Chương 75: Tổng giám chủ động hôn!
Ngủ một giấc đến khi tự mình thức giấc, tư thế ngủ nằm nghiêng từ tối hôm qua vẫn duy trì không đổi, Phác Thái Anh mở mắt, phản ứng đầu tiên là cảm giác ổ chăn cùng cái ôm ấm áp mềm mại từ phía sau thật dễ chịu, phía sau có một người nằm cô không cần quay đầu nhìn cũng biết là ai.
Hai người trước sau đều dán chặt vào nhau, Phác Thái Anh gối đầu trên một cánh tay mềm mềm luồng dưới cổ cô, Lạp Lệ Sa ở phía sau nhưng cánh tay đặt trước ngực cô bị cô nắm trong lòng bàn tay, bàn tay vốn lạnh như băng được cô ủ cả đêm đã ấm lên không ít.
Lạp Lệ Sa dậy sớm hơn so với Phác Thái Anh, nhắm mắt ngủ không sâu, khi cảm giác được người trong lòng mình nhúc nhích cô liền thức, nhưng vẫn ôm không buông tay, chóp mũi lướt qua tóc ngửi lấy mùi hương trên đó.
"Chào buổi sáng!"
Giọng nói quen thuộc mang theo sự dịu dàng lười biếng lọt vào trong tai, Phác Thái Anh vẫn nằm yên để người phía sau tùy ý ôm mìn, ánh mắt xuyên qua chiếc gương lớn nhìn thấy trời đã sớm tinh mơ, cô nhẹ nhàng nói:
"Lạp Lệ Sa, em mơ một giấc mơ."
"Hữm?" Lạp Lệ Sa bất ngờ, bất quá không bị Phác Thái Anh đẩy ra, cô giương khóe môi nhẹ giọng hỏi: "Mơ thấy gì?"
Phác Thái Anh thu hồi tầm mắt, ở trong lòng Lạp Lệ Sa xoay người nằm thẳng, lại nghiêng người mặt đối mặt mắt đối mắt với Lạp Lệ Sa, cô nhìn vào đôi con người thâm thúy khiến người ta hãm sâu vào kia.
"Em mơ thấy lần thứ 2 em gặp chị, chị còn nhớ rõ là nơi nào không?"
"Ừm, đương nhiên nhớ." Lạp Lệ Sa giơ tay vuốt ve tóc Phác Thái Anh, ánh mắt dịu dàng: "Ở văn phòng bộ phận tài vụ, chị nhớ rõ lúc đó chị đứng ở cửa, còn em, em vẫn ngồi ở chỗ kia không coi ai ra gì nhìn chằm chằm chị, các đồng nghiệp của em giả vờ bận rộn làm việc không dám ngẩng đầu nhìn chị, chỉ có em, một cô gái to gan không sợ."
Lúc đó cô vốn không biết người kia là đại lão bản công ty, nếu biết, một kẻ mới ra đời làm việc như cô sẽ sợ còn hơn đà điểu.
Phác Thái Anh đẩy vai Lạp Lệ Sa:
"Sao có thể không sợ, rõ ràng chị chủ động trêu chọc em, tự nhiên thăng cho em làm trợ lý tổng tài cũng thôi đi, chị còn để em bưng trà rót nước một tháng."
Nhớ tới bị Lạp Lệ Sa lăn qua lăn lại liền giận, trợ lý cái gì rõ ràng là bảo mẫu, mỗi ngày mệt đến đau mỏi lưng nhưng vẫn phải gọi thì đến đuổi thì đi!
"Sau này không phải chị đã đền bù cho em rồi à?" Mới sáng sớm lại lôi chuyện cũ, Lạp Lệ Sa đè giọng: "Chị giặt đồ cho em hai tháng, hơn nữa, nếu em không có ý với chị, chị chủ động trêu chọc em, em cũng sẽ không mắc câu của chị."
Vừa nói cái tay kia từ sau đầu đi dọc xuống cổ cô, được một tấc lại muốn tiến một thước, nhẹ nhàng vuốt ve da thịt trắng mịn kia.
"Đừng lộn xộn." Phác Thái Anh đánh lên tay đang làm loạn của Lạp Lệ Sa.
Lạp Lệ Sa bị đánh vào mu bàn tay, cô mấp máy môi, thành thật xoay người tay lại không dám động, bởi vì cô có lịch sử từng bị Phác Thái Anh đá xuống giường vì chọc giận Phác Thái Anh.
"Ban ngày suy nghĩ điều gì ban đêm sẽ mơ thấy điều đó, em nằm mơ thấy chị... có phải chứng minh chị vẫn còn vị trí trong lòng em?"
Đây là chắc chắn, bằng không sao cô có thể nhiều lần ngủ trên giường Phác Thái Anh một cách bình yên vô sự? Nhưng Phác Thái Anh không có trả lời, Phác Thái Anh ngồi dậy chỉnh lại mái tóc hỗn loạn khi ngủ của mình, ngón tay chỉ về phía cửa sổ sát đất:
"Chị nhìn xem, bây giờ đã là ban ngày."
Cho nên, đừng có nằm mơ giữa ban ngày.
"Khẩu thị tâm phi." Lạp Lệ Sa cuốn chăn qua người: "Lừa mình dối người."
*Khẩu thị tâm phi là câu thành ngữ đến từ Trung Hoa mang ý nghĩa là miệng nói một đằng nhưng trong lòng lại nghĩ một nẻo, miệng và tâm hoàn toàn trái ngược
Phác Thái Anh tổ chức lại ngôn ngữ, hờn dỗi:
"Còn đỡ hơn vịt chết vì mạnh miệng."
"Cái miệng em cũng không mềm hơn bao nhiêu." Lạp Lệ Sa vừa nói xong lúc này kéo chăn đắp qua đầu, như đoán trước được một cánh tay giơ ra vỗ lên chăn:
"Lạp Lệ Sa, chị ấu trĩ lắm đó, đừng có ngủ nướng trên giường em, mau dậy."
"Không dậy." Lạp Lệ Sa bọc chăn như bánh chưng, đè bên góc lại, Phác Thái Anh kéo không ra lúc này mới nhẹ nhàng nói: "Anh Anh, giường của em là giường của chị."
Chăn lại bị Phác Thái Anh vỗ vài cái, Phác Thái Anh giận mà cười, nhưng cô không nhịn được, bởi vì Lạp Lệ Sa thật sự nói ra, cô sợ Lạp Lệ Sa lại nói câu 'Ba của em chính là ba của chị'...
Lạp Lệ Sa bó thành một cục nằm bất động, ngay cả cọng tóc cũng không lộ ra, Phác Thái Anh nhìn vừa tức vừa buồn cười trong lòng còn có chút chua xót, ký ức về giấc mơ tối qua vẫn còn như mới đây, cô mơ thấy thuở ban đầu cô thích người phụ nữ này, cái loại cảm giác say mê tim đập thình thịch, cảm xúc trong đáy lòng sinh sôi vô hạn, mà người phụ nữ đó lúc này đang nằm trên giường của cô.
"Lạp Lệ Sa." Phác Thái Anh gọi nhưng người trong chăn hờn dỗi không phản ứng, Phác Thái Anh vuốt ve sống mũi, kiên nhẫn hỏi: "Chúng ta có nên thử tiếp xúc không?"
Cả căn phòng yên lặng vài giây, chăn bị xốc mạnh lên, đồng thời bên ngoài dường như có động tĩnh, nhưng hai ngưởi trong phòng mắt lớn nhìn mắt nhỏ không có phát hiện, Lạp Lệ Sa ngồi dậy nhìn chằm chằm, khóe mắt mơ hồ đỏ lên: "Em đồng ý..."
"Anh Anh!" Một giọng nói vui vẻ cắt lời Lạp Lệ Sa từ phòng khách truyền đến, "Heo con lười biếng, mình tới thăm cậu, cậu mau rời giường, mình cố ý mang theo món cậu thích nhất..."
Hai người căn bản không kịp có phản ứng, Phác Thái Anh bị dọa, tay chân luống cuống cái chăn giống như trải qua mất trật tự không thể miêu tả được đang được vuốt phẳng, nào ngờ vuốt được một nửa cửa phòng ngủ vốn không đóng bất ngờ bị đẩy ra, Kỷ Hoài Thu ngẩng đầu lên nhìn.
Nét tươi cười trên mặt cứng lại, lởi đang muốn nói nghẹn lại trong lòng, cô trợn tròn mắt hoàn toàn là trợn tròn mắt, cáo già cùng chị em mình mặc cùng kiểu áo ngủ, sáng sớm còn ngồi cùng một cái giường... cảnh tượng này thoạt nhìn có chút quen mắt.
Vừa nghĩ, Kỷ Hoài Thu bừng tỉnh ngộ, không phải đây là cảnh xảy ra mỗi buổi sáng sau khi cô và Bạc Y Cảnh tái hợp sao!
"Đi ra ngoài."
Lạp Lệ Sa khép chặt vạt áo, ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía Kỷ Hoài Thu.
Kỷ Hoài Thu giả vờ bình tĩnh, mỉm cười với hai người trong phòng, giơ hai tay che mắt dứt khoát xoay người sau đó đi ra ngoài, miệng lẩm bẩm:
"Không nhìn thấy, tôi không nhìn thấy gì hết!"
Một tay chuẩn xác vòng ra sau tiện thế đóng cửa lại.
'Cạch' một tiếng, đánh thức Phác Thái Anh còn đang ngồi trên giường, hôm qua Kỷ Hoài Thu nói hôm nay sẽ tới tìm cô, cô không ngờ tới sớm đến vậy, Kỷ Hoài Thu biết mật khẩu cũng như có lưu dấu vân tay bởi vì là bạn tốt không có gì cố kỵ.
Lần này không chừng Kỷ Hoài Thu sẽ hiểu lầm.
Phác Thái Anh vội vàng muốn xuống giường lại bị Lạp Lệ Sa níu tay lại, Lạp Lệ Sa nhíu mày:
"Phác Thái Anh, em chưa nói rõ lời vừa rồi."
"Một hai câu không thể nói rõ." Phác Thái Anh trở tay kéo Lạp Lệ Sa rời giường, mang dép, vừa nói vừa đẩy người kia ra ngoài: "Hoài Thu ở bên ngoài, chúng ta rời giường trước, có gì sau này hãy nói, chị nhanh đi thay quần áo rửa mặt đi."
Đi ra bên ngoài, Lạp Lệ Sa chống lên cửa:
"Lần này không được chơi xấu."
"Được rồi."
Cửa bị đóng lại, cản trở tầm nhìn, Lạp Lệ Sa đứng đó một lúc rồi mới xoay người đi vào phòng tắm, trong lúc đó đi ngang qua phòng khách, đi đến bên cạnh Kỷ Hoài Thu cô dừng bước, từ trên cao nhìn xuống vị khách không mời mà đến kia.
Kỷ Hoài Thu ngồi ở sofa, bị Lạp Lệ Sa nhìn chằm chằm cả người nổi da gà, gian nan nuốt nước miếng:
"Lạp lão bản, cô đừng nhìn tôi như vậy được không, thật ra tôi cũng đâu muốn phá hư chuyện tốt của hai người, tôi không thấy gì hết, thật đó..."
Lạp Lệ Sa hỏi người kia:
"Tại sao cô có mật khẩu nhà Phác Thái Anh?"
"Quan hệ của tôi và Phác Thái Anh rất tốt..." Kỷ Hoài Thu không chút nghĩ ngợi liền nói, nào ngờ ánh mắt nhìn sang càng ngày càng lạnh, cô nhún vai: "Được rồi, tôi cam đoan lần sau trước khi vào tôi sẽ gõ cửa."
Lạp Lệ Sa gật đầu, rời đi.
Phòng khách không ai, Kỷ Hoài Thu thở phào vỗ vỗ ngực, vừa định đứng lên đi vào phòng ngủ chính tìm chị em của mình, nghĩ đến Lạp Lệ Sa cô lại đặt mông ngồi xuống, cô nhặt gối ôm cắt xé, miệng căm giận:
"Người phụ nữ đáng sợ này, đáng sợ như Bạc Y Cảnh vậy!"
Bây giờ, trong đầu Kỷ Hoài Thu đầy nghi vấn, lúc này chỉ mới mấy ngày không gặp chị em tốt và cáo già đã phát triển nhanh đến thế sao!
10 mấy phút sau, Phác Thái Anh rửa mặt thay đồ xong nhân tiện sắp xếp xong tâm trạng liền từ phòng ngủ chính bước ra, trước tiên liếc nhìn về phía phòng tắm- cửa vẫn còn đóng- nhưng mà Kỷ Hoài Thu vừa thấy Phác Thái Anh đã vội vàng chạy đến bên cạnh hỏi Phác Thái Anh xảy ra chuyện gì.
"Nói ra rất dài dòng." Phác Thái Anh kéo Kỷ Hoài Thu ngồi xuống sofa, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn về phía Kỷ Hoài Thu: "Thật ra mình cũng không biết chuyện gì xảy ra, nói chung là giống như cậu nhìn thấy."
Kỷ Hoài Thu đỡ trán:
"Quả nhiên không phải đối thủ của cáo già, gặm đến xương cũng không còn!"
"Cậu nói gì đó." Phác Thái Anh buồn cười đẩy người kia một cái.
"Mình lo cho cậu, Lạp Lệ Sa là kiểu phụ nữ không trêu chọc được thì nên tránh xa một chút, chẳng còn cách nào hai người vẫn đi tới bước này, mình sợ cậu ngờ nghệch lại bị tổn thương." Kỷ Hoài Thu xoay người ôm lấy Phác Thái Anh, ở bên tai Phác Thái Anh than thở, giống như mẹ già không ngừng nói: "Nhưng cậu thật sự muốn tái hợp với Lạp Lệ Sa mình cũng không ngăn cậu, lúc mới bắt đầu mình đã không hi vọng cậu và Lạp Lệ Sa quấn lấy nhau, dù sao người phụ nữ kia làm cậu tổn thương quá sâu."
Phác Thái Anh vỗ lưng Kỷ Hoài Thu:
"Cậu đừng lo lắng cho mình, mình không phải con nít, biết bảo vệ bản thân như thế nào mà."
"Mình còn không biết cậu à." Kỷ Hoài Thu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, chọt trán Phác Thái Anh: "Ngoài miệng nói với mình không thương người ta, trong lòng cậu lại chưa từng đặt cáo già xuống."
"Đúng rồi, lần trước lúc chọn người mẫu mình còn nói với cáo già: ngựa tốt không ăn cỏ cũ, giờ ăn còn ị ra, gương vỡ không thể lành được, mình nói với cô ấy mình mua cho cô ấy 502 siêu dính cho cô ấy cũng không dính lại được!"
".."
Bây giờ bị đánh lên mặt, Kỷ Hoài Thu cảm thấy rất đau.
Hai người người một câu kẻ một câu, chủ đề Phác Thái Anh đổi thành hỏi tới Bạc Y Cảnh, vì vậy trò chuyện xung quanh bạn gái cũ không lâu, Lạp Lệ Sa sau khi thay quần áo chỉnh tề từ phòng tắm đi ra Kỷ Hoài Thu tự động im miệng, Phác Thái Anh đem bữa sáng Kỷ Hoài Thu mua chia một nửa cho Lạp Lệ Sa.
Sau khi ăn xong không lâu, Lạp Lệ Sa lấy điện thoại nhìn thời gian, suy nghĩ, ngước mắt nhìn về phía Phác Thái Anh:
"Sắp 8 giờ rồi, chị cần về nhà lái xe qua không?"
Phác Thái Anh lắc đầu: "Không cần đâu, chờ lát nữa em lái xe giúp chị đem đồ qua." Cô quay đầu nhìn về phía Kỷ Hoài Thu: "Chị em à, cậu ăn no chưa, giúp mình một chuyện."
Đặc sản mang về rất nặng, đặc biệt là ít rau quả tươi không thuốc trừ sâu, hai người về nhà một lần đều như vậy, lần này nhiều hơn một người giúp đỡ cũng nhanh hơn.
Lúc Kỷ Hoài Thu biết thứ tốt này đều là mẹ Phác bảo Phác Thái Anh đưa cho Lạp Lệ Sa, cô kéo Phác Thái Anh qua hỏi một phen, phát triển đến mức không thể dùng một chữ 'nhanh' để hình dung nữa, là cực kỳ nhanh mới đúng, đã gặp phụ huynh còn tặng một đống đồ tốt!
Ăn sáng xong, ba người cùng nhau xuống lầu, phần của Lạp Lệ Sa còn ở trên xe, Phác Thái Anh lái xe nhân tiện chở Lạp Lệ Sa về tiểu khu Huy Hoàng, mấy phút sau xe dừng dưới tòa cao ốc.
"Khổ cực rồi." Phác Thái Anh mở cốp xe sau, vỗ vai Kỷ Hoài Thu còn đang ngây người, Kỷ Hoài Thu quay đầu nhìn Lạp Lệ Sa, tiến tới nói nhỏ bên tai Phác Thái Anh: "Thành thật khai báo, mẹ cậu có phải nhắm trúng Lạp Lệ Sa không?"
Phác Thái Anh dở khóc dở cười, đem túi nhẹ trong tay đưa qua, trả lời:
"Cậu đi hỏi mẹ mình á."
"..."
Tới lui mấy lần, ba người mới đem đống đồ chuyển vào nhà cho Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh có Kỷ Hoài Thu ở bên cạnh một khắc cũng không rời, Lạp Lệ Sa vẫn tìm không được cơ hội hai người đơn độc, vào nhà uống nước xong, ngồi một hồi, Lạp Lệ Sa đưa hai người xuống lầu.
Kỷ Hoài Thu lên xe trước, Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh dọn dẹp cốp xe, đi đến bên cạnh Phác Thái Anh, giúp cô dọn sạch bên trong.
"Ngày mai em có đi làm không?"
Phác Thái Anh bảo có còn hỏi:
"Còn chị?"
"Chị cũng đi làm." Lạp Lệ Sa quay đầu nhìn hai gò má trắng nõn của Phác Thái Anh đo đỏ, trán cũng rịn mồ hôi, chủ động mang rác đã dọn dẹp chất chồng bên cạnh đem bỏ vào thùng rác bên cạnh.
Lạp Lệ Sa cầm nước đưa cho Phác Thái Anh, cùng Phác Thái Anh ngồi ở cốp sau xe uống vài ngụm thấm giọng, quay đầu qua hỏi:
"Ngày mai là ngày đầu đi làm, em có trở về công ty không?"
"Có." Phác Thái Anh nói: "Hạng mục bên này không có ai, em phải trở về xem."
"Chúng ta ngày mai gặp." Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh xoa gò má, nhìn Phác Thái Anh quay đầu nhìn sang mình, cô mỉm cười với Phác Thái Anh, ánh mắt đảo qua đôi môi hé mở mềm mại kia.
"Ngày mai gặp."
Phác Thái Anh mỉm cười với cô, nở nụ cười chất chứa sự dịu dàng lọt vào mắt Lạp Lệ Sa, tâm trí bị mê hoặc, Lạp Lệ Sa như bị ma xui quỷ khiến kéo Phác Thái Anh đang muốn xuống đất, nhìn vào mắt Phác Thái Anh, nhìn vào đôi môi đang hé kia, chậm rãi nghiêng người sát đến.
Bên trong đôi mắt trong trẻ mở to kia hiện lên vẻ khẩn trương, càng lúc càng dựa gần vào, mặt Lạp Lệ Sa dần dần hiện to trước mặt, hơi thở giao lấy nhau, tim Phác Thái Anh gia tốc, gương mặt phút chốc đỏ ửng lên, đôi tay đặt ở vai Lạp Lệ Sa nhưng Kỷ Hoài Thu ngồi ở ghế phụ, Phác Thái Anh kiềm nén không phát ra tiếng, mắt thấy đôi môi kia thật sự muốn hôn lên dưới tình thế cấp bách cô mím môi quay mặt qua.
Khi còn cách chỉ mấy centimet, Lạp Lệ Sa không sát đến nữa, cô không nhìn được đôi mắt Phác Thái Anh nhưng có thể nhìn thấy môi Phác Thái Anh mím lại, đây là hành động từ chối, duy trì tư thế này vài giây, cô rũ mi mắt, chậm rãi ngồi thẳng dậy.
"Chị đi trước."
Phác Thái Anh nhìn Lạp Lệ Sa xuống xe, cô cắn môi không biết nên nói gì, sau đó hai người xuống xe, đóng cốp xe sau lại.
Lạp Lệ Sa xoay người muốn rời đi, ống tay áo bất ngờ bị kéo, cô theo bản năng muốn quay mặt qua liền cảm nhận được mùi hương dễ chịu quanh quẩn chóp mũi, ngay lúc đó con tim bỗng chốc ngừng đập, Phác Thái Anh kéo ống tay áo Lạp Lệ Sa đặt một nụ hôn khẽ lên môi cô.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro