Chương 56 - Chủ động

Chaeyoung ngồi tại chỗ tiêu hóa cảm xúc tiêu cực của mình, sau đó vào phòng bếp phụ giúp Lisa.

Dù thế nào đi chăng nữa, người mình thích đón mình tan làm, nấu cơm cho mình, lại còn hiểu rõ khẩu vị của mình.

Nàng nên tập trung vào hạnh phúc trước mắt này mới phải.

Hai người cùng ăn cơm, chè khoai sọ đậu đỏ mà Lisa làm thật sự rất ngon.

Trong nhà bật máy sưởi, lại ăn chè ngọt thanh, hết thảy có vẻ rất ngọt ngào.

Ăn xong, Chaeyoung dọn dẹp chén bát dĩa ăn, bỏ tất cả vào máy rửa bát.

Lúc nàng làm còn không cho Lisa nhúng tay vào, Lisa đành một bên, chờ lấy nước pha trà.

Tuy vậy, ánh mắt Lisa vẫn luôn dừng lại trên người nàng, ánh đèn yên lặng trên đỉnh đầu.

Sau khi Chaeyoung bấm máy rửa bát, đứng lên nghiêng đầu cười với cô: "Nhìn em làm gì?"

Lisa mỉm cười, lắc đầu, lấy ra hai chiếc cốc chấm bi, rót trà hoa thảo mộc vào.

"Uống gì vậy chị?"

"Hoa nhài, được không?"

"Được chứ~" Chaeyoung cười. , trêu chọc: "Táo đỏ cẩu kỷ cũng được."

Lisa nhìn nàng yên lặng một giây, hơi hơi nhướng mày.

Chaeyoung mím môi cười: "Biết rồi mà, chị chưa đến 40."

"Ai nói 40 tuổi là phải uống táo đỏ cẩu kỷ?" Rất nhiều trẻ nhỏ thanh niên cũng uống mà."

"Dù sao em 30 tuổi cũng không uống đâu." Chaeyoung nhìn cô chằm chằm, lộ má đồng điếu tinh nghịch.

Cô nhìn nàng, cười rộ lên: "Em chọn một ly đi, đây không phải táo đỏ cẩu kỷ."

"Được rồi~" Chaeyoung chọn ly sứ màu xanh lục, cầm lên uống một hớp.

Lisa cười khẽ vài tiếng, cũng cầm ly lên uống.

"Vậy giờ chúng ta xem hết hai tập còn lại 《Cung thâm kế》 sao?" Hai người đến phòng khách, nàng hỏi Lisa.

"Được." Lisa nghĩ nghĩ. "Ngày mai em phải đi làm, cũng không thể ngủ quá muộn..."

Lòng Chaeyoung khẽ động, gương mặt cũng đỏ lên: "À, ừm~"

Thật ra không đi cũng được, Hyeri cũng kêu nàng đừng đi, cô ấy còn nói: "Mới vừa ở bên nhau hầu như đều không xuống giường được..."

Lisa đến phòng khách trước, cảm giác Chaeyoung chậm chạp, bèn quay đầu lại nhìn nàng, thấy gương mặt nàng hơi hồng, đôi mắt ngập nước kia đang nhìn mình.

Lisa ngẩn người, cũng nhìn nàng.

Phòng khách bỗng yên tĩnh trong chốc lát.

Tim Lisa hẫng một nhịp: "Sao vậy em?"

"Có chuyện này, không biết em có nên hỏi hay không..." Chaeyoung chần chừ, nhớ đến vấn đề Hyeri từng nói với mình ở phòng trà.

"Em hỏi đi." Lisa vỗ vỗ bên cạnh. "Lại đây ngồi đi."

Chaeyoung chậm rãi đi tới, ngồi cạnh bên cô ấy, gần quá như có một áp lực vô hình khiến nàng không mở miệng được.

Lisa nghĩ nghĩ, yên lặng một lúc rồi nói: "Không sao cả, em hỏi đi."

Hai tay Chaeyoung vặn lại, hít sâu một hơi: "Em có thể hỏi về bạn gái cũ của chị không? Có phải cô ấy cũng ở Seoul không?"

Vừa nói ra khỏi miệng thì tim nàng vọt thẳng tới cổ họng, thật ra cũng không phải là nàng sợ biết đáp án, mà là lo về cảm giác của Lisa.

May thay, trên mặt Lisa không có chút cảm xúc phản cảm nào, nhanh chóng trả lời: "Cô ấy không ở đây, đã xuất ngoại từ lâu rồi."

Tim Chaeyoung hơi thả lỏng.

"Trước đó là do..." Lisa ngập ngừng, khi nhớ lại đêm đó vẫn rất áy náy. "Bà nội cô ấy qua đời nên cô ấy mới về, tang lễ xong xuôi thì đi ngay."

Chaeyoung ừm nhẹ một tiếng, gật đầu.

"Huống chi cô ấy cũng sớm có người mới." Lisa bổ sung.

"A?" Chaeyoung có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhưng nghĩ lại thì cũng lấy làm bình thường. Với ngoại hình và gia thế của Cho Miyeon, chắc chắn không thiếu người tình.

Lisa cười lên khi thấy phản ứng của nàng: "Em còn gì muốn hỏi nữa không?"

"Chị... Chị có buồn không?" Chaeyoung nghiêm túc nhìn biểu cảm cô ấy.

Lisa hơi giật mình, tức khắc hiểu rõ mấy phần, cô nhìn Chaeyoung chăm chú, tim vừa đau vừa ấm: "Sao chị lại phải buồn chứ? Chị còn vui thay cho cô ấy."

Chaeyoung chớp hạ mắt, nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào: "Ồ."

"Huống chi..." Lisa nhìn nàng, không chớp mắt. "Chị cũng có bạn gái rồi."

Chaeyoung bỗng nhiên nói lắp: "Em, em sao?"

"Em đó!" Lisa nhìn dáng vẻ đáng yêu của, nhịn không được phải đưa tay xoa xoa mặt nàng.

Chaeyoung cười rộ lên, gương mặt cọ vào lòng bàn tay Lisa: "Này~"

Lisa chăm chú nhìn nàng, ánh mắt càng thêm dịu dàng. Trước kia, khi mới vừa quen Chaeyoung, cô cảm thấy người này cư xử khéo léo, cẩn thận, chu đáo, gặp chuyện cũng không chút hoang mang, rất phù hợp với hình tượng phụ nữ có năng lực.

Đợi đến khi chân chính quen biết mới phát hiện nàng còn có một mặt trẻ con đáng yêu như vậy, đây hẳn là đặc quyền của bạn gái nhỉ?!

Bạn gái!!!

Tim Lisa đột nhiên đập thật mạnh, lại mạnh mẽ dừng lại, bởi vì Chaeyoung đang ôm eo cô, dựa vào bả vai cô.

Chaeyoung rất thích ôm cô, thích cơ thể chạm vào nhau.

Mà Lisa phát hiện bản thân rất thích.

Cô chậm rãi thở ra, chỉ cảm thấy hô hấp của mình càng lúc càng nhanh.

"Cái kia..." Gương mặt Chaeyoung đã nóng bừng lên, nói lí nhí. "Lão Lee nói mai em không đi làm cũng được."

Hơi thở của Lisa đã có chút khó nhọc, cổ họng căng chặt, ừ một tiếng.

Chaeyoung lấy hết can đảm giương mắt nhìn về phía cô ấy, tầm mắt hai người cách nhau bởi tròng kính của Lisa.

"Chị thay kính..." Chaeyoung khẩn trương đến mức giọng điệu cũng thay đổi.

Trước đó gọng kính của Lisa có màu đen, mà cặp kính này lại có màu vàng nhạt.

"Ừ, chị có hai cái."

Lông mi Chaeyoung run run, mặt cũng ghé sát vào, trong phút chốc đầu óc nàng trống rỗng. trong tầm mắt chỉ có hàng mi thật dài của Lisa, sóng mũi cao thẳng trắng mịn, đôi mắt hai mí, đôi môi...

Chờ đến khi cánh môi nàng chạm vào nơi mềm mại hơi ấm đó, phản ứng đầu tiên của nàng lại là thì ra mang kính cũng không sao cả, không chạm phải, phản ứng thứ hai mới là nàng chủ động hôn Lisa.

Chỉ là chạm nhẹ vào, chờ đến khi nàng ý thức được thì mới lùi lại, chỉ là tầm mắt vẫn dán vào gương mặt Lisa, vô thức quan sát phản ứng của cô ấy.

Môi Lisa giật giật, lông mi vẫn còn run, đang nhìn nàng chằm chằm.

Chaeyoung cắn môi dưới, cảm thấy như nên nói điều đó, thế nhưng cũng không biết phải nói như thế nào.

Mặt ngày càng đỏ, nàng lui sang bên cạnh. Nàng mong Lisa sẽ nói gì đó, hoặc là tỏ thái độ, nhưng cô ấy lại chẳng làm gì cả.

"Có phải quá nhanh hay không?" Chaeyoung dùng âm lượng rất thấp để hỏi.

"Chaeyo..."

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, đặc biệt rõ ràng vang vọng trong căn phòng yên tĩnh này.

Hai người mặt đối mặt, bầu không khí đã bị cắt đứt.

Chaeyoung mỉm cười: "Là của chị đó, mau nghe máy đi."

Lisa nhìn nàng một cái, tìm được điện thoại của mình, thấy tên người gọi. "Là người đại diện của chị."

Chaeyoung gật gật đầu.

Lisa nhìn nàng.

"Mau nghe đi, em về trước." Chaeyoung đứng lên, cầm túi xách của mình.

"Chaeyoung..."

Tiếng chuông vẫn luôn vang, Lisa vẫn nhìn nàng, ánh mắt như muốn nói gì đó.

"Hình như là có việc gấp, nghe điện thoại xong lại đến tìm em." Nàng lộ chiếc lúm đồng điếu với cô ấy.

Lisa bình tĩnh lại, gật đầu: "Được!"

Cô ấn nút xanh lá, tầm mắt vẫn dõi theo Chaeyoung khi nàng bước ra ngoài. Chậm rãi thở dài rồi mới đặt điện thoại lên tai. Ở bên kia Alice đã gấp đến độ dậm chân.

-----

Chaeyoung trở về nhà, thu dọn đồ đạc rồi đi tắm.

Nước ấm chảy xuống, nàng lau mặt, chạm vào môi mình.

Hoàn toàn là hành động theo bản năng, rất ngắn, không biết có được một giây không?

Nàng cong môi cười cười, cũng có hơi thất vọng vì Lisa không đáp lại, nhưng cũng may là cô ấy cũng không có không vui.

Trước kia khi ở bên Bae Suzy, cơ bản nàng đều ở thế bị động, khi tình còn nồng nhiệt thì Bae Suzy rất nhiệt tình, mà sự nhiệt tình đó cũng làm nàng bùng cháy, có lẽ do vậy cũng khiến nàng quen với việc người khác chủ động.

Mỗi một mối tình đều khác nhau, Chaeyoung không cần phải tính toán, chỉ là nàng cảm thấy mình có quá ít kinh nghiệm, không biết nên làm gì để thu hút Lisa.

Nàng cũng không muốn bức Lisa, lần trước đã dùng kế "dọn đi" để thử cô ấy, thế là đủ rồi. Cũng không thể lúc nào cũng ép cô ấy có hành động được.

Tắm rửa xong ra ngoài, Chaeyoung cảm thấy vừa rồi mình bồng bột quá.

Vẫn nên hạn chế xúc động kiểu đó, nàng không muốn làm Lisa khó xử.

"Ting, ting."

Lúc này điện thoại nhận hai tin Kakao liên tiếp.

Là voice chat của Hyeri: "Không biết có làm phiền không nữa, ahihi. Nhưng nếu hai cưng đang bận sẽ không để ý điện thoại đâu nhỉ, í ha ha."

Chaeyoung đập trán, nàng cười không nổi.

"Cưng muốn xin chị nghỉ sang tuần sau cũng được luôn, ngại quá, chị nhiều chuyện quá ha ha ha ha ha."

Chaeyoung không khỏi gửi voice chat lại cho người này: "Không như chị nghĩ đâu, mai em còn phải đi làm."

Hyeri: [?????]

Tiếp theo là voice chat của cô ấy: "Trời, hai người không ai được hết à?"

Chaeyoung cạn lời một giây: "Bọn em vẫn chưa đến mức đó có được không?"

Hyeri: "Lạy chúa! Hai người hơn 30 hết rồi, còn muốn lãng phí thời gian nữa à?"

Chaeyoung buồn bực: "Chị đừng có hóng hớt nữa!" Nàng nói vội như muốn chứng tỏ gì đó. "Đúng rồi, em hỏi qua chị ấy rồi. Chị ấy nói là người yêu cũ của mình đã ra nước ngoài sống từ lâu, cũng có tình mới, em thấy hẳn không cần lo lắng gì!"

"Vậy thì được!" Hyeri nhanh chóng kéo đề tài về. "Được rồi, vậy hai người có hôn không? Thế nào? Kỹ thuật hôn của cô ấy như thế nào?"

Chaeyoung: [....]

Hyeri: "Là sao? Kỹ thuật hôn của cô ấy một lời khó nói hết sao?"

Chaeyoung hít sâu một hơi, ném điện thoại qua, buồn bực đi làm việc để chuyển dời sự chú ý. Nàng nhét quần áo bẩn vào máy giặt, rửa mặt rồi chăm sóc da, dùng thiết bị để bảo dưỡng, còn dọn nhà vệ sinh.

Đang nghĩ mình về nhà lâu rồi mà Lisa vẫn không lên tìm thì chuông cửa chợt vang lên.

Nàng cười toe toét, chạy nhanh đến, nhìn vào mắt mèo rồi vội mở cửa.

"Trước đó em có gửi mật khẩu cho chị rồi mà, chị cứ nhập mật khẩu rồi vào là được." Nàng kéo cô ấy vào.

Lisa quan sát xong, hỏi: "Em tắm xong rồi à?"

"Dạ."

"Xin lỗi em, nói chuyện có hơi lâu. Có chuyện muốn bàn với em một chút."

Chaeyoung hơi kinh ngạc, chuyện công việc của Lisa cũng cần thương lượng với mình sao?

"Làm sao vậy?"

"Em có xem bộ điện ảnh 《Đêm dài》 mà Kim Jisoo đoạt giải không?"

"À, bộ đó được đem đến Venice, cô ấy còn đoạt giải nữa, 《Đêm dài》 rất hay!"

"Ừ, đạo diễn của 《Đêm dài》 cũng là một trong những người viết kịch bản, sau khi ông ấy quay xong đã bán bản quyền chuyển thể cho NXB XX, bên xuất bản muốn tìm tác giả để chuyển thể thành tiểu thuyết. Đúng lúc người đại diện của chị là biên tập trong nhà xuất bản này, cậy ấy bèn đề cử chị, theo như cậu ấy nói thì đạo diễn cũng rất tán thành."

Chaeyoung trầm trồ: "Trời ơi, thật vậy sao, vậy chị có viết không? Làm ơn, please chị viết được không! Kim Jisoo đó!"

Lisa nhìn dáng vẻ vui mừng của Chaeyoung bèn kéo tay nàng. "Nhưng nếu chị viết, khi chị viết truyện thì rất..." Cô dừng một chút. "Rất hay ở một mình, có lẽ không có thời gian để ở cạnh em..."

Hóa ra vì yêu cầu như vậy nên mới cần bàn với mình, trong lòng Chaeyoung đang rất ngọt ngào.

"Chị vẫn chưa đồng ý, nếu..."

Chaeyoung vội cắt ngang lời Lisa rồi ôm tay cô ấy: "Không không, không có nếu, chị mau đồng ý, chị mau đồng ý đi!"

Lisa bị động tác đáng yêu của nàng làm cho bật cười: "Rồi rồi, chị đồng ý là được rồi chứ gì."

Cô cầm điện thoại nhanh chóng gửi một tin nhắn đi.

Chaeyoung chớp chớp mắt: "Chị không cần gọi điện sao?"

"Cứ nói với cậu ấy là được." Lisa đặt điện thoại xuống, nhìn nàng.

"A? Thế là xong rồi à?" Chaeyoung còn có hơi ngơ ngác, lẩm bẩm: "Trời ạ! Em... Bạn gái em sẽ viết truyện của Kim Jisoo, mộng thêm mộng..."

Diễn viên mình thích nhất hợp tác với tác giả mình thích nhất, tác giả mình thích nhất còn là bạn gái mình.

Chaeyoung cảm thấy bản thân có hơi choáng váng.

Lisa cười rộ lên, ánh mắt thâm sâu: "Thế à?"

Chaeyoung bị cô nhìn đến mức đỏ mặt, vô thức đến gần, nhưng như ý thức gì đó bỗng vội vàng lùi lại.

Lisa giữ tay nàng lại, vươn tay ôm lưng nàng, nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng mình, đôi môi cũng đến gần.

Lông mi Chaeyoung run rẩy, Lisa hít một hơi, giơ tay gỡ kính xuống, hôn nàng càng lúc càng sâu.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro