Chương 15: Phụ Nữ Mạnh Mẽ

Sáng sớm, sau khi tỉnh lại, phản ứng đầu tiên của Lisa chính là kiểm tra thân thể xem có bị mất miếng vải nào không, áo ngủ có còn trên người không. Không nên trách cô nghĩ nhiều bởi chuyện này đã có 'tiền án tiền sử' rồi, có quỷ mới tin cái cô Jisoo kia 'đè' được người phụ nữ kia. Cô ta không đè chị ấy thì thôi chứ làm gì có chuyện ngược lại, biết đâu chừng là do cô ta giở trò.

Thấy bản thân và áo ngủ vẫn còn nguyên vẹn, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm. Đánh răng, rửa mặt, làm cơm xong cũng đã bảy giờ, chỉ còn đợi Thái hậu và người phụ nữ xấu xa kia xuống lầu dùng cơm thôi.

Bảy giờ rưỡi, hai người cùng đến công ty. Lần này xe dừng trước cửa, hai người đồng thời tiến vào. Mặc dù nhân viên lấy làm hiếu kỳ, nhưng nhìn thấy giám đốc Manobal ấm ức rụt cổ bèn nghĩ có lẽ hai người này chỉ tình cờ gặp nhau.

Sau khi vào văn phòng, Lisa lập tức điện thoại cho Jisoo hỏi lúc nào trở về. Thế nhưng điện thoại vẫn nằm ngoài vùng phủ sóng, chắc chị ấy vẫn còn đang ngủ. Cơ mà chỉ mới chín giờ, sự việc nghiêm trọng như thế, ắt hẳn chị ấy không thể an tâm ngủ đâu nhỉ? Chẳng lẽ đã xảy ra vấn đề gì rồi? Hay chị ấy đang bận tắm?

Lisa bắt đầu nôn nóng, trong lòng ẩn ẩn cảm giác được có chuyện xui xẻo gì đó sắp xảy ra.

Không gọi điện được nên đành thôi, xem ra chỉ có thể kéo dài thêm một ngày để ký mấy bản hợp đồng hôm qua. Đã kéo một ngày rồi, hôm nay lại kì kèo thì hơi kỳ, đầu óc Lisa lại bắt đầu cân nhắc cách thức gia hạn thời gian.

Qua một tiếng không liên lạc được với chị gái khiến Lisa càng thêm bất an. Tất cả mọi chuyện đều quá kỳ quái! Cô cau mày nhìn màn hình đen thui, trong lòng nhốn nháo như mớ bòng bong, nội tâm mãnh liệt trào dâng sự nôn nóng, đến trưa vẫn thế.

Lisa vừa chờ điện thoại của Jisoo vừa đi tới đi lui trong văn phòng. Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra! Nếu chị gái đã về nước, điện thoại sẽ không gặp trạng thái như thế. Không thì tại sao lại không bắt máy?

Đến một giờ trưa, Thái hậu gọi báo điện thoại của Đại bảo bối đã bị mất nên không thể liên lạc được, tình hình là phải ở lại nước ngoài một thời gian, tạm thời không thể trở về nước.

Nghe Thái hậu nói xong, Lisa bỗng có một loại xúc động muốn đập nát điện thoại tại chỗ, cái gì mà tạm thời không thể trở về nước? Bộ mất điện thoại thì không thể về nước ư? Tại sao Thái hậu lại biết? Rốt cuộc chị ấy đang giở trò quỷ gì đây, lửa xém tới lông mày đến nơi rồi mà nỡ lòng nào bỏ mặc cô như thế.

Bởi vì không gọi điện được nên trong lòng buồn bực không ngớt. Cú điện báo của Thái hậu khiến phiền não trong lòng Lisa hóa thành giận dữ.

Lúc này trùng hợp có người mở cửa đi vào, Lisa ngẩng đầu nhìn mới phát hiện hóa ra là người phụ nữ vừa cao ngạo vừa lạnh lùng nọ, ngọn lửa đang thiêu đốt cô trong nháy mắt bùng cháy hừng hực, tâm càng thêm căm tức.

"Tổng giám đốc đến có chuyện gì không?"

Giọng nói lạnh lùng cộng thêm chút tức giận.

Chaeyoung chẳng màng để ý khẩu khí khó chịu kia, lạnh nhạt nói: "Cô xem kỹ hợp đồng một chút rồi ký tên đi. Xong tôi sẽ gửi tới phòng nhân sự."

Lisa nhíu chặt mày nhìn hợp đồng trong tay Chaeyoung, nghĩ đến Jisoo đã mẻ rồi nên sứt chút nữa cũng chả sao, cô tuyệt đối sẽ không để chị ấy được như ý.

Cô giật mạnh hợp đồng trên tay của Chaeyoung rồi ký tên Jisoo Manobal "roẹt roẹt". Cô muốn cho chị gái biết hậu quả dám bỏ mặc cô là thế nào.

Sau khi ký xong, ngay cả nhìn cũng không thèm, liền đưa cho Chaeyoung.

Chaeyoung nhận lấy, lật lật kiểm tra một phen, chữ ký xiêu xiêu vẹo vẹo trông thật xinh xắn, đáng yêu, rất dễ nhìn. Bất quá hình như người trước mắt không biết bản thân vừa ký cái gì, mặt mày lộ vẻ buồn bực, mất hết lý trí.

Lisa thật sự rất khó chịu trong lòng, Jisoo không về thì mình nên làm gì đây? Tiếp tục làm thế thân hay phủi mông bỏ đi? Sự tình tựa hồ trở nên phức tạp khôn cùng, nên chọn đường nào bây giờ!

Trí não của Lisa gào rú loạn như cào cào, ngay cả tai cũng "ù ù ong ong", nôn nóng, bất an, ồn ào quá!.

"Cô ký luôn hợp đồng tình yêu rồi sao?"

Chaeyoung tốt bụng nhắc nhở một câu, thuận tiện lấy một bản hợp đồng lắc lắc trước mắt Lisa.

Lisa nghe thế liền ngẩng đầu nghi hoặc nhìn Chaeyoung. Sau đó nháy mắt mấy cái xem hợp đồng trên tay người nọ, ngơ ngác hỏi: "Hợp đồng tình yêu gì?"

"Chính là bản hợp đồng tình yêu mà hôm kia tôi nói với cô đó, lẽ nào cô đã quên? Cô còn bảo sẽ cho tôi một câu trả lời chắc chắn, rốt cuộc cô cũng ký rồi, tôi biết tâm ý đó mà. Giờ tôi đem tài liệu về phòng, tí nữa chúng ta đi ra ngoài dùng cơm."

Không đợi Lisa nói chuyện, Chaeyoung đã nhanh chân rời khỏi hiện trường. Lisa trợn mắt, đại não đột nhiên bị tù đọng, không biết nên phản ứng thế nào. Sau khi người kia đi được một phút, cô mới hiểu bản thân đã làm gì.

Hợp đồng tình yêu? Mình đã ký rồi sao? Hồi nào? Nó nằm lẫn trong mớ hợp đồng kia ư? Lisa nhanh chóng xua đuổi sự buồn bực vô hình, vận dụng đại não phân tích tình cảnh phát sinh từ lúc bắt đầu. Người ta bảo mình đã ký hợp đồng tình yêu rồi, còn muốn rủ mình đi ăn cơm nữa.

Mình nhất định bị chị gái chọc tức đến độ chập mạch rồi. Sao mình có thể ký loại hiệp ước đó được? Jisoo không về bàn chuyện yêu đương với cô ta thì mình ở đây làm gì? Cô có chết cũng không muốn vậy đâu, làm sao có thể yêu đương với người phụ nữ ấy được! Cô ta chẳng những không có chút đáng yêu nào, mà còn xấu bụng, rất khó đối phó. Không chừng còn bị cô ta ăn no căng diều rồi ném vào thùng rác.

Thế giới này đủ chuyện hiếm lạ, nhưng chuyện chị gái 'ăn thịt' phụ nữ tuyệt đối không thể.

Thái hậu nói Jisoo mất điện thoại nhưng tại sao bà lại có thể liên lạc với chị ấy? Kỳ quái nhất chính là tại sao chị gái tìm Thái hậu chứ không phải mình. Tối qua rõ ràng nói sẽ quay về, cớ gì thay đổi nhanh như thế, chắc chắn đã xảy ra vấn đề gì đó rồi.

Bất quá Thái hậu đã khẳng định chị ấy an toàn. Lisa bắt đầu vò đầu bứt tóc, dùng sức lắc đầu lia lịa. Bây giờ hỏng bét hết cả rồi, chẳng thể nghĩ hay giải thích được gì nữa.

Ảo não ở văn phòng hết mười mấy phút, lãnh đạo liền đến gọi người cùng đi ra ngoài. Lisa sức cùng lực kiệt như bị hút hết sinh khí.

"Không khỏe chỗ nào sao?"

Nhìn người đang nằm chèm bẹp, Chaeyoung dịu dàng mở miệng.

"Không có, đang nghĩ vu vơ thôi."

Lisa sửng sốt giây lát, lập tức đáp. Bây giờ cô chỉ muốn giật lại hợp đồng rồi đốt thành tro thôi.

"Thật à? Nghĩ tới nhập thần như thế."

"Tổng giám đốc, bản hợp đồng đó... Có thể..."

Lisa ấp úng không biết nên mở miệng như thế nào, bản thân tự đồng ý mà còn muốn quỵt nợ, thật sự không dễ dàng.

"Hợp đồng? Hợp đồng nào? Hợp đồng làm sao?"

Chaeyoung làm bộ không biết gì hết, nghi hoặc nhìn Lisa.

"Ha ha, không có gì."

Lisa cười ngây ngốc, cảm giác mình vừa hỏi vấn đề ngu xuẩn. Người phụ nữ này thừa sức biết tâm tình mình không ổn định mới dụ ký tên, coi như mình chơi xấu không thừa nhận thì cô ta cũng có biện pháp khác khiến người ta đồng ý.

Nghĩ đến tình cảnh của mình hiện tại, Lisa hận không thể lột trần vỏ bọc Jisoo ngay lập tức. Cái quái gì thế này? Thái hậu cũng biến thành người khó lường, khiến cô hoàn toàn không biết trong hồ lô của bà chứa gì.

Bây giờ Lisa căn bản không đặt bao nhiêu tâm tư lên người Chaeyoung, cô cho rằng mọi chuyện thật quái dị, rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu? Sau một phen quan sát nhạy bén, cô có thể kết luận sự tình không hề đơn giản.

Ra thang máy, hai người cùng đến bãi đậu xe trước công ty, sau đó lên xe. Cô chỉ nghe mệnh lệnh, cũng chả thèm hỏi đến đâu dùng cơm.

Xe rời đi hồi lâu, Lisa mới phục hồi tinh thần, nghiêng đầu nhìn người ngồi ở chỗ cầm lái. Gò má trắng nõn, có một lọn tóc vắt sau tai rơi từ bả vai theo đến trước ngực, mắt khẽ nháy. Lisa cảm thấy thời điểm người phụ nữ này an tĩnh thật sự rất đẹp, vẻ đẹp này không đến từ dung mạo mà truyền từ nội tâm.

"Nhìn đẹp lắm phải không?"

Một câu trêu chọc truyền đến làm Lisa sững sờ một thoáng, kéo thần trí trở về.

"Chúng ta đi đâu vậy?"

Quái nào lại cảm thấy cô ta đẹp chứ! Đầu óc nhất định bị úng nước rồi! Lisa hung hăng phỉ nhổ bản thân một phen, dáng vẻ của cô ta đẹp chỗ nào cơ chứ!? Rõ ràng là phụ nữ xấu xa.

"Ăn cơm. Cô chưa ăn cơm trưa, tôi cũng vậy."

"Có phải cô luôn theo dõi tôi sát như thế?"

Jisoo bỏ của chạy lấy người, Lisa cảm thấy mình không cần bận tâm nhiều làm gì, nghĩ gì thì nói đó. Nếu cứ giống kiểu sống trước đây, mình sẽ không gắng gượng nổi mấy ngày. Cứ thoải mái là chính mình, bị phát hiện cũng mặc kệ.

"Đúng vậy, không dõi theo cô thì làm sao theo đuổi cô được?"

Chaeyoung không ngờ Lisa sẽ hỏi vậy. Cô xoay đầu nhìn vào mắt người nọ, tựa hồ hiểu được gì đó, sau đó cười trả lời.

"Tôi không biết cô yêu cái gì ở tôi, nhưng tôi không phải là người như cô nghĩ đâu. Tôi không thích phụ nữ, thật đấy!"

Lisa cảm thấy mình không cần vì đóng vai Jisoo mà cố ý giả dáng vẻ chị gái. Làm vậy sẽ khiến cô ta sớm nhận ra bản thân yêu lầm người, mình cũng thuận lợi thoát thân. Tiếc thay ở nơi đó Jisoo đã xảy ra chuyện.

"Hiện tại không thích không có nghĩa là tương lai cũng không thích. Người tôi yêu, tôi tự biết. Cô không thử thì làm sao biết mình không thích? Hơn nữa cô cũng đâu quá bài xích, đúng không?"

"Đúng là đồ đàn bà bướng bỉnh! Tôi là loại 'một người ăn no, cả nhà không lo đói'. Tình yêu hay kết hôn gì gì đó đều là chuyện nhàm chán. Một người tự do tự tại, tôi không muốn với lấy phiền phức, cô hiểu ý tôi không?"

Lisa thật sự rất muốn đánh thêm một gậy cho cái người có lý nói không thông cho tỉnh táo một chút. Nếu không sớm muộn gì mình cũng sẽ bị khí thế hùng dũng của cô ta doạ chạy.

"Không thử thì làm sao biết nhàm chán. Tình yêu có lúc cũng là chuyện hạnh phúc. Chẳng lẽ cô đã từng thích người nào rồi sao?"

Chaeyoung hoàn toàn không hiểu tại sao Lisa lại chấp nhất cuộc sống đơn độc như thế, chẳng lẽ cô ấy theo 'chủ nghĩa độc thân'? Cơ mà trông thế nào cũng không giống? Hay là trong lòng có chướng ngại?

"Không có, cô không phải gu tôi thích. Tôi thích người dịu dàng, hoặc là tôi yêu chìu người ta, hoặc người ta phải chiều chuộng tôi."

Lisa nhìn sâu vào mắt Chaeyoung, kỳ thực cô vốn không biết định nghĩa mẫu người yêu thích của mình như thế nào. Cô nói vậy cũng chỉ là muốn Chaeyoung hết hy vọng rồi rút lui thôi. Cô thật sự không muốn yêu đương với cô ta. Gái này là của Jisoo, cô không nên đến quá gần, vì rất nhiều lúc cô cảm thấy lòng mình đang biến dạng.

"Cô không hiểu tôi thì làm sao biết tôi không dịu dàng? Khi nào chúng ta hiểu rõ về nhau rồi hẵng nói mấy câu này nhé! Đến rồi, xuống xe đi."

Chaeyoung dừng xe, chờ người kia bước xuống. Lisa trái lại cũng có chút bối rối.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro