Chương 23: Không còn hơi ấm của em.
Tay Kỷ Hoài Thu còn chưa đặt xuống, đã nghe từng chữ từng câu của Lạp Lệ Sa:
"Không được theo đuổi."
Giọng ra lệnh toát ra vẻ lạnh lùng uy nghiêm khiến người khác không khỏi phục tùng, khí thế bức người lặng lẽ phủ quanh người Kỷ Hoài Thu, ánh mắt lạnh như băng của Lạp Lệ Sa quét tới, Kỷ Hoài Thu chỉ cảm thấy nhiệt độ bầu không khí giảm vài độ, phía sau lạnh lẽo, trong lòng sợ hãi, suýt chút nữa nghe theo lời Lạp Lệ Sa ngoan ngoãn gật đầu thốt lên 'Không theo đuổi, không theo đuổi nữa!'
Kịp phản ứng thì ở trước mặt Lạp Lệ Sa lúng túng, Kỷ Hoài Thu thẹn quá hóa giận, nhanh chóng lui một bước cách xa Lạp Lệ Sa, ngửa mặt trừng Lạp Lệ Sa:
"Dựa vào cái gì không thể theo đuổi. Anh Anh cũng không phải của cô!"
"Dựa vào cái gì?" Lạp Lệ Sa nhướng mày, nhếch môi, Lạp Lệ Sa ung dung bước về trước một bước, Kỷ Hoài Thu thấy thế nhanh chóng lui một bước.
"Cáo già chết tiệt, cô đừng tới đây, cô tới nữa tôi sẽ kêu lên!" Mỗi lần khiêu khích Lạp Lệ Sa, Kỷ Hoài Thu oai phong lẫm liệt chung quy đều bị Lạp Lệ Sa dễ dàng hóa giải, cô quay đầu hét:
"Anh Anh, mau tới cứu mạng, Lạp lão bản muốn đánh mình!"
Chợt nghe Kỷ Hoài Thu kêu cứu mạng, Phác Thái Anh vội vàng quay đầu nhìn lại, lúc này cũng bị dọa nhảy dựng, cách hơn 10 mét cô vẫn có thể cảm giác được cả người Lạp Lệ Sa toát ra lãnh ý.
Không cần nghĩ cũng biết chị em tốt vừa đi trêu chọc Lạp Lệ Sa, lại bị Lạp Lệ Sa một phát quật lại, đừng nhìn Lạp Lệ Sa bình thường lãnh đạm ít nói, chỉ cần khí thế cao cao tại thượng thì có thể mạnh mẽ ép ngã, Lạp Lệ Sa chỉ cần một ánh mắt quét qua, là có thể khiến người khác nói không nên lời.
Phác Thái Anh buông xuống công việc, nhanh chóng bước tới chỗ hai người kia:
"Hai người đang làm gì?"
"Anh Anh mau tới!"
Lạp Lệ Sa quay đầu lại nhìn Phác Thái Anh, thu hồi xung động cảm xúc, đè vai Kỷ Hoài Thu, nghiêng người ở bên tai Kỷ Hoài Thu mở miệng nhỏ nhẹ nói:
"Em ấy là của tôi."
"Cô nằm mơ." Kỷ Hoài Thu liếc mắt nhìn Lạp Lệ Sa, hành động trong nháy mắt vào trạng thái lập trình, chạy tới ôm tay Phác Thái Anh trốn phía sau Phác Thái Anh: "Anh Anh, Lạp lão bản ức hiếp mình!"
Lạp Lệ Sa:
"Tôi không có ức hiếp cô ấy."
Phác Thái Anh nhìn thấy Lạp Lệ Sa mặt lạnh mày nhẹ, nghiêng đầu nhìn Kỷ Hoài Thu, Kỷ Hoài Thu đáng thương nhìn cô, cô chỉ cảm thấy đầu sắp căng rồi, hai người này cộng lại cũng hơn 60 tuổi, sao có đôi khi lại ấu trĩ vậy.
"Thật ngại quá Lạp tổng, hình như có gì hiểu lầm, trước tiên cô ngồi nghỉ một chút." Phác Thái Anh mỉm cười, lôi Kỷ Hoài Thu đi: "Kỷ tổng rảnh rỗi như vậy qua đây giúp tôi đi."
Kỷ Hoài Thu bất mãn kháng nghị:
"Tiểu Anh Anh, cáo già vừa ức hiếp mình."
"Được rồi, mình còn không biết cậu à, nhất định vừa rồi trút giận dùm mình, có đúng không?" Phác Thái Anh đương nhiên biết rõ Kỷ Hoài Thu nhỏ mọn, buồn cười giơ tay vuốt ve gò má mềm mại của Kỷ Hoài Thu.
"Biết rồi còn không giúp mình!"
"Được được được, mình xin lỗi, cậu đại nhân đại lượng đừng nóng giận."
Kỷ Hoài Thu ngạo kiều khẽ hừ hừ:
"Được rồi, nhìn cậu thành khẩn như vậy mình tha thứ cho cậu."
"Quỷ ấu trĩ." Phác Thái Anh học theo Kỷ Hoài Thu tiếc rèn sắt không thành thép khẽ gõ trán ai kia, nghiêm túc nói: "Cậu bảo mình đừng đi chọc cáo già, cậu cũng không nên chọc cô ta."
Kỷ Hoài Thu vội vàng ngoan ngoãn gật đầu, vừa nhỏ giọng lầu bầu:
"Mình cũng không muốn chọc cô ta, nếu không phải trước đây cô ta khi dễ cậu, cho cậu chịu hết ấm ức, mình cũng lười phản ứng cô ta."
Phác Thái Anh nghe xong hơi bất ngờ, trong lòng có chút cảm động cũng có chút bất đắc dĩ, cô kéo Kỷ Hoài Thu ngồi xuống cạnh mình:
"Hoài Thu, những chuyện kia mình đã buông xuống, mình hoàn toàn không có cảm giác với Lạp Lệ Sa, thật sự chỉ là hợp tác thông thường."
Kỷ Hoài Thu:
"Chỉ là bạn hợp tác?"
"Ừ, chỉ là bạn hợp tác." Phác Thái Anh nghiêm túc gật đầu, cầm hai chai nước mở nắp trên bàn, một đưa chai đưa cho Kỷ Hoài Thu, để cho Kỷ Hoài Thu uống mấy ngụm thấm giọng.
"Còn nữa, trước đây cũng không phải hoàn toàn là do Lạp Lệ Sa, cô ấy cũng có nỗi khổ của mình, mình lý giải cô ấy, cậu cũng không cần vì mình mà nhắm vào cô ấy, cũng trách mình khi đó quá ngây thơ quá yếu đuối."
Phác Thái Anh giọng bình tĩnh, nghe như trở lại bình thường, Kỷ Hoài Thu lại nhạy cảm bắt được bên môi Phác Thái Anh lóe lên ý cười tự giễu.
Cô nhíu mày:
"Vậy cũng không thể để cho cậu chịu hết ấm ức, không bảo vệ được cậu còn trêu chọc cậu, đang yên đang lành vô tội dính vào."
"Cũng không có gì, đều qua rồi, cậu nhìn mình bây giờ hoạt bát nhảy nhót, cũng không có chuyện gì." Phác Thái Anh quay đầu nhìn Kỷ Hoài Thu cười: "Ai không có thanh xuân, cậu nói có đúng không?"
"Được được được, phục cậu rồi, mình bị cậu thuyết phục mình rồi." Kỷ Hoài Thu quay mặt chỗ khác không nhìn tới gương mặt rạng rỡ với nụ cười dịu dàng vô hạn của Phác Thái Anh nhưng cũng không kiềm được quay lại nhìn: "Chị em tốt, cậu thật sự không suy xét mình chút sao?"
"Được rồi, đừng làm rộn." Phác Thái Anh kéo Kỷ Hoài Thu đứng lên: "Nhanh nào, tới giúp mình sắp xếp."
"Được được được, mình giúp cậu, mình sẽ làm công miễn phí cho cậu." Kỷ Hoài Thu chỉ chỉ Lạp Lệ Sa ở bên kia: "Mình mạng khổ lao, nhìn xem kìa, vị kia mới đúng là đại gia chân chính."
Phác Thái Anh quay đầu nhìn xuống, đã thấy Lạp Lệ Sa đứng yên nhìn sang, tầm mắt chạm nhau, vô thức nhìn qua chỗ khác, hối thúc Kỷ Hoài Thu:
"Mặc kệ cô ta có đại gia hay không, đi thôi chị em tốt."
Lạp Lệ Sa mím mím môi, ánh mắt vẫn luôn theo bóng lưng Phác Thái Anh, nhìn hai người kia đùa giỡn vui cười, nhìn hai người thân mật khắn khít, ánh mắt dịu dàng trở nên nóng rực.
Tiêu Tử Ngọc từ bên cạnh ló ra, lắc đầu thở dài, tình địch của bá đạo tổng tài có chút mạnh, tràn đầy cảm giác nguy hiểm, nếu trong lòng Phác Thái Anh không buông xuống được, chỉ bằng hoa đào của Phác Thái Anh đã sớm thoát độc thân, sa vào lòng người khác.
Điện thoại trong túi rung lên, Tiêu Tử Ngọc lấy ra nhìn, quay đầu len lén quan sát Lạp Lệ Sa vài lần, gửi tin cho La Hoan:
'Vẫn như cũ cả ngày không có chơi, bá đạo tổng tài hôm nay tâm trạng không tốt.'
La Hoan: 'Chậc chậc chậc, chị nói rồi, ánh rạng đông của thắng lợi chỉ thoáng qua thôi, lão bản nhà em là người phi phàm, có thể nhịn tới giờ quả thực làm cho chị bái phục, phục sát đất luôn.'
Tiêu Tử Ngọc nhịn xuống xung động muốn chửi bậy, đàng hoàng trả lời:
'Lão bản nói trước tiên để Phác Thái Anh thích ứng cũng như chấp nhận sự tồn tại của lão bản, nhưng trong lòng lão bản có điều cố kỵ, những chuyện trong lòng nắm chắc nhưng sau đó hoàn toàn ngược lại.'
Bên kia im lặng 1 phút đồng hồ, La Hoan:
'Người tự tin cỡ nào đi nữa cũng có lúc không tự tin.'
Tiêu Tử Ngọc tán thành, vừa định tắt máy, bên kia lại giọng điệu cợt nhã:
'Bảo bối, nói cho em biết một tin tốt, tiệc cuối năm của LT bên em chị cũng tới, có 5 ngày nghỉ, lâu ngày gặp lại củi khô bốc cháy, chị nhớ em muốn chết, em có nhớ chị không, gọi một tiếng vợ nghe nào, chị chắc chắn cho em thoải mái không muốn xuống giường.'
Tiêu Tử Ngọc:
"Cút cút cút!'
Cô chưa trả lời xong, chợt nghe Lạp Lệ Sa hỏi:
"Bây giờ mấy giờ rồi?"
"Gần 7 giờ." Tiêu Tử Ngọc nhìn thời gian: "Chúng ta cũng cần phải về."
"Ừ, em về trước đi."
Tiêu Tử Ngọc:
"Hả?"
"Em về trước đi." Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh vẫn bận rộn cách đó không xa, "Để xe lại."
Tiêu Tử Ngọc nhỏ giọng hỏi:
"Lão bản, chị muốn đích thân đưa Phác tổng giám về nhà à?"
Lạp Lệ Sa:
"Ừ."
Tiêu Tử Ngọc nhìn Phác Thái Anh ở bên kia, vừa nhìn đã thấy Kỷ Hoài Thu đắc ý đi cùng Phác Thái Anh, giống như tự hiểu ra, vẻ mặt tươi cười móc chìa khóa xe đưa cho Lạp Lệ Sa, giơ nắm tay:
"Đây là một cơ hội tốt, lão bản nỗ lực lên!"
Nói xong quay đầu rời đi, cho rằng bá đạo tổng tài e ngại, Trúc lam đả thủy*
*竹篮打水一场空 Rổ tre đựng nước cũng bằng không.
Bận rộn nửa tiếng, đạo cụ trang phục tất cả đều thu xếp thỏa đáng, làm xong công việc tiếp theo đã 7 giờ rưỡi tối, Kỷ Hoài Thu lúc đầu muốn cùng Phác Thái Anh về nhà ăn chực, nhưng thư ký chợt quay lại bảo còn cuộc họp sắp mở, khá quan trọng không đẩy được, chỉ có thể để Phác Thái Anh về nhà trước, chờ cô họp xong sẽ tới.
Phác Thái Anh sửa xong tài liệu, cầm lấy danh sách người mẫu và thông tin cá nhân, tìm tới chỗ Lạp Lệ Sa, đưa cho Lạp Lệ Sa:
"Lạp tổng, đều ở đây, cô xem đi."
Lạp Lệ Sa:
"Được."
Phác Thái Anh quay đầu nhìn chung quanh một vòng:
"Sao không thấy thư ký Tiêu?"
"Em ấy về trước rồi." Lạp Lệ Sa đơn giản trả lời, lật tài liệu, mi mắt rũ xuống, giọng nhẹ nhàng tùy ý hỏi: "Kỷ lão bản nói với tôi đêm nay qua nhà em ăn, chẳng biết cái miệng này có phúc hay không, cũng muốn qua nhà em ăn một bữa?"
Phác Thái Anh chớp mắt, sững sờ hồi lâu mới lấy lại tinh thần, cáo già tới nhà ăn? Chị em tốt đào hố cho cô...
Lạp Lệ Sa khép tài liệu lại, nhìn biểu cảm nhỏ bé trên mặt Phác Thái Anh, khóe miệng cong lên:
"Mấy hôm trước ở thành phố Z không phải em muốn mời tôi ăn một bữa cơm sao? Phác tổng giám sẽ không mau quên vậy chứ?"
"Không có không có..."
Lạp Lệ Sa gật đầu:
"Vậy đi thôi, tôi đưa em về nhà trước, nhân tiện ăn ké cơm tối."
"..."
Lời cũng đã nói ra!
Lạp Lệ Sa không cho Phác Thái Anh cơ hội trả lời, xoay người đi về phía trước. Phác Thái Anh đại não trống rỗng, có chút xoay vòng, cô nhìn Lạp Lệ Sa ở đi ở phía trước, chỉ lẳng lặng đi theo sau Lạp Lệ Sa.
Ở thành phố Z đã hứa mời cơm là do nhanh miệng, một lời đã nói không thể thu lại.
Ai biết cáo già đột nhiên muốn đi ăn chực...
Phác Thái Anh cau mày, nghĩ đi nghĩ lại nếu đã đồng ý mời Lạp Lệ Sa ăn thì coi như cảm ơn Lạp Lệ Sa đã bày cho cô phương án lúc chọn trang phục. Đi thì đi thôi, dù sao còn tinh anh Kỷ Hoài Thu, 3 người vẫn tốt hơn 2 người đơn độc ăn với nhau.
Nghĩ thông suốt, Phác Thái Anh không xoắn xuýt nữa, nếu như nhăn nhó ngược lại có vẻ như trong lòng cô có quỷ, cho nên thả lỏng mặt mày, thoải mái vào chỗ kế ghế lái Lạp Lệ Sa đã mở cửa cho cô.
Xe chạy ra ngoài, Lạp Lệ Sa quay đầu nhìn Phác Thái Anh:
"Trong nhà còn nguyên liệu không?"
Được Lạp Lệ Sa nhắc nhở, Phác Thái Anh mới nhớ trong nhà không còn nguyên liệu nấu ăn:
"Đi mua đồ trước."
"Ở chỗ cũ sao?"
Phác Thái Anh sửng sốt:
"Ừm."
Lạp Lệ Sa khẽ cười:
"Lâu rồi không ăn món em nấu, rất nhớ mùi vị đó.
Đáng tiếc Phác Thái Anh không chịu, cô lạnh nhạt nói:
"Lạp tổng có nhiều đầu bếp riêng nổi danh, họ làm càng ngon hơn."
Lạp Lệ Sa:
"Không phải mùi vị của em."
"Lạp tổng chắc ăn ngán, có thể muốn đổi khẩu vị." Phác Thái Anh nhếch miệng, quay đầu nhìn thế giới bên ngoài cửa sổ.
"Phác tổng giám muốn mở cửa không?" Lạp Lệ Sa đúng mực nắm chắc vô cùng, nhìn ra cảm xúc Phác Thái Anh, rất thức thời không hỏi tới nữa.
"Không cần, rất lạnh."
Đường về nhà cũng 1 tiếng, Lạp Lệ Sa hỏi vài câu, Phác Thái Anh trả lời vài câu, ngoại trừ chuyện làm ăn thì tuyệt không chủ động nói.Sau đó bầu không khí đúng hạn trầm xuống, Phác Thái Anh lấy tài liệu người mẫu cá nhân ra phân thích.
Chuỗi siêu thị lớn lộng lẫy trong tiểu khu cách đó không xa, trước đây hai người cũng thường xuyên đi mua thức ăn, tài nấu nướng của Phác Thái Anh không tệ, thích tự làm cơm, vừa sạch sẽ lại vệ sinh. Từ khi trong nhà có Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa sa thải đầu bếp, mỗi ngày đều ăn cơm nhà.
Xuống xe, quen thuộc đi vào siêu thị, lúc này siêu thị người đến người đi, hai người vừa xuất hiện lập tức thu hút phần lớn ánh nhìn, lớn lên xinh đẹp, khí chất tuyệt đỉnh, vô luận đi tới chỗ nào đều trở thành tiêu điểm của mọi người.
Hai người đều quá quen, Phác Thái Anh tự nhiên, Lạp Lệ Sa coi như không thấy. Sau khi vào cửa không cần Phác Thái Anh nhắc nhở, Lạp Lệ Sa chủ động đẩy xe qua, cảnh tượng rất quen thuộc, Phác Thái Anh khó tránh khỏi quay đầu nhìn Lạp Lệ Sa vài lần.
Nhắc tới cũng buồn cười, đường đường là tổng tài tập đoàn lớn, chưa từng chịu khói lửa nhân gian, từ nhỏ đến lớn đều chưa từng đến chợ mua đồ ăn, cũng chưa từng mua đồ, lại bị cô thường xuyên bắt đi đẩy đồ.
Từ khi Phác Thái Anh rời đi, Lạp Lệ Sa cũng chưa từng tới mấy chỗ này, cô đi theo sát Phác Thái Anh miễn cho đám người kia tách ra, nhân lúc Phác Thái Anh chọn đồ, sát tới hỏi:
"Phác tổng giám, chọn theo khẩu vị của Kỷ lão bản hay khẩu vị của tôi?"
Phác Thái Anh chọn rau xanh, cũng không quay đầu lại:
"Hoài Thu không giống cô, cậu ấy không kén ăn."
"Ăn chùa còn kén chọn nhiều như vậy." Phác Thái Anh nói câu này rất nhỏ hầu như không nghe được, nhưng Lạp Lệ Sa rõ ràng nghe thấy, cô thầm nói:
"Em mời tôi ăn, tôi là khách."
Phác Thái Anh ghét bỏ Lạp Lệ Sa ồn ào, nhét rau xanh vào tay Lạp Lệ Sa:
"Cô đi tính tiền."
Lạp Lệ Sa đi, tính tiền xong, nhanh chóng quay lại bên người Phác Thái Anh:
"Mắc hơn 1 đồng 8, trước đây 3 đồng 1 cân."
Phác Thái Anh không biết thật không, buồn cười hỏi:
"Sao cô nhớ kỹ vậy?"
Lạp Lệ Sa chợt không nói, cô nhớ kỹ nguyên liệu cùng Phác Thái Anh mua lần cuối cùng, cũng là mua loại rau này, Phác Thái Anh nói giá rau, sau đó cô nhìn thoáng qua giá, cô không biết Phác Thái Anh quyết định rời đi, ngày đó về nhà làm cho cô bữa cơm tối cuối cùng, ngày hôm sau hết giờ làm trở về, trong nhà trống rỗng, không còn hơi ấm của Phác Thái Anh nữa.
"Tôi thuận miệng nói thôi."
Phác Thái Anh Ồ một tiếng, cũng không biết thật không, cô nhìn Lạp Lệ Sa giúp cô cầm đồ ăn, hào phóng hỏi:
"Cô muốn ăn gì?"
Lạp Lệ Sa:
"Tôi muốn uống canh."
Phác Thái Anh vừa đi vừa nhìn nguyên liệu, hỏi:
"Canh rong biển, canh cà chua trứng? Canh tàu hủ trứng? Hay canh sườn rau củ (bắp củ cải)?"
"Canh sườn."
Xung quanh ồn ào, Phác Thái Anh lại nghe giọng Lạp Lệ Sa có chút run, chờ cô nhìn lại Lạp Lệ Sa, lúc này vẻ mặt Lạp Lệ Sa đã thản nhiên như thường, người đó nhìn cô khóe miệng cong lên khẽ cười.
Phác Thái Anh thu hồi ánh mắt, vừa đi tới khu thịt thì điện thoại trong túi vang lên, Lạp Lệ Sa đẩy xe theo Phác Thái Anh tới chỗ không người.
Bắt máy, Phác Thái Anh hít sâu mấy lần, định thần, xoay người.
"Hoài Thu."
Kỷ Hoài Thu vội vàng:
"Tiểu Anh Anh, thật ngại quá, ba mẹ mình bỗng dưng tìm mình có việc, đêm nay không thể qua nhà cậu ăn cơm, nhưng không sao, mai mình qua!"
Phác Thái Anh vô thức nhìn nhìn Lạp Lệ Sa, còn chưa nói gì, Kỷ Hoài Thu nói thêm:
"Trước tiên không nói với cậu nữa, , mình đang lái xe, tối mai chúng ta gặp, nhớ làm bữa ngon ngon bồi thường mình."
"..."
Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh nghe xong điện thoại, biểu cảm ảo não, hỏi:
"Sao vậy?"
"Không sao." Phác Thái Anh tự nhiên bình tĩnh, sau lưng Lạp Lệ Sa gọi điện cho Lạp Sanh, hạ giọng:
"Tiểu Lạp tử, bây giờ rảnh không, mang đại lão bản qua nhà chị ăn cơm."
Lạp Sanh nhìn tin nhắn Tiêu Tử Ngọc gửi tới, biết cô cô mình cùng Phác Thái Anh đang ở chung, cô giả vờ bất ngờ:
"Thật không hay, em vừa làm xong, Phác lão đại, để lần sau nha?"
"..."
Lạp Lệ Sa:
"Thật sự không có chuyện gì sao?"
"Không có."
Phác Thái Anh tiếp tục mua thức ăn, thi thoảng quay đầu liếc nhìn Lạp Lệ Sa đang treo nụ cười nhạt trên mặt, cô âm thầm cắn răng, không phải chỉ đơn độc ăn một bữa cơm, cáo già có thể làm gì cô chứ.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro