Chương 66: Lại say rượu.
Đứng ở trước mặt hai người không có người khác, Phác Thái Anh nhìn thấy bạn trai Phỉ Phỉ, cô sững sờ chốc lát, không thể tin nổi, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc khiếp sợ, ngay sau đó là dở khóc dở cười.
Năng lực tiếp thu của Lạp Lệ Sa rất mạnh, cô liền phản ứng, gật đầu xem như trả lời.
"Mọi người quen biết nhau?" Phỉ Phỉ ở bên cạnh không rõ tình huống, cô chỉ muốn ở trước mặt chị họ giới thiệu bạn trai.
"Quen." Phác Thái Anh ngập ngừng, lại thêm câu: "Quen biết nhau trong công việc."
Khi biết chị họ bạn gái là phu nhân của gia chủ hơn nữa sau này còn trở thành họ hàng với gia chủ, gương mặt khôi ngô sáng sủa của Trương Minh Tề nghẹn đến đỏ bừng, gãi gãi ót nghẹn không ra lời.
"Ái chà." Dì Phác bất ngờ từ trong nhà đi ra, thấy bọn họ tụm thành một nhóm, bà ngẩng đầu ưỡn ngực bước nhanh qua, mặt mày hớn hở nói: "Anh Anh cũng vào nhà đi."
Phác Thái Anh cười cười:
"Chào dì."
Mọi người chào hỏi sơ qua.
Ở đây có mấy người đau đầu, dì Phác triệu tập con cháu trong dòng họ tới, ngoại trừ giới thiệu bạn trai Phỉ Phỉ còn nhân tiện khoe khoang, không nghĩ tới duyên phận quá diệu kỳ, bạn trai Phỉ Phỉ lại chính là Trương Minh Tề của Lạp gia...
Phác Thái Anh liếc mắt nhìn Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa vẫn thản nhiên như cũ.
Đương nhiên tối hôm qua dì Phác luôn miệng nói bạn trai ưu tú còn thao thao bất tuyệt khen điều kiện, giá trị con người ngàn vạn gì đó....
Phác Thái Anh không dám tùy tiện đoán mò, rốt cuộc không thể trông mặt mà bắt hình dong, không thể tùy tiện nhìn bên ngoài.
Huống chi Trương Minh Tề là bảo tiêu của Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa rõ ràng nhất, nhưng Lạp Lệ Sa cũng không nói gì thì mình truy hỏi cũng không hay, đơn giản xem náo nhiệt đi, nhìn thấu nhưng không cần nói toạc ra chuyện này với dì.
Đúng như suy đoán của Phác Thái Anh, dì Phác kéo tay Trương Minh Tề khen không khép được miệng, ở trước mặt họ hàng thân thích khen từ đầu đến chân, vốn dĩ mẹ vợ khen con rể không có gì, dù sao về sau này cũng là người một nhà sớm hay muộn cũng sẽ gặp mặt nhưng ở trước mặt hai người cười mà không nói như Phác Thái Anh và Lạp Lệ Sa khen đến mặt Trương Minh Tề càng ngày càng đỏ, anh ta ngay cả thở cũng cảm thấy xấu hổ.
Không dễ gì khen xong, dì Phác còn kéo tay Phác Thái Anh, lấy thân phận trưởng bối mà 'khuyên':
"Anh Anh, Minh Tề quen biết rất nhiều chàng trai ưu tú tinh anh, con muốn kiểu người gì để thằng bé giới thiệu cho con mấy người."
Không rõ nhân thân còn lên tiếng ồn ào, Trương Minh Tề đổ mồ hôi đầu, anh ta nào dám làm trò trước mặt gia chủ, giới thiệu đối tượng cho phu nhân, vội vàng cắt đứt, cố gắng miễn cưỡng tìm lý do đi nhà vệ sinh, cũng túm bạn gái Phỉ Phỉ theo cùng.
Chưa tới mấy phút, Phỉ Phỉ vội vàng đi tới, dẫn dì Phác vào nhà.
Khi dì Phác biết Lạp Lệ Sa là chủ tịch tập đoàn LT, giá trị con người trên trăm... trăm (trăm gì tác giả không nói), tiền kiếm được 10 ngón tay đếm không hết, khác xa điều kiện tối hôm qua, dì Phác lúc này bị dọa nói không nên lời.
Bọn họ nói gì Phác Thái Anh cũng không biết, có Trương Minh Tề Phác Thái Anh đoán 8 phần là vào nhà bàn về thân phận Lạp Lệ Sa.
Trong sân nhỏ, tốp 5 tốp 3 người xúm lại nói chuyện trên trời dưới đất.
Thừa dịp không ai chú ý, Phác Thái Anh kéo Lạp Lệ Sa từ trong đám người thân chạy qua một góc thoát thân, nhỏ giọng hỏi:
"Có khi nào Trương Minh Tề nói thân phận của chị cho họ biết không?"
"Không sao." Lạp Lệ Sa cười: "Sớm hay muộn cũng sẽ biết.
Chỉ cần dì Phác phát hiện thân phận Lạp Lệ Sa chưa tới mấy phút toàn bộ họ hàng đều biết nhưng sợ cái gì cái đó liền tới.
Phác Thái Anh đang cùng Lạp Lệ Sa nói chuyện về Trương Minh Tề, chờ dì Phác một lần nữa từ trong phòng đi ra nhìn thấy Lạp Lệ Sa, hai mắt sáng lên, ánh mắt đã khác xưa, thái độ ngay lập tức thay đổi, nhiệt tình tiếp đón trở thành cung phụng khách quý đến nhà.
"..."
Có câu nói thế nào nhỉ, giàu ở rừng sâu lắm kẻ thăm.
Gia tộc Phác thị khổng lồ, hôm nay thân thích đến rất nhiều, có thể nghĩ, họ biết Lạp Lệ Sa là đại lão bản tập đoàn LT, hơn nữa cùng Phác Thái Anh quan hệ không tệ, bất luận xuất phát từ nguyên nhân gì hay mục đích gì đều sôi nổi vây quanh Lạp Lệ Sa, mồm năm miệng mười cũng vì tìm một công việc tốt cho con cái hoặc bàn chuyện khai phá hạng mục hợp tác.
Phác Thái Anh cũng không quan tâm Lạp Lệ Sa, là chính Lạp Lệ Sa tự mình nói không sao, sớm hay muộn cũng biết, huống chi trước đây người kia còn nói muốn tới nhà ra mắt họ hàng của Phác Thái Anh, bây giờ được như ý nguyện rồi... Lạp Lệ Sa nên vui vẻ mới phải.
Tới lúc ăn cơm, Phác Thái Anh ra sân hít thở không khí, Trương Minh Tề cũng theo sau, bày tỏ sự áy náy.
"Phu nhân, thật sự xin lỗi." vẻ mặt Trương Minh Tề ngượng ngúng, "Tôi thật sự không biết phu nhân là chị họ của Phỉ Phỉ."
"Ở nhà đừng gọi tôi là phu nhân." Phác Thái Anh khẽ cười với anh ta: "Tôi cũng không nghĩ tới anh là bạn trai của Phỉ Phỉ."
Trương Minh Tề nói: trước đây không lâu anh ta cùng Phỉ Phỉ bàn nhau không ngờ sau đó mẹ Phỉ Phỉ biết, bảo Phỉ Phỉ dẫn anh ta về nhà ăn tết chính thức giới thiệu một chút, chỉ là không nghĩ tới ở nơi này gặp được gia chủ.
Theo tính tình dì thì quả thật hấp tấp, bất quá từ miệng Lạp Lệ Sa cũng biết được chút hoàn cảnh về Trương Minh Tề, con người Trương Minh Tề không tệ, phù hợp với điều kiện dì Phác nói, trong nhà cũng khá giả.
Trương Minh Tề nói xong liền đi tiếp đãi họ hàng, tạm thời Phác Thái Anh không muốn động, cô yên lặng ngồi hứng gió, trong lòng đang suy nghĩ làm sao để tống Lạp Lệ Sa đi, không nghĩ tới Trương Minh Tề lại chạy tới nói với cô:
"Phu nhân, ngài mau đến xem gia chủ."
"Sao vậy?" Phác Thái Anh chớp mắt, trong lòng có một dự cảm không tốt nổi lên.
"Bọn họ luôn mời rượu gia chủ, tôi sợ gia chủ uống nhiều..."
Dòng họ Phác gia ở nơi này nhiệt tình hiếu khách có tiếng, hơn nữa trong nhà rượu đều là tự tay ủ, độ cồn so với bình thường cao hơn, không biết uống rượu thì chịu không được mấy ly.
Phác Thái Anh vừa nghe liền nghĩ: tửu lượng của Lạp Lệ Sa không cao phẩm rượu lại kém, say rượu chẳng phải sẽ xấu mặt? Nhớ tới bộ dạng say rượu ngu ngốc của Lạp Lệ Sa da đầu cô tê rần, cô xoay người bước nhanh vào phòng khách.
Phòng khách có mấy chú mấy bác nhiệt tình sôi nổi, bọn họ bên ngoài đều tương đối có thân phận địa vị, thương nhân ở trên bàn ăn tránh không được rượu, họ không biết tửu lượng của Lạp Lệ Sa, vừa cười ha ha vừa nâng ly rượu mời Lạp Lệ Sa, bởi vì là người thân của Phác Thái Anh, ai Lạp Lệ Sa cũng không từ chối, dáng ngồi đỉnh đạt ngay ngắn, ung dung lịch sự từng ly một đáp lễ họ.
Người khác không hiểu Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh còn không hiểu sao? Cô vừa nhìn mặt Lạp Lệ Sa đo đỏ, mắt thấy Lạp Lệ Sa giơ ly uống lên miệng, vội vàng nhanh chóng bước tới, một tay che miệng Lạp Lệ Sa, một tay đoạt lấy ly trong tay người kia.
Khoảnh khắc nhìn thấy Phác Thái Anh, đôi con ngươi của Lạp Lệ Sa đã bị một tầng men say mơ màng bao phủ, cô nhìn chằm chằm Phác Thái Anh.
"Các chú các bác, ly này con uống." Phác Thái Anh ra dấu với họ, ngửa đầu uống hết sau đó đặt ly rượu lên mặt bàn.
Có người vỗ bàn cười nói:
"Anh Anh, không đủ thành ý, tửu lượng của con tốt nhất trong đám trẻ ở đây, một năm hiếm lắm con về một lần, tới tới tới, cùng các chú bác uống vui vẻ nào."
"Xin lỗi các chú các bác, con tìm Lạp tiểu thư có việc gấp, xin lỗi không thể tiếp."
Giọng mang theo áy náy nghiêm túc khiến người ta phản ứng lại chính là không cho mặt mũi, huống chi mấy vị chú bác đều là người có uy tín trong thương trường.
Lạp Lệ Sa nghe Phác Thái Anh nói xong, đưa tay kéo góc áo Phác Thái Anh, nhìn thấy Phác Thái Anh cúi đầu, Lạp Lệ Sa nắm chặt áo Phác Thái Anh đứng lên, sau đó không coi ai ra gì, vẻ mặt thản nhiên, giơ tay dùng lòng bàn tay lau sạch rượu dính bên môi của Phác Thái Anh.
Hành động thân mật này nói cho Phác Thái Anh biết: không cần nghi ngờ, cáo già lại say rượu. Phác Thái Anh rất sợ Lạp Lệ Sa say sẽ nói ra lời dọa người, vội vàng kéo tay Lạp Lệ Sa xoay người rời đi.
"Anh Anh, vẫn chưa ăn cơm hai đứa đi đâu?" Phía sau truyền tới tiếng dì Phác gọi lớn, Phác Thái Anh quay đầu trả lời không ăn, trước tiên giải quyết cục rắc rối Lạp Lệ Sa này rồi nói.
"Anh Anh." Lạp Lệ Sa vừa kéo tay ra đổi thành mười ngón tay đan xen: "Em đến dẫn chị về nhà phải không?"
"Về cái đầu chị," mặt Phác Thái Anh không có biểu tình, cô không muốn nói chuyện với Lạp Lệ Sa. Ngửi thấy mùi rượu tỏa ra từ khi trên người Lạp Lệ Sa cô liền nhíu mày, cũng không biết uống nhiều hay ít.
Lạp Lệ Sa bị mắng, cô im lặng một lúc, nhìn trái nhìn phải, phát hiện không phải đường về nhà, ở một nơi xa lạ, cô nắm chặt tay Phác Thái Anh:
"Anh Anh, chúng ta đi đâu?"
"Không cần chị nữa." Phác Thái Anh phiền muộn thuận miệng nói: "Ném chị vào thùng rác."
Lạp Lệ Sa sửng sốt, ngước mắt vừa hay nhìn thấy thùng rác thật lớn ở phía trước cách hai người không xa, sợ đến nhảy dựng, bước chân dừng lại, hai tay nắm chặt tay Phác Thái Anh không buông.
"Chị sao nữa?" Phác Thái Anh kéo người kia không nhúc nhích.
Lạp Lệ Sa chỉ chỉ phía trước, nhỏ giọng nói:
"Thùng rác."
"..."
Phác Thái Anh nhìn chằm chằm Lạp Lệ Sa bao lâu Lạp Lệ Sa cũng nhìn Phác Thái Anh bấy lâu, còn thỉnh thoảng cười với cô, nào giống hình tượng cao ngạo lạnh lùng điềm tĩnh thường ngày, kỳ thật có một giây Phác Thái Anh quả thật muốn nhét Lạp Lệ Sa vào thùng rác, mắt không thấy tâm không phiền.
Hôm nay rốt có chuyện gì vậy chứ, vốn dĩ tính ăn xong bữa cơm này sẽ để Lạp Lệ Sa về trước, có gì chờ qua năm rồi nói.
Lại xảy ra chuyện này.
Cố tình chọc cô tức lên? Phác Thái Anh co ngón trỏ gõ gõ ấn đường, biết rõ tửu lượng không tốt còn uống, cũng không suy nghĩ uống say thì phải làm sao?
Con đường này toàn người quen, Phác Thái Anh không muốn người ta nhìn thấy bộ dạng ngu ngốc của Lạp Lệ Sa, cô giảm âm lượng vừa dụ vừa gạt, nhiều lần đảm bảo không ném vào thùng rác, lúc này mới kéo người kia tiếp tục đi về phía trước.
Tuy rằng Lạp Lệ Sa say rượu nhưng ngoài mặt thoạt nhìn bình thường, trừ da thịt khuôn mặt đỏ lên thì đi đường không thành vấn đề.
"Anh Anh, em chậm chút..."
"Em đi nhanh quá... chị theo em không kịp, có phải em không cần người ta nữa không?"
"Người ta biết rồi, em muốn bỏ người ta." Lạp Lệ Sa không ngừng nhắc mãi: "Thùng rác... em nói em muốn ném người ta vào thùng rác."
Chờ lúc đi qua thùng rác, Phác Thái Anh bước nhanh về phía trước, cô nghe Lạp Lệ Sa lải nhải suốt dọc đường, vừa tức lại vừa buồn cười.
Tới nhà, Phác Thái Anh giúp Lạp Lệ Sa đổi giày, đi đến sofa phòng khách đè Lạp Lệ Sa ngồi xuống, Lạp Lệ Sa ngẩng đầu nhìn, giơ tay ôm eo Phác Thái Anh, miệng nỉ non:
"Anh Anh, nơi này không phải nhà của chúng ta, chúng ta về nhà đi..."
"Chờ chị tỉnh rượu, chị muốn đi đâu thì tùy ý." Phác Thái Anh trả lời, vừa lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho mẹ mình.
"Chị muốn về nhà..."
"Ai kêu chị uống rượu, không uống thì hôm nay có thể về rồi." Phác Thái Anh buông điện thoại, kéo tay Lạp Lệ Sa ra, đứng dậy dặn dò: "Chị ngồi ở đây không được lộn xộn, không thoải mái thì nằm ngủ một lúc, em đi pha trà giải rượu."
Lạp Lệ Sa ngồi ngay ngắn, ánh mắt vẫn luôn dõi theo bóng dáng của Phác Thái Anh, rượu trắng tác dụng chậm nhưng rất mạnh, cô hơi chóng mặt nhức đầu, nhưng ý thức vẫn thanh tỉnh, mãi cho đến khi điện thoại trên bàn trà bất ngờ vang lên, vừa đúng lúc Phác Thái Anh pha trà giải rượu đi tới.
Tiếng chuông vang lên vài giây, chuông điện thoại chợt tắt, Phác Thái Anh cho rằng đối phương cúp máy, bưng trà giải rượu đến phòng khách, không ngờ ngẩng đầu nhìn thấy Lạp Lệ Sa cầm điện thoại của cô nghiêm túc nói:
"Em ấy không có ở nhà... phải, tôi là Lạp Lệ Sa... sau này cô đừng gọi điện cho Anh Anh... em ấy không thích cô, em ấy là của tôi, tạm biệt."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro