Chương 90: Người em thơm quá

Một cú xoay người thay đổi vị trí, Lạp Lệ Sa đẩy Phác Thái Anh dán lên cửa, tay trái vẫn chắc chắn ôm chặt eo nhỏ người kia, tay phải giơ lên lướt qua gò má Phác Thái Anh chống lên cửa, cúi đầu, môi mỏng trước mặt ngậm lấy đôi môi của Phác Thái Anh, ngậm lấy.

Lúc mạnh mẽ lúc bá đạo, căn bản không cho người kia có cơ hội phản ứng từ chối, giống như lần đầu hôn môi cũng mạnh mẽ cũng bá đạo, vừa trêu chọc vừa hôn khiến người ta đỏ mặt tim loạn nhịp.

Nhưng nụ hôn này không đúng lúc, cũng không đủ nhiệt tình vui sướng.

Phác Thái Anh không có đẩy Lạp Lệ Sa ra cũng không trả lời, cô cắn chặt hàm răng không cho Lạp Lệ Sa để nụ hôn trở nên sâu hơn, ngăn cản Lạp Lệ Sa thâm nhập vào, vì vậy lưỡi mềm quấy rối ở môi cô, dò xét qua lại hết lần này tới lần khác, dù vậy cũng không mở được cửa miệng kia để chui vào.

Lạp Lệ Sa bị chặn cũng không giận, tay trái đặt ở eo Phác Thái Anh dò vào trong áo khoác, chuẩn xác tìm đến điểm nhạy cảm trên người người bên cạnh, chỉ nhẹ nhàng trêu chọc, trong nháy mắt Phác Thái Anh cảm thấy như bị điện lưu xẹt qua toàn thân, cô muốn mở miệng kêu lên một tiếng lại tạo cơ hội cho Lạp Lệ Sa, hàm răng đóng lại kia không chống lại được sự nhiệt tình của chiếc lưỡi mềm kia, để chiếc lưỡi mềm thuận thế trượt sâu vào đòi lấy.

Nụ hôn này làm cho Phác Thái Anh mềm nhũn không có sức lực, mãi cho đến khi hít thở không thông, Lạp Lệ Sa mới buông cô ra.

"Lạp Lệ Sa." Phác Thái Anh nói năng không rõ, cô thở hổn hển: "Chị quá đáng..."

Lạp Lệ Sa vỗ về lưng Phác Thái Anh, giúp Phác Thái Anh bình tĩnh lại hơi thở, ánh mắt lướt qua đôi môi đỏ hồng hào kia, rồi lướt qua gương mặt đo đỏ, nhỏ giọng nói.

"Giận hay ghen?"

Bị Quý Quỳnh hôn lên mặt điều đó Phác Thái Anh nhất định ghen, nếu không sẽ không nhéo cô, sau đó từ miệng Quý Quỳnh biết được một chuyện lại nhéo tiếp tay cô không buông, hiển nhiên là giận.

Lạp Lệ Sa biết rõ còn hỏi, Phác Thái Anh có chút tức giận quay mặt qua chỗ khác, cô nói "Không có." sau đó trái lương tâm nói thêm: "Không có gì hết."

"Còn nói không, em xem ánh mắt của em muốn phun ra lửa rồi kìa." Lạp Lệ Sa quay mặt Phác Thái Anh lại, hai người mặt đối mặt mắt to nhìn mắt lớn, Phác Thái Anh giơ tay chỉ vào mắt mình: "Nếu như mắt em phun ra lửa, người đầu tiên em tiêu diệt là chị."

Lạp Lệ Sa bật cười, giơ tay che đôi mắt trong trẻo lóe lên ngọn lửa nhỏ kia: "Quan hệ của chị và Quý Quỳnh giống như em và Kỷ Hoài Thu, là bạn nhiều năm, nhưng không liên lạc nhiều." Nghĩ đến lúc mới bắt đầu còn ăn giấm chua của Phác Thái Anh và Kỷ Hoài Thu, cô thả tay xuống nhìn vào mắt Phác Thái Anh: "Chị sẽ giữ khoảng cách, tin tưởng chị, không có lần sau."

Thái độ cùng với giọng nói thành khẩn, Phác Thái Anh cũng không phải người bụng dạ hẹp, tự nhiên sẽ không tính toán, trong lòng để ý không phải điều đó.

Đã nhiều năm qua, hôm nay cô mới biết 10 năm trước Lạp Lệ Sa ở đại học đã gặp qua mình, Phác Thái Anh còn khờ khạo cho rằng cảnh tượng tốt đẹp lần đầu tiên hai người gặp mặt là ở cửa công ty, Lạp Lệ Sa cũng không làm sai, Lạp Lệ Sa có quyền lựa chọn nói hay không nhưng có thể thấy được Lạp Lệ Sa đối với mình không thành khẩn. Chỉ một chuyện nhỏ cũng giấu giếm, người yêu không thành khẩn thẳng thắn với nhau vậy làm sao để tiếp tục?

Thẳng thắn mà nói, đoạn tình cảm trước của cô và Lạp Lệ Sa dẫn đến tổn thương quá sâu, cô chấp nhận cũng lý giải việc khó nói của Lạp Lệ Sa, trong lòng mang theo vài phần oán hận nhưng vẫn luôn cố gắng khắc phục bản thân, cố gắng giải quyết vấn đề mâu thuẫn của hai người.

Phác Thái Anh đẩy Lạp Lệ Sa:

"Sao chị hư hỏng vậy? Quý tiểu thư không nói, chị dự định cả đời không nói cho em, đúng không?"

Lạp Lệ Sa lắc đầu: "Không phải." Cô khẽ cười: "Chị không muốn phá hư hồi ức hoàn mỹ của em đối với chị, sợ em hiểu lầm chị tiếp cận em có mưu tính trước, sau này chúng ta nhanh chóng bên nhau cho nên vẫn chưa nói cho em."

Lời giải thích này quá miễn cưỡng, Phác Thái Anh đau đầu xoa xoa giữa chân mày.

Cô cảm thấy điều tốt đẹp gì sớm muộn cũng sẽ bị Lạp Lệ Sa chọc tức tới không còn rồi, trước đây công việc thuận lợi cũng bỗng dưng ngồi hỏa tiễn vèo một phát bay lên chức trợ lý tổng tài, cũng khó trách người này nhìn trúng một tay mơ mới ra đời như cô, căn bản tất cả đều có dự mưu.

"Vậy ngày đó chị thật sự ở dưới sân khấu?"

Lạp Lệ Sa gật đầu: "Ừ, chị ở đó." Dường như nhớ lại cảnh đó, cô nhướng mày, nhìn Phác Thái Anh cười: "Hơn nữa cũng ở rất gần em."

Đêm đó, cô gái trẻ đánh trống lưu lại cho cô ấn tượng cực kỳ sâu sắc, cho nên mấy năm sau, duyên phận cho phép. Phác Thái Anh sau khi tốt nghiệp tiến vào công ty của cô thực tập, buổi sáng ngày kia, cô tới công ty, trước khi vào tòa cao ốc liếc mắt nhìn thấy Phác Thái Anh.

"..."

Nhưng Phác Thái Anh căn bản không có cách nào tưởng tượng, cô ở trên sân khấu thoải mái biểu diễn tiết mục, Lạp Lệ Sa ở dưới sân khấu xem, cũng là 10 năm trước. Phác Thái Anh vẻ mặt diệu kỳ, khi đó cô mới 18 tuổi, vừa vào đại học còn Lạp Lệ Sa tốt nghiệp nghiên cứu sinh cũng 25 26 tuổi rồi.

Có vẻ nhìn ra được tâm tư của Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa búng lên trán Phác Thái Anh:

"Đừng nghĩ lung tung, khi đó chị không có ý gì với em, chẳng qua cảm thấy cô gái như em rất thú vị."

Rất thú vị? Phác Thái Anh lui về phía sau nửa bước kéo ra khoảng cách giữa 2 người, khoanh tay, ánh mắt quan sát Lạp Lệ Sa từ trên xuống dưới vài lần:

"Sự thật chứng minh, chị là trâu già gặm cỏ non."

Hình ảnh ví dụ này rất sinh động, Lạp Lệ Sa cũng không nghĩ sau này bị Phác Thái Anh hấp dẫn, vì vậy thản nhiên gật đầu:

"Chị chỉ ăn cỏ non là em thôi."

Phác Thái Anh cười như không cười, đứng yên, ngoắc ngoắc tay với người kia:

"Chị qua đây."

Cái nét mặt này thật sự không hề lương thiện, Lạp Lệ Sa chớp mắt cất bước đi về phía trước, chân còn chưa đặt xuống một tay Phác Thái Anh túm lấy cô xoay người đẩy cô dựa lên cửa, Lạp Lệ Sa cho rằng sẽ bị cưỡng hôn bằng nụ hôn nóng bỏng nhiệt tình, cô chủ động giơ tay lên câu cổ Phác Thái Anh, thuận theo hành động của Phác Thái Anh, nào ngờ gò má trái bị Phác Thái Anh dùng lòng bàn tay xoa xoa sau đó há miệng cắn, cắn đúng vị trí bị Quý Quỳnh hôn qua.

Da thịt trên mặt bị hàm răng cắn mấy giây, hàm răng nhanh chóng thả lỏng, thậm chí Lạp Lệ Sa còn chưa lấy lại tinh thần.

Hai cánh môi mềm mại ấm áp vẫn chưa rời khỏi nơi bị cắn, Lạp Lệ Sa cảm giác được đầu lưỡi mềm mại vươn ra nhẹ nhàng liếm liếm.

Sau đó Phác Thái Anh ngẩng đầu nhìn gò má của Lạp Lệ Sa bị cô cắn tạo thành dấu răng nhàn nhạt, chỉ vào ngực Lạp Lệ Sa, từng chữ từng câu nói:

"Trừng phạt chị."

Bị cắn một chút coi như nghiêm phạt, Lạp Lệ Sa sờ mặt:

"Không giận nữa?"

"Giận." Phác Thái Anh ăn ngay nói thật, buông tay thả người kia ra, xoay người đi đến bên cạnh bồn rửa tay, Lạp Lệ Sa thấy thế cũng đi theo, kéo ống tay áo Phác Thái Anh:

"Còn giận à?"

Phác Thái Anh cũng không biết giận cái gì, nhưng giận chính là giận, cô cảm thấy rầu rĩ, ngẩng đầu nhìn về phía chiếc gương phản chiếu hình ảnh hai người, cô kiểm điểm suy xét lại chính mình:

"Em giận chị không nói thật với em, cũng giận em cuối cùng không kiềm chế được nổi giận với chị."

Gặp chuyện lý trí là con số không, tùy hứng không kiềm chế được, đều này không phải là cô hi vọng.

Cô sống 28 năm, thuận buồm xuôi gió thi vào trường đại học lý tưởng, cho đến khi ra xã hội dần dần nhận thức rõ thực tế tàn khốc, đặc biệt sau khi gặp được Lạp Lệ Sa, cuộc đời trải qua tất cả mưa gió lớn nhỏ, vô luận là phương diện cuộc sống tình cảm không như ý hay thất bại trong công việc, cuối cùng đều bị thái độ tích cực lạc quan dẫm nát dưới chân, nhưng vừa gặp Lạp Lệ Sa khiến cô lần lượt mất đi quy tắc của mình.

"Cái này là lỗi của chị, chị đã không cùng em trao đổi để hiểu nhau mà tạo thành hiểu lầm không cần thiết, để cho em khổ sở, chị xin lỗi sau này sẽ không làm vậy nữa."

Lạp Lệ Sa chủ động thừa nhận sai lầm với Phác Thái Anh. Phác Thái Anh nghe xong quay đầu nhìn về phía Lạp Lệ Sa, da thịt của Lạp Lệ Sa rất trắng, chỉ là dấu răng nhàn nhạt cũng phá lệ bắt mắt, Phác Thái Anh nhìn một lúc, trong lòng thở dài, trong mắt lóe lên chút đau lòng không nỡ.

"Chị tới đây."

Hai người chỉ cách nửa bước chân, Lạp Lệ Sa vừa bước tới vừa dùng giọng thương lượng hỏi:

"Có thể đừng cắn mặt không? Em cắn nữa là không còn mặt mũi gặp người, đánh lòng bàn tay hay đâu cũng được."

Nói xong cô đưa tay đến trước mặt Phác Thái Anh, Phác Thái Anh không đánh mà nắm chặt tay Lạp Lệ Sa, dùng ngón tay của bàn tay kia xoa dấu răng trên mặt người kia, nhẹ giọng nói:

"Đau không?"

Lúc đầu Lạp Lệ Sa muốn nói không đau nhưng cô gật đầu: "Đau." ngước mặt về phía Phác Thái Anh: "Em hôn sẽ hết đau."

Ngón trỏ Phác Thái Anh đang đặt trên trán Lạp Lệ Sa, đẩy Lạp Lệ Sa ra:

"Lạp Lệ Sa, chị có biết ngoại trừ làm người ta tức giận có khi chị còn rất ngây thơ."

Thậm chí cô nghi ngờ, Lạp Lệ Sa đã chịu đựng quá mức sinh ra hai nhân cách, một nghiêm túc cao ngạo lạnh lùng xấu xa một như đứa trẻ như quỷ ấu trĩ, tất nhiên cô cũng biết, Lạp Lệ Sa không muốn người khác biết, mặt kia chỉ thể hiện trước mặt cô.

Lạp Lệ Sa nắm lấy ngón trỏ thon dài kia, môi đang mím vẽ nên đường cong, hỏi hai vấn đề:

"Mấy ngày nay em thấy chị thay đổi không? Em thích cách chúng ta ở chung bây giờ không?"

Bất ngờ hỏi tới, Phác Thái Anh sửng sốt, nghiêm túc suy nghĩ cũng không cho ra một đáp án nào cả, cô rút tay khỏi tay Lạp Lệ Sa, tiếp tục giúp người kia xoa dấu răng trên mặt:

"Nói thay đổi liền thay đổi, nhưng chị vẫn là Lạp Lệ Sa mà em biết, nói không thích là giả vờ hù chị, bởi vì thích chị nên em mặc kệ chị thay đổi hay không thay đổi, đều không thể thay đổi được sự thật em thích chị."

Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh nửa ngày, cong khóe môi:

"Em thích chị, chị cũng thích em, vậy quan hệ của chúng ta có thể tiến thêm một bước."

"Được voi đòi tiên." Phác Thái Anh co ngón trỏ búng lên trán Lạp Lệ Sa, đã lên giường nằm còn có thể tiến thêm một bước.

"Bắt đầu từ hẹn hò." Lạp Lệ Sa nói: "Em cảm thấy sao?"

Phác Thái Anh:

"Hẹn hò?"

Lạp Lệ Sa gật đầu:

"Ngày mai là cuối tuần, cùng nhau hẹn hò bồi dưỡng tình cảm."

Hẹn hò có thể bồi dưỡng tình cảm? Phác Thái Anh nhìn nhìn Lạp Lệ Sa, tuy rằng không đành lòng đâm thủng tâm tư thiếu nữ cất giấu trong lòng nhưng vẫn nên nói ra:

"Hai chúng ta đều lớn tuổi, không cần học mấy cô gái trẻ yêu đương hẹn hò gì đó."

Lạp Lệ Sa nhíu mày:

"Em bận rộn công việc, lại không cho chị đến nhà em."

"Muốn tới nhà em đến vậy à?" Phác Thái Anh luôn luôn biết nắm bắt trọng điểm, lại bị Lạp Lệ Sa sửa sai: "Nhà em chính là nhà chị."

"Nếu như ngày mai không đi làm thì nói tiếp." Phác Thái Anh tự động coi nhẹ lời này, cô giơ tay nhìn đồng hồ: "Em cảm thấy bây giờ chúng ta nên ra ngoài, Quý tiểu thư vẫn còn chờ chúng ta."

Lạp Lệ Sa chỉ chỉ má trái của mình:

"Em cắn như vầy làm sao bây giờ?"

"..."

Hai người dựa vào bồn rửa tay, Lạp Lệ Sa gọi điện cho Trương Minh Tề để cậu ta mang túi đến, dấu răng trên mặt cô liếc nhìn có thể thể nhận ra, trước khi ra ngoài phải dùng đồ trang điểm che đi.

Phác Thái Anh ngượng ngùng:

"Nếu không nói chị không cẩn thận đập đầu đi."

"Cục cưng, đây là dấu răng."

"..." Phác Thái Anh đẩy người kia: "Đừng gọi em cục cưng." Từ miệng Lạp Lệ Sa nói ra, chọc người tê dại.

Lạp Lệ Sa xoay người ôm lấy Phác Thái Anh:

"Em cắn rồi, em phải dũng cảm gánh lấy trách nhiệm."

Phác Thái Anh:

"Em từ chối."

"Vậy được rồi, để chị gánh lấy trách nhiệm, chị lấy thân báo đáp."

Phác Thái Anh giơ tay che miệng người kia:

"Xin chị đừng nói nữa, cảm ơn."

Lạp Lệ Sa nhíu mày, bắt lấy tay Phác Thái Anh đặt ở cổ mình, cúi đầu hôn lên gò má Phác Thái Anh, cánh tay khác bên hông cũng đưa lên làm cho hai tay người kia ôm thoải mái hơn.

Chẳng biết vì sao lại trở nên như vậy, có lẽ vì một cái ôm ấm áp đơn thuần, bây giờ cô đòi lấy một cái ôm dễ dàng cỡ nào, trước đây thì gian nan ra sao, đã từng, Lạp Lệ Sa là chỗ dựa của cô là ấm áp của cô, bao dung cô tùy hứng giở tính, ngay cả bây giờ vẫn không nhịn được phát cáu với Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa vẫn là Lạp Lệ Sa...

"Anh bảo." bên tai truyền đến giọng nói nhỏ nhẹ mập mờ: "Trên người em thơm quá."

Quả nhiên Lạp Lệ Sa vẫn là Lạp Lệ Sa, tên không biết xấu hổ lại tới rồi, Phác Thái Anh đẩy vai Lạp Lệ Sa:

"Thơm cái đầu chị, tránh xa em ra."

Đẩy không ra, Lạp Lệ Sa quấn lấy quá chặt, Phác Thái Anh nói:

"Sao Minh Tề vẫn chưa tới? Hay là tự chị chờ đi, em đi ra trước."

"Không được, em ở với chị."

"Chúng ta phải đi ra, 10 phút rồi." Phác Thái Anh nhìn đồng hồ xem xét thời gian, "Để Quý tiểu thư chờ lâu thật bất lịch sự."

Lạp Lệ Sa buông tay vừa ôm chặt Phác Thái Anh: "Cậu ấy sẽ không ngại, không sao cả." Quý Quỳnh là người tinh ý, không chừng La Hoan đã tiết lộ quan hệ của hai người cũng dễ dàng đoán được, rất bình thường.

Phác Thái Anh vỗ bàn tay gây rối bên eo mình:

"Thoạt nhìn quan hệ của hai người rất tốt."

"Em ghen?"

Lời vừa dứt, cửa phòng nhà vệ sinh bị gõ, sau đó truyền tới giọng của Trương Minh Tề, Phác Thái Anh đẩy bàn tay bên eo mình ra, mở cửa nhưng trước khi đi ra, cô tiến đến sát bên tai Lạp Lệ Sa khẽ nói:

"Về nhà xử lý chị."

Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh rời đi, giơ tay sờ lên dấu răng trên gò má của mình.

Về nhà... xử lý?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro