Chương 10: Bí mật thủy chung giấu không được.

Phác Lập Hằng nhìn em gái mình thay giày xong đứng lên, cười vỗ vỗ vai nàng.

"Công việc bề bộn?"

Phác Thái Anh cười cười, "Cũng tạm."

Nói xong, nàng nhìn nhìn xung quanh, "Lệ Sa đâu?"

"À, dì dẫn cô ấy vào bếp hỗ trợ."

Phác Thái Anh nghiêng đầu nhìn nhìn phòng bếp, thế này mới gật gật đầu. Ngồi vào sô pha, nàng ngẩng đầu hướng Phác Nghiêu Hải bên cạnh, cười nói: "Ba."

Phác Nghiêu Hải ứng thanh, đơn giản trò chuyện vài câu, liền quay đầu tiếp tục cùng Phác Lập Hằng nói chuyện.

Ôm đầu gối, Phác Thái Anh ngồi dựa vào sô pha coi tivi, không tính tham gia đề tài của hai người.

Nàng cùng anh trai này, thật ra cũng không thân lắm.

Phác Lập Hằng không thích đứa em gái này, bất quá nhiều lần tiếp xúc, Phác Thái Anh biết, từ lúc còn nhỏ đã biết. Dù sao năng lực phát hiện của trẻ con rất mạnh, ai thích mình, ai chán ghét mình, luôn có thể cảm giác được rất nhanh.

Đương nhiên, Phác Thái Anh hoàn toàn có thể lý giải nguyên nhân Phác Lập Hằng không thích mình.

Dù sao thì hai người là anh em cùng cha khác mẹ, mẹ của Phác Thái Anh là vợ hai của Phác Nghiêu Hải, lúc mẹ Phác Lập Hằng mất, năm đó Phác Lập Hằng chỉ mới bốn tuổi. Hai năm sau, Phác Nghiêu Hải cưới mẹ Phác Thái Anh, hơn nữa sinh Phác Thái Anh.

Trong trí nhớ, Phác Thái Anh lúc nhỏ rất thích quấn quít lấy anh trai lớn hơn mình bảy tuổi này, chạy theo sau hắn. Hắn đi đâu, Phác Thái Anh liền theo đến đó. Đáng tiếc Phác Lập Hằng luôn tránh rất xa, căn bản không để ý tới Phác Thái Anh đuổi theo phía sau kêu to hắn, hoặc là thừa dịp không có ba mẹ, lừa gạt nàng, kêu nàng cút xa.

Sau này Phác Thái Anh trưởng thành, cũng bắt đầu chậm rãi hiểu được lí lẽ, đối với Phác Lập Hằng, cũng thiếu đi thân thiết.

Có lẽ trước đây mất đi mẫu thân là đả kích đối với Phác Lập Hằng quá mức tàn khốc, sau khi lớn lên tính cách quái gở, cũng không muốn thân thiết với ai, thấy người lớn đến, hắn liền né tránh. Mà Phác Thái Anh không giống vậy, nàng tính tình hoạt bát hướng ngoại, lớn lên xinh đẹp lại nói chuyện rất ngọt, làm cho người lớn trong nhà ai nấy đều mặt mày hớn hở.

Ở Phác gia, Phác Thái Anh hưởng thụ tất cả sự yêu thương, mà Phác Lập Hằng chỉ đứng trong góc, cự tuyệt người khác tiếp cận hắn.

Sau này Phác Lập Hằng tốt nghiệp đại học, tiến vào Thụy An, một bước ngồi lên vị trí tổng giám đốc.

Phác Thái Anh tốt nghiệp, cũng thuận lý thành chương tiến vào phòng Nhân sự của Thụy An công tác. Phác Lập Hằng là tổng giám đốc, mà vừa mới bắt đầu khởi bước Phác Thái Anh an phận ở phòng Nhân sự, hai người sống yên ổn vô sự với nhau. Nhưng hai năm trước, hắn đột nhiên muốn rời bỏ vị trí tổng giám đốc, ra ngoài lập công ty mới, Phác Nghiêu Hải tuy rằng khó hiểu, nhưng có suy tư mãi thì vẫn là đồng ý. Bước đầu thành lập công ty mới, hắn quá bận rộn, hai năm nay thật ra là lần đầu tiên trở về Phác gia.

Anh trai mình trở lại, Phác Thái Anh lẽ ra nên vui mừng, nhưng nàng lại rầu rĩ ngồi trên sô pha, như thế nào lại không vui như vậy.

Phác Lập Hằng an vị ở đối diện nàng, nhiều năm rèn luyện, khiến cho hắn đã trở nên có thể hòa nhập với không khí gia đình, không giống như thời còn trẻ cứng rắn không hiểu tình người lõi đời. Đối với Phác Thái Anh, hắn cũng sẽ tỏ ra mình là anh trai, quan tâm nàng, tiếp cận nàng. Nhưng là Phác Thái Anh luôn cảm thấy không thân với hắn, cứ mặc hắn luôn thiện ý tiếp cận mình, nhưng trực giác cho biết, hắn muốn duy trì biểu hiện hòa bình giả dối, bên trong cũng không có bao nhiêu thật tâm.

Phác Thái Anh không được tự nhiên, Lạp Lệ Sa lại càng không tự tại, nếu Phác Lập Hằng đã trở lại, xem như là gia đình sum họp, mà mình lại chen vô trong, có chút không hợp.

Vào Phác gia, Lạp Lệ Sa đã bị Mẹ Phác kéo vào phòng bếp hỗ trợ.

Mỗi lần đều là như vậy, so với kẻ hay cãi lại, chí chí chóe chóe Phác Thái Anh, Mẹ Phác càng thích Lạp Lệ Sa trầm ổn ít nói, lần đầu tiên Phác Thái Anh mang Lạp Lệ Sa về nhà ăn cơm, Mẹ Phác liền thích Lạp Lệ Sa. Mỗi khi bà đích thân xuống bếp, bà đều thích lôi kéo Lạp Lệ Sa vào hỗ trợ, truyền thụ tay nghề đắc ý của mình.

Cho dù Lạp Lệ Sa đối với việc này không hề có hứng thú.

"Tiểu Sa, sao lại cắt tóc?" Mẹ Phác dù hai tay bận rộn vẫn không không tò mò.

Con có thể nói là do con gái dì ép con sao?

Tay bào vỏ khoai tây, Lạp Lệ Sa im lặng không lên tiếng. Cô không trả lời, chỉ bào vỏ khoai tây sau đó bỏ vào trong rổ, bưng đưa cho Mẹ Phác, hỏi: "Như vậy được không?"

"Ừ, không sai không sai." Mẹ Phác cười khanh khách tiếp nhận rổ khoai tây, đưa rau cho Lạp Lệ Sa, "thịt kho khoai tây, con thích ăn chứ?".

"Con không kén ăn."

Lạp Lệ Sa lúc này đã kinh xa thục lộ ngồi vào bàn lặt rau, nghe Mẹ Phác hỏi, ngẩng đầu trả lời.

* Khinh xa thục lộ xe nhẹ chạy đường quen; quen việc dễ làm.

"Vậy nấu nhiều chút."

Không kén ăn không có nghĩa là thích nha?

Lạp Lệ Sa thờ ơ nghĩ, Mẹ Phác hình như nghe lời nói không bắt được trọng điểm.

"Đúng rồi Tiểu Sa, con còn chưa nói, con rốt cuộc vì sao lại cắt tóc?"

Mẹ Phác truy tận gốc quả thật cùng Phác Thái Anh giống nhau như đúc, Lạp Lệ Sa bĩu môi, cách ứng phó hai người họ cũng như nhau.

"À..." Buồn thanh nghĩ nghĩ, Lạp Lệ Sa nói: "Thời tiết quá nóng nên đi cắt tóc."

"A, chỉ vậy?" Mẹ Phác dứt khoát hẳn hoi cắt khoai tây, nghe Lạp Lệ Sa nói, mới quay đầu lại, nói: "Con không nói, dì còn tưởng Anh Anh bắt con cắt tóc chứ."

Động tác dừng lại một chút, Lạp Lệ Sa bất đắc dĩ thở hắt ra, cuối cùng mới thản nhiên nói: "Không phải."

Không muốn Mẹ Phác tiếp tục thảo luận đề tài này nữa, Lạp Lệ Sa quay đầu lại, hảo tâm nhắc nhở nói: "Dì Tô, có phải có mùi gì khét khét không?"

"A, đúng đúng đúng, nồi thịt của dì!"

Phác Thái Anh chống đầu, nghe tiếng vang "bi li ba la" trong phòng bếp, nhịn không được muốn vào trong xem thử.

Nói đến cũng kỳ quái, Lạp Lệ Sa rõ ràng không phải người ầm ĩ, mà lại là người im lặng lãnh đạm, trong bếp lại bởi vì cô mà náo nhiệt.

Nhìn nhìn phòng bếp náo nhiệt, Phác Thái Anh rất muốn giành lại Lạp Lệ Sa từ tay Mẹ Phác, nhưng là nàng quay đầu nhìn Phác Nghiêu Hải cùng Phác Lập Hằng đang nói chuyện, vẫn là kiềm chế ý tưởng trong lòng.

Nàng cũng nghĩ muốn vào phòng bếp hỗ trợ, nhưng là đối với việc bếp núc, Phác Thái Anh hoàn toàn không có chút hứng thú. Huống hồ bởi vì nàng thường ngày ở phòng bếp hỗ trợ biểu hiện quá mức tốt đẹp, cho nên sau này mỗi lần Mẹ Phác xuống bếp, nàng chỉ cần dám đến gần phòng bếp nửa bước, Mẹ Phác sẽ dùng ánh mắt ghét bỏ mà hoài nghi nhìn nàng, buộc nàng không thể không rời khỏi phòng bếp. Đó là lãnh địa của Mẹ Phác, chỉ chào đón người mà bà chào đón, đĩ nhiên, Phác Thái Anh không có trong đó.

Nghĩ, Phác Thái Anh thở dài, nàng vẫn là lựa chọn tiếp tục ngồi trên sô pha yên lặng chờ cơm thôi.

Bên tai, tiếng Phác Nghiêu Hải cùng Phác Lập Hằng nói chuyện thỉnh thoảng truyền đến, toàn là chuyện công việc. Phác Thái Anh không hứng thú, hoàn toàn không định tham gia.

Chống đầu, Phác Thái Anh cầm remote tivi không biết bấm mấy trăm lần, mợi nghe được Mẹ Phác kêu bọn họ qua ăn cơm.

Thở phào một hơi, Phác Thái Anh kập tức nhảy dựng lên, hướng bàn ăn mà đến.

Xếp bát đũa, Phác Thái Anh nhìn thoáng qua Lạp Lệ Sa, cười nói: "Cô xem, sau khi có cô, mẹ tôi không bao giờ cần tôi nữa."

Lạp Lệ Sa liếc liếc mắt nhìn kẻ vui sướиɠ khi người gặp họa Phác Thái Anh, còn chưa kịp nói, chợt nghe trong phòng bếp Mẹ Phác khẩn thiết kêu, thở dài, Lạp Lệ Sa tốt tính xoay người vào phòng bếp.

Phác Thái Anh nhún vai, đắc ý cười.

Trên bàn cơm, Mẹ Phác hăng hái tiếp đón Lạp Lệ Sa cùng Phác Lập Hằng dùng bữa. Phác Lập Hằng yên lặng cúi đầu ăn cơm, cũng không nhiều nói.

Thẳng đến khi ăn xong, Phác Lập Hằng mới ngẩng đầu, nhìn Lạp Lệ Sa liếc mắt một cái, cười gọi lại nàng, "Đúng rồi, Lệ Sa, chuyện đó cô nghĩ thế nào?"

"Sao?" Lạp Lệ Sa không rõ Phác Lập Hằng nói đến chuyện gì, chỉ để bát xuống, nghi hoặc nhìn hắn.

Phác Lập Hằng kinh ngạc liếc mắt nhìn Phác Thái Anh một cái, "Anh Anh, như thế nào? Em không nhắc với Lệ Sa sao?"

Không xong.

Phác Thái Anh trong lòng "lộp bộp" một chút, lúc này mới nhớ tới chuyện lúc trước Phác Lập Hằng đề cập đến.

Nhưng là đừng nói nhắc tới, nàng căn bản đã quên chuyện này, cũng căn bản không định nói với Lạp Lệ Sa.

Sau đó tuy rằng có cam đoan với Phác Nghiêu Hải nhất định sẽ cùng Phác Lập Hằng thương lượng, nhưng vừa ra khỏi cửa, nằng liền quăng nó lên chín tầng mây.

Nay Phác Lập Hằng nói rõ, như vậy thật sự là tình huống gay go. Lạp Lệ Sa không chỉ biết, hơn nữa còn biết thêm việc mình giấu nhẹm chuyện của cô.

Cũng không biết cô sẽ nghĩ như thế nào.

Nghĩ, Phác Thái Anh hận không thể đào ba thước đất mà chui vào trốn đi.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro