Chương 51: "Em có người em thích rồi!"

Thật ra chuyện này cũng không lớn cũng không nhỏ, một người mẫu trong cặp đi đầu cơ thể bất ngờ không thoải mái, nghe nói đau bụng rất nhiều, chịu không nổi, chờ Phác Thái Anh và Lạp Lệ Sa chạy tới thì người mẫu được đưa vào viện khẩn cấp.

Vì đề phòng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, suy xét trường hợp bất ngờ cho nên tập đoàn Kỷ thị khi chọn người mẫu cố ý chọn dư vài người dự phòng.

Nhưng mà Phác Thái Anh còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì nhà thiết kế đầu buổi biểu diễn khi nhìn thấy dàn người mẫu thì không hài lòng, liền có ý kiến.

"Chuyện này không thể tùy tiện có lệ, như vậy là thể hiện sự vô trách nhiệm với thiết kế của tôi, người mẫu và trang phục phải là người và trang phục hợp nhất, mà không phải là giá áo tùy tiện có thể tròng lên người!"

Trước khi nhà thiết kế Tiền từ chối Phác Thái Anh đã tìm ra 5 người mẫu dự phòng, mỗi người nhà thiết kế đều có lý do từ chối, thái độ rất cương quyết, ngữ khí không thể thương lượng, mà Phác Thái Anh ngồi trên sofa vừa nghe nhà thiết kế Tiền nhắc mãi thuật ngữ chuyên nghiệp vừa xoa ấn đường.

Cửa của nhà thiết kế không thông, năm người mẫu dự phòng không có tác dụng, nửa tiếng nữa là tới buổi biểu diễn, căn bản không kịp trở lại tập đoàn Kỷ thị lựa chọn người mẫu thích hợp.

"Phác tổng giám, ngài vẫn nên suy xét cách khác đi, nếu thật sự không được, vậy chỉ có thể hủy bỏ hai người này, hơn nữa phía sau vẫn tiếp tục."

Phác Thái Anh:

"Không thể hủy bỏ."

"Vậy làm sao bây giờ?"

"Tôi tìm một người cho cô, người này hẳn là hợp với điều kiện yêu cầu của cô."

"Vậy thì tốt quá." Thiết kế Tiền hai mắt sáng ngời: "Là ai?"

"Cô ấy tới, cô sẽ biết."

Phác Thái Anh đứng lên, đi tới góc vắng, lấy điện thoại bấm một dãy số quen thuộc, nhìn chằm chằm nửa phút, mấp máy môi, đầu ngón tay mảnh khảnh do dự vài lần cuối cùng vẫn dừng ở màn hình, gọi đi.

Gần như là giây tiếp theo liền bắt máy.

Sau đó nói vài câu liền tắt máy.

Thiết kế Tiền thấy Phác Thái Anh đi tới, vẻ mặt ngưng trọng có vẻ không lạc quan, cô ta thấp thỏm cùng với tính tò mò đứng lên:

"Phác tổng giám, người ngài tìm... có thể tới không?"

Phác Thái Anh gật đầu:

"Có thể."

Phác Thái Anh ôm cánh tay, đầu ngón tay bất giác nắm chặt quần áo, trong thời gian vài phút từ trong đầu tìm ra một người phù hợp, trừ bỏ khí chất của người kia thật sự không ai có thể đảm đương nổi.

Rất nhanh, chưa đến 5 phút, một loạt tiếng lộc cộc của giày cao gót giẫm lên sàn nhà lanh lãnh phát ra, người kia xuất hiện ở cửa, Phác Thái Anh nhìn thấy ấn đường thả lỏng, ngay khi thiết kế Tiền nhìn rõ người tới kia, đôi mắt trợn tròn, dọa cô nghẹn họng, nhìn trân trối.

"Lạp tổng?!"

Lạp Lệ Sa gật đầu, chậm rãi bước vào, thản nhiên nói:

"Mọi người thiếu người sao?"

"A, thiếu..." Đường đường tổng tài tập đoàn lại đảm nhận làm người mẫu trang phục, thiết kế Tiền không thể tin nổi sự thật này, nhưng lời của tổng tài làm cô nhất thời không biết để tay chân ở đâu.

Lạp Lệ Sa:

"Vậy tôi tới."

Có được không, thiết kế Tiền không dám mở miệng hỏi sợ đắc tội tổng tài LT, cô khó khăn nuốt nước miếng, hướng ánh mắt cầu cứu về phía Phác Thái Anh.

"Cô yên tâm đi, Lạp tổng có kinh nghiệm, catwalk sân khấu không hề thua kém người mẫu." Phác Thái Anh vỗ nhẹ vai thiết kế Tiền: "Thiết kế Tiền cảm thấy Lạp tổng có phù hợp với yêu cầu của cô không?"

Lạp Lệ Sa lẳng lặng đứng đó, thoải mái hào phóng để cho ánh mắt của nhà thiết kế đánh giá vài lần.

Luận về diện mạo bên ngoài, không thể bắt bẻ Lạp Lệ Sa, đặc biệt khí chất cả người điềm đạm ung dung, không phải người bình thường có được, luận về dáng người: Lạp Lệ Sa dáng người cân xứng cao gầy, vòng eo nhỏ nhắn mềm mại, gần như không chút dư thừa, giống như một khối ngọc hoàn mỹ.

Người chuyên nghiệp vừa nhìn liền biết có phù hợp với thiết kế trang phục của mình hay không, thiết kế Tiền không tìm được bất kỳ điều gì để bắt bẻ, trong lòng biết tình huống cấp bách, chỉ có thể tạm thời ủy khuất tổng tài LT, vì thế gật đầu.

"Tôi có một yêu cầu." Lạp Lệ Sa nói ra lời này, nháy mắt hai người kia căng thẳng, Lạp Lệ Sa nhìn về phía Phác Thái Anh: "Tôi không quen với người mẫu còn lại cho nên không có sự ăn ý, cũng không kịp luyện tập, Phác tổng giám, để em làm cộng sự với tôi đi."

"..."

Phác Thái Anh không phải chưa từng catwalk sân khấu, trước kia ngẫu nhiên có cơ hội học qua vài lần, bởi vì người mẫu không phải bản chất công việc cũng không quá hứng thú, hơn nữa công việc bận rộn nên không có đất dùng.

Nhưng với công phu mèo quào, nếu so với người mẫu chuyên nghiệp thì cô và Lạp Lệ Sa không giống nhau, Lạp Lệ Sa từng được huấn luyện thể hình chuyên nghiệp, đối với tiết tấu âm nhạc cũng như động tác di chuyển đều cực kỳ nắm chắc.

Đối với yêu cầu mà Lạp Lệ Sa nói, Phác Thái Anh không có cách nào từ chối.

Nhưng buổi biểu diễn không phải trò đùa, một giây trên sân khấu là cả 10 năm dưới sân khấu, ra làm trò cười cho thiên hạ sẽ làm mất mặt hai tập đoàn.

"Đừng sợ, em đi theo tôi là được." Bên tai truyền tới lời nói khẽ của Lạp Lệ Sa, tay Phác Thái Anh khựng lại, đáp:

"Tôi không sợ."

Trường hợp nào Phác Thái Anh chưa từng trải qua, cô không thiếu tự tin, chỉ là 'không trâu bắt chó đi cày', cô lo lắng không phối hợp được với Lạp Lệ Sa.

Lạp Lệ Sa lại không có chút lo lắng, chỉ nhìn hai tay Phác Thái Anh đưa qua, hơi cúi người để cho tay Phác Thái Anh thuận lợi vòng ra phía sau giúp cô thay lễ phục mới của người mẫu, theo hành động của Phác Thái Anh cơ thể hai người gần như dán vào nhau, khoảng cách gần đó Lạp Lệ Sa nhẹ nhàng gác cằm lên đầu vai Phác Thái Anh, ngửi mùi hương tỏa ra từ trên người Phác Thái Anh thấm vào lòng người.

Lạp Lệ Sa:

"Em có khẩn trương không?"

"Không khẩn trương, nhưng cô đừng nói nữa, cô mà nói tôi lại khẩn trương hơn." Phác Thái Anh thở ra một hơi, vỗ nhẹ lưng Lạp Lệ Sa.

"Được, tôi không nói." Lạp Lệ Sa nói với Phác Thái Anh, sau đó còn ở bên tai Phác Thái Anh nhẹ nhàng nói thêm một câu. "Nhưng đừng khẩn trương, chúng ta cũng không phải chưa từng đi với nhau."

"Đã lâu rồi không đi, cũng xa lạ rồi." Phác Thái Anh vẻ mặt thản nhiên trả lời.

"Không sao, xa lạ thì chúng ta đi vài lần thì có cảm giác thôi."

Hơi thở ấm áp của Lạp Lệ Sa phả lên trên cổ, Phác Thái Anh cảm thấy da thịt ngưa ngứa, trong lòng lóe lên tia cảm giác bất thường, không nói lời nào nhanh chóng giúp Lạp Lệ Sa mặc lễ phục có phần phức tạp kia, sau đó ra phía sau giúp Lạp Lệ Sa kéo khóa lại.

"Cảm ơn cô đã cứu giúp."

Gọi điện thoại trực tiếp tới, Phác Thái Anh nhìn mái tóc dài đen tuyền hơi xoăn xõa bên vai Lạp Lệ Sa, nghe người kia nói:

"Không phải buổi biểu diễn của mình tôi, là của tập đoàn LT cũng như tập đoàn XM, cũng là thành quả lao động của em."

"Vẫn muốn cảm ơn cô."

"Là tôi phải cảm ơn em mới đúng." Lạp Lệ Sa xoay người nhìn Phác Thái Anh cười: "Thời gian có chút gấp gáp, em giúp tôi thay lễ phục."

Phác Thái Anh:

"Ừm."

Thay lễ phục cho nhau xong, cùng nhau chuẩn bị lên sân khấu, đã 9 giờ 40 phút, trước tiên Lạp Lệ Sa gọi điện cho Tiêu Tử Ngọc nói vài câu: dặn dò mở màn để cho cháu gái Lạp Sanh thay cô hoàn thành, sau đó thợ trang điểm cấp tốc giúp hai người trang điểm thích hợp với tạo hình.

Nhân lúc vẫn còn có chút thời gian, Lạp Lệ Sa dẫn Phác Thái Anh vào phòng thay đồ luyện tập các tư thế catwalk, hai người cũng không xa lạ gì chuyện này, đi mấy lần, hai người dĩ nhiên phối hợp ăn ý.

Lúc này ở một góc sân khấu, bên dưới sân khấu T khách khứa của đêm nay đã tập trung rồi, cực kỳ náo nhiệt, Lạp Sanh ở trên sân khấu thay cô cô mình đọc diễn văn buổi biểu diễn, những người đi đầu trong giới thời trang đều có hứng thú rất lớn đối với buổi biểu diễn này.

"Dì Tiêu, cô cô con đâu?" Lạp Sanh nhìn trái nhìn phải cũng không tìm được bóng dáng cô cô nhà mình đâu, nhìn thấy Tiêu Tử Ngọc đi tới nên nhanh chóng bước qua hỏi.

"Con gấp cái gì, con sẽ thấy cô cô con ngay bây giờ."

Tiêu Tử Ngọc vừa nói vừa bắt lấy bàn tay La Hoan như kẻ trộm chui vào quần áo của cô, không khách sáo ra sức nhéo tay La Hoan.

Lạp Sanh nói khẽ:

"Thần bí như vậy, có diễn xuất đặc sắc gì đây?"

"Quả thật rất đặc sắc." Tiêu Tử Ngọc tay trái giơ lên nhéo má Lạp Sanh, hai mắt cười híp lại, La Hoan ngồi ở bên cạnh cô sắc mặt lại khó coi, ánh mắt u oán, che mu bàn tay bị nhéo đỏ.

Lạp Sanh chu miệng, bỗng dưng truyền tới giọng một cô gái lạnh lùng:

"Tiểu bảo mẫu, quay lại."

Lão bản của tập đoàn XM ngồi bên cạnh vẫy vẫy tay với Lạp Sanh, khi khóe môi cong lên bên má hiện ra hai lúm đồng tiền nho nhỏ.

"Đại lão bản!" Lạp Sanh nhìn thấy Hứa Nam, chạy như điên tới, đặt mông ngồi xuống bên cạnh, quay đầu qua quan sát xung quanh không ai chú ý, nhanh chóng hôn trộm lên mặt Hứa Nam.

Hứa Nam liền hỏi:

"Cô cô em đâu?"

"Em cũng không biết, dì Tiêu không nói." Lạp Sanh lắc đầu.

Sắp đến 10 giờ rồi, dưới khán đài bắt đầu dần dần yên lặng, mấy trăm ánh mắt nhìn chằm chằm sân khấu T, bài hát êm tai vang lên, Tiêu Tử Ngọc nghiêng đầu qua, nhỏ giọng cười nói:

"Nhóc con láu cá, xem kìa, có phải cô cô con không?"

Tâm tư Lạp Sanh từ trên người Hứa Nam thu hồi, ngẩng đầu nhìn lên, mắt mở to như quả cầu, trên sân khấu người mẫu đi đầu đã xuất hiện, ngoại trừ cô cô của cô còn có Phác lão đại!

Tiết tấu bài hát lưu loát, giai điệu hấp dẫn, phong cách cuốn hút, hai người từng bước từng bước thẳng tắp đồng đều, tư thái mạnh mẽ, dáng đi lưu loát, trên người Lạp Lệ Sa mặc lễ phục đen, khắc họa đường cong vóc dáng vô cùng tinh tế, mà trang phục của Phác Thái Anh tương đối thoải mái với chiếc váy trắng dài, hai người một đen một trắng, ở dưới ánh đèn trong trẻo hai màu trắng đen giao nhau.

Lạp Lệ Sa bẩm sinh khí chất tự tin nhã nhặn, quyền quý lạnh lùng xinh đẹp bộc lộ không gì có thể phủ định, Phác Thái Anh giơ tay nhấc chân đều dịu dàng nữ tính, toát ra khí chất ôn nhu, hai người nắm tay nhau sóng vai trên sân khấu T, tuy rằng mặt thản nhiên nhưng vẫn cảm giác được một lạnh lùng một dịu dàng, hai người vừa bước ra sân khấu trở nên bạo thêm lần nữa trong đêm nay.

Dưới sân khấu hàng đầu tiên, Chung Linh Vận nhìn thấy hai người nắm tay nhau, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, ngay lập tức mím chặt môi.

Thật ra catwalk một vòng cũng chỉ mấy phút, nhưng đối mặt với mấy trăm ánh mắt, Phác Thái Anh cảm thấy thời gian dài dằng dặc, nhịp tim không tự chủ dần dần gia tốc, ngay cả Lạp Lệ Sa cũng cảm thấy bàn tay Phác Thái Anh truyền tới cảm giác nóng rực và ẩm ướt, xoay người nhìn nhau, Lạp Lệ Sa cong khóe môi với Phác Thái Anh, Phác Thái Anh vừa nhìn đã hiểu ánh mắt của Lạp Lệ Sa đang cổ vũ mình.

Phác Thái Anh được Lạp Lệ Sa dắt xuống sân khấu, những người mẫu khác lần lượt lên sân khấu, khúc sau không còn chuyện của hai người nữa, hai người cũng tự giác trở về phòng cá nhân thay quần áo, Lạp Lệ Sa buông tay Phác Thái Anh ra, ở bên tai Phác Thái Anh khẽ nói một câu:

"Em rất tuyệt vời."

Lúc đó đầu óc Phác Thái Anh vẫn còn trống rỗng, không có chống cự Lạp Lệ Sa thân cận mình, cũng không kịp thời phản ứng, tâm trạng vẫn chưa vào 'guồng' lại.

Chờ cô khôi phục tỉnh táo, trở lại phòng thay đồ mới nhớ tới câu nói kia của Lạp Lệ Sa.

"Phác tổng, chị ở trên sân khấu khí thế hai mét tám! Không! Mười mét tám!" trợ lý Lý Thiến đang kích động gương mặt đỏ bừng, vừa hưng phấn khen bên tổ chức trang phục biểu diễn.

"Có khoa trương vậy không?" Ở trên sân khấu, nói không khẩn trương là giả, lúc này Phác Thái Anh đã thay lại bộ trang phục công sở đối diện với gương tẩy trang, lau son môi.

"Không khoa trương chút nào." Lý Thiến vừa thu dọn xong lại ngồi bên cạnh Phác Thái Anh, dùng ánh mắt sùng bái nhìn tổng giám nhà mình, "Phác tổng, chị thấy không, người ở dưới sân khấu đều theo dõi sát sao!"

Phác Thái Anh cảm thấy: có nhìn cũng là nhìn cáo già, cô không thể không thừa nhận Lạp Lệ Sa thật sự là một người phụ nữ trưởng thành cực kỳ ưu tú cũng cực kỳ có lực hấp dẫn, cho dù bên nhau nhiều năm nhưng luôn khiến cho cô cảm giác đặc biệt.

"Phác tổng, chị làm ấm người trước đi, mùa đông dễ bị cảm lạnh." Lý Thiến rót một tách trà nóng cho Phác Thái Anh.

"Được, cảm ơn em."

Phác Thái Anh bưng tách trà nhấp vài ngụm, nhìn đồng hồ, dặn dò công việc với Lý Thiến:

"Thời gian không còn sớm, nhanh đi chuẩn bị kết thúc công việc, cẩn thận đừng để xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

"Chị yên tâm, em cam đoan hoàn thành nhiệm vụ."

Tuy rằng Lý Thiến chỉ là trợ lý nho nhỏ, cũng vừa mới tốt nghiệp đại học ra làm việc không lâu, nhưng cô bé này làm việc cẩn thận, luôn nhiệt tình làm việc, Phác Thái Anh rất yên tâm về cô trợ lý nhỏ này, có đôi khi có thể nhìn thấy bóng dáng của cô năm đó trên người cô bé này.

Cửa phòng thay đồ đang đóng bất ngờ mở ra, Lý Thiến nhìn thấy Chung Linh Vận bước vào, nhanh chóng chạy vào trong gọi:

"Phác tổng, Chung tổng tìm chị."

"Vào đi." Phác Thái Anh nhìn thấy Chung Linh Vận đi vào, rút tờ giấy xoa xoa tay: "Chị tùy ý ngồi trước đi, em đi rót trà cho chị."

"Nhất thời xảy ra chuyện ngoài ý muốn." Phác Thái Anh bưng tách trà đi tới.

"Thì ra là vậy, buổi chiều chị còn nói tới giúp em, kết quả không giúp được còn lỗi hẹn với em, thật xin lỗi." Chung Linh Vận nhận lấy tách trà Phác Thái Anh đưa.

Phác Thái Anh ngồi xuống:

"Cũng không có gì, chị là khách, không thể làm phiền chị."

"Vậy được rồi." những đầu ngón tay Chung Linh Vận đang bưng tách trà khẽ gõ gõ, cô ngẩng đầu nhìn Phác Thái Anh ngồi trên sofa. "Vừa rồi chị có xem em biểu diễn ở trên sân khấu rất tốt."

"Không xảy ra chuyện phải cảm ơn trời đất, chị cũng đừng khen em." Phác Thái Anh vừa lắc đầu cười vừa cầm bản phương án kế hoạch lên.

Cởi bỏ trang phục lộng lẫy, mặc vào bộ đồ công sở lưu loát giỏi giang thường ngày, gương mặt rạng rỡ vẫn dịu dàng như trước, nhưng bất ngờ nhớ tới cảnh Phác Thái Anh và Lạp Lệ Sa ở cạnh nhau trên sân khấu, trong lòng nhảy dựng.

Chung Linh Vận:

"Phác Thái Anh."

"Sao?" Phác Thái Anh ngẩng đầu, nhìn thấy bộ dạng muốn nói lại thôi của Chung Linh Vận, cô cười nói:

"Sao vậy? Có chuyện gì sao?"

"Chị muốn nói một chuyện với em."

"Được, chị nói đi."

"Em thấy đó chúng ta đều độc thân, lại hợp nhau, nếu em không ngại..." Chung Linh Vận nửa đùa nửa nghiêm túc hỏi: "Em có thể cân nhắc cùng chị bên nhau không?"

Phác Thái Anh sửng sốt, mở to mắt, mà Lạp Lệ Sa đứng ngoài cửa sắc mặt lạnh lùng, hai bàn tay nắm chặt lại, Chung Linh Vận cũng không nóng lòng, chỉ cười nhìn Phác Thái Anh.

"Xin lỗi chị, em bận rộn công việc, không cảm thấy quá hứng thú đối với phương diện yêu đương." Phác Thái Anh không có dứt khoát từ chối, mà uyển chuyển giải thích, lời này lọt vào tai Chung Linh Vận vẫn làm Chung Linh Vận suy nghĩ, cô thu liễm cảm xúc, nghiêm túc nói:

"Gặp được một người thích hợp thật sự không dễ dàng, bỏ qua càng đáng tiếc hơn, chúng ta có thể ở chung để thử xem?"

"Bỏ qua quả thật đáng tiếc." Phác Thái Anh rũ mi mắt, ngẩng đầu nhìn Chung Linh Vận, "Nhưng xin lỗi, em có người em thích rồi."

Lời này vừa dứt, Chung Linh Vận còn chưa kịp nói gì cửa bất ngờ bị gõ, Phác Thái Anh chỉ chỉ cánh cửa, đứng dậy bước qua, vừa mở cửa liền thấy Lạp Lệ Sa đứng ở cạnh bên, Phác Thái Anh sửng sốt.

"Phác tổng giám, tôi có việc tìm em."

Giọng Lạp Lệ Sa lạnh lùng trong trẻo, mở miệng câu đầu tiên Chung Linh Vận vừa nghe liền biết Lạp Lệ Sa đang đuổi cô.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro