Chương 19

Park phu nhân đang nhíu mày.

Nhưng trước mặt Yangsuk, bà nhất định sẽ không nói gì thêm, chỉ có thể giả bộ không biết sau đó cho qua.

Nhận ra được chuyện này khiến tâm trạng Lisa phấn khích hẳn lên, đây là điều mà đời trước cô không phát hiện ra!

Chuyện này có nghĩa là gì!

Có nghĩa là cô cũng có thể tác oai tác quái! Hơn nữa Park phu nhân chắc chắn cũng sẽ không mở miệng trách cứ vào lúc này.

Đây là chuyện vô cùng đáng mừng!

Ánh mắt của Lisa toát lên niềm vui sướиɠ, cô từ vị trí làm nền bước ra ngoài.

Sau khi sống lại cô vẫn luôn hạ thấp cảm giác tồn tại của mình, từ chối sự hào nhoáng do nhà họ Park mang đến, âm thầm tìm cách làm giàu.

Nhưng lúc này mà không ngang ngược thì còn đợi lúc nào nữa!

Yangsuk đúng không, cậu ta thu hút sự chú ý của mọi người dẫn về phía cô hòng để cô bị Park phu nhân mắng một trận, nhưng cậu ta quá ngây thơ rồi! Tuổi còn trẻ, cũng nên ăn khổ nhiều một chút!

Còn Park phu nhân? Nhíu mày thì nhíu mày đi, nhíu càng nhiều thì càng mau già, chẳng mấy chốc sẽ trở thành bà cô già.

Trên mặt Lisa lộ ra vẻ nghi hoặc, thuận theo lời của Park phu nhân mà hỏi: "Kang thiếu gia tại sao lại không vui nhỉ? Vừa rồi không phải đang vui vẻ nói muốn đi tham gia chương trình gì đó sao?"

"Hay là tại tổ chương trình yêu cầu cao quá, cậu lo lắng không được chọn nên mới đến nhờ Park phu nhân sao?"

"Cũng đúng, Park phu nhân lợi hại như vậy, nhất định có thể làm được!"

Con nít thì biết gì, đúng không?

Cô có thể nói xiên nói xỏ hết mình, mà Park phu nhân ngay cả quát lớn một câu cũng không thể.

A.

Trong lòng Lisa cười lạnh.

Lời trong lời ngoài của Lisa đều đang ám chỉ Yangsuk không được.

Nếu làm được thì sao phải nhờ Park phu nhân chứ, trực tiếp đi lên đấu với cô là xong! Yangsuk chính là không được!

Yangsuk ăn vạ thất bại, ngược lại còn bị mỉa mai: "Ai nói tôi không được chọn! Tuy tổ chương trình yêu cầu cao, nhưng tôi biết rất nhiều thứ! Tôi biết nói tiếng Anh, còn có nhiều tài lẻ nữa!"

Quan trọng nhất là cậu ta có thể rót vốn vào chương trình!

Những lời này, cậu ta thông minh mà lựa chọn không nói, nhưng không có mấy lời này thì lại chưa đủ tự tin.

Cậu sốt ruột đến mức như bị tăng động, từ không vui chuyển sang tức giận.

Lisa này, xấu xa quá đi, chắc chắn sẽ dạy hư Chaengi! Cậu nghĩ thầm.

Mới đầu Yangsuk cho rằng Lisa chắc chắn không được nhà họ Park yêu thích, nếu không tại sao khi đi ra ngoài chỉ có một bảo mẫu đi theo, như thế quá có lệ rồi!

Phải biết rằng, gia đình giàu có nào mà không có vài vệ sĩ đi theo sau.

Chaeyoung cũng có, chỉ là Park gia lo sẽ dọa cô bé sợ nên vệ sĩ chỉ bí mật đi theo, chỉ có Lisa này là khác!

Hôm đó mà có bị bắt cóc cũng không có gì lạ!

Nhưng tại sao Park phu nhân lại không mắng cậu ta chứ? Yangsuk cắn môi, biểu cảm trên mặt vừa buồn vừa giận.

Park phu nhân cũng rất không vui.

Nhưng đúng như Lisa dự liệu, bà không nói gì thêm mà chỉ dỗ dành Yangsuk: "Yangsuk giỏi quá, Chaengi cũng sẽ đi nữa, con đi chung tâm sự với con bé được không?"

Park phu nhân đang định kêu Lisa lên lầu.

Lisa cũng không chút nao núng, cô tin chắc chỉ cần mình không nói sai là được. Cô có nói sai gì ư? Không phải khen bà ấy "lợi hại" sao? Có gì sai đâu?

Nếu Park phu nhân làm vậy thì khác gì đang vả mặt mình chứ!

Lisa rất tự tin mà đứng yên tại chỗ.

Cô đứng đối diện Park phu nhân, vẻ mặt giả bộ ngoan ngoãn, trong lòng hiểu rõ nói móc vĩnh viễn là thần.

Yangsuk rất muốn đi tìm Chaeyoung, nhưng cũng rất muốn nhìn thấy Lisa bị dạy cho một bài học.

Trong lúc cậu do dự thì Chaeyoung ngây thơ nói: "Tỷ tỷ cũng biết! Chị ấy giỏi lắm! Không chỉ biết tiếng Anh mà còn biết một ít tiếng Pháp nữa! Hơn nữa thể lực cũng tốt, biết thổi Harmonica, còn biết..."

Chaeyoung mà đã mở miệng khen là nói không dứt.

Nếu hôm đó đưa em ấy đi đề cử mình thì đúng là làm ít công to.

Sắc mặt Yangsuk vô cùng khó coi, cậu ta sao? Còn thể lực tốt? Mới chạy đến lầu ba đã phải vào phòng y tế!

Lisa không nói chuyện, cô nhìn về phía Chaeyoung.

Cô vẫn luôn thắc mắc tại sao trong lòng Chaengi bản thân lại lợi hại như vậy...Nhưng đúng là cô biết nói một ít tiếng Pháp, còn chuyện Harmonica sao nàng lại biết được.

Rõ ràng ngoài dì Jung và Haniel thì cô chưa khoe với người trước mặt bao giờ.

"Chaengi."

Giọng của Park tiên sinh trở nên nghiêm khắc.

Có vài lời Park phu nhân không tiện nói ra, nhưng ông có thể.

Là chủ gia đình, giọng điệu lúc nói chuyện vẫn luôn cứng rắn: "Đừng nói đùa, con bé được bảo mẫu nuôi lớn."

Đứa con được bảo mẫu nuôi lớn, sao có thể học được những thứ đó? Park tiên sinh càng nhìn càng không vừa mắt Lisa.

Chaeyoung không nói chuyện, nhìn Park tiên sinh bằng ánh mắt vô tội.

Bé đâu có nói sai, tỷ tỷ rất là giỏi.

Bé không hiểu nổi tại sao ba mẹ lại không thích chị ấy chứ.

Rõ ràng...tỷ tỷ mới là con ruột của họ.

Chanyeol còn biết chuyện, sao Chaeyoung có thể không biết, nhất là khi Chanyeol còn cãi nhau trước mặt nàng, Chaeyoung càng nghĩ càng đau lòng, hốc mắt nàng đỏ lên: "Con ghét mọi người nhất!"

Đây là lần đầu cô bé không ngoan.

Nàng kéo Lisa về phòng mình, đóng cửa lại, không cho phép bất cứ ai đi vào.

Chuyện này xảy ra không chỉ Park tiên sinh mà cả Park phu nhân cũng không thể giữ được nụ cười trên mặt.

Yangsuk nhận ra có gì đó không đúng.

Con nít có chuyện gì cũng không giấu trong lòng: "Manobal..."

Cậu học theo Chaengi gọi là chị.

"Tại sao Manobal tỷ tỷ là do bảo mẫu nuôi vậy ạ?"

Ánh mắt của Park phu nhân trở nên phức tạp.

Yangsuk đúng ra là vị hôn phu của Lisa, nhưng trước đây không ai biết chuyện vì vậy Chaeyoung là do bọn họ nuôi lớn, Yangsuk cũng rất thích Chaengi.

Chuyện đã lỡ rồi, cho dù là sai lầm thì cũng chỉ có thể tiếp tục sai.

Không thể nói, thân phận của Lisa không thể nói ra!

Hai vợ chồng liếc nhìn nhau, lạnh lùng nói: "Con bé là con riêng."

"Con riêng?" Yangsuk không ngừng hỏi.

"Cho nên cậu ta mới đột ngột xuất hiện, trở thành chị của Chaengi sao ạ?"

"Đúng vậy, không sai."

"Con ghét con riêng lắm."

Ba của Yangsuk cũng có một đứa con riêng.

Mẹ bảo cậu đừng lo lắng, quyền thừa kế nhà họ Kang nằm trên tay cậu, con riêng vĩnh viễn không lên được mặt bàn, vĩnh viễn–

Lisa cũng là một đứa con riêng không thể công khai, Yangsuk tự nhủ chính mình không cần phải căng thẳng.

So ra thì con riêng kém xa Chaeyoung.

Yangsuk vui vẻ mà nghĩ, bất kể Lisa nói gì hay làm gì, chỉ có cậu mới có tư cách ở bên Chaeyoung.

Bởi vì Chaeyoung là vị hôn thê của cậu!

Chaeyoung sau khi quay về phòng vẫn luôn nằm khóc ở trên giường.

Cô bé khóc rất yên tĩnh, có lúc thở không nổi mới dừng lại hít sâu, sau đó tiếp tục khóc.

Lisa hiếm khi thấy nàng buồn bã như vậy, em ấy vừa dịu dàng lại dễ thương, lúc nào cũng đem lại năng lượng cho người khác. Mặc dù vợ chồng nhà họ Park đối tốt với nàng là vì lợi ích bên trong, nhưng ở bên cạnh có một đứa con ngoan ngoãn, hiểu chuyện như vậy, sao có thể không mềm lòng.

Đời trước Lisa đã làm nhiều chuyện không đúng với Chaeyoung cũng không thấy nàng khóc như vậy.

Cô đi đến hỏi: "Tại sao lại khóc chứ?"

Chaeyoung ngẩng đầu, đôi mắt hơi sưng nhưng vẫn rất đáng yêu.

Nàng hỏi: "Có phải em nên rời đi hay không?"

Lisa: "Em muốn đi đâu?"

Chaeyoung không khóc nữa, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ: "Không biết ạ."

Nàng dựa vào thành giường, bọc chính mình như quả bóng, sau đó lại cảm thấy như vậy thực cô đơn bèn lại gần dựa vào Lisa.

Lúc này mới thấy yên tâm.

"Bọn họ nói em mới là con gái của bảo mẫu."

"Là em cướp đi cuộc sống của chị."

Park tiên sinh nghiêm khắc nói như vậy khiến Chaeyoung sợ hãi.

Nàng chán ghét bảo mẫu kia, chán ghét...mẹ ruột của mình.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro