Chương 7

Mai Lan bị động tác nhỏ nhặt của người bên cạnh đánh thức, hắn chưa mở mắt, có chút tò mò người có tư thế ngủ coi như thành thật bên cạnh này, lúc này muốn làm gì.

Đầu tiên là cảm giác được một góc chăn bị vén lên, sau đó bàn tay đặt ở trước ngực chậm rãi bị dời đi, đặt ngang, ngừng một lát, cánh tay trên truyền đến một chút trọng lượng, rất rõ ràng có người lấy cánh tay của hắn làm gối đầu, tiếp theo, trên mặt cảm thấy đầu ngón tay một chút lại một chút đụng chạm, rất nhẹ lại rất cẩn thận, điều này làm cho hắn cảm giác có chút ngứa, liền nghĩ tới lúc ở nhà kho, nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước vừa chạm liền biến mất, "Vì sao?"

"Bởi vì nhà chúng ta nam nhân đều không nạp thiếp." lời nói buồn nôn không nên lời, cho nên, mang theo chột dạ, nên dùng như vậy một cái thấp kém lý do. Thật là một lý do tồi tệ.

Lăn qua lăn lại trong chốc lát, người nọ lại lui ra, một lần nữa đặt tay về chỗ cũ, đắp chăn lên cho hắn.

Đáy lòng hắn có ý cười khó hiểu, cố ý đợi một lát, khịt mũi hừ hừ hai tiếng, mới chậm rãi mở mắt ra.

Quả nhiên, bên cạnh yên tĩnh, người nọ nhắm hai mắt lại, bộ dáng nhỏ nhắn như chưa tỉnh lại.

Đơn giản nghiêng đầu, hắn không chớp mắt nhìn nàng chằm chằm, cho đến khi lông mi dài kia khẽ rung động, xấu xa lấy ngón tay chọc chọc mặt nàng, chọc cho nàng nhịn không được, nhăn mũi, mới nhẹ giọng nói: "Nên rời giường đi, chậm nữa là muộn rồi. "

Vì thế, người bị trêu chọc kia, chậm rãi mở mắt, còn hết sức cố ý chớp chớp, dường như hoàn toàn chưa từng xảy ra chuyện gì.
Giống như, mang theo sương mù buổi sáng, hướng hắn mỉm cười nói một tiếng sớm.

Trong khi nàng rửa mặt, ăn mặc, thỉnh an, dùng bữa sáng, trên đường nhiều lần, Mai Lan mang theo tâm tư trêu chọc, dùng ánh mắt đùa giỡn tiểu tức phụ nhà hắn, nhưng hết lần này tới lần khác người này bình tĩnh đến mức dường như hoàn toàn chưa từng xảy ra chuyện gì, làm cho Mai Lan thất bại thảm hại, ngượng ngùng thu tâm lại, cứ như vậy, chuyện này vừa xong, hai vợ chồng trẻ đã bước ra khỏi cửa.

Bên kia Vân phủ cũng là sáng sớm liền bận rộn, sai người sớm dỡ bỏ ngưỡng cửa chính, phái người đi Mai phủ canh giữ, chỉ cần hai vợ chồng vừa xuất phát, liền trở về bẩm báo trước, các nha hoàn bà tử cũng vào vị trí và cương vị riêng, tóm lại toàn phủ trên dưới trên mặt đều mang theo không khí vui mừng.

"Phu nhân, tiểu thư và cô gia đã ra cửa, một khắc sau sẽ đến. "Đại nha hoàn Hạ Ngô nhận được tin tức, liền vội vàng chạy tới báo tin.

Những chủ nhân của Vân phủ đã ở đại sảnh đợi trong chốc lát, Vân phu nhân ngồi ngay ngắn nghe tin tức liền siết chặt chiếc khăn trong tay, rõ ràng mỗi ngày đều có người truyền về tin tức nữ nhi ở nhà chồng, nhưng bà chính là không cách nào yên tâm được, luôn sợ ở đâu đó nàng nhìn không tới, tên khốn kia sẽ để cho nữ nhi bị ủy khuất.

Nhị tức phụ là một người có ánh mắt, chú ý tới sự khẩn trương của mẹ chồng, vị này hiếm khi vui mừng lộ rõ trên mặt, nhợt nhạt cười: "Nương, ngài chớ vội, thêm một vài khắc nữa là ngài có thể gặp tiểu Sơ rồi." Người hai nhà ở cùng kinh thành, kỳ thật nói cách xa nhau nhưng cũng không tính là xa.

Vân Tĩnh Kỳ góp vui: "Đúng vậy nương, ngài yên tâm, không ai có thể khiến tiểu muội bị ủy khuất, hơn nữa, với năng lực của tiểu muội, tên ngốc bá vương kia sẽ phải phục tùng.

"Nói bậy bạ gì đó, về sau không được gọi như vậy nữa." Người nọ đã thành con rể của mình, ở trước mặt mọi người xưng hô với hắn như vậy, đó là đánh vào mặt nữ nhi, sắc mặt Vân phu nhân hơi có vẻ do dự.

Vân Tĩnh Kỳ tự biết thất thố, đối với chỉ trích của mẫu thân hoàn toàn lơ đễnh, nháy mắt ra hiệu hắc hắc cười: "Nương, ngài chính là thiên vị tiểu muội, đến nhi tử cũng không thuận theo. " Đến lúc này, tất cả mọi người không nhịn được cười, không khí cũng đã buông lỏng hơn.

Nhàn rỗi nói vài câu, bên ngoài truyền đến tiếng pháo, ngay sau đó có người đi vào thông báo: "Đến rồi đến rồi, lão gia phu nhân, xe ngựa của tiểu thư và cô gia đã vào phủ. "

Vân phu nhân thân thể giật giật, cố nén xúc động đứng lên, tay cầm khăn đặt ở góc bàn bên cạnh.

Vân Tương liếc mắt nhìn thê tử, vẻ mặt lại ôn nhu vài phần.

Không bao lâu trước đại sảnh truyền ra động tĩnh, một nhóm người bước vào.

Cặp vợ chồng mới cưới được đón vào phòng khách, Vân phu nhân nhìn thấy một thân hồng bào nữ nhi tràn đầy không khí vui mừng, một đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào trên người bà, phảng phất như nhiều năm không gặp.

"Nương. "Vân Tĩnh Sơ cũng ở lần đầu tiên nhìn thấy mẫu thân, hai mắt trong nháy mắt đỏ bừng.

Nha hoàn ở một bên thập phần có ánh mắt đặt bồ đoàn ra, hai người sóng vai quỳ xuống, dập đầu.

Sau khi hành lễ xong, Mai Lan rất thuận tay nâng Vân Tĩnh Sơ dậy, tiểu tức phụ mỉm cười đáp lại, hai người tương tác nho nhỏ rơi vào trong mắt mọi người, Vân Tương hài lòng gật đầu, ánh mắt Vân phu nhân hơi lóe lên.

Sau khi cùng cha mẹ hành lễ xong, tiếp theo là cùng huynh tẩu, bầu không khí thoải mái hơn rất nhiều, đại khái là bởi vì Vân Tĩnh Sơ khí sắc hồng nhuận, mắt mị mang theo nụ cười, hai vị anh vợ đối với Mai Thủ Chính mang theo vẻ mặt ôn hòa tương đối khách khí.

Lại đến, liền đến các thiếp thất trong nhà, Mai Lan từ lúc vào sảnh đã chú ý tới mấy vị nữ nhân đứng ở phía sau Vân phu nhân, tư sắc khác nhau, tỉ mỉ đếm lại, thậm chí có đến năm người, âm thầm líu lưỡi, nghe nói lúc trước vị hại người kia cuối cùng bị đánh chết, lại tính cả chính thê, tổng cộng là bảy người, lão nhạc phụ này quả thật là một người phong lưu, ngay cả hai ngày nghỉ cũng không có, làm việc quá sức cũng không sợ chết, lại nghĩ đến bởi vì lão phong lưu, hại Bình An, trong lòng một trận chán ghét, hắn khinh bỉ một trăm lẻ tám lần, lão nhân này thật không phải là thứ tốt.

Bị oán thầm, lão không đứng đắn còn không biết mình bị người đánh giá như vậy, bày ra tư thế trưởng bối giáo dục hai tiểu bối muốn vợ chồng ân ái, tương kính như tân.

Sau khi nghi lễ đàng hoàng xong, mọi người lại nói một ít chuyện tình, Vân Tương gọi con rể đến thư phòng tiếp tục nói chuyện, mà Vân Tĩnh Sơ thì theo mẫu thân trở về hậu viện nói chuyện riêng.

"Bình An, mấy ngày nay con có khỏe không?" đến trong phòng, Vân phu nhân xua tay cho người hầu lui, kéo tay nữ nhi ngồi xuống bên giường, câu đầu tiên đã là một câu như vậy.

Mắt Vân Tĩnh Sơ lại đỏ lên, mềm mại gọi một tiếng nương, "Nữ nhi rất tốt, để nương quan tâm rồi. "

"Nói cái gì ngu ngốc. " Bà đưa tay lên sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn kia, sau khi vén tóc ra sau, giữa hai lông mày ẩn ẩn hiện ra khuôn mặt của tiểu phụ nhân.

Như vậy, "Mau cùng nương nói một chút, mấy ngày nay là sống như thế nào. "

Vân Tĩnh Sơ gật đầu, chậm rãi kể tỉ mỉ tình trạng sau khi xuất giá, mỗi khi nhắc tới Mai Thủ Chính, đôi mắt lơ đãng toát ra một tia cười thật lòng: "Người trong phủ đều đối xử với con rất tốt, nữ nhi một chút ủy khuất cũng không có. "

"Hắn thật sự không để cho con bị ủy khuất? hắn thật là một người cẩn thận săn sóc sao?" Vân phu nhân tựa hồ không quá tin tưởng, trong giọng nói càng nhiều chính là một loại thăm dò cùng hoài nghi.

Vân Tĩnh Sơ ngẩng mặt lên, nghiêm túc gật đầu: "Nương, hắn cùng những lời đồn kia không giống nhau." Thấy mẫu thân vẫn là bộ dáng không tin, nàng cắn cắn môi: "Nương, hắn hôm qua cùng con chủ động đề cập, cuộc đời này vĩnh viễn sẽ không nạp thiếp. "

Vân phu nhân nghe xong ngẩn ra, nhưng không có bộ dáng vui mừng, ngược lại hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, bà đã sớm phát hiện, hai người này ở trong đại sảnh tương tác, rất nhỏ động tác tự cho là không bị người nhìn thấy, nữ nhi nhìn về phía hắn lúc, hiện ra ẩn tình ánh mắt, phát ra từ nội tâm mỉm cười, rõ ràng là động tình, nhất thời vui buồn, nữ nhi không phải một người chỉ nhìn vẻ bề ngoài, những lời đồn về người nọ trước đó cũng không được tốt lắm, có thể ngắn ngủi vài ngày đã làm cho Bình An động tâm, tất nhiên là đối với nàng vô cùng tốt và có chỗ nào đó đã đả động nữ nhi, nhưng là, chính là như vậy, mới làm cho bà không cách nào an tâm.

"Nương? "Thấy mẫu thân như vậy, Vân Tĩnh Sơ tâm tư khẽ động, mơ hồ có suy đoán.

Quả nhiên, Vân phu nhân sau khi mở mắt ra, thở dài một tiếng, mang theo vài phần chỉ tiếc rèn sắt không thành thép oán giận nói: "Bình an, mới thành thân vài ngày, con liền quên nương đối với con nói qua lời nói sao?"

Nghĩ đến trước khi xuất giá, những lời mẫu thân đã nói với nàng, Vân Tĩnh Sơ  trầm mặc một lúc, mím môi không nói gì.

"Con từ nhỏ đã thông minh, tính tình cũng ổn trọng, từ sau... Từ sau chuyện đó, càng hiểu chuyện hơn, chưa từng để cho nương lo lắng một lần, nhưng cho dù như vậy, nương lo lắng nhất vẫn là con, Bình An, chẳng lẽ chuyện trên người nương, còn chưa đủ để con hiểu đạo lý đó sao?"

"Nương. "Vân Tĩnh Sơ cầm ngược tay mẫu thân.

"Bình An, nương không muốn con lặp lại đạo nương, cuối cùng rơi vào tâm như tro tàn."

Chưa từng cố ý giấu diếm nữ nhi cái gì, Vân phu nhân hơi dừng lại một chút còn nói thêm: "Thế gian này, thân là nữ tử vốn không dễ dàng, nam nhân đều đa cảm và yếu đuối, nữ nhân nếu muốn không bị thương tổn, chỉ có thể bảo vệ trái tim của mình."

"Nương, con biết, nhưng mà, hắn thật sự khác với cha." Vân Tĩnh Sơ cố gắng muốn giải thích, khi người kia nói những lời đó, cũng không phải là trước hoa hay dưới ánh trăng, cũng không dùng lời ngon tiếng ngọt, hắn chỉ là rất nghiêm túc nói cho nàng biết, tương lai mà hắn muốn, chỉ có hắn và nàng và tương lai của con cái hai người.

"Vậy con nói cho nương, hắn có nói với con vì sao không nạp thiếp không? "Vân phu nhân đổi giọng.

Vân Tĩnh Sơ nghĩ đến lời trượng phu lúc ấy nói, "Bởi vì nam nhân nhà chúng ta đều không nạp thiếp", lúc mới nghe được đáp án như vậy, trong lòng ít nhiều cũng có chút mất mát, nhưng nhìn thấy bộ dáng chột dạ của hắn, mới lại cảm thấy có lẽ hắn cũng thẹn thùng: "Hắn nói, nam nhi Mai gia không nạp thiếp. "

“Nam nhi Mai gia không nạp thiếp? Hừ, tiểu tử ngốc, con dễ dàng tin lời nói vụng về như vậy sao?” Vân phu nhân rút tay ra, lại sờ sờ mặt nữ nhi, mang theo vài phần trào phúng nói ra âm tư không muốn người biết của Mai gia: "Con có biết hay không, Mai Hàn Lâm đã từng có hai phòng thiếp thất, chỉ bất quá, bị hai nhi nữ thủ đoạn cao minh của hắn trừ bỏ, cha chồng con Mai Đại Lang ở biên cương thủ thành, cũng từng nuôi qua ngoại thất, chỉ bất quá, hắn hiểu được vụng trộm lau miệng, không lưu hậu hoạn, buồn cười mẹ chồng con bị che mắt lại cho rằng hắn tình thâm hải, vì hắn tự tử, nam nhân trong thiên hạ, không có phong lưu nhưng cũng không có cả đời chung tình, không vụng trộm." Là bà sơ sẩy, hẳn là đem những chuyện cũ này trước khi kết hôn toàn bộ cho nữ nhi biết.

Vân Tĩnh Sơ trừng mắt, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

"Bình an, lời nói của nam nhân không thể tin, cha con... Cha con lúc trước, cũng từng thề non hẹn biển, đối với nương hứa hẹn cả đời một kiếp một đôi, nhưng về sau thì sao? Hắn có không ít nữ nhân, đâu chỉ có cái này hậu viện mấy người kia. Hài tử, con nhớ kỹ, trên đời này chân chính đáng giá con toàn tâm toàn ý đối đãi chỉ có hài tử của con, trượng phu bất quá là cho con mang đến tất cả những thứ này thôi, bảo vệ trái tim của con, bảo vệ địa vị của con, vậy mới có thể để cho mình bị thương tổn, không để cho hài tử bị thương tổn."

Vân phu nhân đem lời nói nói đến cuối cùng. Vân Tĩnh Sơ trầm mặc, nàng nghe được một điều thiết thực khiến cho nàng quá mức khiếp sợ, tất cả những thứ tốt đẹp kia sau lưng đều có chuyện như vậy, vậy hắn thì sao? Rốt cuộc là thật hay giả? Hứa hẹn sẽ giữ được bao lâu? Tay nàng vô ý thức đặt ở trên đùi bị thương, chuỗi châu trên cổ tay trượt xuống phía trước, mang theo một chút xúc cảm lạnh lẽo làm cho nàng ngẩn ra, cùng hắn phát sinh hết thảy ký ức rõ ràng như vậy, hắn nhìn ánh mắt của nàng, lời hắn nói với nàng, còn có nụ hôn cẩn thận từng li từng tí kia, tay sờ hạt châu, sờ qua sờ lại, thật lâu lại nói: "Nương, con muốn tin hắn, cho dù tương lai sẽ có một ngày như vậy, trước mắt, con vẫn muốn tin hắn. "

Vân phu nhân nhìn chằm chằm nữ nhi một hồi lâu, đứa nhỏ này bình thường nhìn như hiền hòa, nếu thật muốn hạ quyết tâm, chính là mười trâu cũng kéo không trở về, bà tính sai, lúc trước chọn Tư Thành, bất quá là xem hắn là một người có dã tâm, nam nhân như vậy hiểu được cân nhắc lợi ích, hiểu được đúng mực lợi hại, mà nữ nhi cũng sẽ không động tình với nam nhân như vậy, sau đó, bà đáp ứng để cho nữ nhi gả cho Mai Thủ Chính, làm sao cũng không nghĩ tới, ngắn ngủi vài ngày, người chưa từng bị mình nhìn thẳng vào này, lại cướp lấy trái tim nữ nhi, nghĩ tới nghĩ lui một bước, đứng dậy đi tới trước bàn trang điểm, mở hộp đựng bát bảo, mở ra ngăn bí mật, từ bên trong lấy ra một gói bột thuốc, xoay người trở lại bên cạnh nữ nhi: "Bình an, thuốc này không màu không mùi, đối với thân thể con người cũng không có tổn thương gì, chỗ hại duy nhất chính là nam nhân sau khi dùng, bất luận hắn có bao nhiêu nữ nhân, cũng sẽ không có con nối dõi." Bà đem nó nhét vào trong tay nữ nhi: "Nương không hy vọng một ngày nào đó con sẽ dùng tới nó, nhưng nếu thật sự có một ngày như vậy, nhớ kỹ, tuyệt đối không thể mềm lòng. "

Xế chiều, hai người mới hồi phủ, xe ngựa thong thả đi tới, Vân Tĩnh Sơ ngồi ở trong xe, trên mặt vẫn mang theo một chút hoảng hốt.

Mai Lan đã sớm chú ý tới sự khác thường của nàng, chỉ cho rằng nàng quá mức thương cảm, vươn tay ôm lấy vai nàng, để nàng dựa vào người mình, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Đừng thương tâm, nếu nàng không nỡ, mấy ngày nữa ta sẽ cùng nàng trở về, chúng ta cũng không cần tuân thủ những quy củ chết chóc loạn lạc kia, dù sao cũng gần, về sau, chỉ cần nàng muốn bất cứ lúc nào cũng có thể trở về thăm cha mẹ." Vân Tĩnh Sơ nghiêng mặt, nhìn hắn, lại cụp mắt thuận thế dựa sát vào lòng hắn một chút, tay túm lấy vạt áo hắn, trong đầu lại nghĩ tới cha mẹ tương thân yêu nhau trong ấn tượng thời thơ ấu, nghĩ tới họ từ nhỏ đã nghịch ngợm tựa như nam nhi, cố gắng vùng vẫy khi đá rơi từ hòn non bộ, lại đánh mất tính mạng tỷ tỷ, nghĩ tới bao nữ nhân tuyệt vọng tới mức nào mới có thể hạ dược với nam nhân.

Đột nhiên xe giật mạnh, quán tính khiến cho hai người lao về phía trước, Mai Lan phản ứng nhanh, chân chống về phía trước, tay kia ôm chặt kéo Vân Tĩnh Sơ vào trong ngực, ổn định: "Không đụng vào chỗ nào chứ?" Chóp mũi cay cay, nàng được bảo vệ chu toàn, chậm rãi nhắm mắt lại, nước mắt nàng cố đè nén trong nháy mắt vỡ đê mà ra.

' Ta và chàng, cả đời này, cũng chỉ có thể hai người đi đến cuối cùng. '

' Ta tin chàng, chàng ngàn vạn lần đừng phụ ta. '

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro