Anh đi dạo phố, cô không đặt vào trong mắt bởi vì lòng Phác Thái Anh chỉ có cô, nhưng bây giờ...
Tiêu Tử Ngọc ho khan vài tiếng, đi ra hòa giải:
"Kỷ lão bản, thời gian không chờ người, chúng ta có thể bắt đầu chưa?"
Không thể để cho chị em tốt chơi quá đà, Phác Thái Anh âm thầm kéo góc áo Kỷ Hoài Thu, lúc này Kỷ Hoài Thu gật đầu:
"Có thể, có thể."
Phác Thái Anh biết Kỷ Hoài Thu che chở mình vô điều kiện nên thường dỗi Lạp Lệ Sa, lo lắng chị em tốt không nhịn được lại giở bản lĩnh hằn học , làm lỡ công việc. Trước hết kéo Kỷ Hoài Thu đi qua phòng làm việc của người mẫu chọn một lần, sau đó đi tới bên cạnh Lạp Lệ Sa cùng nhà thiết kế chọn trang phục phù hợp người mẫu, sắc mặt Lạp Lệ Sa dần hòa hoãn xuống.
Trên sân khấu chữ T lựa chọn 3 tiếng, trang phục và trang điểm tạo hình, người mẫu cần thiết phải chuẩn bị, Phác Thái Anh bận tới bận lui, Kỷ Hoài Thu cũng vậy, Lạp Lệ Sa nhìn hai người cuối cùng cũng đại công cáo thành.
Các người mẫu thay trang phụ ở trên sân khấu, dưới ánh đèn soi trong trẻo mỗi người mặt lạnh xinh đẹp, vóc người lồi lõm cuốn hút, giơ tay nhấc chân điều tự nhiên chuyên nghiệp, cùng trang phục tạo thành phong cách và gu đặc biệt, Kỷ Hoài Thu đối với người mẫu nhà mình cực kỳ thỏa mãn, Phác Thái Anh cảm thấy cũng không tệ, ngay cả nhà thiết kế cũng gật đầu, Lạp Lệ Sa lại bình tĩnh dị thường, quan sát kỹ càng.
Liên tiếp 8 lần bị Lạp Lệ Sa hời hợt bác bỏ.
Phác Thái Anh hỏi nguyên nhân, Lạp Lệ Sa lời lẽ sắc bén chỉ ra các vấn đề, Phác Thái Anh hiểu ý tán thành. Kỷ Hoài Thu không phục:
"Cô chọn thế này, có quan sát không!?"
Lạp Lệ Sa nhướng mày, quay đầu nhìn Phác Thái Anh khẽ cười:
"Ánh mắt của tôi luôn tốt."
"Tinh mắt không sai." Kỷ Hoài Thu chậc lưỡi: "Đáng tiếc vẫn mù."
Phác Thái Anh lúc đó không nghe thấy, Lạp Lệ Sa hỏi:
"Kỷ lão bản sao biết tôi mù?"
Kỷ Hoài Thu ồ một tiếng:
"Lạp lão bản trợn mắt nói dối, có mù không?"
"Loại vết thương trí mạng này, Kỷ lão bản không nhìn ra được sao?" Lạp Lệ Sa khẽ cười, cũng không có ý tứ giễu cợt, cô mở nắp chai nước, vươn tay đưa cho Phác Thái Anh ở bên cạnh.
"Uống nước."
"Cảm ơn."
Phác Thái Anh nhận lấy, quay đầu đè tay Kỷ Hoài Thu, ghé đến bên tai Kỷ Hoài Thu nhỏ giọng:
"Chị em, đừng kích động, mình cảm thấy cáo già nói có đạo lý."
Kỷ Hoài Thu đương nhiên biết là đúng, cô tức giận là thái độ của Phác Thái Anh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhẹ nhàng chọt trán Phác Thái Anh:
"Cậu phải đứng chung chiến tuyến với mình biết chưa?"
Phác Thái Anh:
"Biết rồi."
"Không được uống nước của cô ta." Kỷ Hoài Thu lấy lại chai nước trong tay Phác Thái Anh, đặt lên bàn trước mặt Lạp Lệ Sa, mở thêm một chai nước, nhét vào tay Phác Thái Anh:
"Uống của mình."
"Được được được, uống của cậu."
Phác Thái Anh dàn xếp ổn thỏa, Kỷ Hoài Thu dương dương đắc ý, Lạp Lệ Sa ở bên cạnh mặt không biểu cảm, cầm lấy chai nước khoáng của mình uống vài hớp, Tiêu Tử Ngọc nhìn hai người khóe miệng co giật điên cuồng, hai người này đều là đại boss, cũng thật ấu trĩ không hiểu nỗi.
Lựa chọn người mẫu tranh luận không ngớt, Lạp Lệ Sa qua loa bác bỏ kháng nghị của Kỷ Hoài Thu, khi Lạp Lệ Sa không nói chuyện là lúc yên lặng suy nghĩ, thật sự khi đưa ra ý kiến, Kỷ Hoài Thu cho dù 8 cái miệng cũng không nói lại Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh ngồi ở giữa hai người, vì công việc bên này hò bên kia hét, cũng mấy tiếng đồng hồ, nhìn lần nữa thì đã hơn 6 giờ.
Nhân lúc Phác Thái Anh sắp xếp công việc tiếp theo, Kỷ Hoài Thu đi đến bên cạnh Lạp Lệ Sa, kéo kéo ngón tay giả bộ thờ ơ nói:
"Tiểu Anh Anh đối xử với tôi rất tốt, buổi tối để tôi ở nhà cậu ấy ăn, tự mình xuống bếp, ây da, thật sự hạnh phúc mà."
Lạp Lệ Sa không phản ứng lại Kỷ Hoài Thu, dùng ánh mắt tán thưởng một mực theo dõi thân ảnh nhỏ nhắn dưới ánh đèn trong trẻo cách đó không xa đang chỉ huy nhân viên làm việc, Phác Thái Anh làm việc quyết đoán mạnh mẽ, đâu vào đấy.
Kỷ Hoài Thu không thấp, một mét bảy, sự tức giận càng lúc càng mãnh liệt, nhưng so với Lạp Lệ Sa có chút thấp hơn, khí thế không khỏi yếu hơn. Bị Lạp Lệ Sa không để ý cô cũng không giận, chỉ híp mắt nhìn về phía Phác Thái Anh:
"Thật sự thì tôi thích dáng vẻ ngự tỷ dịu dàng này của Phác Thái Anh, vừa dịu dàng lại mềm mỏng, thật sự rất hợp ý tôi."
Lạp Lệ Sa lãnh đạm:
"Hai người không hợp."
"Uy, có quá đáng không?"
Kỷ Hoài Thu trừng trừng Lạp Lệ Sa, sau đó ngược lại cười nhạo:
"Coi như chúng tôi không thích hợp, hai người càng không thích hợp, hợp thì sẽ không chia tay."
"Cái gì mà hảo mã bất cật hồi đầu thảo*, ăn rồi ăn lại có thể sẽ đau bụng, được một mất mười. Hơn nữa, gương vỡ có thể lành sao? Tôi mua cho cô một chai 502 siêu cấp, cô dán cũng không được."
*Hảo mã bất cật hồi đầu thảo/好马不吃回头草: Ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ.
Kỷ Hoài Thu chặc chặc vài tiếng:
"Hoa đào bên người Lạp đại lão bản nhiều vậy, cô tùy tiện bẻ một đóa là được, đừng quấy rầy cuộc sống của Phác Thái Anh nha, chờ cậu ấy hoàn thành hạng mục. hai người nhất phách lưỡng tán*."
*Nhất phách lưỡng tán (一拍两散): là câu thành ngữ có nghĩa đen là một đập vỡ đôi, một phát chặt đứt, tương tự câu nhất đao lưỡng đoạn, ý nói đến sự chia tay hoặc tách ra.
Có lẽ bên kia Phác Thái Anh đang bận rộn có cảm giác không thích hợp, quay đầu nhìn thoáng qua bên này, Kỷ Hoài Thu nhìn về phía Phác Thái Anh vẫy vẫy tay tiện thể tặng một nụ hôn gió, Phác Thái Anh nhìn rồi quay đầu đi.
"Lạp đại lão bản, cô không cảm thấy tiểu Anh Anh hợp với tôi à?"
Lạp Lệ Sa:
"Không cảm thấy."
"Ngươi hẳn là nên chúc phúc chúng tôi, ở trên mạng nói sao ta, người cũ hẳn là khi chết không nên hở một tí thì như xác chết vùng dậy, đáng sợ lắm."
Kỷ Hoài Thu nói xong vỗ vỗ ngực, giọng Lạp Lệ Sa lạnh nhạt:
"Cô nói xong chưa?"
"Tất nhiên chưa, cô biết không, tôi mở miệng là thích nói, cô đừng để ý."
Kỷ Hoài Thu lắc đầu:
"Cô ấp a ấp úng gì, nói không lại tôi không sao cả, gọi cháu gái bảo bối của cô quay lại đây, tôi với con nhóc đó phân cao thấp."
Lạp Lệ Sa nhíu mày, xoay người ánh mắt nhìn xuống quét qua Kỷ Hoài Thu, sâu thẳm trong đôi mắt đó toát ra tia lạnh lùng âm trầm khiến người khác rét run. Kỷ Hoài Thu đưa tay ngăn cản ánh mắt đó:
"Cô nhìn vậy cũng vô dụng thôi, tôi quyết định theo đuổi Phác Thái Anh."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro