Chương 69: Cúi đầu hôn lên cổ cô ấy.
'Ba vợ' mời rượu nào dám không uống.
Cả người Lạp Lệ Sa không còn sức lực, cô túm không được góc áo Phác Thái Anh, ngón tay buông lỏng xuống giường, ý thức mơ màng chìm trong bóng tối, trong trạng thái say rượu mê mang nhưng vẫn muốn mở mắt nhìn Phác Thái Anh, chỉ có điều mí mắt thật sự quá nặng.
Sau khi Phác Thái Anh ở bên tai nói gì đó cô cũng không rõ ràng lắm, một ngày hai lần say rượu, Lạp Lệ Sa cũng không còn tinh lực để lăn lộn nữa, dính giường liền dần dần nhắm mắt nhanh chóng chìm vào giấc mộng.
Thời gian dần dần trôi qua, bóng đêm rút đi, ánh sáng nơi chân trời đã hiện lên.
Trên chiếc giường lớn mềm mại trong phòng cho khách, trải qua một đêm nghỉ ngơi, gương mặt ửng đỏ của Lạp Lệ Sa đã trở lại bình thường, chăn che dưới xương quai xanh, tư thế nằm thẳng hai chân duỗi ra, hít thở đều đều, trời đã sáng nhưng vẫn còn ngủ rất say, đồng hồ sinh học cũng không thể khiến Lạp Lệ Sa thức giấc. Chờ Lạp Lệ Sa thức dậy đã giữa trưa.
Lạp Lệ Sa mở mắt, nằm một lúc hoàn hồn, lúc này mới rút tay từ trong chăn xoa xoa ấn đường, bên cạnh bất ngờ có một bàn tay duỗi ra đặt lên trán cô, cô vừa quay mặt qua nhìn, môi mỏng khẽ mở, giọng nghèn nghẹn:
"Phác Thái Anh?"
"Ừm." Phác Thái Anh ngồi ở mép giường, "Tuổi cũng không còn trẻ cứ uống đến say, đừng nhúc nhích. Em xem chị không có nóng hay choáng váng không?"
"Không có..." Lạp Lệ Sa cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay Phác Thái Anh truyền tới, bởi vì mới thức dậy hai mắt còn nhập nhèm, cô cử động người, giơ tay mở ra về phía Phác Thái Anh, giọng khàn khàn lười biếng còn có chút nũng nịu:
"Ôm ôm."
Đã lâu không thấy Lạp Lệ Sa mềm mỏng như vậy, trong nháy mắt tâm Phác Thái Anh bị hòa tan.
Tay Phác Thái Anh rời khỏi trán Lạp Lệ Sa, giơ giữa không trung sau đó vén những sợi tóc rũ xuống bên má Lạp Lệ Sa ra.
Cả quá trình này, lòng bàn tay lơ đãng chạm vào da thịt bóng loáng của Lạp Lệ Sa, giống như sinh ra điện lưu xẹt qua toàn thân hai người, chạy đến tim khiến nó tê dại.
Mà đầu óc Phác Thái Anh nhất thời trống rỗng, sau đó quên cả phản ứng, thoáng do dự nhưng dọc theo gương mặt Lạp Lệ Sa chuyển động xuống, lòng bàn tay nhẹ nhàng dán lên da thịt mịn màng kia, chậm rãi chuyển đến cằm sờ đến chiếc cổ thon dài.
Đầu ngón tay ấm áp vuốt ve da thịt, như lông chim nhẹ nhàng chọc tâm người ngứa ngáy khó nhịn, Lạp Lệ Sa cảm thấy cảm giác này thực thoải mái, còn có vẻ hưng phấn ngẩng đầu phối hợp với Phác Thái Anh, để tay Phác Thái Anh thuận lợi đi xuống nhưng ấm áp từ tay chợt dừng lại, lòng bàn tay đang đặt ở cổ Lạp Lệ Sa cảm giác có lực đẩy lên, đầu ngón tay theo bản năng giơ lên.
Theo hướng Lạp Lệ Sa giang tay Phác Thái Anh vừa cúi người liền bị Lạp Lệ Sa ôm vào lòng, đôi tay Lạp Lệ Sa thuận thế luồng qua dưới nách ôm vai Phác Thái Anh, bởi vì bị Lạp Lệ Sa ôm chặt, Phác Thái Anh đành phải dùng khuỷu tay chống hai bên sườn Lạp Lệ Sa, đẩy ra kéo một không gian nhỏ giữa hai người, không đến mức dán chặt vào nhau.
Nhưng hai người vẫn dán quá gần, hơi thở đôi bên dây dưa không rõ, thậm chí có thể cảm giác được hô hấp của đối phương thay đổi.
Lạp Lệ Sa ôm lấy Phác Thái Anh đè lên người mình, ngẩng đầu lên môi chạm lên mái tóc rũ xuống bên sườn mặt, cô giơ tay vén tóc mai của Phác Thái Anh ra sau, lộ ra chiếc tai tinh xảo đã hơi đỏ lên, cả vành tai xinh xắn cũng nhuộm màu e thẹn.
"Lạp Lệ Sa..." Phác Thái Anh bị tư thế ái muội này làm cho không được tự nhiên, vừa định mượn lực đứng lên liền bị Lạp Lệ Sa ôm chặt.
"Đừng nhúc nhích, chị muốn ôm em." Bên tai giọng nói mới thức dậy làm mềm tâm người, nào giống như giọng lãnh đạm thường ngày, như bị mê hoặc, Phác Thái Anh chậm rãi thả lỏng người, tùy ý Lạp Lệ Sa ôm vai, cúi đầu nằm bên gối.
"Chỉ được phép ôm một lát." Giọng Phác Thái Anh nhẹ nhàng: "Không được chơi xấu."
"Ừm..."
Lạp Lệ Sa không còn cảm thấy kháng cự từ Phác Thái Anh nữa, lặng lẽ ôm nhưng cũng bắt đầu không thành thật, lòng bàn tay đặt trên vai Phác Thái Anh tuy cách một lớp áo lông mỏng nhưng vẫn có một luồng ấm áp cuồn cuộn truyền đến không ngừng, cơ thể đè ở trên tỏa ra mùi hương nhàn nhạt so với khi uống rượu càng khiến người say mê hơn, đôi tay như mất khống chế không tự chủ được dọc theo sống lưng Phác Thái Anh trượt xuống eo.
Lúc này Phác Thái Anh đang nghĩ thầm rốt cuộc thì Lạp Lệ Sa có tỉnh rượu chưa, hôm nay có thể thuận lợi tiễn vị phật lớn này, vốn không phát hiện có một đôi tặc thủ lén lút xốc áo cô lên.
Cũng chỉ là xốc lên không dám có hành động nào khác, Lạp Lệ Sa ngập ngừng, nuốt nước bọt vài cái, nhanh chóng nhắm mắt lại, chưa tới 1 phút đồng hồ liền mở ra, ý niệm quanh quẩn trong lòng chậm rãi chưa tiêu tan, có nên thừa dịp say mà lớn gan...
Eo là nơi mẫn cảm của Phác Thái Anh, bị Lạp Lệ Sa chạm vào trong nháy mắt cả người mềm xuống.
Phác Thái Anh muốn ngưng thở, mở to mắt, theo bản năng ngẩng đầu lên, chiếc cổ trắng nõn xinh đẹp đập vào mắt Lạp Lệ Sa, lúc này hai mắt Lạp Lệ Sa trở nên nóng bỏng hơn, cô nhịn không được bất ngờ lật người đem Phác Thái Anh đè dưới thân mình, cúi đầu hôn lên cổ Phác Thái Anh, đôi tay kia càng được một tấc lại muốn thêm một thước thăm dò vòng eo tinh tế mềm mại kia, nhưng mà không chờ cô có hành động tiếp theo liền bị Phác Thái Anh đè lại.
"Lạp Lệ Sa!"
Hai người đã không còn bất kì quan hệ gì, hành động thân mật này nên một vừa hai phải, Phác Thái Anh giơ tay che miệng Lạp Lệ Sa, để cho hơi thở dồn dập kia bình tĩnh lại, nghiêng mặt qua làm cho bản thân bình tĩnh lại.
Lạp Lệ Sa lắc lắc Phác Thái Anh:
"Anh Anh, chị thật lâu không có..."
"Vậy cũng không được!" Nên nhìn xem hiện tại giữa hai người đã không còn quan hệ gì! Cho rằng có thể tùy ý giống như trước kia? Phác Thái Anh tức giận, mặt đỏ bừng, cắt lời Lạp Lệ Sa, kéo tay Lạp Lệ Sa bên hông ra, đẩy đẩy người kia, hung hăng nói:
"Dậy!"
Phác Thái Anh rất ít khi nổi giận với cô, càng không nói tới dùng giọng lạnh lùng sắc bén hét cô.
Lạp Lệ Sa yên lặng nhích người qua bên cạnh, nhìn Phác Thái Anh ngồi dậy, cô kéo ống tay áo Phác Thái Anh, Phác Thái Anh cũng không có quay đầu hay phản ứng, Lạp Lệ Sa không buông tay vẫn tiếp tục kéo, giọng phiền muộn:
"Em đừng nóng giận được không, sau này chị sẽ không bao giờ làm nữa, thật sự xin lỗi."
Không tức giận là giả, khi vấn đề chưa được giải quyết thì giữa hai người vẫn nên duy trì khoảng cách nhất định, bởi vì chính bản thân họ cũng không biết cuối cùng kết quả giải quyết sẽ thế nào, tuy rằng Phác Thái Anh giận nhưng cũng hiểu chính mình không có lý do gì đi trách Lạp Lệ Sa, nếu vừa rồi bản thân không động thủ chạm vào Lạp Lệ Sa thì Lạp Lệ Sa cũng sẽ không theo thói quen sinh ra phản ứng kia.
Ống tay áo vẫn còn bị kéo, Phác Thái Anh ổn định hơi thở sau đó quay lại:
"Tối hôm qua say có chỗ nào không thoải mái không?"
Lạp Lệ Sa nhìn bộ dạng nghiêm túc của Phác Thái Anh, trong lòng có chút lạc lõng, gợn sóng dễ dàng bị trêu chọc không thể không bình tĩnh lại, cô xốc chăn chậm rãi ngồi thẳng người, ngữ khí nhẹ nhàng chậm rãi nghe ra cảm xúc.
"Không có, đầu hơi choáng thôi."
Ở trước mặt người quen thuộc có khi biểu hiện tự nhiên vẫn không che giấu được, Phác Thái Anh phát hiện Lạp Lệ Sa làm mình làm mẩy.
"Vậy chị uống trà giải rượu trước đi, sau đó nằm sẽ khỏe thôi." Phác Thái Anh đè xuống những phiền muộn trong lòng, cô ngồi ở mép giường kéo ra khoảng cách với Lạp Lệ Sa, bưng trà giải rượu ở đầu giường đưa cho Lạp Lệ Sa: "Rồi đi tắm."
"Hôm qua chị có tắm không?"
Lạp Lệ Sa nhận lấy tách trà vừa cúi đầu nhìn, phát hiện trên người mình mặc là quần áo hôm qua chứ không phải đồ ngủ, khó trách cảm thấy là lạ, tối hôm qua hiển nhiên không tắm.
"Chị say như chết tắm thế nào được, gọi cũng không dậy."
May là tối qua Lạp Lệ Sa sau rượu liền ngủ, không có từ một người có chỉ số thông minh trở thành ấu trĩ, không thì mệt đến chết mất, Phác Thái Anh nhớ tới câu nói tối qua của Lạp Lệ Sa 'Ba em chính là ba chị', lúc này vừa tức vừa cảm thấy buồn cười.
Biết được kết quả không tắm, cả người Lạp Lệ Sa đều không thoải mái, từ nhỏ cô có bệnh sạch sẽ, không chịu được cả đêm không tắm nhưng bây giờ cảm giác đầu có chút nặng nề, 2 3 ngụm uống xong trà giải rượu đưa ly trả cho Phác Thái Anh.
"Chị đi tắm." Lạp Lệ Sa xuống giường vừa mang dép vừa hỏi: "Có quần áo thay không?"
"Có."
Phác Thái Anh đặt ly xuống, đứng lên đi đến chỗ góc giường lấy quần áo đã chuẩn bị lúc sáng sớm đặt vào trong tay Lạp Lệ Sa:
"Đều chuẩn bị cho chị rồi, chiều cao chúng ta không chênh lệch lắm nên lấy quần áo của em cho chị, nhanh đi tắm đi."
"Được."
Lạp Lệ Sa đi đến cửa phòng tắm quay đầu nhìn Phác Thái Anh, nhưng Phác Thái Anh không nhìn cô, cô bước vào trong sau đó nhanh chóng đóng cửa phòng tắm, trong chốc lát truyền tới tiếng nước chảy tí tách.
Sau nửa tiếng, Lạp Lệ Sa tắm rửa xong từ phòng tắm bước ra, phát hiện phòng khách không có ai, cô xoa đầu còn nhỏ nước, tìm máy sấy ở đầu giường, ánh mắt lơ đang ngừng ở trên giường, tấm chăn xốc xếch đã được chỉnh lại ngay ngắn.
Sau khi thổi khô tóc, Lạp Lệ Sa đứng ở trước kính sát đất mặc áo khoác dài vào, cô cao hơn Phác Thái Anh một chút nhưng cũng không chênh lệch lắm.
Lạp Lệ Sa đi tới cầm điện thoại lên, nhìn thời gian lúc này đã 1 giờ chiều.
Trong lúc từ lầu ba đi xuống lầu một Lạp Lệ Sa liếc nhìn phòng bên cũng không thấy người kia, một giây tiếp theo giọng Phác Thái Anh từ phòng bếp phía sau truyền tới:
"Lại đây, ăn chút gì trước đi."
Phác Thái Anh nhìn Lạp Lệ Sa đi về phía mình, Lạp Lệ Sa vẫn mặc đồ của cô, rất vừa người, áo khoác bên ngoài màu đen phủ đến đầu gối càng tăng thêm cảm giác huyền bí, vóc dáng của Lạp Lệ Sa cân xứng trời sinh là móc treo quần áo, khí thế trời sinh bước đi mang theo gió, nếu như không phải dưới chân mang một đôi dép bông hình con thỏ vô tình phá vỡ khí chất cao quý lạnh lùng xinh đẹp kia...
"Ba mẹ em đâu?" trước khi ngồi xuống Lạp Lệ Sa hỏi Phác Thái Anh.
"Đi nhà dì rồi." Phác Thái Anh đặt muỗng xuống, rút khăn giấy lau miệng, nói tiếp: "Chị vừa tỉnh rượu, ăn chút cháo đi."
"Cháo gà đen?" Lạp Lệ Sa ngửi thấy mùi hương quen thuộc, đôi mắt quét qua cái tô đặt trước mặt, phát hiện trong tô quả nhiên là món cháo cô thích nhất.
Phác Thái Anh ừ một tiếng, ra hiệu:
"Ăn nhanh đi, lạnh sẽ không ngon."
Đây đặc biệt nấu cho Lạp Lệ Sa, cũng thành thói quen của Phác Thái Anh, mỗi lần tỉnh rượu hay bị bệnh, Phác Thái Anh biết người kia ăn uống rất kém, cũng chỉ muốn ăn cháo gà cô nấu. Không cần hỏi Lạp Lệ Sa cũng biết, đương nhiên cô cũng biết hỏi Phác Thái Anh thì Phác Thái Anh cũng sẽ tìm lý do phủ định cho nên cô chậm rãi múc cháo ăn, nhìn Phác Thái Anh ngồi ở đối diện, thi thoảng cong môi cười.
Phác Thái Anh bị ánh mắt nhìn chằm chằm của Lạp Lệ Sa khiến cho nổi hết da gà, cô nhìn Lạp Lệ Sa cảm thấy không ưa được chỗ nào, càng nhìn càng chướng mắt, vì vậy bắt đầu đuổi người:
"Nhìn em làm gì, ăn nhanh đi, ăn xong có thể trở về rồi."
Lạp Lệ Sa gật đầu: "Hôm nay 30 tết, chờ chị trở về ăn cơm tất niên, ngày mai mùng một sẽ đến thành phố B chúc tết." Cô ngừng lại sau đó cười hỏi: "Chị có thể tới nhà tìm em không?"
"Ngày mai không được." Phác Thái Anh cảm thấy người phụ nữ như Lạp Lệ Sa quá nguy hiểm, Kỷ Hoài Thu nói đúng, một khi không cẩn thận liền bị gặm không còn miếng xương, cô lưu loát quyết đoán từ chối: "Em có hẹn, còn phải đi chúc tết họ hàng, không có thời gian tiếp đãi chị."
Lạp Lệ Sa nhạy bén nắm bắt trọng điểm hai chữ 'có hẹn', nhíu mày:
"Chị có thể cùng em đi chúc tết họ hàng, họ hàng của em đều biết chị, huống chị, em cũng biết, dì em còn nói nhất định chị phải đến nhà dì chúc tết."
Phác Thái Anh lại nghẹn lời:
"Dì nói cái gì chị liền làm cái đó à, dì kêu chị cưới con dì vậy chị cũng cưới hả?"
"Không cưới." Lạp Lệ Sa nhíu mày, nhìn Phác Thái Anh, như thực hiện được ý đồ bên môi khẽ cười, đôi mắt giảo hoạt chuyển động, nghiêm túc nói: "Bất quá để chị cưới cháu gái dì ấy... thì chị cưới."
Phác Thái Anh nghẹn lời, không dao động cô nhanh chóng tổ chức ngôn ngữ, cười cười:
"Lạp lão bản, vậy chị có phúc phần rồi, chúc mừng nha, cháu gái dì Phác ít nhất mười mấy người, chị đều muốn cưới?"
Lỗ tai Phác Thái Anh lặng lẽ đỏ lên, ánh mắt sắc bén của Lạp Lệ Sa đã nhìn thấy, cô cười nói:
"Chị chỉ cưới cô cháu gái họ Phác tên Thái Anh thôi."
Chỉ tên nói họ, đôi bên không ngừng đánh thái cực quyền, Phác Thái Anh nhìn thấy Lạp Lệ Sa nhìn mình, cô bình tĩnh tự nhiên trả lời:
"Em lớn lên xinh đẹp, không cần người (yêu) quá xinh đẹp nữa."
Lạp Lệ Sa ngừng lại rồi chuyển sang chuyện khác:
"Năm mới mùng 1, em định gặp ai à?"
"Một người bạn." Phác Thái Anh nói: "Tóm lại là rất bận, không có rảnh." Còn không phải tại cáo già say rượu nghe điện thoại nói bậy nói bạ, cho dù đối phương là ai, chỉ cần nghĩ tới hai chữ tình cảm liền phiền.
"Chung Linh Vận."
Lạp Lệ Sa dùng ngữ khí trần thuật mà không phải câu hỏi, Phác Thái Anh nhìn thấy sắc mặt của người kia lạnh xuống liền đổi đề tài:
"Tối hôm qua uống nhiều, hôm nay chị có thể lái xe không?"
Lạp Lệ Sa quyết đoán:
"Không thể."
"Không sao." Phác Thái Anh gật gật đầu: "Em giúp chị đặt vé máy bay."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro