Chương 61: Chị muốn hôn em.
Trong khoảnh khắc đó Phác Thái Anh mất đi năng lực nói chuyện, cô ngẩn ngơ nhìn người trước mặt, nửa ngày một chữ cũng không nói thành lời.
Bởi vì nghĩ kỹ rồi cho nên tới sao? Nhưng trước sau bất quá chỉ vài phút, xem như lái xe cũng phải vài tiếng đồng hồ, trừ khi cô vừa rời khỏi Lạp gia không lâu, Lạp Lệ Sa lập tức đuổi theo.
Lạp Lệ Sa quả thật đuổi theo, ngay cuộc gọi đầu tiên bị Phác Thái Anh từ chối, sau đó thấy bên kia tắt máy rốt cuộc ngồi không yên, cũng không nghĩ nhiều, chỉ muốn nhìn thấy Phác Thái Anh, gấp rút muốn nhìn thấy Phác Thái Anh cho nên lái xe chạy thẳng tới nơi này.
Bởi vì ngày trước tách ra cũng như vậy, Lạp Lệ Sa gọi rất nhiều cuộc điện thoại đều bị Phác Thái Anh cúp máy, cuối cùng tắt máy không mở lại, dãy số đó trở thành số ảo, Lạp Lệ Sa không tin Phác Thái Anh sẽ thật sự rời đi cho nên ở luôn ở nhà đợi nhiều ngày, rốt cuộc cũng không đợi được Phác Thái Anh trở về, có dớp, Lạp Lệ Sa càng nghĩ tim đập càng nhanh, càng sợ hãi Phác Thái Anh đi rồi không trở lại.
Trên đường lái xe, nghe được câu nói kia "Suy nghĩ kỹ phải giải thích thế nào rồi đến tìm tôi.", trong nháy mắt băn khoăn đều bị đánh tan.
Bên nhau lâu ngày, Lạp Lệ Sa rõ ràng cảm giác được Phác Thái Anh cố tình kháng cự cũng như duy trì cái gọi là khoảng cách an toàn với cô. Có lẽ bản thân Phác Thái Anh không phát hiện chính tiềm thức Phác Thái Anh nhiều lần từ chối Lạp Lệ Sa giải thích, muốn nói rồi lại thôi.
Bây giờ cô muốn chính miệng mình giải thích, rốt cuộc nói ra lời kia, sao Lạp Lệ Sa lại không, Phác Thái Anh đang chờ cô giải thích, chính cô cũng đang chờ đợi, chờ đợi một cơ hội thích hợp.
Lạp Lệ Sa từ xa đuổi tới chỉ vì muốn cho Phác Thái Anh một lời giải thích, khi hai người thật sự mặt đối mặt thẳng thắn thành khẩn nhìn nhau, Phác Thái Anh nhìn Lạp Lệ Sa đỏ mắt, thân mật ôm lấy cô, thời điểm đó cô đã hỏi không thành lời.
Gặp phải người phụ nữ như Lạp Lệ Sa, cô còn có thể làm sao, một ánh nhìn nhất kiến chung tình, tuổi trẻ yêu nhau liền không thể quên được.
Người phụ nữ bá đạo cũng quá cam chịu này, dùng phương thức của chính mình tới yêu cô đồng thời cũng tổn thương cô, cô dùng 3 năm để yêu cũng dùng 3 năm để hận để quên, trước sau đều không rõ ràng, muốn cắt đứt cũng không thể cắt đứt được.
Đôi mắt Lạp Lệ Sa đỏ âu, mắt Phác Thái Anh cũng không biết khi nào lặng lẽ đỏ lên, bốn mắt nhìn nhau, đều thấy được yêu thương trong mắt đối phương, có lẽ vẫn còn tiếc nuối khoảng thời gian 3 năm bỏ lỡ nhau.
"Anh Anh." Bên tai truyền tới giọng Lạp Lệ Sa khẽ gọi tên cô, nhẹ nhàng chậm rãi dịu dàng, tâm trạng Phác Thái Anh phức tạp, cô đẩy Lạp Lệ Sa đang vùi mặt vào cổ mình ra, giơ tay đánh lên lưng Lạp Lệ Sa, hít mũi cắn răng hỏi:
"Chị nghĩ xong phải giải thích thế nào chưa?"
"Chị nghĩ kỹ rồi, em muốn biết điều gì chị đều nói cho em biết." Lạp Lệ Sa vẫn dùng đôi tay giữ chặt người kia trong vòng tay của mình.
Phác Thái Anh nhìn vào mắt Lạp Lệ Sa, môi mấp máy, nhưng quá nhiều nghi vấn giống như gai nhọn đâm sâu khiến môi không thể mở thành lời.
Chuyện cô muốn biết quá nhiều, ban đầu cô vẫn cho rằng trước khi Lạp Lệ Sa nghĩ sẽ giải thích thế nào sẽ không tới tìm cô, cô cũng có thể thở phào, ai ngờ Lạp Lệ Sa bất ngờ tìm tới, còn cách cửa nhà cô không xa, không đúng lúc lắm.
Chỉ cần từ trong miệng Lạp Lệ Sa nhắc đến quá khứ đau khổ của hai người, đến sự thật bị giấu diếm, lại nghĩ tới những thứ đôi bên gánh chịu, Phác Thái Anh cảm thấy bản thân nhất định chịu không được cảm xúc sẽ đổ vỡ.
Cho nên Phác Thái Anh không hỏi gì, nhắm mắt rồi mở mắt, mở tay Lạp Lệ Sa đẩy qua một bên, kéo ra khoảng cách, ngồi ở cầu thang hai tay ôm đầu gối, tư thế thoạt nhìn có chút yếu ớt bất lực.
"Phác Thái Anh..."
"Quên đi." Phác Thái Anh cắt lời, cô cúi đầu xoa ấn đường: "Nhân lúc em còn bình tĩnh chị đừng nói nữa, để sau này nói, mới vừa về nhà ăn tết, em không muốn khóc."
Càng sợ bản thân sẽ ngay lập tức mềm lòng.
"Được, chị không nói." Lạp Lệ Sa thừa hiểu Phác Thái Anh, nhìn thấy Phác Thái Anh như vậy, cô mấp máy môi cũng không nói gì, bước tới vài bước ngồi xuống gần Phác Thái Anh.
"Bây giờ em chỉ muốn hỏi chị một câu, năm đó vì sao không nói cho em biết?" Lạp Lệ Sa ngồi xuống, vừa định giơ tay ôm eo Phác Thái Anh, đầu vai liền bất ngờ bị Phác Thái Anh nhẹ nhàng đẩy ra.
Chuyện khác không hỏi, nhưng khi Phác Thái Anh đem lời hỏi ra, bàn tay Lạp Lệ Sa vòng qua ôm eo Phác Thái Anh, khẽ nói bên tai người kia:
"Nếu năm đó chị nói cho em, ba chị không đồng ý cho chúng ta bên nhau còn uy hiếp người nhà của em, theo tính cách của em, em vẫn sẽ ở bên chị chứ? Vì chị biết em sẽ rời đi... nhưng em đi rồi chị phải làm sao?"
"Chị không muốn em rời chị, lại càng không muốn em chịu bất kỳ tổn thương nào, cho nên để giữ em ở lại, chị đã quyết định giấu diếm không nói cho em, chị cho rằng chờ chị giải quyết xong chị sẽ thẳng thắn xin lỗi em, chúng ta vẫn có thể tiếp tục bên nhau."
Chỉ là không nghĩ tới, trải qua 4 tháng, Phác Thái Anh vì áp lực quá lâu rốt cuộc bùng phát, thu dọn đồ rời đi luôn.
Khóe môi Phác Thái Anh run lên:
"Chị không nói, em vẫn rời đi."
"Chị biết." Lạp Lệ Sa ôm eo Phác Thái Anh, cúi người qua hôn lên trán Phác Thái Anh, nhỏ giọng nói: "Cho nên đôi khi chị thật hối hận đã làm như vậy, nhưng không làm vậy nếu chúng ta cùng nhau đối mặt với chuyện đó, chị sợ em chịu không được mang theo đau khổ cuối cùng rời khỏi chị."
Xem như cô nói sự thật, đối với hai người khi đó mà nói không thể ngờ dậu đổ bìm leo, lúc đó Phác Thái Anh còn trẻ tuổi được cô bảo vệ quá tốt, tay không tấc sắt sao chống lại được Lạp gia bức bách?
Lạp Lệ Sa không phải chưa từng nghĩ tới sẽ cùng Phác Thái Anh cùng nhau vượt qua mưa gió, nhưng khi đó tình huống không khả quan, không cho phép hai người công khai trước mặt mọi người cho nên chọn Phác Thái Anh không biết gì cả, người của Lạp gia cũng không tới tìm Phác Thái Anh gây phiền toái, nếu Phác Thái Anh biết có lẽ chỉ có thể cùng Lạp Lệ Sa chìm trong rối rắm tiến thoái lưỡng nan, tiếp tục thì chỉ lựa chọn khổ đau.
Khi đó tuổi tác Phác Thái Anh vốn không đáng để chịu đựng quá nhiều, cô nên giống như các cô gái bình thường vui vẻ qua ngày, mà không phải lo lắng đề phòng chịu đủ gập ghềnh khó khăn.
Tiêu Tử Ngọc có một câu cửa miệng rất có đạo lý: cửa hào môn nước sâu nhiều rắm. Ba Lạp Lệ Sa vì chia cắt hai người mà không từ thủ đoạn, sao Lạp Lệ Sa có thể dùng cuộc đời Phác Thái Anh đi đánh cược.
Đôi bên yên lặng ngồi, nhất thời Phác Thái Anh cũng không biết nói gì, Lạp Lệ Sa nhìn thấy Phác Thái Anh không nói lời nào cô cũng không lên tiếng, đôi tay ôm chặt eo Phác Thái Anh, cằm gác lên vai người ta.
Mỗi người đều có tâm sự, sắc trời càng ngày càng tối, đèn bên đường đã sáng lên.
"Lạp Lệ Sa." Phác Thái Anh đã mở miệng: "Mẹ em sắp tới rồi, chị về trước đi."
Đôi tay bên hông không buông ngược lại càng ôm chặt, Lạp Lệ Sa nhẹ giọng hỏi:
"Chị từ xa lái xe tới tìm em, em để chị đi vậy à?"
"Bằng không chị ngủ ngoài đường?" Phác Thái Anh giơ tay đẩy người kia ra: "Em phải về nhà, chị tìm chỗ ở trước đi, hôm nay nghỉ ngơi một đêm, ngày mai lái xe về."
"Ngày mai em không tới tìm chị sao? Không phải em muốn chị giải thích sao?" Lạp Lệ Sa hỏi.
"Qua năm nói chuyện."
Nhìn thấy Lạp Lệ Sa vẫn bất động, duy trì lâu mẹ cô sẽ tới bất kì lúc nào, Phác Thái Anh nóng nảy:
"Mẹ em thật sự sẽ tới đó, buông tay."
"Vậy ngày mai em tới tìm chị nha." Lạp Lệ Sa nhỏ giọng hỏi: "Được không?"
"Được." Phác Thái Anh đáp ứng, lúc này nói gì cũng được.
Lạp Lệ Sa:
"Còn một chuyện nữa."
"Nói đi, chuyện gì?" Phác Thái Anh vừa hỏi vừa nhìn nhìn phía trước, trong lòng nghĩ sao mẹ mình tới trễ vậy.
"Chị muốn hôn em."
Phác Thái Anh ngây người, Lạp Lệ Sa từ từ buông tay, cô ngồi dậy nhìn gương mặt dịu dàng gần ngay trước mặt này, ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua đôi môi kiều diễm nhiều lần chưa thực hiện được mưu đồ, ngay khi nhìn thấy môi Phác Thái Anh hơi giương lên, Lạp Lệ Sa bất động, ánh mắt dần trở nên nóng bỏng, thẳng người chậm rãi hướng về phía Phác Thái Anh.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro