Chương 8: "Em muốn tôi đi cùng em không?
"Trời ạ, suýt chút nữa không nhận ra, đây là tiểu trợ lý năm xưa mà, phải không?"
"Lạp Lệ Sa, em ấy thật là Phác Thái Anh à?"
Lúc trước chưa xuất ngoại, Tạ Uyển Tố rảnh rỗi sẽ chạy tới phòng làm việc của tổng tài LT, vì để cùng Lạp Lệ Sa tăng thêm nhiều tình cảm, để hiểu hơn về động tĩnh của Lạp Lệ Sa, Tạ Uyển Tố cố ý tiếp cận tiểu trợ lý bên cạnh Lạp Lệ Sa, nhiều năm không gặp đứa nhỏ năm đó mặt mày ngây ngô cười lên mang theo vẻ ngượng ngùng, hiện tại vô luận là bề ngoài và khí chất trong nháy mắt so với Lạp Lệ Sa đã trở nên bất phân cao thấp.
Lạp Lệ Sa xinh đẹp không phải chỉ ở ngũ quan mà còn ở mị lực trưởng thành ưu nhã, nhất là khí chất tuyệt trần làm cho người ta tán thưởng và quý mến do năm tháng lắng đọng, đồng thời mang theo vẻ trong trẻo lạnh lùng khiến người khác không dám đến gần, cùng với mùi vị cấm dục.
Mà dáng vóc của Phác Thái Anh vốn hơn người, trước kia mỗi ngày đi theo cạnh Lạp Lệ Sa phong thái bị che mờ, giống như khối ngọc thô chưa mài dũa. Bây giờ đã trải qua đủ thứ chuyện, theo năm tháng lắng đọng lại, tự nhiên nở rộ ánh hào quang rực rỡ thuộc về mình.
Đối với câu hỏi của Tạ Uyển Tố, Lạp Lệ Sa một câu cũng không có trả lời lại, bước vòng qua Tạ Uyển Tố đi ra ngoài. Tạ Uyển Tố hấp tấp vội vàng đuổi theo:
"Lạp Lệ Sa, chị đi đâu?"
Mi tâm nhíu chặt, Lạp Lệ Sa chợt dừng bước, Tạ Uyển Tố vội vàng không kịp phản ứng tình huống xảy ra suýt chút nữa đụng vào Lạp Lệ Sa, khi đứng vững trách vài câu, nhìn Thấy Lạp Lệ Sa nhíu mày, cô bị sự uy nghiêm từ ánh mắt lạnh lùng của Lạp Lệ Sa hù dọa, không dám mở miệng.
"Ở đây là công ty, không phải chỗ của cô làm đẹp." giọng Lạp Lệ Sa lạnh thêm vài phần,"Bây giờ là giờ làm việc, có chuyện gì tan tầm rồi nói, đừng quấy rầy tôi làm việc."
"Nhưng anh chị bảo chị cùng...."
Tạ Uyển Tố lời còn chưa nói hết, Tiêu Tử Ngọc đột nhiên từ bên cạnh ló ra, nhìn thấy sắc mặt Lạp Lệ Sa trầm xuống, vội kéo tay Tạ Uyển Tố giọng gấp gáp ngắt lời:
"Lão bản, ngài đi làm việc trước đi, Tạ tiểu thư để tôi tiếp đãi."
Ném kẻ quấn lấy này cho Tiêu Tử Ngọc đối phó, Lạp Lệ Sa gật đầu, xoay người đi vào phòng làm việc, 'Đùng' một tiếng đóng cửa lại.
Tạ Uyển Tố tức đến nỗi phồng má, lại không dám tiếp tục dính tới. Tiêu Tử Ngọc vừa lừa vừa dụ:
"Bà cô ơi đừng quậy nữa được không? Cô không phải không biết, lão bản ghét nhất là người khác quấy rầy mình làm việc, cô không phải muốn chọc lão bản giận thiệt chứ!?"
Từ khi bắt đầu, Lạp Lệ Sa vẫn không cho mình thái độ tốt gì, nhiệt tình bị hờ hững, Tạ Uyển Tố đã sớm dự liệu, trợn tròn mắt, lôi kéo Tiêu Tử Ngọc điên cuồng phỉ nhổ:
"Lạp Lệ Sa không chỉ là cuồng công việc, không có tình thú, một chút thương hương tiếc ngọc cũng không hiểu, cô nói Lạp Lệ Sa có phải nên độc thân suốt 35 năm không ai cần không?"
Tiêu Tử Ngọc suy nghĩ, cảm thấy lời Tạ Uyển Tố nói cũng rất có đạo lý, nhưng cô nhìn dáng vẻ giơ nanh múa mép của Tạ Uyển Tố nhịn không được cười, Tạ Uyển Tố hình như có ý với lão bản?
Bất quá tính tình Tạ đại tiểu thư tính tình càn quấy, lão bản nhà cô chống đỡ không nổi, tình nguyện độc thân cả đời cũng sẽ không cần Tạ Uyển Tố.
Phòng tổng giám XM.
Lạp Lệ Sa dáng người xinh đẹp nho nhã ngồi ngay ngắn ở sofa, ánh mắt dừng ở trên người Phác Thái Anh đang ở đối diện, ánh mắt ở khuôn mặt Phác Thái Anh bình tĩnh lưu chuyển, tuy Phác Thái Anh biểu hiện rất bình tĩnh nhưng cô vẫn dễ dàng lí giải.
"Chuyện mới vừa rồi em đừng hiểu lầm, Tạ Uyển Tố cùng người nhà tôi quan hệ không tệ, cho nên trong nhà cố ý giao phó tôi chiếu cố nhiều hơn."
"Phác tổng giám sẽ không để tâm chứ?"
"Đương nhiên." Phác Thái Anh cười cười, "Chuyện riêng của Lạp tổng không cần giải thích với tôi."
Cũng không còn quan hệ, cô để ý cái gì. Phác Thái Anh cầm tách trà lên nhấp thử trà xanh trong đó, ngẩng đầu đã thấy Lạp Lệ Sa nhíu mày nhìn sang. Phác Thái Anh ung dung thản nhiên, ánh mắt nhìn về phía Lạp Lệ Sa, lộ ra nụ cười nhàn nhạt. Lạp Lệ Sa cho rằng Phác Thái Anh đã không để ý, cũng không nhắc lại nguyên nhân nữa.
"Em tìm tôi có việc gì?"
"Trước xem cái này đi." Phác Thái Anh giơ phần văn kiện trong tay cho Lạp Lệ Sa, giọng nhẹ nhàng từ tốn: "Tổng giám đốc tập đoàn HJ gọi điện cho tôi, họ chủ động mời trao đổi hợp tác về chất liệu trang phục."
"Chủ động mời, điều này rất tốt." Lạp Lệ Sa thong thả ung dung lật xem văn kiện, mấy ngày nay Phác Thái Anh tìm cô đều là vì chuyện công việc, có thể để cho Phác Thái Anh tìm tới cửa nhất định không đơn giản.
Quả nhiên Phác Thái Anh chuyển trọng tâm câu chuyện:
"Nhưng hắn biết XM và LT hợp tác với nhau, yêu cầu chúng ta tự mình đến thành phố Z trao đổi."
Lạp Lệ Sa từ trong lời nói của Phác Thái Anh bắt được trọng điểm, ngẩng đầu nhìn Phác Thái Anh:
"Chúng ta?"
"Đúng vậy." Phác Thái Anh gật đầu, "Hoàng tổng yêu cầu người phụ trách hạng mục cùng gặp mặt, cũng chính là muốn Lạp tổng cùng đi."
Lạp Lệ Sa nhìn văn kiện không nói, Phác Thái Anh nhẹ nhàng bổ sung một câu:
"Hạng mục là hợp tác giữa 2 tập đoàn, yêu cầu này cũng không quá đáng."
"Ừm, quả thực không quá đáng."
Cái này đối với cô mà nói còn là một cơ hội, nếu có thể xoa dịu vết thương trong lòng Phác Thái Anh vô luận như thế nào cô cũng nguyện ý. Lạp Lệ Sa liếc nhìn thời gian địa điểm đã định trên văn kiện, đóng lại đặt trên bàn, hai ngón tay thon dài thay nhau điểm điểm lên trên văn kiện.
Ánh mắt Phác Thái Anh nhìn thấy động tác theo thói quen mỗi khi suy nghĩ của Lạp Lệ Sa, đặt tách trà xuống, nhẹ giọng hỏi:
"Ngày kia Lạp tổng có thời gian rảnh không?"
"Ngày kia?" Lạp Lệ Sa cố ý tỏ ra vẻ khó xử, nhìn Phác Thái Anh mi tâm nhíu lại, khóe miệng cong lên, thờ ơ hỏi: "Nếu như tôi không có thời gian, em muốn tôi đi cùng không?"
Phác Thái Anh biết Lạp Lệ Sa thân là tổng tài bộn bề nhiều việc, nhưng nghe lời này, nụ cười trên mặt cứng đờ, tâm tình bắt đầu gợn sóng, cô tĩnh táo nói:
"Lạp tổng, đây là công việc, nếu như ngài không có thời gian, chúng ta và Hoàng tổng có thể hẹn lần sau."
Lạp Lệ Sa lạnh nhạt hỏi:
"Bản thảo thiết kế đã ra rồi, chất liệu không vội sao?"
"Có vội hay không, Lạp tổng biết rõ còn hỏi." Phác Thái Anh bình tâm định khí, "Không có thời gian thì bỏ qua đi, về chuyện chất liệu tôi sẽ giải quyết."
"Bên kia yêu cầu gì?"
"Tôi sẽ giải quyết."
Xem như không có Lạp Lệ Sa hỗ trợ, Phác Thái Anh cũng tin tưởng mình có thể xử lý ổn thỏa. Hạng mục A chỉ là 1 trong rất nhiều hạng mục, Lạp Lệ Sa có thể không vội không hoảng, cô là người phụ trách hạng mục không thể không gấp.
Lạp Lệ Sa nhìn vẻ mặt Phác Thái Anh ung dung, khóe môi nổi lên tiếu ý khó mà nhận ra, cô cũng không muốn làm khó Phác Thái Anh, nói vậy chỉ là muốn thăm dò Phác Thái Anh khi gặp phải tình huống phát sinh đột ngột thì phản ứng như thế nào.
Nhìn thấy Phác Thái Anh bình tĩnh như vậy, Lạp Lệ Sa gõ gõ nhẹ lên mặt bàn, cười khẽ, nói:
"Phác tổng giám chuẩn bị đi, ngày kia chúng ta cùng đi thành phố Z."
Phác Thái Anh cau mày:
"Nếu như Lạp tổng thực sự không có thời gian rảnh, không cần..."
"Được rồi." Lạp Lệ Sa lên tiếng ngắt lời Phác Thái Anh, giơ tay lên cầm văn kiện trên bàn, nhìn Phác Thái Anh cười khẽ: "Bận rộn cũng không quan trọng bằng em, huống chi đó cũng là công việc của tôi."
"..."
Vừa rồi tại sao không nói công việc đi?
"Lần này lịch cụ thể ở thành phố Z, Phác tổng giám và thư ký Tiêu sắp xếp, tôi còn nhiều việc bận rộn, sẽ không quấy rầy em." Lạp Lệ Sa nhìn ra Phác Thái Anh nghẹn không nói được, ý cười bên môi càng sâu.
Chờ Lạp Lệ Sa ra khỏi cửa, Phác Thái Anh rút đi nụ cười giả tạo máy móc, cô xoa xoa gò má mỏi nhừ, đứng dậy đi tới ghế làm việc ngồi xuống, cởi nút sơ mi cao nhất ra.
Đại não trống rỗng, im lặng ngồi một hồi, thanh tỉnh nhiều hơn, chỉ cần nghĩ đến gương mặt thờ ơ của Lạp Lệ Sa, nhất là ngày kia cùng Lạp Lệ Sa đi đến thành phố Z bàn chuyện hợp tác, Phác Thái Anh tâm phiền ý loạn.
Điện thoại đặt bên cạnh chợt vang lên, Phác Thái Anh đỡ trán, mở ra nhìn.
Kỷ Hoài Thu: Có rãnh không?
Kỷ Hoài Thu: Bận rộn mấy ngày rồi đó!
Kỷ Hoài Thu: Buổi tối cùng nhau ăn bữa cơm nha!
Lần trước Kỷ Hoài Thu bị Phác Thái Anh cho leo cây, Kỷ Hoài Thu nhắc liền mấy ngày, Phác Thái Anh trở về thành phố S nhậm chức công việc quá bận rộn, cũng chưa thả lỏng tâm tình cho đàng hoàng, vì vậy Phác Thái Anh trả lời:
"Được, 8 giờ tối, chúng ta gặp ở chỗ cũ."
Sắc trời rất nhanh tối, đã 6 giờ, Phác Thái Anh không có tăng ca, ra khỏi phòng làm việc ánh mắt lơ đãng nhìn qua bên cạnh, phát hiện phòng tổng tài bên cạnh đã đóng cửa, cũng không có đèn.
Phác Thái Anh cũng không quan tâm hôm nay Lạp Lệ Sa có tan ca sớm hay không, chuyện của người kia không có quan hệ gì với cô.
Lái xe nửa tiếng trở về nhà, tắm rửa rút đi những mệt mỏi của ngày hôm nay.
Không cần mặc áo sơ mi quần tây công sở, Phác Thái Anh thay một bộ đồ tay dài màu trắng, làm nổi bật vòng eo thon, khắc họa đường cong lả lướt. Quần dài thẳng tắp rũ xuống mắt cá chân, ôm lấy đôi chân thon dài tinh tế.
Cô nhìn vào gương trang điểm đơn giản, đã không còn vẻ đẹp lộng lẫy cũng không thoát tục.
Không cần đi làm tóc cũng không cần buộc lên, Phác Thái Anh lái xe tới chỗ đã hẹn với Kỷ Hoài Thu.
Kỷ Hoài Thu tới trước đã đặt chỗ xong, đứng ở cửa chờ Phác Thái Anh, mắt thấy Phác Thái Anh lái xe tới, vội vàng đi qua.
Phác Thái Anh xuống xe nhìn thấy Kỷ Hoài Thu hưng phấn qua đón mình, cười nói:
"Cậu đến sớm vậy à."
"Vì hẹn với cậu mấy lần rồi, mình cũng chờ mấy trăm năm rồi." Kỷ Hoài Thu khẽ than, tiến tới kéo tay Phác Thái Anh, ánh mắt đánh giá Phác Thái Anh từ trên xuống dưới: "Cậu thật xinh đẹp."
Phác Thái Anh:
"Hôm nay ăn mật à?"
"Xuống địa ngục đi." Kỷ Hoài Thu vừa đi vừa lắc lắc eo không nặng không nhẹ đụng đụng Phác Thái Anh: "Mình thật tâm khen cậu."
Phác Thái Anh quay đầu liếc nhìn ai kia:
"Khen tới nỗi mình nổi hết da gà, mình vẫn nên tập quen với việc cậu không cần mặt mũi làm hại đến mình."
"Cậu có khuynh hướng tự ngược à?"
"Thôi đi, mình là giữ thân trong sạch." Phác Thái Anh cười hỏi, "Hôm nay ăn gì?"
"Đương nhiên là muốn ăn gì thì ăn cái đó, cứ theo thực đơn chọn một lần, mình mời khách!"
Kỷ Hoài Thu hào phóng nói, Phác Thái Anh nghe xong nhịn không được bật cười:
"Vậy sao được, chúng ta đồng cam cộng khổ!"
Kỷ Hoài Thu dẫn Phác Thái Anh hướng về một góc hẻo lánh yên tĩnh, hai người vừa đến, giống như bức tranh mỹ lệ, trong nháy mắt đã hấp dẫn đông đảo ánh mắt trong tiệm, hai người vẫn cười nói xem như không thấy những người kia.
Còn chưa tới chỗ ngồi, Kỷ Hoài Thu phát hiện bước chân Phác Thái Anh đột nhiên cứng đờ, mới vừa muốn hỏi lời đến bên mép, theo ánh mắt Phác Thái Anh nhìn qua, nhất thời nghẹn lại.
Lúc đầu định ngồi ở góc yên tĩnh không ai quấy rầy, ai ngờ ở vị trí kế bên đang ngồi không phải là cáo già thì là ai!
Kỷ Hoài Thu đảo mắt, thay đổi tư thế dắt tay Phác Thái Anh, một tay không để lại dấu vết vòng qua eo Phác Thái Anh, ánh mắt khiêu khích hướng về phía Lạp Lệ Sa, ôm Phác Thái Anh vào người mình đi tới chỗ ngồi.
Lạp Lệ Sa ánh mắt ngừng ở cánh tay Kỷ Hoài Thu đang ôm eo Phác Thái Anh, hơi nhíu mày.
Tạ Uyển Tố ngồi bên cạnh Lạp Lệ Sa nhìn trái nhìn phải cũng không phát hiện ra gì, chỉ thấy Lạp Lệ Sa nhìn gì đó chăm chú như vậy, cô gõ bàn, bất mãn nói:
"Thật không dễ gì để chị nguyện ý theo em ra ngoài ăn cơm, Lạp Lệ Sa, chị không ăn sẽ lạnh đó."
Hai bàn dựa vào khá gần, ngồi xuống nhưng ai cũng không nhìn ai, thanh âm vẫn có thể nghe thấy rõ ràng, Kỷ Hoài Thu nghe thấy giọng điệu Tạ Uyển Tố đang làm nũng với Lạp Lệ Sa, toàn thân cảm thấy buồn nôn không ngừng.
"Không nghĩ tới ánh mắt kém như vậy." Kỷ Hoài Thu lắc đầu, nhìn Phác Thái Anh bình tĩnh như thường lật xem thực đơn, cô nghiêng người tiến về phía trước Phác Thái Anh, mỗi câu mỗi chữ đều nghiêm túc:
"Cách xa cáo già, người khôn giữ mình, cả đời bình yên."
Phác Thái Anh giơ tay ấn lên trán Kỷ Hoài Thu, đẩy tên kia ra xa một chút:
"Được rồi, mình biết, cậu đã nói không dưới 100 lần rồi."
"Anh Anh, cậu xem." Kỷ Hoài Thu cười đùa sát đến Phác Thái Anh: "Dù sao chúng ta cũng đều độc thân nhiều năm, lại là người quen, hay là chúng ta hợp lại sống cùng nhau đi!? Nói cho cậu biết một sự thật, từ hồi đại học mình đã thích cậu."
Lời vừa dứt, kế bên đột nhiên truyền tới tiếng 'Ầm', chưa đến vài giây lại truyền tới tiếng Tạ Uyển Tố lo lắng:
"Lạp Lệ Sa, chị không sao chứ, có bị phỏng hay không?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro