Chương 69: Cậu dám nói cậu không có ý với Lạp ảnh hậu?
Dưới sự tác động của Phác Danh Thành và Lạp Lệ Sa, cộng thêm sự áy náy trong lòng đạo diễn Ninh, Phác Thái Anh nhanh chóng tuyên bố rút khỏi chương trình 《Nhật ký tình yêu》.
Không ít người hâm mộ hô to tiếc nuối, nhưng Phác Thái Anh quả thực đã bị thương, người hâm mộ đều bảo Phác Thái Anh nghỉ ngơi cho khỏe.
Tiền vi phạm hợp đồng cũng chưa thanh toán, đạo diễn Ninh nào có để ý đến có vi phạm hợp đồng hay không?
Phác Danh Thành và Bourne đi ra ngoài chơi xả láng rồi, dựa theo lời Phác Danh Thành mà nói chính là trên 50 tuổi phải tranh thủ thời gian hưởng thụ.
Lạp Lệ Sa gần đây cũng không ở nhà... Nói chính xác, cũng không nên ở Phác gia, Phác Thái Anh cắn cắn đầu bút, nhìn kịch bản trước mặt chính mình.
Bạch Giản còn đang quay, lúc rảnh thì cùng Phác Thái Anh đi học tan học, nhìn bộ dạng này của nàng cũng tiến lại gần.
"Này Anh Anh, cậu làm sao vậy? Làm gì mà cứ ngẩn người? Cánh tay đã đỡ chưa?"
Phác Thái Anh quơ quơ cánh tay: "Sắp khỏi rồi nè, cô Lạp cứ nhất quyết nói phải tiêm, lúc ấy tiêm đau chết mình luôn, oái ăm."
Bạch Giản nhìn hành động của nàng liền cảm thấy có chút buồn cười: "Cô Lạp cũng là quan tâm cậu mà, gần đây cũng không thấy cô Lạp đến lớp, nói đến cô Lạp khẳng định rất bận."
Trong lòng Phác Thái Anh lộp bộp: "Mọi người quay chương trình không có gặp sao?"
"Cô Lạp lại không ở cùng phòng nhỏ với bọn mình, cô ấy ở trong trường quay, hơn nữa cô Lạp bận lắm, mấy hôm trước còn thấy ho."
Bạch Giản nhìn bốn phía không ai chú ý tới các nàng, lại hạ giọng ghé sát bên tai Phác Thái Anh.
"Mình thấy Hoàng Nhiễm Nhiễm nửa đêm đi gõ cửa phòng cô Lạp, kết quả cô Lạp mở, năm phút sau cô ấy liền khóc lóc chạy ra ngoài."
Phác Thái Anh có chút hồ nghi: "Sao cậu lại nhìn thấy? Cậu cũng canh ở cửa cô Lạp à?"
Bạch Giản nhanh chóng xua xua tay: "Mình đâu có to gan như vậy, là bạn...... của mình, muốn tới thăm mình, vẫn không tìm được phòng của mình, mình ở ngay cửa chờ cô ấy, Hoàng Nhiễm Nhiễm cũng không phát hiện cửa phòng mình mở, trực tiếp khóc lóc ưu sầu chạy đi."
Phác Thái Anh nhớ tới trước đó có một lần cũng bắt gặp Hoàng Nhiễm Nhiễm đến gõ cửa phòng Lạp Lệ Sa, khi đó nàng vì bảo vệ tình yêu của cha mẹ, còn đặc biệt quấy rối."
Hiện tại ngược lại không có tình yêu của cha mẹ cho nàng bảo vệ.
Kết quả bản thân Lạp Lệ Sa mắng người đi mất? Là không thích Hoàng Nhiễm Nhiễm sao?
Trong lòng Phác Thái Anh bất ổn, lại mở cuộc trò chuyện với Triển Duyệt.
Một quả đào: Mẹ kế mình và ba mình ly hôn rồi, bây giờ không phải mẹ kế mình nữa.
Triển Duyệt Duyệt Duyệt (Phiên bản tình yêu): Chúc mừng chúc mừng, sau này cậu liền danh chính ngôn thuận rồi.
Một quả đào: ??? Cái quái gì thế?
Triển Duyệt Duyệt Duyệt (Phiên bản tình yêu): Ý của mình chính là Lạp Lệ Sa không phải mẹ kế cậu, cậu có thể danh chính ngôn thuận trêu chọc chị ấy rồi!
Một quả đào: ? Mình trêu chọc chị ấy làm gì?!
Triển Duyệt Duyệt Duyệt (Phiên bản tình yêu): Không phải cậu có ý với Lạp ảnh hậu sao?
Một quả đào: ?
Triển Duyệt Duyệt Duyệt (Phiên bản tình yêu): Cậu dám nói cậu không có ý với Lạp ảnh hậu?
Tâm trạng Phác Thái Anh phức tạp, còn chưa kịp trả lời, đã thấy Triển Duyệt gửi cho nàng một loạt hình ảnh thân mật của Lạp Lệ Sa và những người khác, có ảnh chụp màn hình cảnh hôn trong《 Xuân Sơn Tỉnh 》, cũng có ảnh chụp lúc hoạt động ôm eo nữ minh tinh đi thảm đỏ.
Những lúc Lạp Lệ Sa không liên lạc với nàng, đều bận rộn dính dính chụp ảnh với nữ minh tinh này, cùng nữ minh tinh kia bước trên thảm đỏ, lại cùng ăn cơm với một nữ minh tinh khác.
Hu hu, vì sao nhìn cứ...... cảm thấy rất chua?
Bạch Giản nhìn Phác Thái Anh vẻ mặt ăn chanh, có chút kinh ngạc nói: "Cậu làm sao vậy? Cùng Duyệt Duyệt nói gì thế?"
Phác Thái Anh nhanh chóng thu hồi di động như kẻ trộm, lại nhìn các bạn học bốn phía đều đang bận rộn chuyện của mình, khụ khụ hai tiếng, lặng lẽ nói: "Giản Giản, cậu từng thích... con gái chưa?"
Biểu cảm trên mặt Bạch Giản có chút không thích hợp, thân thể của cô nàng trong nháy mắt cứng ngắc, có chút không chắc chắn nói: "Cậu đây là... có ý gì?"
Phác Thái Anh biết vấn đề mình hỏi quá đột ngột, vội vàng bổ sung nói: "À, mình chính là hỏi một chút, cậu có từng thích con gái hay không? Con trai cũng được đi, hẳn là đều là giống nhau, trước kia mình cho rằng mình từng thích người khác, bây giờ mới phát hiện, đây là một tâm tình hoàn toàn khác."
Tim đập thình thịch thời niên thiếu, làm sao so được với tình cảm nhiệt liệt rực rỡ như pháo hoa hiện tại.
Bạch Giản hiểu ý của nàng, thở phào nhẹ nhõm theo, có chút nghi hoặc nhìn nàng: "Cậu thích cô gái nào sao?"
Phác Thái Anh gật đầu: "Không chắc chắn, có thể là vậy, hình như mình thích cô Lạp rồi."
Bạch Giản cũng "Ồ" một tiếng, giống như một chút cũng không kinh ngạc.
"Cậu không ngạc nhiên sao?!"
Bạch Giản nhún nhún vai, nhìn nàng với vẻ mặt như thể nàng bị thiểu năng trí tuệ: "Cô Lạp đối tốt với cậu như vậy, lại là đại mỹ nhân, nếu không thích mới kỳ lạ đó? Hơn nữa mình là fan của cô Lạp, ai thích cô ấy mình cũng thấy rất bình thường, nếu cậu không thích thì mình mới cảm thấy cậu không có mắt."
Ồ, suýt quên mất đây là Lạp Fan, qua loa rồi.
Lúc này Phác Thái Anh mới mở khung chat trò chuyện với Triển Duyệt đưa cho cô nàng xem.
"Hu hu hu, cậu nhìn xem cô ấy, người phụ nữ này mấy ngày nay đều ôm ôm ấp ấp với biết bao người đẹp, cậu nhìn thấy một Hoàng Nhiễm Nhiễm gõ cửa, không chừng đâu đó cất giấu mười Hoàng Nhiễm Nhiễm đó!"
Bạch Giản là một người hâm mộ, nghe xong lời này liền có chút chịu không nổi.
"Cậu đừng nói như vậy, cô Lạp từ khi ra mắt tới nay không có scandal nào là chủ động thừa nhận, nếu nói có... vẫn là tấm ảnh lần trước giúp cậu làm sáng tỏ, cậu nói xem có tính không?"
Tấm ảnh mà Lạp Lệ Sa đăng lần trước?
Khuôn mặt nhỏ của Phác Thái Anh đỏ bừng: "Vậy tính là gì? Đó là giúp mình giải thích, chứ không phải thừa nhận CP...... Hơn nữa dựa vào cái gì là Mạn Đà La Đào Trấp, mình, mình cảm thấy nên là Đào Trấp Mạn Đà La!"
Bạch Giản nhìn Phác Thái Anh trong vài phút ngắn ngủi đã đóng dấu kết luận cho mình, đồng thời lại cảm thấy chính mình có thể phản công Lạp Lệ Sa.
Liền cười xấu xa một tiếng, cô nàng nhướng mày, cười nói: "Ê, mình thấy cũng được á, nếu không cậu gửi tin nhắn cho cô Lạp, hỏi thử khi nào cô ấy có thể lên lớp?"
Phác Thái Anh có chút luống cuống tay chân, lại cảm thấy vẻ mặt hiện tại của Bạch Giản có chút quen mắt.
Sao mà...... lại giống đồ chó Triển Duyệt không biết xấu hổ kia vậy?!
Phác Thái Anh lại lộp bộp, nhanh chóng mở khung chat của Triển Duyệt, mấy chữ phía sau viết rất rõ ràng ——
Phiên bản tình yêu.
Phác Thái Anh lại nhìn thoáng qua Bạch Giản, không chắc chắn nói: "Triển Duyệt cứt chó này sao lại yêu đương rồi? Quên đi con nhỏ này mỗi ngày chính là tra nữ, Giản Giản mình nói cho cậu biết cậu cần phải cách nhỏ đó xa một chút, bạn nối khố này của mình thật đúng là không phải thứ tốt lành gì đâu...... không phải, không được."
"Không phải người yêu đương với Triển Duyệt chính là cậu đó chứ?!"
Bạch Giản thẹn thùng gật đầu, vẻ mặt Phác Thái Anh như bị sét đánh.
Bạch Giản chớp chớp mắt: "Không phải cậu...... vẫn luôn không hỏi sao?"
Thần mẹ nó nàng vẫn luôn cũng không hỏi, cái này có thể tùy tiện hỏi sao? Mở miệng liền hỏi một cô gái, có phải cậu đang yêu bạn nối khố tra nữ kia của mình không?
Phác Thái Anh cảm thấy có chút ảo giác, nhưng ánh mắt thoáng nhìn thấy khung chat của Lạp Lệ Sa.
Hu hu, thật muốn gửi tin nhắn.
Vậy thì gửi một tin đi.
Phác Thái Anh mím môi, mở khung chat với Lạp Lệ Sa, nghĩ nghĩ gửi đi mấy cái nhãn dán rồi gửi thêm một câu.
"Cô Lạp, khi nào thì trở lại trường dạy cho chúng em? Tất cả chúng em đều rất nhớ cô."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro