Chương 33: Quá quen thuộc không tiện ra tay!

"Bỏ đi! Thật sự bỏ đi!"

Nhưng cướp người yêu không đội trời chung, Kỷ Hoài Thu lại nhớ tới hôm qua Lạp Lệ Sa lợi dụng người gặp khó khăn, cô tức giận, nổi giận đùng đùng vén tay áo lên, lần này tuyệt đối không thể ở trước mặt cáo già thừa nhận kinh sợ!

"Được rồi, tính sổ cái gì."

Con cọp còn chưa phát uy, Phác Thái Anh kéo tay Kỷ Hoài Thu, cầm một đôi dép cúi người đặt bên cạnh chân Kỷ Hoài Thu:

"Mặt đất lạnh, cậu mang dép vào trước đi."

Kỷ Hoài Thu vừa mang dép vừa cáo trạng, cảm giác ánh mắt lạnh như băng hướng về phía cô, cô ngẩng đầu chống lại ánh mắt của Lạp Lệ Sa, cảm giác da đầu căng cứng, suýt chút nữa là lui ra phía sau Phác Thái Anh.

Phản ứng vừa rồi lại quá kinh hãi, Kỷ Hoài Thu thẹn quá hóa giận, thẳng lưng đón nhận ánh mắt kia và cũng đầy khí thế trừng lại.

Cái trừng mắt khủng khiếp nhưng Kỷ Hoài Thu phát hiện gương mặt lạnh nhạt của Lạp Lệ Sa có dấu răng, phải biết rằng Lạp Lệ Sa là người cực kỳ chú trọng vẻ bề ngoài, cô không thể tin nổi mở to hai mắt, quay đầu lại nhìn về phía Phác Thái Anh rồi lại quay qua nhìn chằm chằm mặt Lạp Lệ Sa.

Dưới ánh mắt của Kỷ Hoài Thu, cô thấy ngón tay bàn tay phải đang cầm sách của Lạp Lệ Sa cũng rải rác dấu răng, ngón tay mảnh khảnh không có bao nhiêu thịt, đỏ đỏ chấm chấm, thoạt nhìn rợn người, cô nhớ kỹ cánh tay phải của cáo già cũng bị Phác Thái Anh cắn, cô không đành lòng nhìn thẳng.

Tối qua xảy ra thảm kịch nhân gian gì?

Bị Kỷ Hoài Thu chằm chằm nhìn thẳng, Lạp Lệ Sa cũng không thèm để ý, cô nghiêng người ngồi, chậm rãi mở sách trong tay ra, lạnh nhạt hỏi:

"Kỷ lão bản, không phải cô muốn tìm tôi tính sổ sao?"

Phác Thái Anh vừa kéo Kỷ Hoài Thu ra khỏi chiến trường thì nghe Lạp Lệ Sa nói, ngay lập tức đầu muốn nổ tung, lại chủ động muốn kiếm chuyện!

Nhân lúc Kỷ Hài Thu chưa có mở miệng, Phác Thái Anh tiên hạ thủ vi cường, âm thầm đưa tay nhéo nhéo thịt mềm bên hông của Kỷ Hoài Thu.

Nhận được ám chỉ điên cuồng từ chị em tốt, Kỷ Hoài Thu chỉ hừ lạnh với Lạp Lệ Sa, ngẩng đầu ưỡn ngực giả vờ rộng lượng lắc tay:

"Lúc đầu muốn tìm cô tính sổ nhưng nhìn cô bị cắn thảm thương, bỏ đi bỏ đi, hôm nay tha cho cô, tôi không hận cô."

Kỷ Hoài Thu cố ý nhấn mạnh hai chữ 'Cắn' và 'Thảm'.

Muốn hả hê bao nhiêu có hả hê bấy nhiêu.

Lạp Lệ Sa quét mắt nhìn qua Kỷ Hoài Thu, cô không bận lòng mấy lời vô thưởng vô phân kia, ánh mắt nhìn sắc mặt Phác Thái Anh, trái ngược Kỷ Hoài Thu, sắc mặt Phác Thái Anh có chút quẫn bách, lỗ tai cũng dần đỏ lên.

Để tránh cho Kỷ Hoài Thu mở miệng lại khiến người ta lúng túng, Phác Thái Anh kéo người kia ra xa cáo già, nói:

"Cậu chưa ăn sáng đúng không, mình mới nấu cháo, cậu qua đây ăn chút đi."

Lạp Lệ Sa vẫn bình chân như vại ngồi ngay ngắn ở sofa, nhìn hai người kia đi ra khỏi phòng khách, rũ mắt xuống, thả lỏng đầu ngón tay đang dùng sức, nhẹ nhàng vuốt trang giấy bị nắm tạo thành nếp nhăn.

Hơn nữa chuyện này cũng không trách Kỷ Hoài Thu, sáng sớm Kỷ Hoài Thu chạy tới xin lỗi Phác Thái Anh nên Phác Thái Anh cũng không có ý trách nữa, là cô buồn phiền đi quán bar, Kỷ Hoài Thu cũng không biết chuyện chỉ có lòng tốt dẫn cô đi thả lỏng.

Chỉ là không ngờ Lạp Lệ Sa chợt xuất hiện.

Phác Thái Anh và Kỷ Hoài Thu vừa bếp, Kỷ Hoài Thu đã cười hề hề đầy khẩn trương, nghĩ tới chuyện tối qua Phác Thái Anh bị Lạp Lệ Sa cưỡng ép dẫn đi khiếp đảm kinh hồn, nếu không phải say bất tỉnh nhân sự, sao cô có thể để cho Lạp Lệ Sa dẫn người đi, Kỷ Hoài Thu lôi kéo Phác Thái Anh kiểm tra trên dưới.

"Tối qua hai người không xảy ra gì chứ? Chị em tốt, cậu đừng bị mắc lừa sẽ bị thiệt thòi!"

Phác Thái Anh sửng sốt, giận mà cười:

"Cậu nói bậy bạ gì đó, mình có gì đâu."

"Không phải mình lo cho cậu à." Kỷ Hoài Thu kiểm tra kết quả quả thật Phác Thái Anh không sao, ngược lại Lạp Lệ Sa bị cắn một trận, cô thở phào, trong lòng vẫn sợ vỗ vỗ ngực, "Không sao là tốt rồi, nếu không đời này lương tâm mình không yên ổn."

"Được rồi, để lương tâm cậu không bất an, vậy thì thành thật ở nhà với mình một ngày, đừng cho mình rắc rối là được." Phác Thái Anh liếc người kia, mở tủ chén lấy ra một cái chén rồi múc cháo.

Kỷ Hoài Thu bất mãn:

"Anh Anh, ở nhà quá buồn chán, hiếm khi hôm nay được nghỉ, chúng ta ra ngoài ăn uống vui chơi đi, muốn ăn gì thì ăn, tha hồ hưởng thụ cuộc sống cuối tuần vui vẻ."

"Không được." Phác Thái Anh múc xong cháo, xoay người đưa cho Kỷ Hoài Thu: "Lạp Lệ Sa còn chưa đi."

"Chuyện này không phải đơn giản à, đuổi cáo già đi không phải xong rồi sao, còn ỷ lại?"

"Vấn đề không phải ỷ lại hay không, cô ấy bị mình cắn thành như vậy, mình áy náy trong lòng, để cô ấy ở lại cùng ăn cơm tối."

Có tình có lý, không thể phản bác.

Bị cáo già phá hư bầu không khí cuối tuần, Kỷ Hoài Thu bĩu môi, bất mãn lầm bầm vài câu, cũng không thể vứt bỏ mặt mũi của Phác Thái Anh mà đuổi người kia, dù sao cũng là Lạp Lệ Sa đưa Phác Thái Anh về, chỉ có thể ở nhà với Phác Thái Anh, không cho cáo già có cơ hội lợi dụng, Kỷ Hoài Thu hóa bi thương thành động lực ăn, 2 3 hớp ăn hết chén cháo thịt, sau đó hướng về phía Phác Thái Anh thêm 1 chén nữa.

Kỷ Hoài Thu nhớ tới khắp người Lạp Lệ Sa đều bị Phác Thái Anh cắn đầy dấu răng, khó tránh khỏi có chút có chút hả hê, cô nuốt cháo xuống cổ họng, sát tới bên cạnh Phác Thái Anh, giơ ngón tay cái lên:

"Mình phải khen cậu, vẫn là cậu lợi hại, trình độ cắn người số một."

Chuyện phiền lòng này nhắc tới càng phiền muộn, Phác Thái Anh tức giận chụp lấy tay Kỷ Hoài Thu, chọt chọt trán người:

"Mình còn chưa nói cậu, sau này không được tùy tiện hôn loạn biết chưa?"

Kỷ Hoài Thu mặt dày đỏ lên, né tránh ánh mắt của Phác Thái Anh, ánh mắt rơi vào hai cánh môi xinh đẹp kia, hai gò má nóng lên, nhỏ giọng giải thích:

"Mình uống say mà."

Giọng yếu ớt đáng yêu ấp a ấp úng, tựa hồ có chút làm nũng cầu tha thứ, Phác Thái Anh quay đầu lại nhìn, nhìn thấy Kỷ Hoài Thu đỏ mặt e thẹn không được tự nhiên, suýt chút nữa bật cười.

Sao Phác Thái Anh lại không hiểu Kỷ Hoài Thu, tính cách Kỷ Hoài Thu lòng ngay dạ thẳng, đối với cảm xúc cũng thẳng thắn, kết giao nhiều người cũng chỉ là vì sự mới mẻ nhất thời, với cô cả thèm chóng chán, hảo cảm này chưa được mấy ngày sẽ biến mất.

Quả nhiên, Kỷ Hoài Thu sờ sờ cằm, lời nói thành khẩn:

"Trải qua suy nghĩ cặn kẽ, mình cảm thấy chúng ta làm chị em tốt hay hơn, chị em cũng có thể bảo vệ cậu."

Phác Thái Anh cười:

"Cậu anh minh."

"Không." Kỷ Hoài Thu đặt chén rỗng xuống, vỗ nhẹ vai Phác Thái Anh: "Mình cảm thấy... chúng ta quá quen rồi... không tiện hạ thủ."

"..."

Hậu quả của câu này là Kỷ Hoài Thu bị Phác Thái Anh đuổi ra khỏi bếp.

Trước khi bị đuổi ra Phác Thái Anh còn liên tục căn dặn không được cùng cáo già xảy ra mâu thuẫn.

Kỷ Hoài Thu từ trước tới nay Phác Thái Anh nói gì nghe nấy, mặc kệ Phác Thái Anh nói gì đều ngoan ngoãn gật đầu đồng ý. Nhưng Kỷ Hoài Thu là ai, cái miệng đâu chịu yên, đặc biệt đối với người phụ nữ ngồi trên sofa đọc sách ở đối diện cô, vừa nhìn liền nhịn không được trách vài câu:

"Lạp lão bản thật sự ung dung nhàn hạ, ở nhà người ta đọc sách nghiêm túc ghê, không biết có ý đồ gì khác không?"

Kỷ Hoài Thu hai chân bắt chéo, cầm táo trong tay gặm nhiệt tình, mà Lạp Lệ Sa ngồi ở đối diện cô mí mặt cũng không nhích dù chỉ một chút.

"Đừng đọc sách, quá khô khan lại vô vị, hiếm khi cuối tuần mọi người ở chung, chúng ta tán gẫu đi, cô muốn nói gì."

"Tôi đã có thành ý như vậy, Lạp lão bản không cho chút mặt mũi à."

"Tốt xấu gì cũng từng hợp tác."

Lạp Lệ Sa không ngẩng đầu, nhẹ giọng nói:

"Kỷ lão bản vẫn còn muốn tìm tôi tính sổ sao?"

"Không không không." Kỷ Hoài Thu nghiêm trang nói: "Anh Anh nhà tôi nói, tôi đại nhân đại lượng tha cho cô."

Không chút ngạc nhiên khi không được để ý, đôi con ngươi của Kỷ Hoài Thu đảo vòng, giơ trái táo lên cắn xuống, nhai nhai nuốt nuốt thịt quả, nhìn nhìn vết cắn trên gò má người kia, ném đá giấu tay, chậc lưỡi nói:

"Cắn thật đẹp mắt, hình ảnh sinh động, quả thật khiến người khác há miệng kinh ngạc, lại khiến cho người ta thưởng thức, vui vẻ thoải mái."

Kỷ Hoài Thu nhìn thấy sau cùng thì Lạp Lệ Sa cũng có phản ứng, ánh mắt lạnh nhạt nhìn sang mình, Kỷ Hoài Thu vô tội trừng mắt nhìn lại, khi thấy Lạp Lệ Sa khép sách lại lúc giơ tay lên làm Kỷ Hoài Thu bị dọa giật nảy mình, Á một tiếng, vô thức lui người ra sau giơ tay che mặt.

Từ trong miệng Kỷ Hoài Thu hết lên:

"Anh Anh, cáo già muốn đánh mình!!"

Lạp Lệ Sa đứng lên, không thèm nhìn Kỷ Hoài Thu, vòng qua Kỷ Hoài Thu đi về phía thư phòng.

Bất ngờ nghe thấy giọng Kỷ Hoài Thu, đúng lúc này Phác Thái Anh vừa rửa chén xong, xoa xoa tay, bước nhanh ra khỏi nhà bếp, nhìn thấy Kỷ Hoài Thu núp sau sofa, đáng thương nhìn cô, mà Lạp Lệ Sa không còn ở phòng khách, đi vào thư phòng trả sách rồi tìm một quyển khác.

Căn bản cô không tin Lạp Lệ Sa sẽ đánh người, khi Lạp Lệ Sa tức giận sẽ không thể hiện ra bên ngoài, càng không cần phải nói chuyện động thủ, người đó hỉ nộ đều không thể hiện ra, chỉ lạnh lùng, trên mặt sẽ không có biểu cảm.

Rõ ràng sợ muốn chết mà còn anh dũng không sợ, Phác Thái Anh nhìn Kỷ Hoài Thu dáng vẻ co đầu rụt cổ vừa tức vừa buồn cười, nhéo lỗ tai ai kia:

"Cậu thật ấu trĩ biết không, kêu cậu đừng chọc thì không nghe."

"Được được được, mình không nên chọc." Kỷ Hoài Thu nhe răng: "Cậu nhẹ tay chút!"

"Ngồi cho đàng hoàng."

"..."

Có Phác Thái Anh ngồi giữa hai người, Kỷ Hoài Thu thật sự thành thật ngồi cho tới trưa.

Kỷ Hoài Thu tâm nhãn không xấu, chỉ vì bảo vệ Phác Thái Anh mới nhắm vào Lạp Lệ Sa, cô biết Phác Thái Anh dễ nhẹ dạ, với Lạp Lệ Sa cũng không nhẫn tâm, mà Lạp Lệ Sa lại là một con cáo già ăn tươi nuốt sống, không chừng ngày nào đó bị ăn sạch sẽ lại đi lên con đường không thể quay lại.

Hai người biến thành ba người, vậy thì có một người dư thừa.

Rõ ràng Lạp Lệ Sa chính là người dư thừa kia, cô giống như ngoại lai xâm nhập lãnh địa được Kỷ Hoài Thu nhòm ngó, Phác Thái Anh cũng bị Kỷ Hoài Thu chiếm lấy, một tấc không rời. Cô chỉ có thể nhìn, thỉnh thoảng nói vài câu liên quan với Phác Thái Anh.

Chỉ khi đến trưa, trước bữa cơm trưa, Phác Thái Anh vừa luộc 10 cái trứng gà, gọi người chị em cùng ngồi bóc vỏ, tự Phác Thái Anh giúp Lạp Lệ Sa xoa mặt và cánh tay, lúc này cô mới có cơ hội nói nhiều hơn vài câu.

Kỷ Hoài Thu bất mãn, chủ động ra tay giúp Lạp Lệ Sa xoa mặt, Phác Thái Anh lo lắng Kỷ Hoài Thu động tay động chân không cho làm, Kỷ Hoài Thu bị từ chối liếc mắt thì thầm vài câu trong miệng:

"Thật nuông chiều."

Lúng ta lúng túng ăn xong bữa trưa, nhiều lúc ở chung bị bỏ quên Lạp Lệ Sa cũng không chủ động rời đi, mà Phác Thái Anh mệt mỏi ngủ ở sofa, cô giúp Phác Thái Anh đắp chăn mỏng.

Thời gian dần dần trôi qua, tới buổi chiều.

Một hồi chuông điện thoại vang lên phá vỡ bầu không khí trầm lặng của phòng khách, Lạp Lệ Sa ngẩng đầu lên, Phác Thái Anh cũng bị đánh thức, mở mắt. Lạp Lệ Sa tìm theo tiếng chuông, ánh mắt rơi vào màn hình điện thoại hai chữ 'Chung tổng', mím môi, giữa chân mày nhíu lại.

Phác Thái Anh ngồi dậy, dụi dụi mắt, đầu tiền là nhìn Lạp Lệ Sa rồi nhìn lại hiển thị trên màn hình, có chút ngoài ý muốn.

Vị Chung tổng này là phó tổng tập đoàn HJ, lần trước đi thành phố Z bàn chuyện hợp tác nên quen biết, là người phụ trách vật liệu trang phục của hạng mục A và là người liên hệ cô, bởi vì liên quan công việc nên từ sau khi trở về vẫn luôn liên lạc.

Cầm điện thoại lên bắt máy, Phác Thái Anh khẽ mỉm cười:

"Chào Chung tổng."

Bên kia nở nụ cười đáp:

"Lúc này gọi điện cho em chắc không quấy rầy em chứ?"

"Không có."

Phác Thái Anh dựa lưng vào sofa hỏi:

"Có chuyện gì sao?"

Chung Linh Vận khẽ cười nói:

"Cũng không phải chuyện lớn gì, ngày mai không phải em tới xưởng trang phục sao, vừa hay chị cũng đến đó công tác cho nên muốn hỏi em ngày mai mấy giờ em đến?"

"Có lẽ khoảng 10 giờ."

Lịch trình là Tiêu Tử Ngọc sắp xếp, Phác Thái Anh vừa trả lời vừa lấy tấm chăn trên người ra, ngẩng đầu nhìn về phía Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa rũ mắt nhìn sách không có nhìn cô.

Thỏa thuận xong thời gian, Chung Linh Vận cũng không nói lời vô ích:

"10 giờ ngày mai chúng ta gặp mặt."

"Được."

Tắt máy, Phác Thái Anh suy nghĩ một lúc, cảm thấy đó cũng là chuyện công việc, vì vậy đơn giản giải thích với Lạp Lệ Sa:

"Lạp tổng, bên phía cung ứng vật liệu ngày mai cũng đến xưởng, là Chung phó tổng tập đoàn HJ gọi điện cho tôi, hẹn ngày mai gặp."

Phác Thái Anh nhìn thấy Lạp Lệ Sa gật đầu, cầm điện thoại nhìn thời gian, đã hơn 5 giờ chiều, chợt nhớ tới nguyên liệu nấu ăn buổi trưa đã dùng hết, cô đứng lên cầm áo khoác vừa mặc vừa nói:

"Trong nhà hết đồ ăn, tôi phải ra ngoài mua, chút về."

Kỷ Hoài Thu dụi mắt từ phòng khách đi ra, đúng lúc nghe Phác Thái Anh nói lời này, mắt phát sáng, không còn buồn ngủ, ba chân bốn cẳng chạy tới, hưng phấn kêu lên:

"Mình cũng muốn đi mua đồ ăn!"

Phác Thái Anh nhìn Lạp Lệ Sa, cũng không thể để Lạp Lệ Sa ở nhà một mình, Kỷ Hoài Thu chán ngán cả ngày nhất định muốn ra ngoài mua đồ.

Cô nghĩ để Lạp Lệ Sa ở nhà chờ, nhìn thấy Lạp Lệ Sa khép sách lại, đặt trên bàn trà, đứng lên nhìn sang:

"Tôi cũng đi nữa."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro