Chương 51 - Hộp cơm bị trả về
Chaeyoung ngủ mơ màng cả ngày, không ngờ khi tỉnh lại đã hơn một giờ chiều.
Nàng đứng dậy nấu chút cháo, lấy một gói bánh từ tủ ăn vặt lấp bao tử, uống ly nước rồi lại nằm lên giường lần nữa.
Điện thoại vẫn để trong túi xách, nàng cũng không lấy ra.
Từ tối hôm qua đến giờ, không có internet, cả thế giới vô cùng yên tĩnh, cảm giác như là một hòn đảo không biên giới.
Vô thức nàng lại ngủ thiếp đi.
Lần này ngủ hai tiếng rưỡi, Chaeyoung tự làm cho mình hai quả trứng chiên, lại lấy thêm một túi kim chi, nàng ăn được nửa nồi cháo.
Ăn xong nàng mới cảm thấy cả người hoàn toàn tỉnh táo.
Nàng ngồi một lúc thật lâu, thở một hơi dài, rốt cuộc cũng lấy hết can đảm lấy điện thoại.
Có rất nhiều cuộc gọi nhỡ.
Cả hôm qua và hôm nay đều có cuộc gọi nhỡ của Lisa và lão Lee.
Nàng mở Kakaotalk.
Lisa: [Em ăn cơm chưa?]
Đây là của hai tiếng trước, giờ cơm trưa.
Lisa: [Hôm nay thấy khá hơn chút nào không?]
Đây là lúc sáng 7 giờ.
Chaeyoung hít một hơi, lướt điện thoại lên.
Lisa: [Chaeyoung, em có ở nhà không? Gọi lại cho tôi được không?]
Lisa: [Chaeyoung, cảm thấy thế nào?]
Lisa: [Chaeyoung, hiện tại tôi đang trên đường quay về, em còn ở bệnh viện không?]
Hai mắt nàng chua xót tiếp tục lướt lên.
Là ghi âm của bản thân.
Tay nàng dừng ở không trung, chậm chạp không dám ấn mở ra, những ghi âm này đã từng chịu tải dũng khí rất lớn của nàng, và cả chờ mong cùng với ảo tưởng.
Hiện tại lại là cảm thấy xấu hổ, thất vọng, cùng với chua xót.
Nhưng Lisa nào có sai?
Về tình về lý cô ấy đều hẳn nên đi đưa tiễn bà của người yêu cũ một đoạn đường, hẳn nên ở cạnh bạn gái cũ vào lúc đau xót khổ sợ như vậy.
Lisa không lựa chọn.
Park Chaeyoung và Cho Miyeon, hai người từ trước đến nay đều không tồn tại sự chọn lựa.
Mọi việc đều có thứ tự đến trước và sau, con người cũng vậy.
Bỗng dưng Chaeyoung tự giễu nâng nhẹ khóe miệng, nàng không là gì cả, sao có thể xem là "đến sau chứ".
Là bản thân tự tiện ôm ấp chờ mong với Lisa nên phải chấp nhận thất vọng.
Không liên quan đến cô ấy.
Chaeyoung sờ khóe mắt, sờ được nước mắt trên mặt, nàng lau đi rồi lấy điện thoại nhắn tin cho Lisa.
Hiện tại nàng muốn giải quyết việc này với tư cách là một người trưởng thành trong xã hội, Lisa đã gửi nhiều tin nhắn quan tâm như vậy thì nàng cũng phải trả lời.
Chaeyoung: [Ngại quá, tối hôm qua em hơi khó chịu, quên cảm ơn chị mất.]
Nàng lau mặt, chọn lựa ở mục emoji, muốn thêm cái icon để bầu không khí thoải mái hơn, nhưng chọn tới chọn lui cũng chọn không được, thế là chỉ có thể gửi không như vậy.
Không chờ lâu lắm, cô ấy đã trả lời.
Lisa: [Ăn cơm chưa?]
Chaeyoung nhấp môi cười nhạt: [Ăn rồi chị.]
Lisa: [Mì gói à?]
Chaeyoung: [Không, ăn cháo, em chiên trứng rất hoàn hảo.]
Nàng cười, cũng không biết vì sao khóe mắt lại chảy ra một giọt nước mắt.
Lisa im lặng một lúc, tiếp theo Chaeyoung nhìn dòng chữ "đang gõ chữ" rất lâu, kết quả cô ấy nhắn đến: [Tối hôm qua em về như thế nào?]
Chaeyoung hít một hơi, cơ hồ là gõ chữ cùng lúc: [Lão Lee đưa em về.]
Lisa: [Ừm, vậy là tốt rồi.]
Nhìn đến câu trả lời này, cả người Chaeyoung như suy sụp, tê liệt ngã xuống ở sofa.
Điện thoại lại yên lặng.
Kakao của nàng và Lisa nhìn như vẫn bình thường, nhưng đã có gì đó bị rút ra từ những dòng tin nhắn này.
Chaeyoung nghĩ có lẽ mình cần thêm một chút thời gian, nàng sẽ kiên cường lên.
Nàng dựa vào sofa, không biết đã nằm bao lâu.
Điện thoại trên sofa vang lên.
Chaeyoung lập tức bật dậy, tim đập như sấm, sờ sờ điện thoại, thở dài một hơi.
Là Lee Hyeri.
Hyeri: [Chị đang ở dưới lầu, mở cửa cho chị.]
Chaeyoung đi đến chỗ huyền quan, ấn phím để cửa dưới lầu mở ra.
Nàng đứng tại chỗ chờ mở cửa cho Hyeri, mi mắt rủ xuống, tim vẫn đang đập thình thịch, vừa rồi nàng còn tưởng rằng là...
Nàng mím môi, xoa xoa mặt, mở cửa ra.
Thang máy "ding" một tiếng mở ra.
Lee Hyeri mang theo một giỏ trái cây, xách túi dẫm giày cao gót bước đến, quan sát Chaeyoung từ trên xuống dưới, đưa tay xoa đầu nàng: "Sao nhìn mặt ngu ngơ vậy hả bé?"
Chaeyoung lấy lại tinh thần, xoay người với cô ấy, đóng cửa lại. "Sao còn mang đồ đến?"
Hyeri cười cười chớp mắt: "Mua chút trái cây, sao vậy?"
Chaeyoung nỗ lực cười cười.
"Tối hôm qua chị gọi điện thoại cho mà em không có nghe, nên sau đó chị không quấy rầy..." Chaeyoung mỉm cười nhìn nàng, có điều ám chỉ.
"Khụ, chuyện kia chị xử lý thế nào?" Nàng dời đề tài.
"Chuyện nào? À..." Hyeri hiểu ngay, biểu cảm đứng đắn hơn. "Tối hôm qua chị với lão Kang mới call video xong, cậu ta giận lắm, muốn đuổi người, còn mắng cho HR một trận, mắng là tuyển người lung tung."
"Xong rồi sao nữa?'
"Hôm nay chị đã tìm anh ta nói chuyện, chị nghĩ trong lòng là nếu anh ta thừa nhận là bản thân xử lý không tốt thì sau đó chúng ta sẽ đến xử lý, ai ngờ thằng cha này lại nói là trợ lý của mình không thể làm tốt, haha." Hyeri cười lạnh một tiếng. "Rõ ràng là bản thân có lòng riêng, bỏ qua công ty nội thất hợp tác với chúng ta, muốn kiếm thêm ít thì có thể hiểu được, nhưng chính mình xử lý không tốt chuyện quan hệ với bên chủ nhà, rồi lại phủi tay đẩy cho trợ lý, cuối cùng còn muốn để em ra mặt, em bị thương còn không có câu hỏi thăm nào."
"Chị 'mời' anh ta cuốn gói rời đi rồi, chị sẽ tiếp đơn này và giảm giá cho bên kia."
"Nhớ phải an ủi Mina..." Chaeyoung đang nhắc đến trợ lý thiết kế tốn công vô ích cả quá trình rồi lại còn bị dọa sợ. "Là cô ấy đưa em đi bệnh viện, cô ấy xử lý tình huống hiện trường lúc đó cũng rất khá."
"Ừ đúng, cô bé này đúng là rất khá, có thể từ từ bồi dưỡng."
"Giám sát do bên chủ nhà mời đến cũng không đơn giản đâu, không dễ nói chuyện..." Chaeyoung nhắc nhở cô ấy.
"Không sao, để chị gặp anh ta." Hyeri nhìn quanh nhà một chút. "Lạy trời, cái nhà này của lão Kang trang hoàng ít rực rỡ nhỉ!"
Đủ loại sắc thái của màu tím.
"Ừm, lúc em dọn vào cũng không thay đổi mấy." Chaeyoung có chút hoảng hốt, khi đó nàng vẫn còn dư âm thất tình, có một ngôi nhà khác để làm lại từ đầu, cách ly với tất cả quá khứ với Bae Suzy là được. "Em chỉ... bỏ một ít đồ vào tủ chứa ở phòng ngủ."
Chaeyoung còn nhớ rõ lúc mà hai chiếc hộp ngăn kéo giao đến thì đúng lúc ngón chân mình vô tình bị thương, là do Lisa đem lên giúp nàng.
Ký ức vừa mở ra, Chaeyoung lập tức trở nên bồn chồn.
"Đúng rồi, đừng nói mấy chuyện này nữa, nói chuyện em đi!" Hyeri đổi đề tài
"Em cảm thấy..." Chaeyoung nhéo nhéo ngón tay, hít sâu một hơi. "Em vẫn muốn mua một căn nhà, nhưng mà..."
"Không phải căn hộ trước kia em đã bán rồi sao? Nếu giờ em mua thì tính là đầu tiên hay thứ hai nhỉ?" Nàng thở ra.
"Căn hộ kia của em đã bán, hoàn thành sang tên rồi thì vẫn còn danh ngạch cho căn nhà đầu tiên."
"Nhưng mà em chưa lập gia đình, cũng không thuộc về gia đình vô gia cứ... Chỉ có chút tiền, có lẽ ngay cả tư cách rút thăm cũng không được, hơn nữa em cũng đã ba mươi rồi, an sinh xã hội cũng..."
*Do dân số đông nên ở một số thành phố, muốn mua được nhà thì phải bốc thăm rồi trải qua quá trình để mua được một căn nhà.
"Nếu vị trí tốt thì nhà cũ cũng có thể suy xét..." Hyeri hỏi nàng. "Sao? Năm nay em tính mua à?"
"Dạ, tính lâu dài mà thuê chỗ này của lão Kang cũng..."
"Dù sao nhà của cậu ta cũng nhiều, ở cũng không sao, nơi này cách công ty cũng gần, môi trường ổn, tiện nghi tốt..." Đầu óc Hyeri chợt sáng lên. "Không phải còn khá gần chỗ của người kia của em à? Hàng xóm tốt đó!"
Cổ họng Chaeyoung khô lại, cười bồi theo.
"Em..." Hyeri ngưng thần nhìn sang nàng. "Hình như nãy giờ em cứ lạ lạ..."
"Chờ em, em đi toilet." Chaeyoung xoa xoa bụng. "Hình như hơi đau..."
Hyeri hồ nghi nhìn theo bóng dáng vội vàng rời đi của Chaeyoung.
Cô đợi một lúc mà Chaeyoung vẫn chưa ra, bèn cao giọng hỏi: "Lão Park, em sao thế?"
Nhất định đã xảy ra chuyện gì.
Hyeri đang suy đoán, bỗng chuông cửa vang lên.
"Lão Park, có người tới tìm, chị mở cửa giúp em nha." Hyeri vừa đi vừa nói chuyện, cô đi qua đó rồi nhìn vào mắt mèo, nghiêng đầu nghĩ một hai giây rồi mở cửa.
Người phụ nữ lạ mặt đứng ở cửa, cao ráo, vô cùng thanh tú, da dẻ rất trắng, mang một cặp kính gọng vuông, cầm theo một hộp cơm bốn tầng màu trắng.
"Cô..." Hyeri quan sát người này, nở nụ cười. "Xin chào, cô tìm lão Park phải không?"
"Vâng, đúng vậy!" Người đến hơi sửng sốt, nhìn cô, thử kêu một tiếng: "Lee tiểu thư?"
Hyeri ngầm hiểu: "Cô là Lalisa, Manoban tiểu thư?"
Lisa gật đầu.
Hyeri nở nụ cười tươi: "Chào cô chào cô, mời vào."
"......" Lisa chần chờ nghĩ nghĩ, lắc lắc đầu. "Phiền cô Lee đưa cho Chaeyoung giúp tôi."
Hyeri nhìn cô ấy khó hiểu: "Cô không vào sao?"
Mặt mày Lisa buồn bã, ừ một tiếng.
Hyeri nhìn vào bên trong, hỏi lại: "Thật sự không vào nhà sao?"
Lisa: "Không được, cảm ơn cô, làm phiền rồi."
Hyeri nghiêm túc vài lần, lấy điện thoại ra: "Cô có tiện thêm Kakao không, sau này lỡ lão Park có chuyện gì cũng có thể dễ bề liên lạc."
Lisa đồng ý.
Hyeri thêm Kakao xong, nhận hộp cơm, gật đầu chào hỏi Lisa rồi đóng cửa lại.
Cô vào phòng bếp đặt xuống, lúc này Chaeyoung từ bên trong bước ra, sắc mặt càng thêm trắng, cũng càng không có tinh thần.
"Làm sao vậy?"
"Kinh nguyệt đến sớm." Chaeyoung xoa xoa bụng, nhìn hộp cơm: "Đây là..."
"Lalisa đưa đó. Sao? Hai người có chuyện gì à?" Hyeri nhìn nàng.
"...Khó mà nói." Ánh mắt Chaeyoung tập trung ở hộp cơm, cười khổ một tiếng.
Hyeri muốn nói lại thôi, thở dài: "Hai người... Thật là lúng túng, thôi bỏ đi, em lo ăn gì đi, người ta còn đưa cơm cho em ăn, có thể thấy là cũng quan tâm em."
Chaeyoung thần sắc thẫn thờ: "Đúng vậy."
Hyeri cũng không hiểu nỗi nàng, rõ ràng là chuyện vui mà sao trông bi thương thế?
"Thôi, chị về trước, em lo ăn cơm đi. Mấy ngày nay lo ở nhà nghỉ ngơi, chuyện công việc đừng có nhọc lòng."
"Dạ."
Hyeri xách túi mình lên, đi được vài bước rồi lại quay đầu, thấy Chaeyoung biểu cảm phức tạp nhìn hộp cơm kia, giống như một quả cà tím héo.
Hyeri khó hiểu, vừa đi vừa lấy điện thoại ra, nhắn một tin Kakao cho Lisa, cô xuống thang máy rồi đến chỗ cửa ra vào ở tầng trệt chờ cô ấy.
Chỉ chốc lát sau, Lisa vội vàng chạy tới.
"Manoban tiểu thư, chúng ta ra ngoài một chút nhé?" Hyeri cười một tiếng.
Lisa im lặng đi cạnh cô ấy, cô cũng không có lập trường gì để mà nói cảm ơn Lee Hyeri đã vất vả chăm sóc cho Chaeyoung, dù sao thì cô cũng là người không có mặt kịp thời, để Chaeyoung thất vọng.
"Tối qua sau khi tôi đi, có phải hai người đã xảy ra chuyện gì không?" Hyeri thật sự chịu không nổi áp lực cảm xúc buồn bã như thế, đi thẳng vào vấn đề.
Lisa ngước mắt, chần chờ phân tích lời cô ấy nói. Tối hôm qua khi cô ấy đi rồi?
Hai mắt Hyeri nheo lại, lặp lại một lần: "Tối hôm qua cô không đến bệnh viện tìm em ấy sao?"
Lisa mím chặt môi, ảm đạm rủ mắt, gật đầu rất nhẹ.
Hyeri nhìn cô chằm chằm: "Em ấy nói với tôi là nhất định cô sẽ đến."
Đầu của Lisa đã thấp rồi lại thấp hơn.
Hyeri hiểu ra, thở dài một tiếng: "Thế là một mình em ấy về nhà..."
Cơ thể Lisa cứng đờ, biểu tình tối tăm.
Hyeri liếc nhìn Lisa, muốn nói rồi lại nhịn xuống, chỉ cảm thấy tính cách của người này, so với Bae Suzy cái gì cũng lộ ra hết, quả là cách biệt một trời một vực. Căn bản không biết cô ấy suy nghĩ gì, cô cũng không thể nói gì, chỉ sợ mình nói làm hai người kia càng lúng túng thì biết làm sao?
Hơn nữa, Lisa thật sự là bạn cùng lứa với cô sao? Dáng vẻ thật nhút nhát kiệm lời văn nhược.
Cứ thấy lỡ mà mình nói quá nặng sẽ làm Lisa khóc mất.
Hyeri chịu không nổi dáng vẻ lúng túng này, chỉ có thể nói vài câu khách sáo rồi đi trước.
Lisa không lập tức về nhà, mà lại đi dạo vài vòng dưới lầu, đi đến khi hai chân nhức mỏi, tựa như chỉ vậy mới có thể giảm bớt sự chua chát trong lòng.
Cô dừng lại một lúc lâu mới đi vào thang máy, tay cô chỉ vào số 20 một lúc, cuối cùng vẫn ấn số 15.
Đến cửa nhà mình, ánh mắt cô lóe lên.
Hộp cơm của cô đã được trả về, còn có một giỏ trái cây nằm lẳng lặng bên hộp cơm.
Lisa lẳng lặng nhìn một hồi, thở dài, tháo kính dụi dụi mắt.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro