Chương 12: Không được đi gặp anh tôi!

Phác Thái Anh mất hứng, vô cùng mất hứng.

Nàng ngồi vào trong xe, sau đó chống đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, căn bản không ý định nói chuyện.

Lạp Lệ Sa cũng sảng khoái, Phác Thái Anh không nói lời nào, thì cô cứ việc hết sức chuyên chú lái xe.

Xe dừng ở tiểu khu dưới lầu Phác Thái Anh, cô quay đầu nhìn Phác Thái Anh, đã thấy Phác Thái Anh ngồi trên xe rầu rĩ không vui, căn bản không định xuống xe.

"Đến rồi."

Phát hiện đại tiểu thư không chịu xuống xe, Lạp Lệ Sa tốt bụng nhắc nhở một câu, không ngờ đổi lấy một cái nhìn xem thường.

"Tôi biết."

"Vậy xuống nhanh đi."

Lạp Lệ Sa cũng lười dây dưa với nàng, trực tiếp mở miệng đuổi khách.

Họp hành cả ngày đã đủ làm cô đau đầu, vốn nghĩ tan tầm về nhà ngủ một giấc, kết quả bị lôi kéo đi Phác gia ăn cơm chiều, còn phải dùng hết tinh thần ứng phó Mẹ Phác và Phác Lập Hằng. Bây giờ Lạp Lệ Sa nghĩ thầm chỉ muốn chạy nhanh về nhà tắm rửa đi ngủ, Phác Thái Anh lại chần chừ chẳng biết bực bội cái gì, giờ này lại cố tình cân não với cô.

Nghe Lạp Lệ Sa kêu mình xuống, Phác Thái Anh nén giận, liền mở cửa đi xuống.

Nàng chỉ cảm thấy ngực nóng như lửa, nhưng thật ra là bị cái gì, nàng nhất thời không nói được.

Chính là ép tới ngực khó chịu, lại không chỗ phát tiết.

Đi về vài bước về phía trước, Phác Thái Anh ngửa đầu nghĩ ngợi, cuối cùng xoay người đi về phía xe Lạp Lệ Sa, mở cửa xe ngồi vào lần nữa.

"Ngày mai cô thật sự muốn đi sao?"

"Sao?"

Phác Thái Anh hỏi thẳng thừng, Lạp Lệ Sa có chút trở tay không kịp, cô nhìn Phác Thái Anh tỏ vẻ không hiểu, nhìn nàng nổi giận đùng đùng ngồi vào xe, ánh mắt tối tăm không hờn giận.

"Tôi nói anh tôi." Phác Thái Anh cưỡng bức chính mình tỉnh táo lại, "Cô thật sự muốn đi gặp anh tôi sao?"

"Sao vậy?" Lạp Lệ Sa sờ sờ mũi, đột nhiên cảm thấy có chút khó hiểu.

Chuyện này, nếu thật muốn tính sổ, nên giận phải là cô, chứ không phải là người ngồi đối diện, nhìn còn khí thế gấp mấy lần cô, Phác Thái Anh?

Huống hồ, Lạp Lệ Sa cũng chẳng phải thật sự không rõ nguyên nhân Phác Thái Anh giấu giếm chuyện này với mình, nhưng cũng không định truy cứu cặn kẽ.

Con người là động vật có thói quen, một khi thói quen đã trở thành khuôn mẫu trong cuộc sống, sẽ không vui khi tự đem nó phá vỡ.

Mặc kệ cô cùng Phác Thái Anh đây là đang tiếp diễn loại phương thức sai lầm gì, trước mắt cả hai cũng không ai muốn thay đổi điều gì, bất kể là trong công tác hay trong cuộc sống, cả hai người cũng chẳng phải không nhận thức được một chuyện, đó là thật ra cả hai người không ai bỏ rơi ai, ít nhất trong hiện tại đúng là vậy.

Cho nên tuy Phác Thái Anh che giấu, nhưng Lạp Lệ Sa cũng không cảm thấy có gì đáng tức giận, chuyện này cho dù Phác Thái Anh nói hay không nói, kết quả cũng chẳng có gì khác.

"Chẳng lẽ cô không thấy chuyện này thật khả nghi à? Một tên đàn ông trăm phương nghìn kế muốn hẹn một cô gái ra ngoài, xét đến cùng không phải chỉ có hai nguyên nhân sao? Đơn giản chính là muốn lợi dụng hoặc là muốn theo đuổi cô ấy."

Lạp Lệ Sa mở cửa kính xe, chống khuỷu tay lên trên, buồn cười: "Cho nên?"

"Cho nên cái gì?" Phác Thái Anh nhíu mày, "Đương nhiên là cự tuyệt lời mời của anh tôi, không cần gặp mặt!"

Lạp Lệ Sa nhìn Phác Thái Anh, như trước cười, nói: "Nhưng tôi đã nhận lời rồi."

"Nhận lời rồi cũng có thể hủy!"

"Chuyện của tôi, tại sao cô còn sốt ruột hơn tôi?"

Lạp Lệ Sa cất giọng nhỏ nhẹ dịu dàng, âm cuối rõ ràng trong trẻo nhưng lạnh lùng lướt qua bên tai Phác Thái Anh. Tất cả cảm xúc mạnh mẽ chỉ vì một câu hỏi này mà trở nên lãnh đạm.

Phác Thái Anh xoay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ý đồ giấu kín vẻ mặt đầy tâm sự.

"Bởi vì cô là nhân viên của tôi." Phác Thái Anh quay đầu lại, ánh mắt đen láy xinh đẹp nhìn thẳng Lạp Lệ Sa, nàng giương cằm, giống như là tuyên cáo quyền sở hữu của mình. "Trong thời gian làm việc, cô phải nghe lời tôi tất cả."

Lời vừa ra khỏi miệng, Phác Thái Anh có chút hối hận.

Nàng hơi bối rối quan sát vẻ mặt Lạp Lệ Sa, giả vờ tỏ thái độ lạnh lùng nhưng trong lòng lại bắt đầu từ từ bồn chồn.

Cho dù là ai thì cũng sẽ không thích người khác nói với mình như vậy? Huống chi thật ra trong lòng Phác Thái Anh tự hiểu được lúc mình nói ra lời này, thái độ của nàng có bao nhiêu ngang ngược.

Nhưng nói cũng nói rồi, lòng tự trọng kiêu ngạo không cho phép Phác Thái Anh lùi bước, nàng duy trì nét mặt nghiêm túc, vẫn không chịu yếu thế.

"Đó là chuyện riêng của tôi." Thái độ ngoan cường của Phác Thái Anh khiến Lạp Lệ Sa cau mày, vẻ mặt bình tĩnh, giọng điệu cũng trầm xuống. "Hơn nữa thời gian nghỉ trưa, tôi hẳn có quyền tự mình sắp xếp chứ."

Giọng điệu Lạp Lệ Sa lạnh băng không chút độ ấm.

Tuy thường ngày Lạp Lệ Sa nói chuyện luôn lạnh lùng thản nhiên, nhưng giọng nói dịu dàng, mà hôm nay không giống. Phác Thái Anh hiểu, đây có nghĩa là một Lạp Lệ Sa luôn không đếm xỉa tới thái độ ngạo kiều của nàng, đương nhiên cũng giận.

Nghĩ vậy, Phác Thái Anh không lên tiếng, không thèm nhắc lại. Vẻ mặt kiêu ngạo dần dần trở nên ảm đạm, ánh mắt giảo hoạt lộ ra sự mất mát, nàng chỉ lặng thinh, nghiêng người dựa lưng vào ghế, bất giác cắn cắn khóe miệng.

Lạp Lệ Sa nói đúng.

Cũng bởi vì cô nói không sai chút nào, thế cho nên Phác Thái Anh mới có thể cảm thấy bi thương âm ỷ.

Hai người chỉ là cộng sự, cho dù cả hai có quan hệ thân mật đến cỡ nào, cũng chỉ là giả dối bề ngoài mà thôi. Một loại quan hệ giả dối như vậy, nàng lấy cái gì quyết định sự lựa chọn của Lạp Lệ Sa?

"Cũng đúng." Phác Thái Anh gục đầu, cúi đầu cười rộ lên, sau đó nàng ngẩng đầu lên, nhìn Lạp Lệ Sa, "Đó là chuyện riêng của cô, đâu có liên quan gì tới tôi?"

Nói xong, Phác Thái Anh tức giận xoay đầu, ra lệnh cho Lạp Lệ Sa: "Cô xuống xe cho tôi!"

"Phác Thái Anh." Thở dài, Phác Thái Anh mạnh miệng mà cố chấp thật sự thú vị, Lạp Lệ Sa kìm nén, buồn cười nói: "Đây là xe của tôi."

Những lời này quả thật chính là một thùng nước lạnh tạt từ đầu đến chân, nháy mắt kiêu tỉnh Phác Thái Anh. Nàng thầm kêu một tiếng đáng chết trong đầu, ngoài mặt vẫn chịu đựng xấu hổ, tỏ vẻ trấn định mở cửa xe, nhanh miệng nói câu hẹn gặp lại, vội vàng xuống xe.

Lạp Lệ Sa im lặng nhìn Phác Thái Anh khom người xuống xe, quay đầu đóng lại cửa xe.

Bóng dáng nàng tinh tế, cất giấu hương vị bá đạo quật cường.

"Lệ Sa, nhiều năm như vậy, cô nhất định nghiến răng căm hận kẻ làm chủ này chỉ biết hút máu người thôi?" Đứng trước xe Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh quay đầu nhìn Lạp Lệ Sa ngồi trong xe. Ánh đèn mờ nhạt chiếu gương mặt nghiêng của Lạp Lệ Sa, ánh sáng nhu hòa khiến thoạt nhìn Lạp Lệ Sa ấm áp mà xa lạ. "Cho nên tôi đoán, lúc này đây cô nhất định ước gì chạy nhanh cách tôi xa một chút."

Hít hít cái mũi, giây phút này đột nhiên Phác Thái Anh rất muốn khóc, nhưng nàng vẫn dùng giọng điệu phớt tỉnh che giấu khổ sở của mình.

"Bất quá, tự do của cô, tự cô quyết định đi." Phác Thái Anh vừa nói, đi vào trong hàng hiên. "Bổn tiểu thư cũng chẳng phải không thể không có cô!"

Cố nén cảm giác chua xót nơi cổ họng, Phác Thái Anh nói xong, liền xoay người bước nhanh lên lầu, nàng bước đi rất nhanh, chẳng bao lâu đã biến mất ở cửa tiểu khu.

Nụ cười kiêu ngạo cố chấp lúc đó của Phác Thái Anh yên lặng nở rộ dưới bầu trời đêm, ánh sao sáng chỉ vì nàng mà ảm đạm.

Lạp Lệ Sa hơi giật mình, cô ngẩng đầu lên, nhìn căn phòng Phác Thái Anh sáng lên ngọn đèn.

Bất quá, tự do của cô, tự cô quyết định đi.

Bổn tiểu thư cũng chẳng phải không thể không có cô.

Nhớ tới lời nói cuối cùng của Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa thở dài, khởi động xe, quay đầu rời đi.

Phác Thái Anh, cô thật ngốc!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro