Chương 92: Ngoan, chị xoa thôi

Lực cắn không nặng cũng không nhẹ, cảm nhận khác thường lại ngứa ngáy vui vẻ, sau cùng đều là dấu răng, Lạp Lệ Sa bị cắn chân tay nhũn ra, đau đớn khiến cho thể xác và tinh thần sung sướng, cô ngửa đầu hai tay vô lực vịn vai Phác Thái Anh, đôi mắt long lanh ngân ngấn nước, bên môi tràn ra tiếng thở dốc đứt quãng khe khẽ mê hoặc người:

"Em muốn xử lý chị thế nào..."

"Cắn chị..." một tay Phác Thái Anh mơn trớn da thịt non mềm trơn mịn, nằm sấp xuống, học theo giọng khiêu khích người của Lạp Lệ Sa: "Thoải mái không?"

Đôi con ngươi trong trẻo đảo qua, giơ tay lên nhẹ nhàng đè gáy Phác Thái Anh, cong người lên phả hơi thở nóng rực vào lỗ tai Phác Thái Anh: "Ừm..." Cô thở hổn hển, môi mỏng khẽ mở, giọng khàn khàn: "Chúng ta tiếp tục đi, cục cưng..."

Vai bất ngờ bị cắn nặng, Lạp Lệ Sa rên rỉ, ôm chặt eo Phác Thái Anh:

"Đau... em cắn nhẹ thôi..."

"Còn dám quyến rũ em không?" Phác Thái Anh cắn gặm, nghiêm phạt.

Lạp Lệ Sa ngẩng đầu lên, ánh mắt mị hoặc câu người: "Có gì không dám?" Trong mắt cô nổi lửa, bị cắn hơi thở hổn loạn: "Cục cưng ơi, em cắn chị thật thoải mái..."

Lời này lọt vào tai, thật kích thích khiến người ta nổi lên ngượng ngùng, Phác Thái Anh lúc này thả lỏng miệng, đè vai Lạp Lệ Sa xuống sofa, cô nằm lên ngăn chặn cái miệng nói ra lời kinh người kia.

Chủ động hôn tới, gãi đúng chỗ ngứa, Lạp Lệ Sa chớp mắt, vừa nhiệt tình đáp lại vừa nói:

"Anh bảo, em thật giỏi..."

Ngay cả hôn cũng không chặn nổi cái miệng kia, Phác Thái Anh cắn răng nói:

"Đừng nói chuyện."

"..." Lạp Lệ Sa há miệng, hai chữ 'Hôn chị' còn chưa ra khỏi miệng đã bị chặn lại, Phác Thái Anh hận không thể ăn luôn Lạp Lệ Sa.

"Còn dám xằng bậy không?"

Lạp Lệ Sa "Ưm..." thật sâu, trong nhất thời thỏa mãn không nói nên lời, chỉ có thể phát ra một từ đơn điệu đáp lại.

"Hồ ly tinh..."

Nói xong lại tiếp tục, môi Lạp Lệ Sa mềm mại vừa hôn đã nghiện, giống như mới nếm thử trái cấm căn bản không thể dừng lại được, Phác Thái Anh thầm nghĩ phải xử lý thật tốt cáo già lẳng lơ này, cứ không thành thật, luôn muốn hớp hồn người khác, khiến người ta nhịn không được.

Đổi lại là trước đây, bị khiêu khích, Lạp Lệ Sa đã sớm đem Phác Thái Anh tử hành tại chỗ, đừng nhìn bây giờ dáng vẻ công đầy khí thế của Phác Thái Anh, kỳ thực Phác Thái Anh chỉ là con cừu nhỏ không hề có sức chống cự, có thể lúc này cơ hội chưa đủ chín mùi, Lạp Lệ Sa cũng không nóng lòng, cô cảm thấy nên từng chút phá hủy phòng tuyến trong đáy lòng Phác Thái Anh, đến khi lưỡng tình tương duyệt**, hai người mở rộng cửa lòng sẽ diễn ra tự nhiên.

**Hai bên đều có tình cảm với nhau

Vào lúc này, đôi chân trơn bóng trắng noãn của đôi bên nhẹ nhàng vuốt ve nhẹ nhàng cọ sát đối phương. Phác Thái Anh đang bắt lấy gò má Lạp Lệ Sa hôn sâu, cũng không quên trách:

"Lạp Lệ Sa, sao chị hư hỏng như vậy..."

Hai tay Lạp Lệ Sa vỗ về lưng Phác Thái Anh, không cam lòng tỏ ra yếu kém:

"Em cũng hư hỏng."

"Em hư chỗ nào..." Phác Thái Anh cảm giác mình là người phụ nữ đàng hoàng, mặc dù có chút không biết xấu hổ nhưng đây là sự thật.

"Toàn thân trên dưới đều hư hỏng."

Hôn một trận, Phác Thái Anh nói:

"Đó cũng là bị chị làm cho hư..."

"Vậy cùng nhau hư hỏng..."

"..."

Hư hỏng cũng không xê xích gì nhiều.

Hơi thở đôi bên quấn lấy nhau, không khí hít vào mang theo cảm giác nóng rực liên tục duy trì ở mức cao, hít thở ngày càng khó khăn, Lạp Lệ Sa buông tha đôi môi mềm của Phác Thái Anh, ôm lấy eo Phác Thái Anh ngồi dậy, thay đổi tư thế.

Hai người nhìn trực diện đối phương, Trên người Lạp Lệ Sa đầy dấu răng, đặc biệt bờ vai bị hàm răng kia 'ghé thăm' tối đa, dây đeo áo ngủ khêu gợi cũng bị đè ép mất trật tự, lộ ra cảnh xuân mà chỉ liếc mắt sẽ bị say mê đến thất điên bát đảo, Phác Thái Anh cắn cắn môi.

"Có đau không?"

Đầu ngón tay của Phác Thái Anh xoa xoa đầu vai Lạp Lệ Sa, giống như mang theo điện lưu lướt qua da thịt mềm mại khiến nó run rẩy.

Lạp Lệ Sa lắc đầu: "Không đau." ánh mắt sáng quắc, không chờ Phác Thái Anh thở được mấy ngụm, nghiêng người chủ động hôn tới: "Rất thoải mái."

Quyền chủ động bị Lạp Lệ Sa đoạt đi, đầu lưỡi mềm ẩm ướt linh hoạt trượt vào, cùng cô quấn lấy dây dưa không rõ, chiếc lưỡi mềm xâm chiếm đoạt lấy dưỡng khí, bắt đầu một nụ hôn mới nồng nhiệt.

Dần dần động tình, tay Lạp Lệ Sa đã không tự chủ vói vào trong áo ngủ Phác Thái Anh nhưng bị người ta đè lại:

"Tay chị đang đặt chỗ nào..."

"Ngoan, chị sờ thôi." hai tay vẫn bị đè chặt không nhúc nhích được.

"Không được..."

"Sờ một chút rất thoải mái." Lạp Lệ Sa vừa hôn vừa nhẹ giọng dỗ dành: "Em sẽ thích."

"Không nha..."Phác Thái Anh thừa nhận môi lưỡi người kia muốn làm gì thì làm ở trong khoang miệng của mình, đứt quãng nói: "Chị quá xấu... luôn ăn hiếp lừa gạt em... em không tin chị nữa, lần sau cửa cũng không cho chị vào..."

Rõ ràng từ chối không cho Lạp Lệ Sa vào cửa, cuối cùng vẫn dẫn người ta về, sở dĩ nhẹ dạ là bởi vì Lạp Lệ Sa nói về bản thân quá đáng thương, cái gì mà 'Có em ở đó mới là nhà', còn cầu thu nhận gì đó, giả vờ thật đáng thương.

Lạp Lệ Sa túm lấy chiếc lưỡi thơm tho cắn xuống:

"Không cho chị vào, vậy sau này chị không đi."

"Chị dám..."

"Có gì chị không dám." Lạp Lệ Sa đè gáy Phác Thái Anh để nụ hôn sâu thêm, nửa ngày sau: "Em có tin chị không?"

"...Tin chị mới là lạ."

Tuy rằng không thể tự kiềm chế nhưng cô vẫn đem lời trong lòng hỏi người kia:

"Chúng ta vẫn chưa bên nhau, làm như vầy có phải hơi cặn bã..."

Lạp Lệ Sa tiếp lời:

"Em hôn chị lại không chịu trách nhiệm, thật sự cặn bã."

"..." Phác Thái Anh vồ lấy đầu lưỡi người kia cắn xuống: "Rõ ràng là chị chọc em trước, chị còn nói em cặn bã..."

"..."

Có vẻ rất có đạo lý, mọi người cùng nhau làm người cặn bã. Lời này từ miệng Lạp Lệ Sa nói ra, Phác Thái Anh gần như đã miễn dịch, nhưng vấn đề này phải giải quyết, còn thiếu danh nghĩa chính thức.

Hai người nằm trên sofa rộng rãi, phòng khách vắng vẻ chỉ còn tiếng thở dốc khe khẽ, Lạp Lệ Sa co hai đầu gối lên, tạo thành tư thế nửa quỳ, bưng mặt Phác Thái Anh để nụ hôn thêm sâu, hôn cực kỳ nghiêm túc, Phác Thái Anh dần dần cảm giác hô hấp bị cướp đoạt, cả người bị mê hoặc choáng váng hoa mắt, cô yếu đuối ôm cổ Lạp Lệ Sa, mở mắt ra cũng không thấy rõ gương mặt kia.

Phác Thái Anh đỏ mặt, vỗ lên lưng người kia:

"Không được, em không được..."

Vừa nói tiếp đã bị người kia hôn thở không nổi:

"Lạp Lệ Sa..."

Lạp Lệ Sa lưu luyến buông người kia ra, hôn lên gò má người kia:

"Thế này đã không được, không phải em nói cơ thể em tốt lắm sao?"

Rời khỏi đôi môi kia, Phác Thái Anh thở hổn hển, chưa ổn định. Tham luyến hít vào không khí mới mẻ.

"Cơ thể em tốt..."

Phác Thái Anh phản bác, chưa thở được mấy ngụm lại bị Lạp Lệ Sa nghiêng tới đè lên sofa, Lạp Lệ Sa đẩy những sợi tóc dài tản ra trên gò má Phác Thái Anh, nhẹ giọng nói:

"Chúng ta tiếp tục."

Nói tiếp tục, nhưng cũng chưa tiếp tục hành động, đôi con người sâu thẳm nóng rực giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Phác Thái Anh hiểu rõ ý tứ sau đó, cũng biết Lạp Lệ Sa đang trưng cầu sự đồng ý của cô, chờ hô hấp thông thuận, cô ngửa đầu nhìn Lạp Lệ Sa, giơ tay lên che miệng người kia, má đỏ vừa rút đi lập tức trở lại, cô nhỏ giọng nói:

"Hôm nay mới hết, đêm nay không thể."

Thoạt nhìn đã khôi phục như thường, độc tố trong cơ thể cũng được bài trừ rồi, nhưng để ngăn ngừa vạn nhất, cũng phải lo lắng sức khỏe cơ thể.

Sự nóng bỏng trong mắt Lạp Lệ Sa đã chậm rãi rút đi, cơ thể thả lõng mềm mại nằm trên người Phác Thái Anh, ngẩng đầu hôn hôn Phác Thái Anh, sau đó hai người ôm nhau, giọng Lạp Lệ Sa khàn khàn nói:

"Em thật hư hỏng..."

Cũng không biết ai chủ động trêu chọc, Phác Thái Anh hít sâu một hơi, một tay ôm eo Lạp Lệ Sa, một tay chống người dậy, "Không hư bằng chị." cô vỗ về lưng Lạp Lệ Sa: "Ngày mai chẳng phải hẹn hò sao? Khuya lắm rồi, chúng ta đi ngủ."

Trong lòng Lạp Lệ Sa bất mãn vì chưa đủ, giơ chân nhẵn bóng cọ cọ thắt lưng Phác Thái Anh, trong mắt toát ra vẻ quyến rũ câu người, khiến người ta nhộn nhạo trong lòng.

Phác Thái Anh trợn tròn mắt, hô hấp bị kìm hãm, còn chưa mở miệng nói gì, Lạp Lệ Sa trêu chọc xong liền thu lại, nghiêng người tiến đến bên tai Phác Thái Anh, ngậm lấy vành tai dịu dàng hỏi:

"Tối mai được không?"

Phác Thái Anh đỏ mặt, ánh mắt quét qua vết cắn trên người Lạp Lệ Sa, mặt càng đỏ thêm vài phần, cô cúi đầu há miệng vừa nói vừa cắn thêm vài dấu răng nhàn nhạt trên vai Lạp Lệ Sa, ánh mắt hơi cáu:

"Lão già không đứng đắn..."

"Em không vui?" Lạp Lệ Sa nói: "Em có phản ứng nha."

"Chị không quyến rũ em... em..." có thể không phản ứng à... Phác Thái Anh nhìn thấy trêu đùa trong ánh mắt người kia, cô xấu hổ nói, kéo người kia đứng lên: "Đi đi, hồ ly tinh, ngủ."

Phác Thái Anh vừa đứng vững, một đôi tay bỗng dưng đưa qua ôm lấy cô, hai chân rời khỏi mặt đất treo lơ lửng, làm Phác Thái Anh sợ suýt chút nữa hét lên, cô vô thức ôm chặt cổ Lạp Lệ Sa: "..."

Lạp Lệ Sa ôm Phác Thái Anh lên đi thẳng về phía phòng ngủ chính, tim Phác Thái Anh gia tốc 'thình thịch thình thịch', kéo áo ngủ người kia khẩn trương:

"Em nặng lắm, chị mau buông em xuống."

"Đừng quên, chị từng học tán thủ*." Lạp Lệ Sa nhíu mày, đi vào phòng ngủ sau đó dùng chân cong lên thuận thế đóng cửa lại, cơ thể cô sức miễn dịch kém không có nghĩa cô không sức lực, huống chi cơ thể Phác Thái Anh không nặng lắm, ôm nhẹ bỗng.

* 散打: được biết đến như là Quyền anh Trung Quốc hoặc là Kickboxing Trung Quốc.

"Bao nhiêu năm rồi còn bày đặt tán thủ, chị đem mấy khớp xương già nua ra thị uy anh hùng, đừng để em té ngã." Phác Thái Anh nhịn không được chê cười người kia.

Lạp Lệ Sa gật đầu: "Cũng không biết là ai, trước đây mỗi ngày đều muốn chị ôm công chúa, không ôm thì không vui, có phải em không?" Vừa nói vừa đặt Phác Thái Anh lên giường, đầu vai bị cắn, Phác Thái Anh phản bác:

"Nói bậy, không phải em nha."

Phác Thái Anh nhìn thấy Lạp Lệ Sa leo lên giường, cô kéo chăn được xếp ngay ngắn ở bên cạnh đắp lên, nhích qua mép giường bên kia, đưa tay tắt đèn:

"Chị ngủ nép qua bên kia, chúng ta mỗi người ngủ một bên."

"Được thôi." Lạp Lệ Sa cong môi: "Dù sao em ngủ say rồi sẽ tự mình nhào tới."

"..."

Tốn công vô ích, buổi sáng mỗi lần thức dậy, Phác Thái Anh đều phát hiện mình ở trong lòng người kia, ngủ rồi nói không rõ ai là người chủ động.

Vì vậy, Phác Thái Anh từ bỏ giãy dụa, tùy ý người phía sau nhích tới gần mình, một tay Lạp Lệ Sa lướt qua cổ Phác Thái Anh, tay kia đưa tới ôm lấy eo Phác Thái Anh, từ phía sau ôm Phác Thái Anh vào lòng mình.

Hai người không nói lời nào, yên lặng chỉ có tiếng hít thở liên tục, ôm một hồi. Phác Thái Anh không còn quá buồn ngủ, trong đầu đều là hình ảnh vừa rồi nhiệt tình kịch liệt hôn nhau, cùng Lạp Lệ Sa hôn môi rất thoải mái, ham muốn cũng rất mãnh liệt.

Cô biết Lạp Lệ Sa nhịn thật lâu, 3 năm cấm dục chưa từng tìm người khác, đồng dạng cô cũng vậy, hai người tự nhiên đều có nhu cầu sinh lý.

Nếu không phải là không tiện... Phác Thái Anh sờ gò má, quá nóng.

"Ngày mai hẹn hò, chúng ta đi chỗ nào chơi?" Lạp Lệ Sa mở miệng hỏi Phác Thái Anh, đầu ngón tay lành lạnh lúc lơ đãng chạm vào gò má Phác Thái Anh: "Em đang nghĩ gì, mặt đỏ vậy?"

"..." Phác Thái Anh kéo tay người kia ra: "Không có nghĩ gì." Đổi chủ đề: "Chị cảm thấy muốn đi chơi chỗ nào, em chưa nghĩ ra." Quá đột ngột không có thời gian suy xét vấn đề này.

Yên tĩnh.

Sau đó Lạp Lệ Sa nhỏ giọng hỏi:

"Em theo chị về nhà được không?"

Nhà Lạp Lệ Sa có mấy cái, trong nhất thời Phác Thái Anh không có phản ứng, trả lời:

"Về nhà nào?"

"Ngốc." Lạp Lệ Sa nhích nửa người trên, tìm đến lỗ tai Phác Thái Anh, nói nhỏ từng chữ: "Nhà của chúng ta."

Đó là là căn nhà ở tiểu khu Huy Hoàng kế bên.

"Ừ... để em suy nghĩ."

"Chị muốn ăn món em làm, ngày mai em về nhà làm cho chị ăn được không?" Lạp Lệ Sa lắc lắc người Phác Thái Anh, Phác Thái Anh nhẹ giọng trả lời: "Ở đây em cũng có thể nấu cho chị ăn."

Lạp Lệ Sa:

"Không giống nhau."

"..." Phác Thái Anh nhắm mắt lại: "Có gì không giống?"

"Đó là nhà của chúng ta."

Nhà, nhà của hai người... ký ức thoáng cái quay trở về nhiều năm trước, trong nháy mắt liền hiện lên, lại bị cô đúng lúc ngăn lại, đêm khuya dễ đa sầu đa cảm, tránh né cũng không giải quyết được vấn đề, Phác Thái Anh ở trong lòng thở dài:

"Được rồi, mau đi ngủ."

"Em đồng ý?"

Có thể không đồng ý sao, Phác Thái Anh ừ một tiếng, cảm giác được người phía sau vui mừng, không cần quay đầu lại cũng biết Lạp Lệ Sa mặt mày rạng rỡ nở nụ cười, cô cúi đầu lặp lại hai chữ: 'Về nhà.'

Lời nỉ non này hầu như không thể nghe thấy, Lạp Lệ Sa cũng không nghe thấy, ôm cô sát tới hôn lên khắp nơi, chỉ là tư thế này không quá tiện, cô bèn trở mình, Lạp Lệ Sa vòng qua Phác Thái Anh trực tiếp hôn lên trán Phác Thái Anh, giữa lông mày và gương mặt, từng chút từng chút hôn xuống, giống như chỉ có hôn mới có thể biểu đạt được nỗi vui mừng của cô bây giờ, mất đi rồi có lại được, rất cẩn trọng.

Phác Thái Anh cũng để người kia tùy ý hôn mình, chờ người kia hôn được rồi thì dừng lại. Lúc này mới ngẩng đầu lên hôn một cái lên trán Lạp Lệ Sa.

"Ngốc."

Lạp Lệ Sa lão luyện không hề ngốc, một tay cô vuốt ve mái tóc Phác Thái Anh, trong ánh sáng mập mờ lộ ra hàm răng trắng bóng, cô nhìn đôi mắt hoa đào cong cong kia, ánh mắt dịu dàng:

"Chúng ta về nhà tiếp tục được không?"

"..."

Cái miệng này, miệng quỷ gạt người.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro