Chương 54: Ôm em vào lòng, hôn em.
Lạp Lệ Sa tỉnh nhưng vẫn như chưa tỉnh, Phác Thái Anh vẫn nhìn khung hình ở tủ đầu giường, không có quay đầu lại nhìn người kia, cô chỉ cảm thấy hai người con gái nắm tay nhau bên trong tấm hình có chút chói mắt, làm cho hốc mắt cô chua xót, đỏ lên, nhất thời không biết nên nói gì.
"Anh Anh, chị rất nhớ em." giọng Lạp Lệ Sa bịn rịn nghẹn ngào bất lực lại chứa đầy sự lưu luyến, từ phía sau ôm lấy Phác Thái Anh, cơ thể dựa sát vào dán lên lưng Phác Thái Anh, dùng sức siết chặt vòng tay, ôm chặt cơ thể mềm mại kia.
"Cô thật sự nhớ tôi sao?" bên môi Phác Thái Anh là nụ cười giễu cợt.
"Nhớ." mặt Lạp Lệ Sa dán lên mặt Phác Thái Anh nhẹ nhàng cọ cọ: "Chị nhớ em."
Phác Thái Anh trầm mặc không nói, cô đã không còn phân biệt được thật giả, miệng nói nhớ nhưng trước nay chưa từng xuất hiện trước mặt cô, càng không cần nói tới chủ động cùng cô giải thích điều gì.
Có nhớ hay không chỉ Lạp Lệ Sa biết, Lạp Lệ Sa vừa mới tỉnh dậy, sốt cả đêm đầu choáng mắt hoa làm cho ý thức của cô mơ hồ, vừa mở mắt liền nhìn thấy bóng dáng ngồi ở mép giường, chỉ cần liếc mắt cô liền nhận ra là Anh Bảo nhà cô, ôm lấy không chịu buông tay, rất sợ người trong lòng lại bỏ mình rời đi, cũng có rất nhiều lời muốn nói rồi lại nói không nên lời.
Mặt dán mặt thân mật nhẹ nhàng cọ sát, Lạp Lệ Sa không cảm nhận được kháng cự từ Phác Thái Anh, cảm tình không chiếm được muốn phát tiết, cô bắt đầu hôn lên chiếc cổ thon dài kia, vừa hôn vừa lẩm bẩm:
"Anh Anh, Anh Anh của chị, rốt cuộc em cũng đã trở lại, em đã trở lại...."
Vốn dĩ muốn ngăn cản hành động thân mật quá đáng của Lạp Lệ Sa, nhưng nghe được giọng người kia bởi vì bị bệnh nên nghẹn ngào yếu ớt, đặc biệt là lời nói vô tình nói ra quen thuộc dịu dàng, trong lòng bất ngờ khổ sở khiến cho mũi chua xót.
"Anh Anh, Anh Anh của tôi..." Lạp Lệ Sa dọc theo cổ từng chút từng chút hôn lên trên, bên môi nói ra những lời khiến Phác Thái Anh cười trong đau đớn, giống như chấp niệm tham luyến niềm hạnh phúc mất đi tìm lại được, tựa như khóc tựa như cười, chân thật lại mạnh mẽ đánh thẳng vào lòng Phác Thái Anh, dường như đánh trúng vào nơi mềm mại nhất.
Nhưng nơi này đã không phải 'nhà' của cô... trong nháy mắt lý trí Phác Thái Anh quay lại, khi Lạp Lệ Sa hôn đến cằm đến bên môi Phác Thái Anh, cô dùng lòng bàn tay che miệng Lạp Lệ Sa.
Cô quay đầu đi, sau đó đối mặt với đôi mắt thâm thúy và hoang mang kia.
"Lạp Lệ Sa." Phác Thái Anh khẽ nói từng chữ từng câu: "Chúng ta đã chia tay."
Vừa dứt lời, trong mắt Lạp Lệ Sa hiện lên tia kinh ngạc, Phác Thái Anh rõ ràng cảm giác được tấm lưng đang rúc vào mình nhất thời cương cứng.
Phác Thái Anh bị Lạp Lệ Sa ôm chặt, dù cô kéo thế nào cũng không thể kéo tay Lạp Lệ Sa ra, chỉ đành phải ở trong lòng Lạp Lệ Sa xoay người lại.
Sắc mặt Lạp Lệ Sa tiều tụy, gương mặt vì sinh bệnh tái nhợt, môi bị cắn trắng bệch, đôi mắt che kín tơ máu, hốc mắt cũng đỏ lên chan chứa nước mắt, vừa rồi Lạp Lệ Sa bị câu nói kia của Phác Thái Anh đánh thức, ánh mắt Lạp Lệ Sa khôi phục chút thanh tỉnh, khi Phác Thái Anh xoay người qua, Lạp Lệ Sa cúi đầu vùi vào trong mái tóc dài của Phác Thái Anh, trán dán lên cổ Phác Thái Anh.
"Tôi đau đầu, khó chịu." Giọng Lạp Lệ Sa nghẹn ngào yếu đuối chui vào tai Phác Thái Anh, tựa như bị người ta bóp chặt yếu hầu, không thể thở nổi, khiến Phác Thái Anh cũng khó chịu theo.
"Tôi giúp cô xoa." Đôi tay Phác Thái Anh xoa xoa hai bên thái dương, nhỏ giọng hỏi: "Có muốn ngủ tiếp không?"
"Có..." Lạp Lệ Sa nhắm mắt lại: "Tôi muốn ôm em ngủ."
Đầu ngón tay Phác Thái Anh bỗng chốc căng thẳng, nhưng cũng không nhẫn tâm từ chối Lạp Lệ Sa, thật ra người kia sốt cả đêm thể xác và tinh thần cũng mệt rồi, huống chi khi người kia bệnh cơ thể không thoải mái cho nên không muốn làm người kia khó chịu.
Đơn giản thuận theo.
Lạp Lệ Sa nằm xuống đắp chăn, tuy đầu vẫn còn choáng váng vừa mệt vừa buồn ngủ rất nhiều nhưng cô vẫn mở to hai mắt, nhìn Phác Thái Anh ở mép giường cởi áo ngoài, cô rất sợ người trước mắt bỗng nhiên biến mất, mãi cho đến khi Phác Thái Anh vén chăn lên nằm ở bên cạnh cô.
Nhưng Phác Thái Anh nằm bên cạnh nhưng không có ôm cô, Lạp Lệ Sa cố căng mắt chờ đợi, đợi không được Phác Thái Anh chủ động, tự cô xoay người qua, vén chăn tìm đến tay Phác Thái Anh, một bàn tay đặt ở bên eo mình, một bàn tay đặt bên gối, Lạp Lệ Sa tìm một tư thế thoải mái trong lòng Phác Thái Anh, mặt dán vào nơi mềm mại, ngửi mùi hương quen thuộc khiến cô an tâm, lúc này mới chậm rãi thả lỏng sắc mặt căng thẳng, ôm chặt Phác Thái Anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ yên bình.
Quá trình này tự nhiên lạ thường, Phác Thái Anh không có đẩy Lạp Lệ Sa ra, ngược lại nghiêng người ôm lấy Lạp Lệ Sa vào lòng, dù sao trong giây phút ngắn ngủi này hai người đều tham luyến hơi thở trên người đối phương...
Phác Thái Anh cũng không phải lần đầu chăm sóc Lạp Lệ Sa bị bệnh, chỉ khi bị bệnh hoặc say rượu, Lạp Lệ Sa mới rút đi vẻ lạnh lùng không còn chịu đựng, lúc đó sẽ thể hiện ra không hề che giấu với cô.
Tựa như bây giờ, yếu đuối, giống như một đứa trẻ không có cảm giác an toàn ngủ trong vòng tay cô, tuy rằng ở phương diện công việc hay cuộc sống hằng ngày Lạp Lệ Sa là người tương đối mạnh mẽ, nhưng Phác Thái Anh biết kỳ thực Lạp Lệ Sa thiếu cảm giác an toàn.
Suy nghĩ cộng với thức suốt đêm làm việc Phác Thái Anh cũng dần dần đi vào giấc ngủ.
Ngoài cửa sổ sắc trời dần tối, ánh sáng trong phòng ngủ cũng ngày càng yếu.
Ngủ một giấc không mộng mị, khi tỉnh lại, Phác Thái Anh chậm rãi mở to mắt phát hiện trời đã tối, tầm nhìn chỉ có thể nhìn thấy dáng người như ẩn như hiện, thậm chí có thể nghe thấy tiếng hít thở ra vào, trong lòng cô Lạp Lệ Sa vẫn chưa tỉnh.
Hai người ôm nhau ngủ, hai cổ thân thể dán nhau, ấm áp dễ chịu.
Phác Thái Anh lặng lẽ ôm người kia, nhắm mắt cảm nhận hơi thở và sự ấm áp của người kia.
Nhưng lúc này đã tối, Lạp Lệ Sa một ngày một đêm chưa ăn gì.
Chưa đến 5 phút đồng hồ, Phác Thái Anh một lần nữa mở mắt, cô rút tay ở cổ Lạp Lệ Sa ra, mà Lạp Lệ Sa ngủ say chưa thức giấc, chỉ theo bản năng ôm chặt eo Phác Thái Anh.
Phác Thái Anh nhẹ nhàng rút tay ở eo ra.
Nhẹ nhàng xuống giường, cô mở một ngọn đèn nhỏ trong trẻo ở trên tủ, thắp sáng căn phòng, nhưng không quá chói mắt.
Khi đèn sáng lên ngay lập tức Lạp Lệ Sa nhíu mày, vẫn duy trì tư thế ngủ nằm nghiêng, nửa mơ nửa tỉnh cảm giác trong lòng trống rỗng, cô mơ màng sờ không thấy người bên cạnh, bình thường tư thế ngủ ngay ngắn lúc này vô thức ôm chăn.
Phác Thái Anh nhìn thấy, cô cúi người nhẹ nhàng kéo chăn trong lòng Lạp Lệ Sa ra, đắp kín cho người kia, thuận tay chỉnh lại góc chăn.
Mái tóc dài hơi xoăn đen nhánh rũ xuống, che khuất một nửa gương mặt, Phác Thái Anh giơ tay vén tóc Lạp Lệ Sa ra, ánh mắt lướt qua từng tấc da tấc thịt của người kia, phác họa dung nhan đang ngủ kia.
Người nhắm mắt, nhíu mày, ngủ có chút không yên, gương mặt tái nhợt được nghỉ ngơi đã trở nên hồng hào đôi chút, nhưng cũng không ngăn được khí chất trưởng thành từ trong xương cốt phát ra. Chỉ vì bị bệnh tiều tụy rất nhiều, đuôi lông mày thêm vài phần yếu ớt, dường như năm tháng không lưu lại dấu vết dù u buồn cũng không hề xuất hiện.
Lòng bàn tay vuốt ve khóe mắt Lạp Lệ Sa, rõ ràng xúc cảm trơn bóng, nhưng nhìn kỹ lại, thật lạ kỳ đã thêm vài đường nét.
Đầu ngón tay giống như bị điện giật rút lại, loại cảm giác tim đập nhanh càng thêm kịch liệt, Phác Thái Anh theo thói quen co ngón trỏ gõ lên ấn đường, làm cho tâm xao động bình tĩnh lại, sờ trán Lạp Lệ Sa, không còn nóng như lúc đầu.
Từ khi đến đây đến giờ, Phác Thái Anh chỉ ở trong phòng này, chờ khi cô vào phòng tắm mới phát hiện những đồ dùng sinh hoạt mấy năm trước bị cô mang đi chỉ lưu lại của một mình Lạp Lệ Sa, lúc này đã trở về có đôi có cặp, cô cầm lên nhìn, đều là mới hoàn toàn chưa dùng qua.
Không giống dấu vết hai người chung sống, điều này làm cho Phác Thái Anh không khỏi nhớ tới lời Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa vẫn luôn chờ cô trở về?
Mang theo tâm tình phức tạp rửa mặt, sau đó rời khỏi phòng tắm đứng ở cạnh cửa nhìn Lạp Lệ Sa nằm trên giường, nhìn một hồi cô dời tầm mắt, nhẹ nhàng ra ngoài đóng cửa phòng ngủ lại.
Nơi này từng là 'nhà'. là nơi Phác Thái Anh sống 2 năm, cô quen thuộc từng ngóc ngách. Vừa bước ra khỏi phòng, hương vị quen thuộc nhanh chóng ùa về, nhất thời cô trăm ngàn tư vị.
Hai người bên nhau không bao lâu, Lạp Lệ Sa vì cùng cô bên nhau nên mua căn phòng này, và trở thành 'nhà' chung của hai người, trang trí hay mua sắm đồ trong nhà, hình thức hay cách bày trí, Lạp Lệ Sa chỉ đưa ra kiến nghị, phần lớn đều theo sở thích của cô, lúc mới đầu có chút ngượng ngùng, Lạp Lệ Sa lại nói cô là nữ chủ nhân của căn nhà này.
Lúc ấy Lạp Lệ Sa ba mươi hai tuổi, cô mới vừa tròn hai mươi ba, luôn lo sợ chênh lệch tuổi quá lớn không vượt qua được khoảng cách khác biệt, Lạp Lệ Sa thân là tổng tài tập đoàn lớn, cô chỉ là trợ lý tổng tài, thân phận địa vị chênh lệch cũng khiến cô thấp thỏm lo âu, nhưng bị tình yêu làm cho mụ mị đầu óc, cô liều mạng cố gắng nỗ lực hăng hái bước lên theo đuổi bước chân Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa nói gì cô nghe thấy đều là lời ngon ngọt.
Ngày tháng bên nhau quá lâu không nghĩ tới càng lún càng sâu, Phác Thái Anh chưa từng yêu đương, không biết người khác nói thế nào, càng không biết giữa con gái thể hiện tình yêu với đối phương ra sao.
Nhưng ở bên nhau, sinh hoạt càng có nhiều cơ hội thấu hiểu lẫn nhau, bất kì khuyết điểm gì khi ở chung vô tình cũng lộ ra.
Tính cách, hai người đôi khi chung đụng sẽ xảy ra mâu thuẫn.
Nói không rõ ràng làm sao hoá giải những cái gai trong 3 năm qua đó cũng là tôn trọng lẫn nhau.
Tuổi tác cùng thân phận bối cảnh chênh lệch giữa hai người quả thật là vấn đề không nhỏ, mỗi người đều có quan hệ xã hội cùng thói quen sinh hoạt riêng của từng người, Phác Thái Anh khó có thể dung hòa và bước vào vòng quan hệ của Lạp Lệ Sa, nhưng Lạp Lệ Sa có thể vì cô từ bỏ lối sống khuôn mẫu, dần thay đổi thói quen.
Lạp Lệ Sa trưởng thành nội liễm, Phác Thái Anh tính cách hoạt bát bao dung, chung quy cũng có thời điểm cãi nhau giận nhau, tuy rằng Lạp Lệ Sa lớn hơn Phác Thái Anh vài tuổi nhưng dễ dỗ dành, chỉ cần Phác Thái Anh làm cho cô một bàn thức ăn yêu thích, Lạp Lệ Sa sẽ thật sự vui vẻ, sau đó ngược lại ôm Phác Thái Anh cố gắng dỗ cho Phác Thái Anh cười, mỗi người lui một bước, ngày tháng cứ vậy từng ngày trôi qua.
Nếu không xảy ra những chuyện kia, có lẽ hai người vẫn còn bên nhau...
Nhưng cô 28 tuổi, đã qua cái tuổi trẻ hừng hực phấn đấu quên mình, những chuyện trong cuộc đời của cô giống như nét bút mạnh mẽ khắc sâu vào lòng, tạo thành vết thương không thể nào xóa được.
Lúc này đã hơn 7 giờ tối, Lạp Lệ Sa sẽ thức dậy bất kì lúc nào, không thể suy nghĩ nhiều, Phác Thái Anh nhắm mắt lại, áp xuống chua xót trong lòng và con tim đang thổn thức, ngay lập tức vào bếp, lấy nguyên liệu trong tủ lạnh nấu ăn, dùng một tiếng đồng hồ để nấu cháo.
Nấu cháo xong, Phác Thái Anh ra phòng khách, nhìn túi thuốc trên bàn trà, đa số là thuốc trị cảm sốt.
Phác Thái Anh lấy ra, xem kỹ hướng dẫn chia thuốc, sau đó lật lật túi, tìm được những viên thuốc đã mở.
Phòng khách cách phòng ngủ không xa, Phác Thái Anh quay đầu nhìn chằm chằm cánh cửa đang đóng, Lạp Lệ Sa ngủ suốt một ngày một đêm đến giờ vẫn chưa dậy, chưa ăn gì cũng chưa uống thuốc, Phác Thái Anh lấy điện thoại ra nhìn thời gian, đã qua 8 giờ rưỡi tối.
Lúc này điện thoại bất ngờ vang lên, cô bấm vào mở wechat, nhìn tin nhắn Chung Linh Vận gởi tới:
"Em có thời gian không, cùng nhau ăn cơm?"
Đây là chuyện cô đã hứa nhưng bây giờ cô không có tâm trạng cùng người khác ăn cơm, đặc biệt là Chung Linh Vận từng bị cô từ chối giờ không thể tùy tiện khước từ, cho nên cô gõ một dòng chữ trả lời:
"Bây giờ em không có thời gian, buổi tối ngày mai nha."
Nhận được tin nhắn này mặt Chung Linh Vận hớn hở, từ khi bị Phác Thái Anh từ chối cô vẫn không vì thế bỏ cuộc, ngược lại càng từ chối càng hăng, nếu biểu hiện tâm ý vậy thì không cần che giấu, thích chính là thích.
Tuy rằng Phác Thái Anh từng nói có người thích, nhưng Chung Linh Vận nhìn ra chỉ cần vẫn độc thân thì vẫn còn cơ hội.
Phác Thái Anh cũng không có tâm trạng nói chuyện phiếm với Chung Linh Vận, chỉ đơn giản trả lời vài câu liền tắt điện thoại.
Tối qua thức suốt đêm, cho dù ban ngày ngủ cả ngày cũng không hoàn toàn giảm bớt sự mệt mỏi từ thể xác và tinh thần, cả đêm điên cuồng làm việc khiến cho cô chóng mặt nhức đầu, Phác Thái Anh thả lỏng dựa vào sofa, nhắm mắt dưỡng thần.
Lúc nửa tỉnh nửa mê cô mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân.
Rất nhanh, trên mặt truyền đến cảm giác lạnh lẽo lướt qua, từ trán đến hai hàng lông mày, dọc theo chóp mũi đi xuống bên môi, nhẹ nhàng chạm vào khiến Phác Thái Anh mím môi lại, cảm giác lạnh lẽo chợt dừng lại, lúc sau cảm giác đó lại tiếp tục lướt trên mặt cô.
Ngay khi cảm giác lạnh lẽo không còn xuất hiện trên mặt, Phác Thái Anh chợt mở mắt.
Gương mặt kia chỉ cách cô chưa tới một cánh tay, Lạp Lệ Sa ngồi bên cạnh cô, trong tay cầm một quyển văn học nước ngoài, đầu hơi cúi, sắc mặt tái nhợt vẫn thản nhiên, Phác Thái Anh ngẩn ra, sau đó ngồi thẳng người.
"Cô tỉnh rồi?"
"Ừm." Lạp Lệ Sa nghiêng mặt nhìn Phác Thái Anh, cổ họng phát ra tiếng mang theo nghẹn ngào "Tôi ngửi thấy mùi cháo gà đen nên tỉnh."
Phác Thái Anh trầm mặc, sau đó nói:
"Mũi cô thính ghê, tôi múc cháo mang ra cho cô."
"Múc nhiều một chút, tôi đói bụng." Lạp Lệ Sa khép quyển văn học lại, nhìn Phác Thái Anh đứng lên. Phác Thái Anh nghe xong liền trả lời: "Được, đói bụng thì ăn nhiều chút, tôi múc cho cô chén lớn."
Phác Thái Anh đi vào phòng bếp, không còn nhìn thấy nữa lúc này Lạp Lệ Sa mới thu hồi tầm mắt, khi cô sinh bệnh sẽ không có khẩu vị gì nhưng tối nay Phác Thái Anh nấu cháo gà đen cô thích nhất.
Chưa tới vài phút, Phác Thái Anh từ phòng bếp bưng ra một chén cháo, thật sự muốn to hơn cái dĩa, cảm giác như cho heo ăn... Phác Thái Anh cũng không quan tâm Lạp Lệ Sa nghĩ gì, cô cẩn thận đặt chén trước mặt người kia:
"Cô cả đêm không ăn gì, húp cháo nhiều vào để ấm bụng, cẩn thận nóng, ăn xong nhớ uống thuốc."
Lạp Lệ Sa nghe người kia nhỏ nhẹ dặn dò, giống như dặn xong đêm này sẽ không ở lại, quả thật Phác Thái Anh cũng không tính ở qua đêm, vốn dĩ cô chuẩn bị chờ Lạp Lệ Sa tỉnh liền gọi cho Tiêu Tử Ngọc tới chăm sóc Lạp Lệ Sa.
"Em ăn chưa?"
"Ăn, tôi ăn rồi." Phác Thái Anh căn bản không có tâm trạng ăn cũng không đói bụng, cô hỏi Lạp Lệ Sa:
"Đầu còn đau không, còn khó chịu không?"
Lạp Lệ Sa hơi choáng váng nhưng theo bản năng lắc đầu, cô không muốn làm Phác Thái Anh lo lắng.
Chỉ là bộ dạng yếu ớt của Lạp Lệ Sa rơi vào trong mắt Phác Thái Anh, cô biết rõ trạng thái của Lạp Lệ Sa.
Thân mình Lạp Lệ Sa khá mảnh mai, một trận cảm nho nhỏ cũng không chịu nổi, lúc này nhiệt độ cũng không còn quá cao, nếu suy tính thì có lẽ mấy ngày trước liền bắt đầu bệnh.
Như vậy rất có khả năng là đứng ở cửa đón khách trong tiệc cuối năm nên bị, Lạp Lệ Sa nhìn thấy cô không thoải mái nên chủ động giúp cô đứng ở ngoài chắn gió, cũng trách cô quá sơ suất, cô có thể chịu nhưng Lạp Lệ Sa thể hàn không thể chịu được gió lạnh.
Nói đến cùng thì cũng có liên quan đến cô.
Phác Thái Anh nhíu mày:
"Lạp Lệ Sa, sau này tránh xa tôi một chút."
Vẻ mặt Phác Thái Anh nghiêm túc, không giống như đang nói đùa, cả người Lạp Lệ Sa cứng đờ, những đốt ngón tay nắm chặt muỗng dần trở nên trắng bệch.
"Vì sao?"
"Cô không cảm thấy cô tới gần tôi, là một loại tra tấn với cô sao?"
Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh không nói gì, Phác Thái Anh bình tĩnh phân tích:
"Đến lúc này vẫn chưa được bao lâu, cô không bị cắn thì bị đau lưng, bây giờ còn sinh bệnh, đừng tới gần tôi, đó là vì tốt cho cô."
Lạp Lệ Sa như có điều suy nghĩ, cô hỏi ngược lại:
"Giống như tôi tự cho rằng làm như vậy là vì tốt cho em, em cũng là vì tốt cho tôi đúng không?"
Bất ngờ không có lời gì để nói, Phác Thái Anh mấp máy môi, cô không tìm được lý do để phản bác, đứng ở lập trường của cô: trơ mắt nhìn Lạp Lệ Sa dằn vặt chính mình, nếu tới gần sẽ bị thương vậy cô tình nguyện Lạp Lệ Sa đừng tới gần.
Nhưng đổi lại là lập trường của Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa sẽ không cho là như vậy.
Ví dụ như, năm đó Lạp Lệ Sa tự mình chống đỡ tất cả để cô không bị thương tổn, là vì Lạp Lệ Sa yêu cô cũng là cách Lạp Lệ Sa thể hiện tình yêu, lại không nghĩ làm như vậy chính là nguồn gốc tạo thành tổn thương và đau khổ cho cô.
Cô nói như vậy có gì khác với việc Lạp Lệ Sa làm năm đó.
Lạp Lệ Sa thấy Phác Thái Anh trầm mặc không nói, đốt ngón tay dần thả lỏng, cầm muỗng thong thả múc cháo nóng, từng muỗng nhai kỹ nuốt chậm, đi xuống cổ họng vào bụng, ấm áp.
Có những lời nên nói sớm, một khi chậm chỉ khiến cho mối quan hệ bị bó buộc không còn tác dụng, khúc mắc của Phác Thái Anh là năm đó Lạp Lệ Sa lừa gạt giấu diếm cô, giống như lời vừa rồi, tự cho là vì tốt cho đối phương.
Đôi bên yên lặng một lúc, Phác Thái Anh không biết nên nói gì, cô cầm điện thoại đứng lên:
"Tôi gọi thư ký Tiêu đến ở với cô, thời gian không còn sớm, tôi cần phải trở về."
Điện thoại còn chưa gọi, đã bị một bàn tay thon chắn ngang màn hình.
Ngón tay Lạp Lệ Sa trắng nõn tinh tế, móng tay cắt dũa gọn gàng sạch sẽ, Phác Thái Anh nhìn nhìn vài lần, ngẩng đầu nhìn Lạp Lệ Sa.
"Đêm nay em có thể đừng rời đi không?" Lạp Lệ Sa hỏi Phác Thái Anh.
Nhưng Phác Thái Anh không nói chuyện, Lạp Lệ Sa cũng không nhận được đáp án, cô cúi đầu giọng khàn khàn mang theo khẩn cầu:
"Em không ở nhà, tôi một mình rất cô đơn, em ở lại với tôi, được không?"
"Cô ăn cháo trước đi."
Phác Thái Anh nhìn vào mắt Lạp Lệ Sa, nhìn sắc mặt người kia tái nhợt, cô liền mềm lòng.
"Tôi ăn, em đừng đi."
Phác Thái Anh không có phản ứng, lại hỏi:
"Tôi muốn đi tắm, có áo ngủ không?"
Lời này đồng nghĩa Phác Thái Anh không đi, Lạp Lệ Sa ngẩn ra:
"Có..."
"Nhớ kỹ uống thuốc." Phác Thái Anh cầm mấy viên thuốc dùng giấy lót đặt bên cạnh chén của Lạp Lệ Sa, sau khi nói xong liền xoay người vào phòng ngủ.
Lạp Lệ Sa nhìn dáng người nhỏ nhắn kia, khóe môi khẽ cong lên, ý cười không giấu được lan ra, một cái nhăn mặt một nụ cười đều xinh đẹp.
Nơi có em mới là nhà, Lạp Lệ Sa nói là nhà của hai người. Cô mặt mày hớn hở, từng muỗng từng muỗng cháo nóng nuốt vào bụng.
Ăn xong uống thuốc, Lạp Lệ Sa vào phòng, nghe thấy tiếng nước tí tách từ phòng tắm truyền ra, Phác Thái Anh vẫn chưa tắm xong, cô lấy một bộ đồ ngủ từ tủ đồ qua một căn phòng khác tắm rửa.
Chưa đầy nửa tiếng, Lạp Lệ Sa tắm xong, cô quay về phòng ngủ, đứng lặng ở cạnh phòng ngủ ngẩn ngơ nhìn Phác Thái Anh ngồi ở bàn trang điểm thổi tóc, một thoáng kia tựa như xuyên qua thời gian, trở về quá khứ, trở về ngày tháng Phác Thái Anh vẫn ở nhà.
Tiếng máy sấy che giấu tiếng bước chân của Lạp Lệ Sa, khiến cho Phác Thái Anh không phát hiện, mãi cho đến khi máy sấy bị người phía sau cầm lấy.
"Tôi giúp em thổi tóc."
Định nói không cần nhưng Lạp Lệ Sa nào cho Phác Thái Anh cơ hội từ chối, cô quay đầu lại nhìn Lạp Lệ Sa, mím môi, quay đầu đi.
Trước kia hai người thường xuyên thổi tóc cho nhau, Lạp Lệ Sa tay nghề thuần thục, ngón tay nhẹ nhàng chậm rãi xuyên qua mái tóc mượt mà đang ướt của Phác Thái Anh, tóc Phác Thái Anh dài xõa tới thắt lưng, chất tóc đen nhánh, Lạp Lệ Sa vén tóc lên lộ ra da thịt trắng như ngọc phía sau cổ.
Thổi vài phút tóc cũng đã khô rồi, Lạp Lệ Sa vuốt không còn ướt nữa, mới vừa tắt máy sấy lại bị Phác Thái Anh cầm, cô nhìn ngọn tóc Lạp Lệ Sa còn ướt, kéo Lạp Lệ Sa ngồi xuống giường, giúp Lạp Lệ Sa thổi tóc.
"Cảm ơn em chăm sóc tôi." Lạp Lệ Sa nói lời thật lòng, Phác Thái Anh lại trái lương tâm trả lời: "Chăm sóc người hợp tác, nên làm."
"Chúng ta chỉ là người hợp tác thôi sao?"
Phác Thái Anh vẫn đang thổi tóc cho Lạp Lệ Sa:
"Cô muốn nói chúng ta là bạn, cũng được."
"Chỉ là bạn?"
Phác Thái Anh ừ một tiếng.
"Đầu còn đau không? Có chỗ nào không thoải mái không?"
"Không có." Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh: "Chỉ là hơi choáng váng."
"Cô uống thuốc có tác dụng an thần đêm nay ngủ một giấc ra mồ hôi, ngày mai sẽ khỏe lại." Phác Thái Anh nói xong, buông máy sấy, sờ đuôi tóc Lạp Lệ Sa đã khô, lúc này mới cầm điều khiển chỉnh nhiệt độ trong phòng.
Lạp Lệ Sa thấy Phác Thái Anh quay đầu đi, nắm chặt chăn đơn dưới mình, vẫn không nhịn được duỗi tay lướt qua ôm eo Phác Thái Anh.
Cánh tay bên eo ngày càng siết lại, hai người đường như dán vào nhau, một bàn tay Phác Thái Anh đặt lên trán Lạp Lệ Sa, thuận thế đẩy Lạp Lệ Sa kéo ra khoảng cách để cô có thể thở, tay kia sờ trán mình, nhiệt độ cơ thể hai người không chênh lệch lắm, Phác Thái Anh vẫn không yên tâm, cô xoay người tìm nhiệt kế ở tủ đầu giường, cầm qua.
Nhiệt kế luồng dưới nách, Lạp Lệ Sa vẫn mặc áo ngủ khi kẹp khó tránh khỏi lộ ra bộ phận riêng tư, Phác Thái Anh vừa lắc nhiệt kế vừa đánh giá sắc mặt Lạp Lệ Sa.
"Cô kẹp trước đi, đừng làm rơi." Phác Thái Anh đưa nhiệt kế cho Lạp Lệ Sa.
Nhìn thấy Lạp Lệ Sa kẹp xong, tranh thủ kéo tay Lạp Lệ Sa ôm eo cô ra, đứng lên, mắt nhìn khung ảnh trên tủ đầu giường, cô cúi người sờ cái ly đặt bên cạnh khung ảnh, vẫn còn ấm, Phác Thái Anh bưng cho Lạp Lệ Sa uống miếng nước ấm để thông họng.
Sau đó đặt ly về vị trí cũ, cô ngăn tầm mắt Lạp Lệ Sa, đầu ngón tay chạm vào viền khung ảnh run run, chờ cô xoay người lại, khung ảnh dựng đứng đặt ở tủ đầu giường đã bị cô âm thầm úp xuống.
Lấy nhiệt kế ra kiểm tra không có sốt, Phác Thái Anh nhìn Lạp Lệ Sa-Lạp Lệ Sa vẫn ở trên giường ngửa đầu nhìn cô, gương mặt lộ ra vẻ mệt mỏi và buồn ngủ, đôi mắt nửa mở nửa khép, giống như đang cố chống đỡ mí mắt để bản thân không ngủ, vừa nhắm liền lập tức mở ra, nhìn thấy Phác Thái Anh vẫn còn ở đây lại chậm rãi nhắm mắt rồi bất ngờ mở ra.
"Buồn ngủ thì ngủ đi." Phác Thái Anh khép vạt áo Lạp Lệ Sa lại, nghiêng người cẩn thận sửa lại góc chăn bị xốc loạn.
Một đôi tay ôm eo cô, Lạp Lệ Sa dán mặt lên lưng Phác Thái Anh mắt nhắm lại, mơ màng, giọng vẫn như ngày thường nhưng dịu dàng nghẹn ngào vài phần:
"Tôi vẫn muốn ôm em ngủ."
"Mau ngủ đi." Phác Thái Anh vừa vuốt phẳng chăn, kéo ngay ngắn vừa khẽ nói:
"Tôi không đi, ở đây cùng cô."
"Tôi muốn ôm em ngủ." Tay bên eo không chịu buông, phía sau truyền tới tiếng nghẹn ngào khe khẽ như làm nũng.
Người kia giống như không đồng ý sẽ không buông tay.
"Buổi tối ngủ tôi sẽ đá chăn, em không giúp tôi đắp chăn... nếu bệnh nghiêm trọng hơn thì phải làm sao?"
Phác Thái Anh thừa biết Lạp Lệ Sa mượn cớ bị bệnh, cô vừa nghe giận mà cười:
"Máy điều hòa mở đủ ấm, không nghiêm trọng như vậy, đừng cho rằng cô bệnh thì muốn làm gì thì làm."
"Tôi là người bệnh nha~"
Lời này nghe nhiều rồi, Phác Thái Anh cũng thuận miệng trả lời:
"Được rồi, cô là người bệnh, cô lớn nhất, tôi sẽ nghe cô."
Cô cũng không muốn cùng người bệnh so đo, dư quang liếc nhìn Lạp Lệ Sa, chăn gấp gọn gàng, cô vỗ tay bên eo mình.
"Nằm cho đàng hoàng."
Lạp Lệ Sa nằm xuống, Phác Thái Anh kéo chăn đắp lên người Lạp Lệ Sa, giơ tay tắt đèn, chỉ chừa lại một ngọn đèn nhỏ để tầm mắt có thể nhìn rõ ràng, vén một góc chăn nhẹ nhàng chui vào, nằm cạnh Lạp Lệ Sa.
"Tôi muốn ôm em, được không?" Lạp Lệ Sa hỏi Phác Thái Anh, nghe thấy Phác Thái Anh ừ một tiếng, lúc này cô mới luồng tay qua eo Phác Thái Anh, ôm Phác Thái Anh vào lòng, cằm đặt trên đỉnh đầu Phác Thái Anh khẽ cọ, nhưng cũng nhanh chóng nghe thấy tiếng cảnh cáo từ Phác Thái Anh:
"Chỉ cho phép ôm, không được lộn xộn."
Lạp Lệ Sa thật sự không có lộn xộn nữa, gợn sóng trong mắt rất nhanh bình tĩnh lại, cô ngửi mùi hương phát ra từ trên người Phác Thái Anh, ôm chặt lấy, hận không thể đem người kia hòa vào cơ thể mình.
"Lạp Lệ Sa." Phác Thái Anh khẽ nói: "Có chăm sóc tốt bản thân không?"
"Có, còn em thì sao?"
"Tôi rất tốt."
"Tôi cũng rất tốt." giọng Lạp Lệ Sa khàn khàn trầm trầm: "Chỉ là rất nhớ em."
Phác Thái Anh sẽ không giống như trước đây sẽ nói 'Em cũng rất nhớ chị', cô gối lên tay Lạp Lệ Sa, ở trong lòng Lạp Lệ Sa nhắm mắt lại: "Nhiều năm qua chúng ta đều quen sống một mình, có lẽ sẽ còn gặp được người thích hợp."
Trầm mặc thật lâu, trên đỉnh đầu mới truyền giọng khàn khàn:
"Em sẽ gặp được sao?"
"Có lẽ sẽ." Phác Thái Anh ngừng lại, "Có lẽ không."
"Đồng Đồng, tôi buồn ngủ." Lạp Lệ Sa nhướng mày, mơ màng sắp ngủ.
Phác Thái Anh vỗ nhẹ lưng Lạp Lệ Sa:
"Buồn ngủ thì mau ngủ đi."
"Em về nhà rồi không cần đi nữa, ngày mai đừng đi, được không? Mỗi ngày tôi đều một mình ăn cơm, một mình ngủ, thời gian em không có ở nhà, tôi nhớ em." Lạp Lệ Sa lẩm bẩm: "Tôi rất nhớ em."
Dường như quay trở về ngày hai người chia tay, từ khi rời khỏi nhà Lạp Lệ Sa vẫn không yên lòng, đi làm mở họp nhiều lần thất thần, bởi vì hành động của Phác Thái Anh quá khác thường nhưng lại giống như bình thường, Phác Thái Anh vẫn ân cần hỏi han cô như trước.
Khi Lạp Lệ Sa đến công ty còn nhận được tin nhắn của Phác Thái Anh, hỏi cô giữa trưa có về ăn cơm không, hay bảo cô trên đường chú ý an toàn, sớm về nhà, những tin nhắn này ít nhiều làm cho cô định tâm lại. Để sớm tan ca về nhà với Phác Thái Anh, cô nhanh chóng làm xong công việc, cô bảo Phác Thái Anh chờ cô, chỉ cần chờ một chút cô sắp giải quyết xong rồi, chỉ là không còn kịp nữa, tất cả đã chậm, sau khi về đến nhà, chờ đợi cô là căn 'nhà' sạch sẽ ngăn nắp không một bóng người.
Tất cả đồ thuộc về Phác Thái Anh, đều bị Phác Thái Anh mang đi.
Chỉ lưu lại cho cô tấm ảnh chụp chung.
Lúc này phong thủy đã xoay chuyển, Lạp Lệ Sa gọi điện gởi tin nhắn cho Phác Thái Anh đều không nhận được hồi đáp, cô nằm trên chiếc giường tối qua hai người đã liều chết triền miên, cô tham luyến mùi hương trên người Phác Thái Anh, cũng không ai nấu ăn cho cô, tủ lạnh còn lưu lại đồ ăn tối qua Phác Thái Anh nấu, Lạp Lệ Sa đói bụng liền lấy chúng ra ăn, tuy rằng đồ ăn đã lạnh nhưng ăn vẫn rất ngon.
Lạp Lệ Sa lo lắng Phác Thái Anh trốn đi khi quay về nhà không tìm thấy cô, cô không tiếp nhận sự thật Phác Thái Anh rời bỏ cô, Phác Thái Anh yêu cô sao có thể không cần cô, cho nên Lạp Lệ Sa ở nhà đợi rất lâu... nhưng Phác Thái Anh cũng không có trở về.
Hai người đã lâu không cùng nhau nằm trên một chiếc giường ôm nhau ngủ, Lạp Lệ Sa cũng rất lâu không được vào buổi sáng mở mắt liền có thể nghe Phác Thái Anh nói với cô 'Chào buổi sáng', chờ ngày mai thức dậy, cô nhất định sẽ đáp lại câu nói 'Chào buổi sáng' mà Phác Thái Anh đã nói với cô hôm rời đi.
Mang theo chấp niệm đó, ngay khi nghe thấy Phác Thái Anh nói 'Ngủ ngon' với mình, Lạp Lệ Sa không còn nhíu mày, cô ôm Phác Thái Anh bình yên đi vào giấc mộng.
Ngủ một giấc ngon lành, chưa bao giờ kiên định và an tâm đến vậy.
Chân trời dần sáng.
Lạp Lệ Sa vẫn chưa tỉnh, giống như đang nằm mộng đẹp gì đó, khóe môi cong lên, trong trẻo điềm tĩnh, Phác Thái Anh đứng ở mép giường nhìn Lạp Lệ Sa, cúi người đặt một nụ hôn lên trán Lạp Lệ Sa.
Trước khi rời đi, Phác Thái Anh lật khung hình tối qua úp xuống lên, nhìn hai người con gái nắm tay nhau trong hình, cô dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve, xoay người rời đi, đóng cửa phòng ngủ, nhìn thoáng qua Lạp Lệ Sa vẫn ngủ ngon như cũ.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro