Chương 1 - Dành chút thời gian đến thu dọn đồ đạc đi

Lại một đêm Park Chaeyoung không ngủ ngon giấc, cả một đêm lăn qua lộn lại mãi đến bốn, năm giờ sáng mới mơ màng ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ hỗn loạn ấy, hình như nàng nhìn thấy khuôn mặt mẹ khẽ mỉm cười với mình. Nàng đang muốn gọi mẹ nhưng còn chưa mở miệng thì đã giật mình trong mơ, nàng lập tức mở ra mắt tỉnh lại, hai mắt đau nhức, sau vài giây thẫn thờ thì nàng cầm điện thoại lên, đã là chín giờ hơn rồi.

Trên chiếc giường rộng một mét tám trong phòng phủ mà chỉ ngủ một người, thì có vẻ quá trống trải.

Chaeyoung suy nghĩ, lần cuối Suzy ngủ cạnh mình là khi nào nhỉ?

Nghĩ không ra, nghĩ thêm cũng vô ích.

Nàng vô thức thở dài, bước đến kéo rèm cửa ra, mây đen dày đặc, hôm nay là một ngày mưa dầm.

Nàng cầm điện thoại, tìm ra Kakao người nọ: [Dành chút thời gian đến thu dọn đồ đạc của cô đi.]

Nhắn xong thì vào nhà vệ sinh rửa mặt, gương mặt trong gương tái nhợt khi bị nước lạnh làm ướt, trước mắt hai màu xanh đen, hai bên cánh mũi cũng sâu hơn.

Nàng cười khổ một tiếng, rốt cuộc thì cũng đã qua 30, thức một đêm không ngủ khiến tình trạng da xấu đi, hai bên huyệt thái dương cũng đau nhức.

Nàng mở tủ quần áo ra rồi ngơ ngác một lúc lâu. Phòng để quần áo không đến mười mét vuông này trông nhỏ gọn tinh tế, ba mặt đều là tủ quần áo, thông với phòng ngủ chính, là Chaeyoung cố ý thiết kế cho nàng và Suzy.

Suzy yêu cái đẹp, phòng để quần áo hơn phân nửa đều là quần áo của cô ta. Cô ta yêu thích màu sắc tươi sáng, thích sự pha trộn của các chất liệu khác nhau, cũng thích sưu tầm các loại quần jean mẫu mã đa dạng.

Mà quần áo Chaeyoung mặc đa số là đơn sắc, vì liên quan đến công việc nên cũng không thể mặc quần jean, màu nàng mặc nhiều nhất là màu trắng.

Suzy đã từng cười nhạo nàng ăn mặc quá đơn điệu!

Chaeyoung kịp thời cắt đứt ký ức, khi thay quần áo xong bước ra ngoài thì nghe thấy điện thoại đặt trên bàn rung lên.

Nàng đứng tại chỗ hai giây rồi mới bước đến đó cầm điện thoại lên, những ngón tay chậm rãi di chuyển che khuất màn hình điện thoại.

Jane: [Chị, em đang ở công trường, vốn bên chủ đã nói hôm nay sẽ đến đây, nhưng vừa mới nhắn tin cho em bảo là không vừa ý rồi.]

Jane: [Chị này, tối hôm qua chủ nhà nhắn tin nói với em là muốn khảm đá vào tường phòng khách, bảo em tính toán kích cỡ cho cô ta để cô ta đi đặt làm, Em đã tính xong cho cô ta rồi, cũng cho cô ta xem ảnh rồi nhưng cô ta lại không yên tâm, cứ đòi em phải đến tận nơi chỉ trỏ cho cô ta xem?]

Jane: [Nhưng em ở chỗ này nói chuyện với người giám sát do cô ta mời đến đã nửa ngày rồi mà cô ta còn chưa thấy đâu, sau đó lại gọi điện thoại cho em nói muốn chị cũng đến...]

Là một trong những đối tác, Lee Hyeri: [Lão Park, hôm nay em đến công ty không? Có lẽ chị sẽ đến trễ một chút, tối qua ranh con trong bụng đá chị suốt một đêm, chị cảm thấy như chưa ngủ!]

Một đối tác khác nữa là Kang Deasung: [Chaeng ơi Chaeng à, hai ngày nữa anh mới về được, bụng lão Lee lớn, em để ý công ty giúp anh nhé.]

Ba người hợp tác mở một phòng làm việc "Tam nhân hành", mỗi người có một trợ lý thiết kế riêng, Jane Kim là trợ lý của nàng.

Bạn xem, cho dù cuộc có như thế nào, thì mặt trời vẫn mọc, người vẫn phải sống và cũng phải làm việc.

Chaeyoung ăn bữa sáng đơn giản, xách túi ra ngoài, đi thang máy xuống tầng hầm lấy xe.

Hôm sinh nhật 30 tuổi, nàng đã nghiến răng đổi một chiếc xe mới, Mercedes-Benz E300L màu trắng.

Thật ra nàng không muốn đổi lắm, nhưng Kang Daesung, người có cổ phần nhiều nhất trong "Tam nhân hành" cười hì hì nói với nàng: "Chaeyoung này, chiếc Toyota kia em lái nhiều năm rồi, nên đổi một chiếc khác thôi."

Nàng cười: "Xe còn tốt mà."

Kang Daesung nói: "Bây giờ em cũng coi như là một trong những người chủ rồi, đổi một chiếc đi, nếu anh eo hẹp tài chính thì..."

Lee Hyeri vuốt cái bụng bầu, ăn mơ chua, nói xen vào: "Lão Kang nói đúng, em lái chiếc Toyota cũ kỹ đó thì khách hàng của em còn nghĩ là em không nhận được đơn có giá trị đó!"

Lão Kang lái một chiếc BMW M4 màu tím phiên bản giới hạn, xe của Lee Hyeri là Audi A6 màu trắng.

Cùng là phía đối tác, bản thân cũng không thể qua kéo chân được, Park Chaeyoung hiểu rõ điều này.

Lee Hyeri lén lút hỏi nàng: "Em có khó khăn không? Nếu có vấn đề thì..."

"Không không không" Chaeyoung mỉm cười từ chối. "Em vẫn có thể trả trước cho xe mà."

"Chị chọn cho em mấy mẫu, em nhìn thử..." Tác phong làm việc của Lee Hyeri luôn dứt khoát mạnh mẽ, lập tức mở điện thoại thảo luận cùng nàng.

Chaeyoung nghe nghe, không khỏi phân tâm. Nàng lớn lên trong gia đình đơn thân từ nhỏ, mẹ nàng một mình nuôi nàng ăn học cũng không dễ dàng, sau lưng nàng cũng không có tài nguyên to lớn để chống lưng, tất cả đều dựa vào bản thân để có vị trí hiện tại. Cho dù bây giờ nàng đã có năng lực, nhưng lúc cần sử dụng một số tiền lớn vẫn rất cẩn thận.

Một mình nàng không lo ăn không no, hai năm trước đã mua nhà, nguồn khách hàng cũng khá, đúng là không cần cứ tiết kiệm.

Mua xe mới cũng xem như là một khoản đầu tư tốt cho vẻ ngoài.

Khi nàng thấy chiếc xe đó thì đúng là rất thích, thế là hỏi ý kiến Suzy.

Suzy nói là nàng thích là được, không nói thêm nhiều dù chỉ một câu.

Là từ khi nào mà hai người gần như không có đề tài để nói?

Không có chút dấu hiệu nào sao?

Không, cũng không hẳn.

Nhưng bây giờ không có thời gian để nghĩ về nó.

Chaeyoung ngồi vào xe, cầm điện thoại nhanh chóng quay lại Kakao, bảo Jane đưa bản vẽ chỉnh sửa cho mình xem.

Sau khi nàng xem kỹ thì lại gọi điện cho chủ nhà, nhẹ nhàng giải thích tình huống. Chủ nhà tỏ ra rất vừa lòng, nói Park Chaeyoung đã xem qua thì cô ấy yên tâm rồi, không cần đến đây nữa.

Chaeyoung tắt máy, thở dài một hơi, lại gửi tin nhắn xoa dịu Jane.

Lại gọi cho Lee Hyeri, hỏi thăm tình hình sức khỏe của cô ấy.

Lại gọi cho Kang Daesung nói anh ta yên tâm.

Sau khi đặt điện thoại xuống, nàng khởi động xe.

Trời xuân se lạnh, mưa phùn không dứt, vừa ra khỏi hầm xe nhiệt độ cao thì cửa sổ lập tức bị bám sương. Có lẽ là xe vừa mở máy nên nhiệt độ chưa kịp tăng lên, điều hòa không thổi khô được lớp sương trên kính, tầm nhìn không rõ, nhưng Chaeyoung cũng có vài phần phân tâm, bỗng nàng nghe thấy một tiếng "Rầm".

Chaeyoung giật mình, vội vàng xuống xe, lập tức nhìn thấy cản trước của chiếc xe Ford Mỹ trước mặt bị vỡ, nàng lại nhìn về phía xe mình, đầu xe cũng hơi trầy xước.

Nàng nhìn xung quanh, xe đậu ngay đường ra khỏi tầng hầm, chủ xe rất có thể là hàng xóm chung tiểu khu với nàng.

Nàng quay lại xe, xé một tờ giấy note viết lý do cho chuyện này, cũng để lại số điện thoại rồi kẹp mảnh giấy lên kính chắn gió.

Mưa phùn như sương rơi trước mắt nàng, rất nhanh đã làm ướt tờ giấy note. Nàng suy nghĩ một lúc, chạy đến phòng bảo vệ tiểu khu nhờ bảo vệ để ý đến chủ chiếc xe Ford, lại để lại số điện thoại cho bảo vệ.

Xử lý xong, Chaeyoung vào xe lại, thở dài thườn thượt.

Ra cửa không thuận lợi, huyệt thái dương đau nhức, mí mắt phải giật giật.

Như thể để chứng minh suy đoán của nàng, Kakao sáng lên, là Lee Hyeri gửi ghi âm đến. Cô ấy thở hổn hển nói yếu ớt: "Lão Park, chị hơi khó chịu, đầu óc choáng váng, đến bệnh viện kiểm tra rồi."

Cô ấy mang thai đã được 35 tuần, tuy mang thai nhưng cũng chưa nghỉ ngày nào, trong tay còn hai hạng mục, mỗi ngày đều đi làm đúng giờ, về nhà thì cũng tăng ca như thường. Chaeyoung thường xuyên nhận được tin nhắn của cô ấy vào rạng sáng.

Nàng lo lắng gửi ghi âm lại: "Tình huống như thế nào? Ở bệnh viện nào ạ? Bệnh viện Số Một hả chị?"

Bệnh viện Số Một là bệnh viện gần chỗ Hyeri nhất và cũng là bệnh viện mà cô ấy kiểm tra thai sản.

Cô ấy chậm chạp không nhắn lại trên Kakao, Chaeyoung nhanh chóng lái đến bên đó.

Nàng không ở cùng khu với Hyeri, chờ nàng đến đó thì đã là hơn bốn mươi phút sau. Chờ xác định được phòng bệnh thì Chaeyoung nhanh chóng bước đến khoa nội trú.

Hyeri đã thay đồ bệnh nhân, trông tinh thần vẫn tốt, một đầu tóc nâu xoăn dài nằm ở trên giường, vừa thấy cô đến thì thở dài: "Bác sĩ cứ bắt chị phải nằm viện!"

"Nguyên nhân?"

"Cao huyết áp khi mang thai." Hyeri thở dài, "Còn phải kiểm tra tim thai, còn muốn kiểm tra chức năng thận và nồng độ axit uric, còn phải kiểm tra rất nhiều......"

*Acid uric là sản phẩm chuyển hóa tự nhiên trong cơ thể, có nguồn gốc từ quá trình dị hóa adenine và guanidine...được thận lọc và thải ra ngoài.

"Vậy ở đây đi." Chaeyoung nói: "Nhiều tháng rồi, cẩn thận chút vẫn hơn."

"Chị chạy đi đâu được nữa" Hai hạng mục của Hyeri đều đang đến bước mấu chốt, "Mà nằm viện chán lắm!"

"Bây giờ chị còn chóng mặt không?" Khi Chaeyoung đang nói chuyện với cô ấy thì hộ sĩ đi vào đo huyết áp cho cô ấy, nói với cô ấy: "Cô phải chú ý nhiều hơn, thời gian mang thai thì huyết áp có thể sẽ dao động, cô nhìn bắp chân cô sưng hết rồi này."

Hộ sĩ cúi đầu nhìn giày cô, bĩu môi: "Còn nữa, không nên mang giày cao như thế!"

"Bây giờ tôi mang có 5 cm thôi, vẫn còn thấp." Hyeri kháng nghị.

Cô hộ sĩ nghiêm mặt: "Thế thì vẫn là cao, hơn nữa cô đến 35 tuổi mới mang thai đầu lòng, được xem như là sản phụ tuổi cao, phải cẩn thận hơn về mọi mặt mới phải!"

Nhắc đến tuổi là Hyeri lập tức im bặt, sắc mặt cũng có hơi không tốt lắm.

Chaeyoung vừa định điều tiết bầu không khí thì cô hộ sĩ quay mặt dặn dò thêm một câu: "Thai phụ nên chú ý nghỉ ngơi. Hiện tại cô ấy nên nằm trên giường nhiều hơn, cô cũng không nên nói quá nhiều với cô ấy."

Chaeyoung vội gật đầu: "Vâng vâng, được, tôi biết rồi."

Chờ cô hộ sĩ nhỏ chuyên nghiệp ra ngoài, nàng và cô liếc nhau, đều không nói gì.

"Tuổi cao, tuổi cao......" Hyeri ngả người ra sau gối, ngữ điệu thở than: "Quá quá quá đau tim!"

Tuổi tác thật sự là một con dao treo trên đầu phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ đến tuổi kết hôn. Đôi khi bạn phớt lờ không quan tâm nhưng vẫn không được, trong môi trường xã hội này sẽ luôn có người thỉnh thoảng nhắc nhở bạn về sự tồn tại của con dao này.

"Chồng chị đâu?"

"Haizz, anh ấy đi công tác chưa về mà. Chị không nói cho anh ấy."

"Sao chị không nói với anh ấy, chị nằm viện rồi mà."

"Có phải em không biết anh ấy là mama boy đâu, chị mà nói thì chắc chắn mẹ chồng sẽ đến. Đến lúc đó sẽ ở nhà chị, phiền chết đi được, chị có dì chăm sóc là được!"

Chaeyoung mỉm cười, vỗ về cô ấy vài câu: "Như vậy đi, chị cứ yên tâm ở đây, có việc thì liên lạc qua Kakao với em, không tiện đi lại thì em đi giúp chị."

"Trong tay em cũng đủ việc rồi." Hyeri dừng một chút, hơi ngồi thẳng dậy, nghiêm mặt thấp giọng hỏi cô, "Em và Bae Suzy sao rồi?"

Chaeyoung im lặng hai giây rồi mới chậm rãi nói: "Em nói cô ta đến thu dọn đồ đạc rồi."

Hyeri hỏi tiếp: "Cô ta không nói gì nữa à?"

Chaeyoung lắc lắc đầu.

Hyeri nghiến răng nói: "Con ả mất nết này......" Cô ấy nhìn mặt Chaeyoung, nuốt những lời muốn nói xuống bụng, đặt lòng bàn tay lên bụng mình.

Chaeyoung cảm thấy đau đầu hơn, ngủ không đủ giấc, lại lái xe thật lâu. Ồ đúng rồi, sáng nay cô còn va phải xe khác.

Nàng bỗng mỉm cười: "Chị nói xem, xe này em mới lái chưa được bao lâu thì sáng nay đã bị va quẹt rồi."

Hyeri kinh ngạc: "Sao lại như thế?"

"Không có việc gì, là em tông phải xe người ta, đâm vỡ cản trước của xe người đó......" Chaeyoung nở nụ cười.

Nàng ở cùng Hyeri thêm một lát, chờ dì nhà cô ấy đến rồi mới rời đi.

Khu nội trú của bệnh viện Số Một đã được sửa sang lại nên trông sáng sủa hẳn lên, trước kia tầng ba không phải là khoa sản mà là khoa nội, nàng đã thăm bệnh ở đó rất lâu...

Nàng vốn đang chờ thang máy, nhưng lại lặng lẽ đi đến thang bộ của bệnh viện rồi xuống tầng một.

Cửa chính có rất nhiều người đi lại, từng gương mặt vội vã xa lạ, nàng né ra rồi đi về phía cửa sau.

Mưa vẫn rơi, bầu trời u ám như thể trút vào lòng người một nỗi đau.

Kakao sáng lên.

Biệt danh "Bae ủn ỉn" đứng đầu Kakao sáng lên.

[Tìm thời gian tới dọn đồ của cô đi.]

[Chị thật sự rất nhẫn tâm.]

Trong nháy mắt, dòng chữ này như vô số phi đao phá không bay "vèo vèo" đâm sâu vào tim nàng, trong không khí như có máu bắn ra.

Rõ ràng người ngoại tình là cô ta, mà cô ta còn có mặt mũi nói mình nhẫn tâm?

Nàng chỉ cảm thấy khó thở, máu trào ngược lên, cầm điện thoại đến phát run.

Mới đầu nàng chỉ là nghi ngờ, thời gian cô ta về nhà càng ngày càng ít, các cô cũng ngày càng ít nói chuyện hơn, ở nhà gặp nhau cũng luôn là "Ăn cơm sao?"

"Vừa về."

"Ừm, còn phải tăng ca."

Năm nay là năm thứ bảy hai người ở bên nhau, Chaeyoung vốn còn nghĩ là cặp đôi nào cũng có giai đoạn chuyển từ nồng cháy sang bình đạm, mà bình đạm mới là thật.

Nhưng dần dần nàng phát hiện không thích hợp, Bae Suzy luôn cố tình né tránh nàng khi gọi điện hay gửi tin nhắn. Có lần nàng phát hiện trong phòng để quần áo có một chiếc túi Chanel mới tinh màu trắng.

Chaeyoung cảm thấy kỳ lạ, nàng quen dùng túi cỡ to, mà cũng không cần kiểu dáng trẻ trung như thế, còn Bae Suzy lại càng không thích hiệu Chanel này.

Lúc đó nàng cũng không hỏi nhiều.

Lại có một lần, nàng phát hiện cổ áo Suzy có một sợi tóc dài, rất xoăn và màu xanh biếc.

Tổng hợp mọi chi tiết thì chân tướng ở ngay trước mắt. Chaeyoung chỉ cảm thấy vô cùng suy sụp, bây giờ vẫn còn chưa đến thất niên chi dương mà.

*Thất niên chi dương: nghĩa là đôi lứa yêu nhau nếu vượt qua cái ngưỡng 7 năm thì coi như bách niên giai lão, bên nhau trọn đời, bằng không thì xa nhau vĩnh viễn, muôn thuở không thể tái hợp.

Nàng vừa hỏi thì Suzy cũng không che giấu, lập tức thừa nhận.

Cô ta nói: "Chaeyoung, xin lỗi, em thích người khác rồi."

Lúc còn thiếu nữ thì Chaeyoung rất thích đọc truyện, nàng nhớ rõ có một quyển tên là Chắc chắn chỉ là mơ, khi chồng nữ chính thú nhận là anh ta có người khác thì hai tay nữ chính run lên.

[Nhưng nàng là một người làm việc lớn, ngày thường đã luyện được đao thương bất nhập, khi gặp phải chuyện lớn thì lại càng bất động thanh sắc. Dù là trong trường hợp nào đi nữa thì cũng không thể để cho kẻ thù biết nơi tập luyện, cũng không thể lộ ra dáng vẻ bị thương nặng để tranh cho kẻ địch đuổi theo không tha.] Câu này Chaeyoung nhớ rõ rành mạch, lúc ấy là phản xạ có điều kiện mà nhớ ra rồi.

Thế là toàn bộ quá trình nàng không hề nói gì.

Quả nhiên giống hệt như lời trong sách, nàng không nói một lời nên đối phương cũng không biết được tình hình, cũng không dám làm quá phận.

Suzy chỉ nói: "Thật ra chỉ mới bắt đầu không bao lâu, em vẫn luôn muốn tìm cơ hội nói với chị."

"Chaeyoung, hãy để em nghĩ lại."

Nghĩ gì nữa?

Cô ta ngoại tình có người khác, mà còn muốn nghĩ ngợi?

"Chaeyoung, bây giờ em rối lắm, em cũng không muốn chia tay với chị. Chị hãy để em suy nghĩ lại đi."

Thật là vô cùng nhục nhã.

Dựa vào cái gì mà phải để cô ta quyết định?

Cô ta còn mặt mũi không?

Bây giờ còn có mặt mũi nói nàng nhẫn tâm?

Mưa nhỏ tí tách tí tách, dần dần to hơn. Chaeyoung vô tri vô giác đứng trước cửa cầu thang, nước mưa từ mái hiên rơi xuống, dừng trên mái tóc nàng, một giọt hai giọt, vừa lạnh lại đau.

Chaeyoung chớp chớp đôi mắt chua xót, dường như mưa cũng bay vào mắt nàng, làm tầm mắt nàng mờ mịt.

Khóc ư? Nàng sẽ không khóc.

Nước mắt của nàng đã chảy khô khi mẹ nàng qua đời.

Cho dù là Bae Suzy, thì nàng cũng sẽ không khóc vì cô ta.

Chaeyoung cố gắng nuốt sự chua chát vào cổ họng, xoay người qua một bên. Lúc này nàng thấy được một khúc quần ướt đẫm, phần không bị ướt là màu xám nhạt, tạo nên sự đối lập với phần ướt đẫm chuyển sang màu xanh xám.

Nàng nhìn lên, không biết có một người phụ nữ đang đứng cách đó không xa.

Chaeyoung đứng ở bậc thang ngoài cùng, mà người phụ nữ đó lại đứng cạnh bức tường.

Người phụ nữ này cao hơn cô một chút, mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng cổ tròn cùng quần tây xám nhạt, một đôi giày gia màu trắng bị che khuất dưới đoạn ống quần ướt sũng, chỉ lộ ra phần mũi nhọn.

Tóc dài buộc hờ, có vài sợi tóc dính lên gương mặt trắng nó, cũng rơi vào cổ áo của cô ấy.

Hơi cụp mắt, nhìn từ góc độ của Chaeyoung thì chỉ có một hàng mi dài màu đen nhạt, giống bút chì phác thảo trên giấy.

Cả người như một bức tường cao gầy không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào một giọt nước nhỏ dưới bậc thang đến thất thần, trong tay cầm một cặp kính.

Chaeyoung cảm thấy có một sự bị thương lan tỏa từ đáy lòng, không biết là từ trái tim nàng, hay là từ chỗ cô ấy tràn qua nữa. Lan tỏa dày đặc mà lặng lẽ ra khắp xung quanh, bao phủ lấy nàng và người xa lạ này.

Khóe mắt nàng nóng nên, nước mắt giàn giụa.

Lúc này, hình như người phụ nữ nọ cũng cảm nhận được điều gì đó, cô ấy ngẩng đầu chậm rãi nhìn về phía nàng.

Chỉ một cái nhìn ngắn ngủi rồi cô ấy lập tức dời mắt đi, như chỉ đang nhìn vào khoảng không không có ai cả.

Nhưng cảm giác mà Chaeyoung thu được rõ ràng là lớn hơn, thật yên tĩnh, ánh mắt nhạt màu, như là trò tàn cháy hết.

Chaeyoung ngẩn ngơ, điện thoại lại rung lên lần nữa, lại rất nhiều chuyện cần xử lý, nàng hít sâu một hơi, cất bước rời khỏi đi lấy xe.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro