Chương 3: Cô ấy đã lừa dối mình

Đêm đã khuya, căn nhà trong khu phố yên tĩnh chỉ còn lại ánh đèn mờ nhạt trong phòng khách. Tần Lam ngồi trên ghế, đôi mắt dán vào chiếc đồng hồ treo tường, từng tiếng tích tắc như khoét sâu thêm sự lo lắng trong lòng nàng. Tân Chỉ Lôi đã ra ngoài từ tối, và đến giờ vẫn chưa về. Chỉ còn cách nằm ở ngoài phòng khách đợi thôi, mà ở đây dù bật đèn nhưng vẫn tối, còn rất lạnh. Nàng ngồi mà đã run cầm cập

Bên ngoài, gió thổi lạnh buốt. Tần Lam khoác thêm chiếc áo, cố giữ cho mình ấm áp trong khi chờ đợi. Nàng không thể rời mắt khỏi cánh cửa, dù biết rằng Tân Chỉ Lôi ghét mình. Dù không được phép lo lắng, nàng vẫn không thể ngăn bản thân nghĩ tới cô...liệu cô có an toàn không, liệu có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không

Đến gần 3 giờ sáng, Tần Lam chợt nghe tiếng xe từ ngoài cổng. Nàng bật dậy, tim đập nhanh, vội vã chạy xuống. Tiếng động cơ xe dừng lại, và cửa xe mở ra. Tân Chỉ Lôi bước xuống trong tình trạng say khướt, bước chân loạng choạng. Cô dựa vào xe, cố gắng đứng vững, nhưng hơi men khiến cơ thể cô gần như sụp xuống

-"Tân Chỉ Lôi!"_Tần Lam chạy tới, giọng nói pha lẫn sự lo lắng.

Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ màng nhìn nàng

-"Chị... chị làm gì ở đây?"_Giọng cô lạc đi, pha lẫn chút giận dữ

-"Muộn rồi, sao cô lại uống đến mức này?"_Tần Lam bước tới đỡ cô, nhưng Tân Chỉ Lôi gạt tay nàng ra, loạng choạng bước đi một mình. Cô bước từng bước lên tầng, bỏ mặc Tần Lam đang dọn đống hỗn độn ở dưới nhà

Nàng chỉ gom áo khoác cô lại, bỏ lên bàn, cô an toàn trước đã. Mấy quần áo dơ, nàng dẹp sau cũng không là vấn đề gì. Nàng đỡ cô bước từng bước, tay nàng vặn cửa cho cô vào

-"Tôi không cần chị lo"_Cô lẩm bẩm, nhưng đôi chân không nghe theo ý mình, suýt ngã xuống

Tần Lam không chịu buông tay, nhanh chóng đỡ lấy cô

-"Đừng cố chấp nữa, để chị giúp"

Tân Chỉ Lôi bật cười, một tiếng cười đầy chua chát

-"Chị giúp? Chị có tư cách gì mà giúp tôi? Chị nghĩ mình là ai trong cuộc đời tôi?"

-"Chị là v-...à thôi"

Những lời nói ấy như những nhát dao đâm vào trái tim Tần Lam. Nhưng nàng không buông tay. Nàng đỡ cô dậy, kéo cô vào nhà, mặc cho Tân Chỉ Lôi vùng vẫy, cố gắng tránh né

Khi cả hai bước vào phòng ngủ, Tân Chỉ Lôi buông người xuống giường, thở dốc. Mùi rượu nồng nặc tỏa ra từ cô. Tần Lam nhìn cô, đôi mắt nàng ánh lên sự đau đớn và bất lực. Tần Lam rất nhạy cảm với các mùi bia và rượu, là người khác nàng sẽ né tránh sang một bên. Còn Tân Chỉ Lôi dù có say tới cỡ nào, mùi có nồng nặc thì nàng vẫn ân cần giúp cô đi lên phòng, còn mở đèn sáng, lại chạy xuống lầu, pha một ít chanh muối cho cô giải rượu. Cố lắm mới cho cô uống hết nửa ly

-"Em không cần hành hạ bản thân như thế này"_Nàng nói, giọng trầm nhưng đầy cảm xúc. -"Em nghĩ rằng uống rượu sẽ giải quyết được điều gì sao? Em đang tự làm tổn thương chính mình"

Cô đau, nàng cũng đau

Tân Chỉ Lôi ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ ngầu vì men rượu và giận dữ

-"Chị không hiểu gì hết. Chị nghĩ chị biết tôi sao? Chị nghĩ chị có quyền nói với tôi điều gì là đúng, điều gì là sai?"

-"Đúng, tôi không hiểu em" Tần Lam đáp, giọng run rẩy

-"Nhưng chị biết em đang đau đớn. Và chị không muốn thấy em như thế này"

Tân Chỉ Lôi bật cười lớn, rồi nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh lùng. -"Đừng giả vờ quan tâm. Chị làm tất cả những điều này chỉ để chuộc lỗi vì đã lừa tôi cưới chị, đúng không? Chị nghĩ tôi sẽ tha thứ sao?"

-"Chị không mong em tha thứ nhưng em đừng chớ làm tổn thương bản thân"

Tần Lam im lặng, cảm giác mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước sự tức giận của Tân Chỉ Lôi. Nhưng dù bị ghét, bị trách móc, nàng vẫn không thể ngừng lo lắng cho cô. Nàng lặng lẽ rót một ly nước, đặt lên bàn trước mặt Tân Chỉ Lôi

-"Uống nước đi, rồi nghỉ ngơi. Chúng ta có thể nói chuyện khi cô tỉnh táo"_Nàng nói, giọng nhẹ như gió thoảng

Nhưng Tân Chỉ Lôi chỉ hất mạnh ly nước xuống sàn, nước văng tung tóe

-"Tôi không cần chị lo!"_Cô hét lên, rồi bật khóc, tiếng khóc đầy tức tưởi và đau đớn

Tần Lam nhìn cô, trái tim nàng như thắt lại. Nàng muốn ôm cô vào lòng, an ủi cô, nhưng nàng biết mình không có quyền ấy. Nàng chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn người mình yêu chìm trong nỗi đau, và bản thân nàng cũng đau đớn không kém

Khóc rất lâu, cô cũng gục ngã xuống giường mà đi ngủ lúc này cũng đã 5 giờ sáng, nàng còn ngủ được cái gì nữa. Tần Lam chỉnh lại chăn trước khi ra ngoài, cánh cửa vừa khép lại. Nàng đã thoa thái dương của mình, ôm đầu rồi bật khóc

Tại sao nhỉ? Rõ ràng nàng đến trước, Tần Lãng biết nàng yêu cô đến dường nào vậy lý do gì mà chị ấy lại cướp cô khỏi tay nàng. Khi có được thứ mình muốn, chị ấy lại chán chê vứt nó sang cho nàng chứ? Sao cái gì bỏ rồi cũng là nàng gánh vác, chuyện xấu gì do chị gái làm. Ba mẹ đều bắt nàng gánh thay phần chị

Nàng gạt nước mắt, đi xuống phòng khách dọn dẹp áo khoác và một số đồ từ trong túi áo. Khi đem nó bỏ vào máy giặt, bỗng dưng một chiếc hộp nhỏ nhắn xinh xắn rớt ra, lăn lộn dưới sàn rồi dừng lại. Tay cầm lên, tò mò mà mở nó ra

Nhẫn kim cương

-"Đẹp quá!"_Nàng ướm thử thì vừa với ngón tay của mình, cứ tưởng nó là dành cho nàng nhưng chung quy lại bản thân chỉ là kẻ gánh phần chị

Tần Lam nhìn xung quanh chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, viên kim cương nhỏ nhắn không to không nhỏ nhưng rất hài hòa, xung quanh được làm một cách tinh tế. Đến khi nàng nhìn xuống dưới, tên khắc lại là

Tần Lãng

Tân Chỉ Lôi

Chứ chưa bao giờ có Tần Lam

Khắc tên cũng là khắc vào tim nàng một nhát dao....

Nàng cất nó lại trong hộp rồi để lại trên bàn ở phòng khách, dọn dẹp tươm tất cũng nên cho bản thân thời gian để nghỉ ngơi. Tần Lam đi lên phòng, nhìn người kia ngủ say, ánh nắng buổi sáng sớm chiếu rọi vào khuôn mặt cô, hắt lên những vẻ đẹp của Tân Chỉ Lôi. Cô đẹp như mùa hạ

Sóng mũi cao, đôi môi căng mọng nhìn vào chỉ muốn hôn một cái thôi, mà đó chỉ là suy nghĩ chứ nàng dám làm đâu

Nàng nằm xuống giường, nhắm chặt mắt, chắc do mệt mỏi quá nên nhắm mắt là có thể đi vào giấc ngủ một cách nhanh chóng. Không gian phòng ngủ yên bình chỉ còn lại hơi thở đều đều của cả hai

●●●

Tân Chỉ Lôi nằm im, hơi thở đều đều trong cơn say. Tần Lam nhìn cô, bàn tay khẽ run rẩy chạm nhẹ vào mái tóc rối của cô, nhưng rồi lại thu về, như sợ rằng bất cứ hành động nào của mình cũng sẽ khiến cô càng ghét nàng hơn

-"Tần Lãng...Lãng....ôm em được không?"

Tần Lam không thể kìm được cảm giác yếu đuối trong lòng. Nàng nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Tân Chỉ Lôi, như một cách để cảm nhận chút hơi ấm mà nàng đã khao khát bấy lâu. Nước mắt nàng rơi, lặng lẽ thấm vào gối

Khi trời hửng sáng, Tân Chỉ Lôi dần tỉnh lại. Cô mở mắt, đầu nhức như búa bổ vì hơi men. Nhưng điều đầu tiên cô nhận ra là vòng tay của Tần Lam đang ôm chặt lấy mình. Hơi thở của nàng phả nhẹ trên cổ cô, mang theo một cảm giác gần gũi mà cô không muốn chấp nhận. Mắt cô khi thấy nàng ôm mình, nổi lên tia gân máu

-"Chị đang làm gì vậy?"_Tân Chỉ Lôi bật dậy, gạt mạnh tay Tần Lam ra. Giọng cô đầy tức giận, hơi men còn chưa tan khiến cô không kiểm soát được bản thân. -"Chị nghĩ mình là ai mà dám chạm vào tôi?"

Tần Lam giật mình tỉnh dậy, ánh mắt nàng vẫn còn mơ màng vì cơn buồn ngủ. Khi nhìn thấy sự tức giận trong đôi mắt của Tân Chỉ Lôi, nàng lúng túng giải thích:

-"Chị… chị chỉ thấy em ngủ không yên nên…"

-"Không yên? Chị đang lấy cớ để làm gì đây? Chị lừa tôi cưới chị, giờ lại muốn giả vờ quan tâm sao?"_Tân Chỉ Lôi quát lớn, đôi mắt đỏ ngầu như một con gấu đang giữa cơn thịnh nộ

-"Chị làm tôi thấy chị là con người mặt dày"

Những lời nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Tần Lam. Nàng cố nén nước mắt, giọng run rẩy:

-"Chị không có ý gì cả… Chị chỉ muốn em ngủ ngon hơn…"

-"Ngủ ngon? Làm sao tôi ngủ ngon được khi nhìn thấy chị chứ? Chị nghĩ chỉ cần chăm sóc tôi vài bữa là tôi sẽ chấp nhận chị sao?"_Tân Chỉ Lôi gằn giọng, không hề để ý đến sự tổn thương trong ánh mắt của Tần Lam.

-"Đừng ảo tưởng!"

Tần Lam lặng người, đôi mắt ướt nhòe. Nàng không còn sức để giải thích, cũng không còn lời nào để biện minh. Nàng đứng dậy, vội lau đi nước mắt, nhưng giọng nói nghẹn ngào của nàng vẫn không giấu được:

-"Xin lỗi…Chị không nên làm phiền em"

Nàng quay người bước nhanh ra ngoài, không dám ngoảnh lại. Trái tim nàng đau đến mức không thể chịu nổi, nước mắt rơi lã chã. Nàng bước ra khỏi nhà, đứng dưới hiên, để cơn gió lạnh buốt ban mai thổi vào mặt, như muốn làm tê liệt cảm xúc của mình

Trong khi đó, Tân Chỉ Lôi ngồi sững trên giường. Những lời mình vừa nói vang lên trong đầu, khiến cô cảm thấy nặng nề. Nhưng vì sự tức giận cùng với hơi men còn đọng lại, cô không thể thừa nhận rằng mình đã sai

...

Khi hơi men đã tan, cơn đói kéo đến khiến Tân Chỉ Lôi cảm thấy bụng cồn cào. Cô đứng dậy, chậm rãi bước xuống bếp, đầu vẫn còn chút nặng nề sau đêm say xỉn. Cô mở đèn bếp, ánh sáng nhạt lan tỏa khắp không gian

Ánh mắt cô chợt dừng lại khi thấy Tần Lam nằm co ro trên sofa ở phòng khách, chỉ đắp tạm một chiếc chăn mỏng. Khuôn mặt nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mi vẫn còn ươn ướt như thể vừa khóc. Dường như cả đêm qua, nàng đã không về phòng mà chỉ nằm ở đó, chịu đựng cơn lạnh lẽo của buổi sớm Bắc Kinh

Tân Chỉ Lôi thoáng ngẩn người. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy hối hận vì những lời cay nghiệt mình đã nói ra. Dù sao, nàng cũng đã cố chăm sóc cô cả đêm, vậy mà cô lại đối xử với nàng như vậy. Có hơi quá đáng

Nhưng rồi, ký ức về đám cưới, về việc Tần Lam thế thân Tần Lãng mà không hề nói gì với cô, lập tức trỗi dậy. Sự giận dữ, cảm giác bị phản bội nhanh chóng lấn át mọi sự mềm lòng. Tân Chỉ Lôi mím chặt môi, ánh mắt trở nên lạnh lùng

Nếu không có ba mẹ Tần Lãng ở đó, chắc cô đánh nàng mất. Tính cô trước giờ luôn nóng tính, ba mẹ Tân cũng ngán ngẩm. Việc cô cưới Tần Lãng, ba mẹ cũng phản đối dữ dội, đến mức muốn đá cô ra khỏi nhà. Họ ghét cái sự đỏng đảnh của Tần Lãng, họ yêu thích sự dịu dàng của Tần Lam. Nói chung, Tân Chỉ Lôi chỉ thích Tần Lãng, nàng thì không...dù ba mẹ có ép cỡ nào. Khi cô bỏ nhà đi, ông bà vẫn năn nỉ cô và cho phép cô cưới người mình yêu

Tân Chỉ Lôi từng là bạn của Tần Lam, hiểu rõ nàng bị gia đình ức hiếp thế nào, suốt những tháng ngày ở quên Thẩm Dương, mỗi lần đi ra đồng cỏ lại thấy nàng rồi đó mà nấc nghẹn lên từng hồi. Ai mà thấy con gái người ta khóc mà không thương chứ, huống hồ chi nàng còn là gái đẹp ở cái thôn quê đó chứ. Nhưng cô đã không còn làm bạn với nàng, nàng đã phản bội và chà đạp lên tình yêu của cô

Nhưng thấy cũng tội, dù bị cô tát vào mặt hay mắng chửi, nói toàn lời khó nghe vậy còn mà người này nghe được, thậm chí còn chiều lòng mình. Suy nghĩ ngày càng đối lập nhau, cô chau mày

-"Cô ấy đáng phải chịu như vậy"_Cô lẩm bẩm, như muốn thuyết phục bản thân

Cô quay người mở tủ lấy gói mì, bật bếp nấu một bát mì đơn giản. Trong lúc chờ nước sôi, ánh mắt cô lại lướt về phía Tần Lam. Hình ảnh nàng co ro rên sofa, dáng vẻ yếu đuối và cô độc khiến một phần trong lòng Tân Chỉ Lôi rung động. Nhưng cô lập tức lắc đầu, cố dằn lại cảm giác đó

-"Cô ta đã lừa dối mình"_Tân Chỉ Lôi tự nhủ

-"Dù có khóc lóc hay cố gắng chăm sóc thế nào cũng không thể thay đổi sự thật ấy"

Nước sôi bốc khói, kéo cô trở lại thực tại. Cô nhanh chóng thả mì vào, thêm chút gia vị, rồi múc ra bát. Cầm bát mì nóng hổi trên tay, Tân Chỉ Lôi bước về phía bàn ăn. Nhưng khi đi ngang qua sofa, cô chợt khựng lại

Tần Lam bất giác rùng mình trong giấc ngủ, bàn tay khẽ kéo chặt chiếc chăn mỏng như muốn tìm thêm chút hơi ấm. Cảnh tượng ấy khiến lòng Tân Chỉ Lôi dậy lên một cảm giác khó tả

Cô đứng đó một lúc lâu, tay nắm chặt chiếc bát, ánh mắt phức tạp. Rồi cô thở dài, đặt bát mì xuống bàn, bước đến gần Tần Lam. Cô cầm lấy chiếc chăn khác, nhẹ nhàng đắp lên người nàng, cố gắng không đánh thức.

-"Chị không cần phải cố gắng đến mức này"_Cô thì thầm, giọng nói pha chút mệt mỏi

-"Tôi không dễ dàng tha thứ như vậy đâu"

Nói rồi, cô quay người trở lại bàn ăn, tiếp tục ăn bát mì của mình, cố gắng phớt lờ cảm giác nặng nề trong lòng. Ăn một cách ngon lành như chưa có chuyện gì xảy ra

●●●

Cô đang ngồi trên giường xem tivi, chiếc điện thoại kêu lên, cô định mảy may cho qua nhưng nhìn số điện thoại là bạn của mình- Trần Khả thì thở dài rồi bắt máy

-"Chuyện gì?"

-"Chuyện của mày chứ cái gì? Mày kêu tao đi tìm tung tích của Tần Lãng gì đó đó mà tao thấy mày cũng cần gì tìm. Con ả đó có gì mà mày mê đắm mê đuối vậy hả?"

-"Im đi! Chị ấy tự dưng rời đi như vậy làm tao khó chịu"

-"Còn cái cô Tần Lam đó, tao thấy cổ cũng dễ thương mà lại còn giỏi nữa. Trường trung học B có tên Tần Lam trong danh sách khoa khôi đó nha"_ Trần Khả lướt máy tính nhìn mấy tin tức của trường Trung học B mà há hốc mồm, danh sách học giỏi cũng có Tần Lam. Hoa khôi cũng có tên Tần Lam còn cái ả Tần Lãng gì đó mờ nhạt muốn chết, hỏi xung quanh bạn bè có ai biết đâu

-"Số hưởng số hưởng"_Trần Khả còn bồi thêm một câu khen ngợi

-"Tao không thích, mày thích thì tự đi mà lấy!"_Cô tắt máy

Ruốt cuộc Tần Lãng người cô yêu đang ở đâu và làm gì, sao tưn dưng yêu nhau được 2 năm, diễn ra đám cưới quan trọng nhất đời người lại bỏ đi? Vậy tình yêu của cô, chị ấy xem như món đồ chơi muốn bỏ là bỏ hay sao? Cô không chấp nhận, ít nhất cũng phải có một câu trả lời chính đáng

Điện thoại lại hiện lên tin nhắn của cấp dưới kêu cô đến công ty để giải quyết một số rắc rối. Lấy chiếc áo khoác treo ở cánh cửa, chân nhanh chóng chạy ra gara lấy xe

...

Chiều muộn, khi Tân Chỉ Lôi bước vào nhà sau một ngày dài làm việc, cô bất ngờ nghe thấy giọng nói quen thuộc của mẹ mình từ phòng khách. Cô bước chậm lại, ánh mắt lóe lên sự tò mò khi nhận ra người mẹ đang nói chuyện chính là Tần Lam

Trong phòng khách, mẹ cô, bà Tân Duyệt, ngồi đối diện Tần Lam. Nụ cười trên gương mặt bà dịu dàng, ánh mắt đầy sự hài lòng khi nhìn nàng. Tần Lam ngồi bên cạnh, dáng vẻ ngoan ngoãn, luôn tỏ ra lịch sự mỗi khi đáp lại lời của bà

-"Lam à, từ nhỏ bác đã thích con. Con không chỉ thông minh, hiểu chuyện mà còn rất biết cách quan tâm người khác"_bà Tân Duyệt nói, giọng điệu chan chứa yêu thương

-"Nếu Chỉ Lôi nó chịu nghe lời bác mà yêu con, bác sẽ mãn nguyện biết bao"

Tần Lam cúi đầu, vẻ mặt có chút ngượng ngùng. Nàng khẽ cười, đáp lời bằng giọng nhẹ nhàng:

-"Bác à, chuyện tình cảm không thể ép buộc được. Chỉ cần Chỉ Lôi hạnh phúc, con đã cảm thấy yên tâm"

-"Con lại quá khiêm nhường rồi" Bà Tân Duyệt phất tay, vẻ mặt không hài lòng

-"Chỉ Lôi nó cứng đầu, cứ mãi thích cái ả Tần Lãng đó. Chỉ nhìn thôi bác đã không ưng. Tính cách không chững chạc, lại chẳng biết quan tâm ai, nói năng cũng không nghe lọt tai được. Khác hẳn với con!"

Nghe đến đây, Tân Chỉ Lôi nhíu mày, bước vào phòng khách. Giọng cô lạnh lùng vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện:

-"Mẹ, con đã nói mẹ đừng can thiệp vào chuyện riêng của con"

Bà Tân Duyệt quay lại, nhìn thấy Tân Chỉ Lôi, nhưng không hề tỏ vẻ bối rối. Bà chỉ cười nhạt:

-"Con về rồi à? Mẹ đang nói chuyện với Tần Lam. Nó đáng để con trân trọng hơn cái người con đang theo đuổi"

-"Mẹ!"_Tân Chỉ Lôi cau mày, giọng nói càng thêm phần cứng rắn

-"Chuyện của con không cần mẹ quyết định"

Tần Lam đứng dậy, ánh mắt có chút lo lắng. Nàng vội lên tiếng để xoa dịu

-"Bác gái, Chỉ Lôi mới đi làm về, chắc mệt rồi. Để con về trước, khi nào rãnh sẽ thăm bác"

Bà Tân Duyệt vội nắm lấy tay Tần Lam, không để nàng rời đi

-"Lam, con ngồi thêm chút nữa. Con không cần phải để ý đến thái độ của Chỉ Lôi. Nó còn trẻ con, chẳng biết cái gì là tốt cho mình"

Tân Chỉ Lôi thở dài, cố nén sự bực tức trong lòng. Ánh mắt cô lướt qua Tần Lam, thoáng thấy nàng cúi đầu, vẻ mặt buồn bã nhưng không nói thêm lời nào. Điều đó càng khiến cô cảm thấy khó chịu

-"Chị không cần phải giả vờ hiền lành trước mặt mẹ tôi"_Tân Chỉ Lôi lạnh lùng nói

-"Dù chị có được mẹ tôi yêu quý thế nào, điều đó cũng không thay đổi được sự thật rằng chúng ta không thuộc về nhau"

Lời nói của cô như một lưỡi dao vô hình, cắt sâu vào trái tim Tần Lam. Nhưng nàng chỉ mím môi, không phản bác.

Bà Tân Duyệt tức giận, đập mạnh tay xuống bàn

-"Chỉ Lôi! Con nói năng kiểu gì vậy? Tần Lam là vợ con, là người đã hy sinh vì con. Sao con có thể đối xử với nó như thế?"

-"Mẹ à! Con đã nói rồi mà"_Tân Chỉ Lôi quát lên, đôi mắt ánh lên sự giận dữ

-"Con không cần ai nhắc nhở con về điều đó. Nếu mẹ thích chị ấy đến vậy, mẹ có thể nhận chị ấy làm con gái nuôi"

Tần Lam không muốn làm mọi chuyện thêm căng thẳng. Nàng cúi người chào bà Tân Duyệt, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vẫn lộ vẻ buồn bã

-"Bác, con thật sự cảm ơn sự quan tâm của bác. Nhưng con nghĩ để Chỉ Lôi bình tĩnh lại thì con nên về trước"

Nàng rời đi, bóng dáng mảnh mai của nàng khuất dần sau cánh cửa. Tân Chỉ Lôi đứng lặng trong phòng khách, lòng ngổn ngang cảm xúc. Dù không thừa nhận, cô biết mình vừa nói những lời quá đáng, nhưng lòng tự tôn không cho phép cô rút lại

Bà Tân Duyệt nhìn theo bóng Tần Lam, rồi quay sang Tân Chỉ Lôi, thở dài thất vọng:

-"Con sẽ hối hận vì đã bỏ lỡ một người như Tần Lam"

Không bao giờ!

-"Bác đói chưa? Con bưng cơm ra nhen!"

-"Ừm...rất muốn thử đồ ăn của con luôn đó"

Nàng không giỏi nấu nướng cho lắm, nhưng cũng may mẹ chồng nàng rất dễ, còn chỉ cho nàng mấy công thức nấu ăn và kinh nghiệm nữa. Không biết nàng tu mấy kiếp mới được như vậy nữa, mẹ chồng nấu ăn ngon lại thương con dâu còn rất quan tâm nàng

Ăn cơm xong xuôi, bà cũng trở về đặng cho cho ông ở nhà, ông cũng lớn rồi. Không thể đến đây thăm nàng được chỉ có bà còn mạnh khỏe, giờ nàng mới biết. Ba của cô hay đi công tác, còn xảy ra xuyên suốt. Cô thì đi làm, mấy khi chịu về nhà rồi thêm cái tính ương bướng của cô thế ông mới đi hoài, bởi ở nhà thì lại cãi nhau với con gái. Mà có mình cô là con, dù gì cũng muốn chiều con mình, đành cam chịu vậy

Con mình ai mà chẳng thương

****
Tôi muốn người vợ như Tần Lam mà không được đây này! Lôi ơi, sao tồi thế hả?
Au: Nhớ bình chọn +cmt cho xôm nhé, cho au có động lực ra chap. Mấy bạn đọc mà hong bình chọn gì hớt. Buồn á

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro