Chỉ là thuận miệng nói, nhưng sủa thật!
Phải biết rằng Lạp Lệ Sa là người phụ nữ cực kỳ cao ngạo không dễ dàng cúi đầu, vì dỗ cô vui vẻ mà không cần mặt mũi, Phác Thái Anh rất muốn cười nhưng trong lòng không hiểu sao cảm giác có chút chua xót khiến cô cười không nổi.
"Chị làm rồi." Lạp Lệ Sa nói: "Sau này em không được chơi xấu." nhiều lần lặp lại khiến cô sợ, cô cúi đầu nói bên tai Phác Thái Anh: "Cũng không được đẩy chị ra."
Hai người từ đầu đến cuối đều ôm nhau, Phác Thái Anh quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lạp Lệ Sa, xoay người chủ động ôm chặt cổ người kia, ôm một hồi, há miệng cắn lỗ tai người ta:
"Ngốc."
Lạp Lệ Sa mới không ngốc, một tay cách áo sơ mi mỏng xoa lưng Phác Thái Anh, cánh tay kia vòng qua sau đầu Phác Thái Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài chưa buộc, cùng Phác Thái Anh thân mật kề tai nói nhỏ:
"Vậy là em không đồng ý cùng chị bắt đầu lại?"
"Không, nhưng em cũng không đồng ý."* Phác Thái Anh phản ứng nhanh: "Xem biểu hiện của chị."
*Kiểu không phải không đồng ý bắt đầu lại, nhưng cũng không có nghĩa là đồng ý.
Lạp Lệ Sa gật đầu:
"Tối qua em có hài lòng với biểu hiện của chị không?"
Những lời này nói xong liền nghiêm túc, hoàn toàn không còn chủ động câu dẫn trêu chọc quyến rũ cô, Phác Thái Anh nghe xong lỗ tai nóng lên, âm thầm cắn răng, thốt ra ba chữ:
"Hồ ly tinh!"
Cô cho rằng tiểu lưu manh của Lạp gia chọc gái đã mặt dày lắm rồi, không ngờ cô cô của tiểu lưu manh mặt càng dày hơn, bởi vì cáo già khi còn trẻ gọi là hồ ly tinh!
Phác Thái Anh kiên quyết không bị mắc lừa chiêu này nhưng mà Lạp Lệ Sa chưa bao giờ dùng chiêu bình thường, Lạp Lệ Sa gật đầu, cong khóe môi.
Nụ cười yêu mị quen thuộc làm cho sắc mặt Phác Thái Anh phút chốc căng thẳng, một giây tiếp theo, cảm giác được bàn tay sau đầu bắt đầu thong thả chuyển động, sự lãnh lẽo từ ngón tay như có như không chạm vào da thịt khiến cho cô run rẩy, đầu ngón tay Lạp Lệ Sa từ giữa lông mày đi xuống, như chuồn chuồn lướt nước mơn trớn khóe môi cô sau đó chuyển tới cổ áo, ngón trỏ bỗng co lại câu cổ áo sơ mi của cô, dùng sức kéo cô đến gần Lạp Lệ Sa.
Trên áo sơ mi của Lạp Lệ Sa còn hai nút chưa cài, lộ ra xương quai xanh tinh xảo cùng chút cảnh xuân xinh đẹp câu người, Phác Thái Anh cứ nhìn Lạp Lệ Sa càng ngày càng đến gần, đôi môi kia cũng càng ngày càng sát tới, cô nhìn thấy Lạp Lệ Sa nhắm mắt muốn hôn tới, cô cũng nhắm mắt lại theo dao động của dục vọng... nào ngờ điện thoại trên giường chợt vang lên, cắt đứt bầu không khí ám muội này, Phác Thái Anh theo bản năng mở mắt.
"Em nghe điện thoại." Phác Thái Anh đẩy vai Lạp Lệ Sa, ánh mắt nhìn điện thoại trên giường cách đó không xa, thấy rõ hiển thị trên màn hình, bị dọa nhảy dựng: "Mẹ em gọi!"
Bàn tay bên eo buông xuống, Lạp Lệ Sa khôi phục vẻ nghiêm túc, buông Phác Thái Anh đứng qua một bên.
Phác Thái Anh quay lưng hít sâu một hơi, bình phục tâm trạng rạo rực, đi tới cầm điện thoại nhấn nghe, đặt bên tai:
"Mẹ, sáng sớm gọi cho con có chuyện gì quan trọng?"
Mẹ Phác nói:
"Cũng là dì con sáng sớm nhất định bảo mẹ nói với con, mấy ngày nữa Phỉ Phỉ qua bên đó tìm bạn trai con bé, dì nhờ con chăm sóc giúp đỡ."
"Được, chút chuyện nhỏ thôi." Phỉ Phỉ là em họ của cô, chăm sóc cũng được.
"Anh bảo, con cảm thấy bạn trai Phỉ Phỉ có đáng tin cậy không?"
"Con thấy cũng được." Phác Thái Anh suy nghĩ một chút: "Con người không tệ, rất đáng tin cậy."
Có thể làm bảo tiêu cho Lạp Lệ Sa, nhân phẩm cùng thân thế nhất định đã được điều tra rõ, Lạp Lệ Sa đối với người bên cạnh luôn yên tâm tin tưởng giao nhiệm vụ, nhất định là người đáng tin, đôi mắt tinh tường của Lạp Lệ Sa sẽ không sai.
"Tốt rồi." Mẹ Phác nở nụ cười: "Mẹ chỉ sợ con bé mới ra xã hội gặp phải người xấu bị gạt tiền gạt sắc."
"Phỉ Phỉ cũng không phải con nít, mẹ và dì cứ yên tâm đi." Phác Thái Anh ngước mắt nhìn về phía Lạp Lệ Sa, lúc này Lạp Lệ Sa còn đứng yên tại chỗ, cô bước vài bước đến trước mặt Lạp Lệ Sa, một tay cầm điện thoại cùng mẹ nói chuyện, một tay kia thuần thục giúp người kia cài hai nút áo cuối cùng, cài áo sơ mi trở nên nghiêm túc, lúc này mới nắm tay kéo người kia ra khỏi phòng ngủ.
Mẹ Phác nghe xong liền đổi đề tài, bà cười ha hả hỏi:
"Anh bảo, gần đây con cùng người kia tiếp xúc thế nào rồi?"
"Dạ cũng bình thường."
Không cần đoán, đây mới là mục đích cuối cùng mẫu thân đại nhân nhà cô gọi điện thoại đến, không chờ mẹ mình trả lời cô liền nói:
"Mẹ, thời gian không còn sớm, con phải ăn sáng đi làm."
"Được được được." trước khi cúp máy, mẹ Phác liền nhắc nhở: "Anh bảo, con đừng quên nhiệm vụ mẹ giao cho con."
"Con cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ."
Hai người đúng lúc đến phòng ăn, Lạp Lệ Sa nhìn thấy Phác Thái Anh kết thúc cuộc trò chuyện, giơ tay ôm chặt eo Phác Thái Anh, hỏi:
"Nhiệm vụ gì?"
"Thăng chức tăng lương." Nhiệm vụ của mẹ, Phác Thái Anh đương nhiên sẽ không nói ra, cô kéo bàn tay kia ra, đè người kia ngồi xuống ghế, "Chị chờ chút, em giúp chị múc cháo."
Cuộc điện thoại của mẹ khiến Phác Thái Anh chợt nổi lên tâm tư khác.
Cô đi vào nhà bếp, mở tủ lấy ra hai bộ chén đũa, vừa múc vừa suy nghĩ, nếu như cuối cùng thật sự ở bên Lạp Lệ Sa, vậy phải nói sao với người nhà?
Phác gia đúng là gia đình ấm áp, Phác Thái Anh từ nhỏ hài lòng với toàn bộ yêu thương của ba mẹ, vợ chồng Phác gia cũng rất tốt, đều tốt nghiệp đại học nhận được giáo dục tốt, không có tư tưởng phong kiến gì.
Nhưng Phác thị cũng là một gia tộc lớn, thế hệ trước tư tưởng khá phong kiến, năm ấy ba Phác chỉ có một đứa con gái còn bị người trong gia tộc cười chê.
Hai vợ chồng chống lại áp lực trưởng bối, sau khi sinh con gái kiến quyết không sinh nữa, cho dù ai nói cho dù ai khuyên cũng không quan tâm, dốc toàn lực lên người con gái, chăm sóc con gái lớn lên.
Phác Thái Anh cũng không chịu thua kém, từ nhỏ đến lớn thành tích đều đứng đầu so với những đứa trẻ cùng tuổi, sau này cũng không còn ai nói, trở thành con nhà người ta từ cửa miệng của trưởng bối dạy dỗ con cái của mình.
Nếu như ngày nào đó ba mẹ biết con gái họ thích con gái... có thể như năm đó dẹp bỏ dư luận của mọi người, kiên định tin tưởng lựa chọn của con gái...
Đổi lại là nhiều năm trước, Phác Thái Anh không quá suy nghĩ về ý nghĩ này, bởi vì tuổi còn nhỏ, không quá lo lắng, yêu chính là yêu, không hề chùn bước nhưng bây giờ có tuổi rồi, bắt đầu suy nghĩ bận tâm nhiều hơn, dù sao trong nhà cũng chỉ có mình cô là con, cha mẹ hoàn toàn trông chờ vào cô, cho nên cô không quá chắc chắn ba mẹ cô có thể chấp nhận con gái mình như vậy hay không.
Vấn đề này sớm hay muộn đều phải giải quyết, nói cách khác sớm hay muộn đều phải thẳng thắn.
"Nghĩ gì đó, sao em thích ở bếp ngây người." Phác Thái Anh lúc này suy nghĩ quá nghiêm túc, ngay cả Lạp Lệ Sa vào bếp cũng không phát hiện, chợt nghe tiếng của Lạp Lệ Sa mới lấy lại tinh thần.
Múc xong hai chén cháo, Phác Thái Anh đóng nắp lại, bưng một chén đưa cho Lạp Lệ Sa:
"Em đang suy nghĩ chuyện quan trọng của đời người."
"Chuyện quan trọng đời người?" Lạp Lệ Sa nhận lấy chén, nhìn Phác Thái Anh: "Gả cho chị?"
"Chị tưởng bở."
Nhìn thấy Phác Thái Anh xoay người, Lạp Lệ Sa nhướng mày: "Em bá đạo vậy, ngay cả nghĩ cũng không cho à?"
"Bởi vì chị nghĩ cũng vô dụng." Phác Thái Anh rửa sạch hai cái muỗng, lau khô nước, đặt một cái vào trong chén Lạp Lệ Sa.
Phác Thái Anh bưng chén lên, góc áo đã bị người bên cạnh kéo, nghe Lạp Lệ Sa mỗi câu mỗi chữ nói:
"Nhưng chị muốn cưới em."
Những lời này không phải lần đầu nghe, trước đây Lạp Lệ Sa cũng đã nói, Phác Thái Anh vẫn bất ngờ, cô xoay người lại đối mặt với Lạp Lệ Sa:
"Chuyện còn chưa đâu ra đâu, đã nghĩ cưới em."
Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh cười:
"Em chủ động, chúng ta có thể rồi."
Nói thì nói vậy, Phác Thái Anh ngẫm lại cũng thấy có đạo lý, vì vậy ném ra một vấn đề phức tạp:
"Xem như chúng ta có thể đi, nhà em nhiều người như vậy chị có thể dẹp được?"
Cả một con đường đều là họ hàng, trong nhà còn bà 7 cô 8, mấy ngày trước Lạp Lệ Sa đã biết, trên mặt không có gì biến hóa, bên môi vẫn hiện lên nụ cười đầy ẩn ý:
"Nên em đang suy nghĩ chuyện quan trọng đời người là nó?"
Sự thật là vậy, Phác Thái Anh ừ cũng không giấu giếm.
"Đừng quên, chị là thương nhân." Lạp Lệ Sa bưng chén bình chân như vại, "Không có gì chị không giải quyết được."
Chuyện này quả thật như vậy, cuộc sống của Lạp Lệ Sa trải qua muôn màu muôn vẻ, người xảo quyệt nổi danh trong giới thương trường vừa lạnh lùng vừa cứng cực khó đối phó, chuyện khiến Lạp Lệ Sa khó giải quyết rất hiếm, Phác Thái Anh vừa nghĩ, quả thật không có gì khiến Lạp Lệ Sa không giải quyết được.
Bỏ đi, thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng, chuyện chưa từng xảy ra càng nghĩ càng phiền.
Huống chi, cô và Lạp Lệ Sa đang ở giai đoạn tiếp xúc tìm hiểu, cũng không phải tái hợp, tùy rằng khó có thể từ chối Lạp Lệ Sa tới gần cũng không có cách nào chống lại lần thứ hai bị hấp dẫn, nhưng cô luôn cảm thấy, qua lâu như vậy, giữa đôi bên biến hóa quá lớn, trong sinh hoạt khiếm khuyết cọ sát, cũng khiếm khuyết cảm giác kiên định cũng như an toàn, cần thời gian tới tìm hiểu thử chấp nhận và thử thách.
Hai người cùng nhau đi ra phòng bếp, Phác Thái Anh điều chỉnh lại tâm trạng hỗn loạn, ngồi vị trí đối diện Lạp Lệ Sa, nhìn thoáng qua đồng hồ, thời gian vừa qua 7 giờ, chỉ còn nửa tiếng.
Câu có câu không trò chuyện, sáng sớm Phác Thái Anh ăn không nhiều, ăn nhanh hơn Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa thấy Phác Thái Anh đứng lên đi về phía phòng ngủ liền nói:
"Em giúp chị cầm áo khoác nha."
Phác Thái Anh trả lời:
"Được, chị ăn xong thì bỏ chén đũa vào bếp."
Vào phòng ngủ, sắp xếp đồ xong, nhét điện thoại vào túi, Phác Thái Anh nhìn vào gương sát đất trang điểm nhẹ rồi buộc tóc lên, đi đến tủ quần áo lấy ra áo khoác dài mặc vào.
Chuẩn bị đi làm, Phác Thái Anh nhìn thấy áo khoác Lạp Lệ Sa đặt trên giường, tiện tay nhặt lên, nào ngờ có vật gì đó trong túi rơi ra, Phác Thái Anh nhìn chằm chằm, một vòng tay quen thuộc, đây là... quà năm đó cô tặng Lạp Lệ Sa.
Phác Thái Anh đưa tay muốn nhặt, lại bị Lạp Lệ Sa đi trước một bước cầm lên, Phác Thái Anh thu tay ngẩng đầu nhìn Lạp Lệ Sa:
"Đồ năm năm trước, quá hạn chị vẫn mang?"
"Em tặng, chị thích." Lạp Lệ Sa giơ tay mang vào cổ tay, giơ lên trước mặt Phác Thái Anh, mặt mày mang theo ý cười: "Đẹp không?"
Vòng tay bằng bạc đường nét vô cùng đơn giản cũng không có hoa văn nhưng đeo trên cổ tay Lạp Lệ Sa, cực kỳ đẹp, Phác Thái Anh không biết nên nói gì, chỉ đánh giá bằng một chữ:
"Lỗi thời."
"..."
Trong miệng Phác Thái Anh muốn lỗi thời, nhưng hai người cùng nhau xuống lầu lên xe, Lạp Lệ Sa phát hiện rất nhiều lần Phác Thái Anh nhìn cổ tay của cô.
Tiểu khu Kim Bích cách tập đoàn LT không xa, lái xe đại khái nửa tiếng đồng hồ, 10 giờ sáng sớm hôm nay Phác Thái Anh phải đến tập đoàn Kỷ thị ký hợp đồng, trùng hợp tiện đường đưa Lạp Lệ Sa tới công ty.
Trên đường, Phác Thái Anh và Lạp Lệ Sa trò chuyện đơn giản về tiến triển hạng mục hợp tác, buổi biểu diễn thời trang tháng 3 cần người mẫu và đội trang điểm vẫn đang được nội bộ tập đoàn Kỷ thị cung cấp, Lạp Lệ Sa không có ý kiến với lần này.
Có phải sau khi hạng mục tháng 4 hoàn thành sơ bộ liền rời khỏi tập đoàn LT, Lạp Lệ Sa nhíu mày.
Chuyện này cũng không có cách nào ngăn cản, ban đầu Phác Thái Anh không chịu phụ trách hạng mục song phương này, nhưng chỉ bởi vì chuyện cá nhân của cô, cô dùng thủ đoạn không quang minh khiến cho Phác Thái Anh từ tập đoàn XM đến bên này làm việc, tuy rằng kỳ hạn chỉ nửa năm nhưng bởi vì công việc phải cùng bạn gái trước sớm chiều ở chung còn phải kiêng dè, có thể tưởng tượng những ngày mới bắt đầu trên mặt Phác Thái Anh duy trì nụ cười nhưng trong lòng hẳn là muốn đánh chết cô.
Lạp Lệ Sa càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười, đầu ngón tay đặt ở chân dần dần nắm lại, nhẹ nhàng gọi:
"Phác tổng giám."
"Hữm?" Phác Thái Anh đang lái xe nghe thấy liền hỏi:
"Sao vậy?"
"Chị xin lỗi."
Phác Thái Anh quay đầu nhìn Lạp Lệ Sa:
"Đang yên lành xin lỗi cái gì?"
"Là chị tự cho là đúng, không quan tâm cảm nhận của em, còn mượn lý do công việc để em ở bên cạnh chị." Lạp Lệ Sa dừng lại, cụp mắt, ánh mắt đặt trên vòng tay bằng bạc trên cổ tay, kéo ống tay xuống che khuất, nhìn về phía Phác Thái Anh: "Không phải em vẫn luôn hi vọng rời khỏi LT sao? Nếu bây giờ em muốn rời đi, chị tôn trọng em."
Lời này nếu như sớm nói Phác Thái Anh có lẽ thật sự rời đi, dù sao khi đó cô cũng không tình nguyện cùng bạn gái trước tiếp xúc.
"Lời xin lỗi của chị, em sẽ nhận, nhưng bây giờ cho dù em muốn rời đi thì hạng mục cũng phải hoàn thành mới rời khỏi LT." Phác Thái Anh mím môi, hiển nhiên cũng hiểu rõ Lạp Lệ Sa đang cân nhắc cảm thụ của mình.
"Em không trách chị sao?"
Trên mặt Phác Thái Anh mỉm cười:
"Lạp lão bản muốn nghe lời thật không?"
"Ừm?"
"Thật ra em rất muốn đánh chị."
"..."
Cô cũng đoán được.
Phác Thái Anh quay mặt qua chỗ khác không nhìn Lạp Lệ Sa:
"Chỉ còn chưa đến hai tháng, lần trước không phải chị hi vọng em đối xử tốt với chị một chút sao?"
"Vậy em có thể đối xử tốt với chị một chút không?" Lạp Lệ Sa hỏi, nhìn thấy Phác Thái Anh không mở miệng, cô nhẹ giọng nói thêm: "Em theo chị về nhà nha, đã rất lâu em không về nhà, chị vẫn luôn chờ em về."
Căn nhà kia, trước đây Phác Thái Anh lựa chọn rời khỏi không nghĩ tới còn có thể trở về, trong nhất thời không biết trả lời Lạp Lệ Sa thế nào, cũng gần đến tòa nhà tập đoàn LT, sợ bị người quen nhìn thấy, Phác Thái Anh xoay tay lái đậu phía bên cạnh, người kia cũng không nói, chờ xe dừng hẳn, Phác Thái Anh trả lời:
"Bây giờ em có nhà của mình."
Lạp Lệ Sa nghe xong ánh mắt nhất thời tối lại, cô tháo dây an toàn ra, nghiêng người về phía Phác Thái Anh:
"Vậy chị ở rể nhà em."
Phác Thái Anh sững sờ:
"Ở rể?"
"Ừ." Lạp Lệ Sa giơ tay câu cổ Phác Thái Anh: "Ở rể."
Phác Thái Anh dở khóc dở cười, mặt mày rạng rỡ, vỗ vỗ lưng người kia:
"7 giờ 50 phút, không đi chị sẽ đến muộn đó."
Tay ở cổ không buông mà câu chặt, nhân lúc còn có chút thời gian, Phác Thái Anh cũng ôm Lạp Lệ Sa, nhanh chóng ở bên tai Lạp Lệ Sa phả ra hơi thở ấm áp:
"Buổi tối tan tầm, chị tới đón em về nhà được không?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro