Đã có vết xe đổ, Chung Linh Vận đề phòng nhìn chằm chằm Lạp Lệ Sa, cô lo lắng Lạp Lệ Sa sẽ làm điều xằng bậy với Phác Thái Anh, cũng không cam tâm cứ rời khỏi như vậy.
"Phác Thái Anh?"
Nếu như Phác Thái Anh bảo cô ở lại cô thừa sức đối mặt với khí thế mạnh mẽ của Lạp Lệ Sa, nhưng hiển nhiên cô phải thất vọng, Phác Thái Anh nhìn cô, vẻ mặt áy náy:
"Chung tổng, thật sự xin lỗi, chúng ta có thời gian sẽ trò chuyện tiếp."
"Vậy được rồi." Chung Linh Vận cũng thức thời, không hề miễn cưỡng gây khó xử cho Phác Thái Anh, cô nhìn thoáng qua Lạp Lệ Sa mặt lạnh mày nhạt, đứng lên đi đến bên cạnh người kia, dừng lại cười nói với Phác Thái Anh:
"Buổi tiệc kết thúc, chị đưa em về nhà."
"Không cần làm phiền Chung phó tổng, LT có xe đưa đón nhân viên của bữa tiệc." Lạp Lệ Sa đi vào bên trong cánh cửa nghiêng người tránh sang một bên, dùng hành động của mình nói cho Chung Linh Vận: cô có thể đi rồi.
Khi đã đâm thủng tầng giấy kia , giữa tình bạn có ý nghĩ khác thì quan hệ bạn bè này có chút vi diệu, huống chi hai người quen biết không lâu, cách đối xử của Phác Thái Anh vẫn như trước kia là giữ một khoảng cách nhất định, cô đối với Chung Linh Vận có khâm phục có hảo cảm, cũng chỉ là bạn bè, bất quá Phác Thái Anh vẫn chưa nói gì, Lạp Lệ Sa ở bên cạnh đã gọn gàng dứt khoát dùng lý do công việc từ chối.
Chung Linh Vận chỉ cho rằng Lạp Lệ Sa tự mình đa tình, cô cho rằng hai người kia bất quá chỉ là người hợp tác bình thường, nhiều nhất là Lạp Lệ Sa giống cô-có ý với Phác Thái Anh, cho nên cô dời ánh mắt về phía Phác Thái Anh.
Hiển nhiên lại làm cô thất vọng lần nữa, Phác Thái Anh uyển chuyển từ chối:
"Đã trễ rồi, em không làm phiền chị nữa, Chung tổng mau về nghỉ ngơi, có thời gian em mời chị ăn cơm."
Câu cuối cùng khiến Lạp Lệ Sa lạnh mặt, lại làm cho Chung Linh Vận hai mắt sáng ngời.
Cô gật đầu:
"Chị đi trước, có việc gọi ngay cho chị."
Phác Thái Anh cười cười:
"Được."
Bởi vì có mối quan hệ hợp tác, hơn nữa trước khi hạng mục hoàn thành, Phác Thái Anh và Chung Linh Vận còn liên hệ hợp tác công việc, cho nên cô đối với Chung Linh Vận cũng giống như đối với Lạp Lệ Sa, cần khách sáo thì khách sáo, cần xé rách mặt thì xé rách mặt, hai bên rất khó câu thông.
Phác Thái Anh nhìn Chung Linh Vận xoay người đi ra ngoài, không hiểu sao cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, cô ngước mắt nhìn Lạp Lệ Sa bên cạnh, cười rạng rỡ, Lạp Lệ Sa tới vừa hay giúp cô giải vây.
Nơi này không có người khác, chỉ có cô và Lạp Lệ Sa bên nhau, lúc này trong đầu Lạp Lệ Sa lại lặp đi lặp lại câu nói kia của Phác Thái Anh 'Em có người em thích', cô mấp máy môi, nhíu mày, nhìn Phác Thái Anh đóng cửa lại, đầu ngón tay khẩn trương nắm lại rồi buông ra.
"Cô tìm tôi có chuyện gì sao?" Phác Thái Anh xoay người khẽ hỏi một câu.
Lạp Lệ Sa không lên tiếng, đôi mắt thâm thúy sâu thẳm nhìn chằm chằm Phác Thái Anh, Phác Thái Anh bị Lạp Lệ Sa nhìn sắc mặt bỗng chốc khẩn trương, bất giác lui ra sau một bước, lưng trực tiếp dán lên cửa.
"Lạp..."
Giọng bất ngờ khựng lại, hai vai bất ngờ bị Lạp Lệ Sa đè lại.
Gương mặt quen thuộc kia ở trước mặt Phác Thái Anh ngày càng phóng lớn, Lạp Lệ Sa bỗng tới gần khiến cho nhịp tim của Phác Thái Anh tăng tốc, lại quá gần nhau, khi Phác Thái Anh giơ tay chống lại hõm vai Lạp Lệ Sa, muốn đẩy Lạp Lệ Sa ra nhưng Lạp Lệ Sa đã sớm hơn một bước, cúi người xuống, ở bên tai Phác Thái Anh khẽ nói:
"Tôi nghe thấy em nói em có người em thích." Ngập ngừng lại nói tiếp: "Tôi không có nghe lén, chỉ vô tình nghe thấy thôi."
Phác Thái Anh hơi bất ngờ, trong lòng lại nổi lên cảm giác xấu hổ:
"Cô nghe lầm rồi."
"Phác Thái Anh." Lạp Lệ Sa khẽ hỏi: "Là tôi, đúng không?"
Trong đầu ngay lúc đó trống rỗng, Phác Thái Anh cố gắng ổn định hơi thở đang hỗn loạn, ra sức khiến cho bản thân bình tĩnh lại:
"Lạp tổng đừng tự luyến, tôi có người thích nhưng không phải cô."
Lạp Lệ Sa:
"Không phải tôi?"
"Không phải."
Trả lời dứt khoát trôi chảy, Phác Thái Anh thản nhiên nhìn Lạp Lệ Sa, đôi tay lại dùng sức đẩy vai Lạp Lệ Sa, không cho Lạp Lệ Sa đến gần nữa.
Rốt cuộc có phải hay không, trong lòng Lạp Lệ Sa rõ ràng, sao cô lại không hiểu Phác Thái Anh, chỉ là thái độ quyết đoán của Phác Thái Anh làm cho cô hơi khó chịu, cô cho rằng ít nhiều đã có thể mềm hóa gai nhọn khúc mắc.
Lạp Lệ Sa nhìn thẳng vào mắt Phác Thái Anh, Phác Thái Anh cũng không né tránh nhìn lại Lạp Lệ Sa, nhất thời giằng co qua lại, hai người dựa sát vào nhau, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của đôi bên phả vào nhau, Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh không chịu yếu thế, ánh mắt trầm xuống, nhìn đến đôi môi xinh đẹp kia, định lui ra sau buông Phác Thái Anh nhưng nhìn thấy lỗ tai Phác Thái Anh phiếm đỏ.
Cảm giác bả vai đang ấn dần dần không còn dùng sức, Phác Thái Anh cho rằng có thể thả lỏng, không cần phải đối mặt với cáo già hùng hổ dọa người cho nên tay cũng buông xuống.
Không ngờ Lạp Lệ Sa căn bản không có buông mà giơ tay lướt qua chống lên tường, 'buộc' Phác Thái Anh trong vòng tay của mình, Phác Thái Anh bị dọa nhảy dựng, mở to mắt, không kịp phản ứng, giây tiếp theo đối diện là đôi môi lạnh lẽo dán lên môi mình...
Chỉ là dán lên không có động tác, Lạp Lệ Sa cảm giác Phác Thái Anh không có phản ứng cũng không phản kháng, như bị kinh sợ.
Lạp Lệ Sa không nóng vội, vì như vậy hoàn toàn khiến Phác Thái Anh phản cảm, nhưng ấm áp mềm mại từ đôi môi kia truyền tới khiến cô luyến tiếc bỏ qua, vì vậy cô thử ngậm lấy thăm dò hai cánh môi của đối phương, cẩn thận duỗi chiếc lưỡi mềm phác họa đường cong của đôi môi kia, dần dần tiến vào giữa răng môi, đầu lưỡi rất nhanh tìm được hương vị ngọt ngào quen thuộc.
Chỉ là lãng vãng ở răng môi, không có đi sâu vào, chỉ vậy đã làm Lạp Lệ Sa gần như mất đi lý trí, chậm rãi lòng tham nổi lên cảm thấy không thỏa mãn, lại không biết khi nào Phác Thái Anh tức đến đỏ mắt, ngay khi đầu lưỡi linh động muốn cạy mở hàm răng, theo đó là hàm răng đã sớm mai phục bất ngờ đóng lại, dùng sức cắn xuống, đầu lưỡi mềm của Lạp Lệ Sa bất ngờ bị đau, khẽ kêu rên.
Cắn cực rất tàn nhẫn, Phác Thái Anh cho rằng Lạp Lệ Sa sẽ rời khỏi, đẩy vài lần lại không được, cô thở hổn hển lại muốn cắn người, vừa bắt được tay Lạp Lệ Sa lại bị Lạp Lệ Sa bắt ngược lại áp lên vách tường, giãy giụa thế nào cũng không thoát được.
Từ khi hai người gặp lại nhau đến giờ, Lạp Lệ Sa vẫn luôn khắc chế chính mình, phải duy trì khoảng cách với Phác Thái Anh, không nghĩ tới hôm nay chỉ một nụ hôn lại làm Lạp Lệ Sa hoàn toàn mất đi lý trí, Lạp Lệ Sa cảm giác được kháng cự, lưỡi mềm bị cắn đau đến tê dại, cô rời khỏi răng môi Phác Thái Anh, nhìn thấy đôi mắt phiếm đỏ của Phác Thái Anh, đôi mắt thâm thúy kia cũng đỏ âu.
"Trong lòng em thật sự không có tôi sao?"
Hô hấp đôi bên dồn dập hòa lẫn vào nhau, Lạp Lệ Sa vẫn dùng tay khóa chặt Phác Thái Anh như cũ, nhìn thẳng vào mắt Phác Thái Anh, Phác Thái Anh đối với hành động của Lạp Lệ Sa thẹn quá hóa giận, nhất thời một bụng khí:
"Lạp Lệ Sa, cô đừng như vậy, chúng ta đã chia tay."
'Chia tay' hai chữ này làm đau Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa nhìn chằm chằm cô, trong mắt lóe lên vẻ hoang mang, Lạp Lệ Sa đột nhiên cảm thấy hối hận bản thân xúc động, cô và Phác Thái Anh khó khăn lắm mới gần nhau một chút, bây giờ không màng đến ý nguyện của Phác Thái Anh đã mạnh mẽ bức bách, Lạp Lệ Sa dường như đã nghĩ đến được trạng thái ở chung của hai người sẽ trở lại đóng băng như trước, kết quả này không phải cô mong muốn.
Nhưng cô cũng không khống chế được bản thân, Lạp Lệ Sa buông tay ôm eo Phác Thái Anh, cúi đầu chôn mặt vào cổ Phác Thái Anh, yên lặng một lúc mới nói:
"Thực sự xin lỗi."
Phác Thái Anh không còn sức lực so đo với Lạp Lệ Sa, chuyện này có thể trách ai, trách cáo già sao, nếu không phải chính mình nhất thời mất khống chế sao Lạp Lệ Sa có thể thực hiện được, muốn trách chỉ có thể trách chính mình, Phác Thái Anh co ngón trỏ gõ lên ấn đường.
"Được rồi." Phác Thái Anh vỗ lưng Lạp Lệ Sa: "Xem như chưa có gì xảy ra."
Sao có thể xem như chưa có gì xảy ra, Phác Thái Anh không phải không có đáp lại (nụ hôn) của cô, lúc hôn Lạp Lệ Sa rõ ràng cảm nhận được, cô ôm Phác Thái Anh không buông tay, phía sau lưng bị Phác Thái Anh vỗ nhẹ vài cái:
"Buông tôi ra đi, bữa tiệc rất nhanh sẽ kết thúc."
"Ôm thêm chút nữa."
Lạp Lệ Sa vẫn không chịu buông ra, Phác Thái Anh quay mặt nhìn qua nơi khác, giọng thản nhiên nói:
"Lạp Lệ Sa, có đôi khi cô thật ấu trĩ."
"Ừ." Lạp Lệ Sa trả lời: "Tôi là dạng người gì, em còn không rõ sao?"
Phác Thái Anh:
"Chính là vì hiểu rõ, cho nên chúng ta không thích hợp bên nhau."
"Lừa mình dối người." giọng Lạp Lệ Sa trầm đi vài phần, "Nếu chưa có buông vì sao không chịu cho tôi cơ hội?"
"Cô cảm thấy còn có thể quay lại như xưa?" Phác Thái Anh hỏi ngược.
"Nếu em chịu..."
"Được rồi, thời gian thật sự không còn sớm, tôi vẫn phải làm việc." Phác Thái Anh bẻ tay Lạp Lệ Sa ra, bước nhanh qua một bên.
Mỗi lần nhắc tới đề tài này, Phác Thái Anh trước sau đều theo bản năng trốn tránh, bởi vì tín nhiệm của cô đối với Lạp Lệ Sa gần như bằng không, cô không thể tin Lạp Lệ Sa, cũng sợ hãi Lạp Lệ Sa sẽ một lần nữa lừa gạt cô.
Phác Thái Anh đi đến sofa nhặt áo khoác mặc vào, mở cửa đi ra ngoài, nhìn thấy Lạp Lệ Sa vẫn đứng yên ở cửa nhìn cô, nhìn thấy gương mặt kia tâm càng phiền ý càng loạn, đơn giản mắt không thấy tâm không phiền, tiếp tục công việc kết thúc buổi tiệc.
Vì tâm trạng bình tĩnh bị Lạp Lệ Sa đảo loạn, Phác Thái Anh ra phòng thay đồ lập tức đi đến nhà vệ sinh ở góc hành lang, mở vòi nước dùng nước lạnh rửa mặt, cô nhìn chính mình trong gương, rút tờ khăn giấy lau khô nước trên mặt.
Khi đầu ngón tay chạm đến môi, dường như còn có thể cảm nhận được độ ấm còn lưu lại của cáo già, Phác Thái Anh như điện giật buông tay, cô nhìn gương, lẩm bẩm:
"Thật sự có thể rời xa sao?"
Rời xa cáo già, bo bo giữ mình, cả đời trôi chảy. Chỉ là càng muốn rời xa Lạp Lệ Sa, cuối cùng cô lại phát hiện vô hình chung hai người giống như bị buộc lại với nhau, sẽ chạm đến nơi yếu đuối nhất trong lòng.
Giống như đêm nay, hành động quá đáng của Lạp Lệ Sa, rõ ràng cô có thể đẩy Lạp Lệ Sa ra nhưng cô lại không làm, tuy rằng cô cũng rất tức giận.
Phác Thái Anh hít sâu mấy hơi, co ngón trỏ gõ gõ ấn đường, đứng lặng vài phút, nhắm mắt lại để đại não trống rỗng, rồi nhanh chóng thả lỏng bản thân, vứt đi tạp niệm phiền nhiễu, mở mắt khôi phục lại bình tĩnh, rời khỏi nhà vệ sinh đến hậu trường tiếp tục công việc.
Thời gian trôi qua đến 11 giờ rưỡi, buổi biểu diễn thời trang kết thúc thành công tốt đẹp, khách khứa lần lượt trở về phòng đã sắp xếp để nghỉ ngơi, tiệc cuối năm do tập đoàn LT tổ chức cũng thuận lợi kết thúc.
Giai đoạn cuối vội vàng đến khuya, nhân viên tăng ca, theo đó có cả Phác Thái Anh, còn cả đại lão bản tập đoàn LT của họ, trong lúc Phác Thái Anh bận rộn làm việc, vài lần bất ngờ đụng phải Lạp Lệ Sa nhưng đều bị Phác Thái Anh bằng một cách vi diệu không đếm xỉa.
Sau đó lướt qua nhau.
Công việc cuối cùng cũng gần hoàn thành, Phác Thái Anh và Lạp Lệ Sa gặp thoáng qua lần cuối, Tiêu Tử Ngọc nhìn thấy Phác Thái Anh cầm đạo nhìn chằm chằm cô và lão bản sau đó rời đi, mà Lạp Lệ Sa đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng Phác Thái Anh run sợ.
Tiêu Tử Ngọc nhịn không nổi nữa rồi:
"Lão bản, có phải chị vừa chọc giận tổng giám?"
Trả lời cô là tiếng hắt xì mà Lạp Lệ Sa không kìm được, Tiêu Tử Ngọc nhanh chóng lấy khăn giấy đưa Lạp Lệ Sa:
"Lão bản, chị không sao chứ?"
"Không sao." Lạp Lệ Sa ung dung nhận lấy xoa mũi.
Bằng sự hiểu biết của Tiêu Tử Ngọc đối với lão bản nhà mình, nhất định có gì đó mờ ám:
"Thành thật khai báo, chị làm gì với tổng giám, tự nhiên tổng giám chợt trở mặt? Thấy chị còn trừng mắt."
Cũng không làm gì, chỉ là cưỡng hôn thôi, đương nhiên Lạp Lệ Sa sẽ không nói ra, bởi vì trả giá rất lớn cho chuyện đã qua.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro