Chương 95: Muốn xem không?
Sự thật chứng minh, người cao ngạo lạnh lùng một khi biến thái thì không thể không xem thường, Lạp Lệ Sa chẳng những không biết xấu hổ mà lúc ở chỗ đậu xe còn đưa tay chạm lên chân cô, quyến rũ dụ dỗ:
"Muốn xem không?"
Chiêu này lại tới rồi, Phác Thái Anh giận mà cười vỗ vỗ bàn tay xấu xa của Lạp Lệ Sa, ánh mắt quan sát ngực người kia vài lần, quay đầu qua: "Cũng không phải chưa từng xem qua, có gì đẹp để xem." Cô đưa tay tháo dây an toàn ra: "Đi thôi, cáo già, xuống xe."
Nếu không xuống xe không chừng sẽ bị gương mặt kia chọc đến biến dạng, hai người mỗi lần nói chuyện đàng hoàng chung quy đều bị Lạp Lệ Sa dẫn đến không đứng đắn, thi thoảng trêu chọc một chút quả thật không chịu nổi.
Nếu như đổi lại là thời cổ đại, nhất định sẽ là một đế vương phong lưu say mê hậu cung không chịu yêu quý giang sơn.
Trên thực tế, mãi cho đến siêu thị, trong đầu Phác Thái Anh thi thoảng hiện lên nụ cười cực kỳ mập mờ trên mặt người kia, đặc biệt đôi con ngươi sâu thẳm phóng ra một tia nóng bỏng.
Lúc này hơn 5 giờ chiều, siêu thị náo nhiệt người đến người đi, hai người tay trong tay cùng nhau đi vào thu hút phần lớn ánh nhìn, Phác Thái Anh vừa vào siêu thị đã buông tay Lạp Lệ Sa ra, không cần nhắc nhở, Lạp Lệ Sa chủ động đi đến bên cạnh, đẩy xe đẩy quay lại.
Cũng không cần hỏi ăn gì món gì, khẩu vị Lạp Lệ Sa Phác Thái Anh nắm rõ trong lòng bàn tay, đối với những món người kia thích ăn cô càng nhớ kỹ trong lòng.
Phác Thái Anh đã quá quen thuộc, cô đi đến khu rau củ, hai người luôn luôn phân công hợp tác, cô thì chọn nguyên liệu tươi nhét cho Lạp Lệ Sa đi cân, vì vậy Lạp Lệ Sa lại bị sai khiến, giống như trước đây nhận việc xách đồ, Phác Thái Anh chọn đồ, Lạp Lệ Sa cầm lên đi cân, cô thích cuộc sống tràn đầy cảm xúc này, cầm đồ Phác Thái Anh bỏ vào bôn ba tới lui, làm không biết mệt.
Phác Thái Anh chọn nguyên liệu nấu ăn, cô cho rằng người kia ở bên cạnh, vừa quay đầu lại mất dạng, từ trong đám đông cô liền nhìn thấy dáng người cao gầy thướt tha kia, chờ người kia cân tính giá liền quay lại, Phác Thái Anh khẽ nói:
"Chị không mệt sao, chị cứ để đồ trong xe đẩy chờ chút nữa xong chỉ cần đi cân tính giá một lần."
"Không sao đâu." trong tay Lạp Lệ Sa cầm rau xanh đã được cân và tính tiền xong đặt vào xe đẩy, cả đuôi lông mày không che giấu được vui vẻ: "Đi nhiều hơn một chuyến cũng được."
Phác Thái Anh lắc đầu, nếu đi cân vui vẻ như vậy thì tùy thôi.
Nhưng rất nhiều người, cân một lần lại phải xếp hàng một lần nữa, sau khi tới lui 5 6 chuyến, Lạp Lệ Sa thành thật chờ bên cạnh Phác Thái Anh, Phác Thái Anh phát hiện người kia nhận đồ xong còn đang đứng yên, cô nhìn người kia nói:
"Sao chị không đi cân nữa?"
"Không đi." Lạp Lệ Sa lắc đầu, "Không nghe lời phu nhân chỉ có bất lợi."
Dáng vẻ nói chuyện giống như nói có sách mách có chứng làm cho người ta không có cách nào phản bác, Phác Thái Anh cảm thấy buồn cười cô nhét túi gạo vào trong tay người kia:
"Ai là phu nhân của chị, đừng gọi bậy, em còn chưa kết hôn nha."
Lạp Lệ Sa nhướng mày: "Chị không chỉ mặt gọi tên, em lên tiếng thì tự nhận rồi." cô nói tiếp: "Sao em biết chị nói phu nhân là em?"
"..." Phác Thái Anh nói: "Lạp Lệ Sa, da của chị dạo này có phải rất ngứa?"
Lạp Lệ Sa mím môi không nói nữa, chỉ cong môi cười. Đùa một chút thì vui đùa nữa chọc giận phu nhân nhà cô không cho vào nhà thì thảm, Lạp Lệ Sa nhận lấy toàn bộ đồ bỏ vào xe đẩy, chuẩn bị một lát nữa đi cân một lần.
Chọn xong rau củ đi đến khu thịt, rồi từ khu thịt đi đến khu hoa quả, Lạp Lệ Sa đẩy xe đi theo Phác Thái Anh qua lại mua sắm.
Đi dạo một vòng quá sức, bước chân Phác Thái Anh không ngừng, Lạp Lệ Sa cũng theo sau không ngừng, thi thoảng Phác Thái Anh quay đầu lại hỏi cô có muốn mua chút gì không, trong nhà thiếu gì, còn cẩn thận mua thật nhiều đồ ăn vặt khỏe mạnh để khi rảnh rỗi ăn, Phác Thái Anh nói cho cô tích trữ lương thực, thân là đại lão bản của tập đoàn công việc bộn bề, miễn cho buổi tối đói bụng không ai nấu mì cho cô ăn.
Hai người đi dạo hơn nửa tiếng đồng hồ, gần như dạo một vòng hết siêu thị.
Mắt thấy xe đẩy càng ngày càng đầy, mà người bên cạnh không hề hay biết, Lạp Lệ Sa nhỏ giọng nhắc nhở người kia xe không còn chỗ đặt nữa, lúc này mới ngừng tay đi đến chỗ tính tiền.
Thanh toán xong, tay hai người đầy túi.
Đi ra khỏi siêu thị lên xe, Phác Thái Anh vừa lái xe vừa hỏi:
"Chị có mệt không?"
"Hơi mệt." Lạp Lệ Sa xoa cánh tay mỏi nhừ,"Đã lâu không mua đồ ăn như vậy." Mặc dù mệt đôi chút, nhưng có Phác Thái Anh ở bên, bất kể là làm gì tâm trạng cũng vui vẻ, cũng may xe đậu không quá xa, không thì quá sức.
Phác Thái Anh ngẩng đầu nhìn người kia trong gương mấy lần, ngược lại cũng không nói gì, chỉ là đến giao lộ tiểu khu cô do dự mấy giây, nghĩ tới tối qua đã đồng ý với Lạp Lệ Sa, cuối cùng vẫn vòng tay lấy chạy vào tiểu khu Huy Hoàng.
Tất cả đập vào mắt đều rất quen thuộc.
Đây là lần thứ hai đến nơi đã từng một lòng muốn thoát đi, không ngờ quay qua quay lại, vẫn trở về, cảm xúc của Phác Thái Anh trăm mối ngổn ngang.
Xuống xe, mở cốp sau xách mấy túi đồ đi vào hành lang đến thang máy, Lạp Lệ Sa ấn tầng 20, sau đó như thường ngày đứng ở bên cạnh Phác Thái Anh, vững vàng nắm lấy tay Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa ngẩng đầu nhìn thẳng vào gương chiếu hậu, nhìn gương mặt dịu dàng hiện ra trong gương, so với ba năm trước đây, cô gái trẻ của cô rút đi sự ngây ngô của tuổi trẻ, một cái nhăn mày một nụ cười đều theo sự từng trải, qua năm tháng lắng đọng trưởng thành.
Thang máy nhanh chóng mở ra hai bên, Phác Thái Anh buông tay Lạp Lệ Sa, cúi người cầm túi lên, cùng nhau ra khỏi thang máy đi tới cửa nhà.
"Mật khẩu không có đổi, vẫn là mật khẩu trước đây em đặt." Lạp Lệ Sa đặt túi xuống, trước khi đưa tay nhập số cô nói với Phác Thái Anh.
Phác Thái Anh khẽ ừ, cô biết không đổi, lần trước khi tới đây cô cho rằng đã đổi, thử một lần lại thành công, mật khẩu vẫn là ngày đầu tiên họ gặp nhau, khắc sâu vào trí nhớ, đây là hành động theo thói quen trong tiềm thức của cô.
Lúc đầy cửa ra đi vào, một mùi hương quen thuộc phả vào mặt, Phác Thái Anh giật mình, ngọn đèn trước mắt bất ngờ sáng lên.
Đôi con ngươi chuyển động, ánh mắt lướt qua mọi ngóc ngách có thể nhìn thấy được, lúc hoàn hồn mới phát hiện đã bị Lạp Lệ Sa ôm.
Có thể cảm giác được đôi tay kia ôm rất chặt.
Phác Thái Anh giơ tay lên câu cổ Lạp Lệ Sa, nhẹ giọng hỏi:
"Chị sao vậy?"
"Chỉ muốn ôm em." âm thanh từ sâu bên trong cổ họng kèm theo run rẩy khàn khàn: "Em vẫn còn ở đây, thật tốt."
Phác Thái Anh vỗ vỗ lưng Lạp Lệ Sa, hai tay bưng mặt người kia nâng lên, trán chạm trán, viền mắt nổi lên chua xót, nửa ngày, Phác Thái Anh mới mở miệng, nhẹ giọng nhẹ lởi:
"Em đã trở về."
"Ừm..." cô biết cô ấy đã trở về, giờ phút này đang ở nhà của họ, đuôi mắt Lạp Lệ Sa dần đỏ lên càng ngày càng rõ ràng, cô ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt Phác Thái Anh, giọng khàn khàn hỏi: "Còn đi không?"
Trong lòng Lạp Lệ Sa vẫn còn sợ hãi với hành động bất chấp tất cả rời đi của Phác Thái Anh, Phác Thái Anh dùng ngón tay vuốt ve mặt Lạp Lệ Sa:
"Không đi."
"Thật sao?"
Phác Thái Anh:
"Không gạt chị."
Những lời này hàm chứa sự vỗ về lớn lao, cũng vuốt ve nhịp đập con tim Lạp Lệ Sa, cô nhỏ giọng thì thầm:
"Tựa như nằm mơ, chị sợ chị mơ thấy em đã trở về, ngày hôm sau thức dậy mới phát hiện là tự mình cô đơn nằm trên giường mơ tưởng."
Phác Thái Anh cũng đã từng mơ vô số lần, mơ thấy mình trở về, sau khi tỉnh dậy mới bừng tỉnh nhìn rõ hiện thực... nhắc tới trước kia qua lại, tâm trạng không khỏi trở nên trầm trọng, Phác Thái Anh không muốn bị đau khổ đã từng ràng buộc, lại không tiếp tục chủ đề này, đôi bên ôm nhau một hồi, cô đặt một nụ hôn lên trán Lạp Lệ Sa:
"Không nói chuyện không vui, em đi chuẩn bị cơm nước, có món chị thích ăn nhất."
Thật không dễ dàng trở về nhà, Lạp Lệ Sa ôm cô không buông tay, vùi mặt vào cổ cô, một lúc sau mới mở miệng:
"Chị muốn ăn cá xào cải chua, muốn ăn cà tím kho, còn muốn ăn canh sườn."
"Được." Phác Thái Anh lắng nghe, trả lời: "Chị muốn ăn cái gì đều được."
Ôm một hồi, lúc này Lạp Lệ Sa mới lưu luyến buông tay ra, Phác Thái Anh cầm mấy túi vào bếp, người kia cũng theo vào. Lạp Lệ Sa vén tay áo, nóng lòng muốn ra tay:
"Chị giúp em."
"Được." Phác Thái Anh quay đầu lại nhìn người kia: "Chị giúp em nhặt rau xanh đi."
Hai người cùng nhau chuẩn bị nhanh hơn, nếu không nhiều món như vậy phải bận rộn mấy tiếng đồng hồ.
Phác Thái Anh rất quen thuộc nhà bếp này, đối với sắp xếp của đồ làm bếp cũng nắm rõ trong lòng bàn tay, nên sẽ không va cái này đụng cái kia, làm việc cũng thuận lợi hơn.
Trên đường đi siêu thị, Phác Thái Anh nghe Lạp Lệ Sa nói chúc mừng gì đó, vì vậy mua một đống nguyên liệu nấu ăn đều là món bình thường Lạp Lệ Sa thích.
Tính cách Lạp Lệ Sa khi tức giận hoặc là khổ sở rất dễ dỗ dành, không cần làm gì nhiều, chỉ cần làm một bàn ăn cho Lạp Lệ Sa, chờ người đó ăn no, tất cả không vui đều vứt ra sau đầu, nuôi thì cũng dễ nuôi, chỉ là quá kén ăn, đầu bếp riêng nổi danh 10 mấy năm nhưng chỉ thích ăn cơm nước do cô đích thân làm, mặc cho trước đây hay bây giờ.
Hai người vừa làm vừa trò chuyện, bởi vì khi tan tầm rồi không bàn công việc, Phác Thái Anh khéo hiểu lòng người cô chỉ lượm lặt chút chuyện thông thường.
Tốn một tiếng đồng hồ mới đem các loại nguyên liệu cho vào nồi, tất cả chuẩn bị thỏa đáng, Lạp Lệ Sa mới bắt đầu mở tủ chén đem chén đũa ra, ở bên cạnh truyền tới giọng trêu chọc:
"Chị đừng đập nát chén của em đó."
"Không có nha." Lạp Lệ Sa nhướng mày: "Bể một đền 10."
Phác Thái Anh rửa tay:
"Chị không nói chút nữa em quên mất tiêu, lần trước chị làm bể 4 cái của em, khi nào đền em 40 cái?"
"Như vầy được không, chị tự mình đem bản thân đền cho em, em nhận đi nha."
"Vậy em bỏ."
"Thật sự không cần?"
Phác Thái Anh không nói, thật sự lo lắng vị 'sát thủ nhà bếp' này, đề phòng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cô đi tới nhận lấy chén đũa trong tay Lạp Lệ Sa, rửa xong trả lại cho người kia đem ra bàn ăn.
Tránh cho người kia thật sự làm bể.
Phác Thái Anh thuần thục cắt đồ ăn, mà Lạp Lệ Sa từ nhà bếp trở lại đi đến sau lưng Phác Thái Anh, đôi tay đưa ra luồng qua ôm lấy eo Phác Thái Anh, cơ thể hai người dán chặt vào nhau, gò má Phác Thái Anh bị người phía sau không ngừng phả hơi ấm vào nên đỏ lên, cô để cho Lạp Lệ Sa đi tắm trước, Lạp Lệ Sa không đi, đặt cằm lên đầu vai cô, nói cái gì mà muốn xem cô xào rau.
Không vướng bận đến mình, Phác Thái Anh cũng mặc kệ người kia, tự nhiên bận rộn làm đồ ăn của mình, thi thoảng trả lời Lạp Lệ Sa mấy câu.
Một đống nguyên liệu nấu ăn, nhưng hai người ăn không hết nhiều món như vậy nên chỉ chuẩn bị bốn món một canh, đủ cho hai người ăn một ngày rồi, Phác Thái Anh trước khi cho rau vào nồi xào cô đã kéo Lạp Lệ Sa qua một bên, không được sát đến chỗ cô, miễn cho dầu sôi bắn trúng tay.
Lạp Lệ Sa không thích vị khói dầu của nhà bếp, nhưng cũng không có đi ra ngoài, cô dựa bên bệ bên cạnh lẳng lặng nhìn Phác Thái Anh, trong mắt không giấu được tình cảm nồng nàn, bên môi hàm chứa ý cười lưu luyến.
"Ngày mai em tới công ty không?"
Phác Thái Anh quay đầu nhìn Lạp Lệ Sa, đem rau đã xào xong cho vào dĩa:
"Sáng mai không đến, ngày mai thứ 2 phải mở họp."
"Buổi chiều thì sao?"
Phác Thái Anh suy nghĩ:
"Tới."
"Vậy chị chờ em."
"Em đi thì cũng bận rộn công việc, không phải đi chơi." Phác Thái Anh lau tay, đem dĩa đồ ăn đưa cho người kia.
Lạp Lệ Sa nhận lấy, bưng ra đặt lên bàn cơm sau đó xoay người:
"Lấy tư cách bên đầu tư, chị long trọng mời em gia nhập tập đoàn LT đảm nhận cố vấn cao cấp bộ phận tài vụ, Phác tiểu thư có hứng thú không?"
Tay Phác Thái Anh ngừng lại, đổ nước đóng nắp nồi lại, lúc này mới cười như không cười nhìn Lạp Lệ Sa:
"Chị không sợ bị người ta phát hiện, mắng chị lấy quyền mưu lợi riêng?"
Lạp Lệ Sa lắc đầu: "Người khác nói gì chị không quan tâm, nhưng tập đoàn LT tụi chị hoan nghênh người có năng lực gia nhập, đây không phải lấy quyền mưu lợi riêng." Cô nhướng nhướng mày: "Đay là lôi kéo nhân tài, đặc biệt Phác tiểu thư ưu tú kiệt xuất đến vậy."
Phác Thái Anh cũng không thay đổi:
"Chị xác định chị không có tâm tư khác?"
"Có." Bị phát hiện, Lạp Lệ Sa cũng không định che giấu, cô gật đầu thừa nhận: "Chị muốn cùng em đi làm cùng nhau tan tầm."
Quả nhiên, nói nhiều như vậy rốt cuộc cũng giấu đầu lòi đuôi, Phác Thái Anh vừa xào rau vừa từ chối:
"Em có công việc của bản thân, bình thường công việc cũng bận rộn, không có thời gian và tinh lực kiêm chức cố vấn tài vụ tập đoàn LT của mọi người."
Đương nhiên nhiều hơn là tránh hiềm nghi.
Nếu đổi lại là các công ty khác, cô còn có thể suy tính một chút.
Lạp Lệ Sa vẫn không buông ta, cố gắng thuyết phục cô:
"LT và XM không tồn tại quan hệ cạnh tranh, em chỉ làm kiêm chức cố vấn tài chính, bình thường không có chuyện quan trọng không cần tự mình tới công ty."
"Nếu như em đồng ý gia nhập, LT sẽ vì em đưa ra mức lương hậu đãi, em có điều kiện gì cũng có thể nói ra."
"Phác tiểu thư em không suy tính một chút sao?"
"..." Phác Thái Anh nghe xong, nhắm mắt lại tán dương: "Lạp Lệ Sa, chị không đi làm headhunter* thật đáng tiếc." đem dĩa đưa cho Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh co ngón trỏ búng lên trán người kia: "Ở nhà không bàn công việc, chị vừa phạm quy."
"..."
*Headhunting và headhunter - "Headhunter" là cụm từ chỉ những người làm trong nhóm ngành Nhân Sự (HR – Human Resource) chuyên đi săn chất xám, nhân tài theo các đơn đặt hàng từ các công ty khách hàng hoặc cho chính công ty mình. Xuất hiện không quá lâu nhưng cụm từ headhunter ngày càng quen thuộc, con người - lao động trở thành nguồn vốn hữu hình trong mọi hoạt động, không mơ hồ chung chung như trước, đặc biệt là nhu cầu tìm "đúng người đúng việc" ngày càng trở nên bức thiết. Giải quyết nhu cầu về con người đó là phần việc của các Headhunter.
Sau đó tốn hơn 1 tiếng, 4 món đều nấu xong, Phác Thái Anh rửa tay, nấu canh, nhìn thấy Lạp Lệ Sa bưng toàn bộ ra ngoài, cô từ phòng bếp đi đến phòng tắm rửa mặt.
Chờ cô quay lại bếp, Lạp Lệ Sa đã giúp cô múc xong cơm và canh, Phác Thái Anh ngồi xuống, nhìn thấy Lạp Lệ Sa động đũa, hỏi:
"Ăn ngon không?"
"Không tệ, sắc hương đủ vị, tài nghệ nấu nướng của em lại tăng thêm." Lạp Lệ Sa gấp đồ ăn vào chén cho Phác Thái Anh: "Em tự mình nếm thử."
"Vậy chị ăn nhiều chút."
"Được." Lạp Lệ Sa cong môi: "Em cũng vất vả rồi."
Buổi tối Lạp Lệ Sa ăn uống không nhiều, thường thì ăn gần nửa chén là no, nhưng Phác Thái Anh tự mình xuống bếp lại là món ngon mình thích, quan trọng hơn đây là bữa cơm đầu tiên ở nhà của hai người, mặc dù ăn chậm nhai kỹ, cũng nhịn không được muốn ăn nhiều thêm.
Bữa cơm tối này cũng ăn no rồi, Phác Thái Anh uống xong canh, mở điện thoại xem thời gian, đã hơn 8 giờ tối.
Phác Thái Anh ngẩng đầu thấy Lạp Lệ Sa buông chén đũa:
"Ăn no chưa?"
Lạp Lệ Sa gật đầu: "No rồi." Cô sờ bụng: "Hơi căng."
"Vậy đứng lên đi, tiêu hóa nhanh." Phác Thái Anh đứng lên thu dọn chén đũa, Lạp Lệ Sa lau miệng xong cũng giúp đỡ thu dọn: "Để em rửa."
Xung phong nhận việc bị Phác Thái Anh từ chối, lại rửa không chừng không còn cái chén nào, cô thu dọn chén đũa rồi vào bếp, trước khi đi cô giao nhiệm vụ cho Lạp Lệ Sa đem đồ ăn thừa bỏ vào tủ lạnh và lau bàn.
Phác Thái Anh đang rửa chén, nghe thấy tiếng bước chân phía sau truyền đến cũng không quay đầu chỉ hỏi:
"Sao còn chưa đi tắm?"
"Chị xem em rửa xong chưa." Lạp Lệ Sa đi đến bên cạnh Phác Thái Anh, một tay chống leo eo mềm của mình tay kia chống lên bệ, ánh mắt thi thoảng đảo qua đôi môi hé mở kia.
"Xong ngay thôi." Phác Thái Anh vẫy bọt nước, đóng van nước, thuận tay đưa chén đũa cho người kia: "Chị giúp em bỏ vào."
Lạp Lệ Sa mở tủ chén, đem chén đũa đặt ngay ngắn vào trong rồi đóng cửa lại, quay đầu nhìn thấy Phác Thái Anh vừa rửa chén hai tay vẫn còn ướt nước, cô cầm khăn lau bên cạnh, nắm tay Phác Thái Anh cẩn thận lau khô, Phác Thái Anh cũng tùy ý người kia, nghiêng người đóng van nước, Lạp Lệ Sa lau xong, kéo ống tay áo Phác Thái Anh:
"Tay kia."
Ánh mắt Phác Thái Anh nhìn một vòng xung quanh, nhìn thấy nhà bếp sạch sẽ sắp xếp ổn thỏa, lúc này mới đưa tay phải cho người kia, tầm mắt rơi vào bụng Lạp Lệ Sa, nhẹ giọng hỏi:
"Chị no chưa?"
"No." Lạp Lệ Sa kéo tay Phác Thái Anh đặt lên bụng mình: "Em xoa thử đi."
Phác Thái Anh thử xoa xoa, quả thật cảm thấy hơi nhô lên, "Hay là chị đứng chút đi, chờ bớt no rồi đi tắm."
"Không cần, chị có biện pháp giúp tiêu hóa thức ăn." Lạp Lệ Sa giơ tay lên ôm lấy gáy Phác Thái Anh, nghiêng người đến nhẹ nhàng cắn lên vành tai Phác Thái Anh, giọng mị hoặc câu người: "Em muốn biết không?"
Một ngụm khí nóng bất chợt thổi đến, cả người Phác Thái Anh mềm nhũn, trong nháy mắt mặt đỏ tới mang tai, hai tay để ở hõm vai Lạp Lệ Sa chưa từng đẩy người kia ra, hai chân phút chốc rời xa mặt đất, dọa Phác Thái Anh vô thức ôm chặt người kia:
"Lạp Lệ Sa..."
"Hữm?" Lạp Lệ Sa ôm ngang Phác Thái Anh bước từng bước đi vào phòng ngủ, không nghe thấy người trong lòng nói gì nhưng cảm nhận được vai trái lại bị cắn.
Chưa tới mấy giây, cổ cũng truyền đến cảm giác bị cắn rất nặng...
Vừa vào phòng ngủ, Lạp Lệ Sa dùng chân móc cửa, đèn cảm quang tự động bật.
Mặt Phác Thái Anh đỏ cực kỳ, tuy rằng thân mật không chỉ một lần, nhưng đã rất lâu không có trực tiếp thành khẩn chạm nhau, quả thật so với lần đầu tiên càng khiến cho người ta khẩn trương hơn, cắn tới cắn lui không còn chỗ cắn, cô há miệng cắn lỗ tai Lạp Lệ Sa:
"Sao chị hư vậy..."
Lạp Lệ Sa trực tiếp đi tới bên giường cúi người ôm Phác Thái Anh đặt lên giường mềm mại, Phác Thái Anh còn chưa kịp xoay người về phía bên cạnh, đã bị hai tay Lạp Lệ Sa tách ra chóng hai bên trán Phác Thái Anh, đem Phác Thái Anh giam cầm ở bên trong, Lạp Lệ Sa cười khẽ:
"Cái kiểu cởi sạch này nè, muốn xem không?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro