Chương 23: Hay là đêm nay cô ở lại nhà tôi?

Xe taxi dừng trước cổng lớn Thụy An.

Phác Thái Anh xuống xe, nháy mắt tìm được xe Lạp Lệ Sa.

Thấy Lạp Lệ Sa không đi, Phác Thái Anh âm thầm nhẹ nhàng thở ra, nhưng lập tức nghĩ lại, không cam lòng.

Nàng đột nhiên cảm thấy bản thân mình kích động chạy tới, quả thực giống như bị Lạp Lệ Sa đoán được. Nàng giống như con khỉ trong tay Lạp Lệ Sa, lật qua lật lại, thế nào cũng trốn không thoát lòng tay của cô ấy.

Tuy rằng trong lòng không tình nguyện, nhưng Phác Thái Anh vẫn là chậm rãi đi đến trước xe Lạp Lệ Sa.

Lạp Lệ Sa đang ngồi trong xe, cửa xe rộng mở, nàng ngồi nghiêng người. Cô ngồi nhích ra ngoài cửa xe, một chân chống đất, một chân đặt nhẹ trên mặt đất, hai tay khoanh trước ngực, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

Trên mặt Phác Thái Anh có chút vui sướиɠ khi thấy người gặp họa, nàng cảm thấy Lạp Lệ Sa hiếm khi mở miệng nhờ vả người khác, nay cũng không thể không dựa vào mình, loại cảm giác đắc ý này cơ hồ làm nàng quên hết tất cả, nàng suy ra loại ảo giác Chúa cứu thế tốt đẹp.

Trong lòng vui vẻ, lời nói như trước không quá xuôi tai, nhưng là ngữ khí lại mềm nhẹ hơn.

"Chậc chậc, tăng ca mà cô cũng ra nông nổi này?" Nói xong, Phác Thái Anh không hề phát hiện động tác của mình ái muội đến cỡ nào, nàng không chút do dự ngồi xổm xuống, cúi đầu chạm nhẹ mắt cá chân Lạp Lệ Sa xem sao. Nàng thuận tay vén tóc xõa trên mặt ra sau tai, nhìn như không có gì trở ngại, nàng mới ngẩng đầu nói: "Hình như không nghiêm trọng lắm."

"Ừ, quả thật là tốt hơn nhiều." Lạp Lệ Sa gật đầu, bình tĩnh trình bày sự thật.

Phác Thái Anh một giây trước của khoái trá, nhưng nghe Lạp Lệ Sa nói xong, nàng lập tức thay đổi sắc mặt, nhíu mày.

"Nếu tốt hơn nhiều vậy cô còn gọi tôi đến làm gì?!" Cô thật coi bổn tiểu thư như con khỉ mà đùa giỡn à.

"Tuy rằng tốt hơn nhiều, nhưng không thể đạp phanh được." Lạp Lệ Sa ngữ khí thản nhiên, tựa hồ căn bản không thấy Phác đại tiểu thư ở bên cạnh đã muốn phát tiết.

Đạp phanh không được nên không lái xe được, đây chính là mục đích Lạp Lệ Sa gọi điện cho Phác Thái Anh. Xét đến cùng, chính là tìm một tài xế miễn phí.

Phác Thái Anh nghe vậy, ẩn nhẫn mất hứng tận đáy lòng, tức giận nói: "Ai kêu cô mang giày cao gót như vậy làm gì."

Những lời này kỳ thật mặc kệ Phác Thái Anh tự thuật như thế nào, nhưng giọng điệu của nàng cùng với ý tứ trong lời nói, tất cả đều có thể tóm gọn lại trong ba chữ, đáng đời cô!

"Ừ." Mặc Phác Thái Anh ngoài miệng chiếm tiện nghi, Lạp Lệ Sa như trước tâm bình khí hòa, "Tuy tôi biết, Phác tổng chúng ta là quỷ hút máu luôn chỉ biết áp bức nhân viên, nhưng cũng không máu lạnh đến mức nhân viên tăng ca bị thương cũng mặc kệ cho người ta đi bộ chứ?"

Phác Thái Anh hiện tại cảm giác giống như con mèo xù lông, nàng cảm giác lông toàn thân đều muốn nổ tung. Nếu nàng không quen với mấy lời chế nhạo của Lạp Lệ Sa, chỉ sợ nàng đã sớm khoét một lỗ trên đầu Lạp Lệ Sa rồi.

"Cô khi nào lại già mồm như vậy?" Phác Thái Anh ngẩng đầu, trêu tức quét mắt liếc Lạp Lệ Sa một cái, trả lời lại một cách mỉa mai.

Không để ý Phác Thái Anh cười nhạo, Lạp Lệ Sa chỉ nhìn Phác Thái Anh trước mắt mình, thản nhiên cười rộ lên, "Vậy kính nhờ cô đưa tôi về nhà."

Cư nhiên dám ra lệnh cho tôi!

Phác Thái Anh oán hận nghĩ, trong lòng tức chết, nàng đơn giản không để ý lời Lạp Lệ Sa nói, đứng ở tại chỗ không lên tiếng. Hai người giằng co vài giây, cho đến khi nàng thấy Lạp Lệ Sa không thoải mái chuyển động chân, nàng mới yên lặng đứng dậy, không nói tiếng nào đi về phía ghế lái.

Vừa đi, Phác Thái Anh vừa buồn bực nghĩ, mình đúng là quỷ vô dụng, trước mặt Lạp Lệ Sa, thật sự là hết sức vô dụng.

Ngồi vào trong xe, Phác Thái Anh nghiêng đầu, nhìn Lạp Lệ Sa xoay người lại đóng cửa xe, ngồi đàng hoàng lại, nàng ngẩn người, trong lòng đột nhiên sinh ra vài cảm giác khác thường.

Mọi khi cho dù sốt cao đến 39° cũng đều có thể kiên trì không làm sai chuyện gì, hôm nay thế nhưng chỉ vì bị trật chân, lại cũng không phải tình huống thập phần nghiêm trọng, nhưng lại muốn mình tới chở cô ấy về?

Đây là chuyện Lạp Lệ Sa sẽ làm sao?

Phác Thái Anh càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái, nàng cao thấp đánh giá Lạp Lệ Sa trong chốc lát, nhưng là nhìn biểu tình Lạp Lệ Sa không có chút khác thường che giấu chuyện gì, nàng lại im lặng giấu đi ý niệm trong đầu, lái xe rời đi.

Cho dù hỏi, cũng chỉ nhận được lời chế nhạo của cô ấy mà thôi.

Nghĩ, Phác Thái Anh bĩu môi, cảm thấy không thể không nghi ngờ bản thân mình là tự chui đầu vào rọ.

Nhà Lạp Lệ Sa Phác Thái Anh đã đến qua, cho nên cũng không cần Lạp Lệ Sa chỉ đường, huống hồ Phác Thái Anh vẫn ghi hận Lạp Lệ Sa coi nàng như tài xế, dọc đường không mở miệng nói chuyện.

Yên lặng ngồi ở ghế lái phụ, Lạp Lệ Sa ấn cửa sổ xe xuống, khuỷu tay để trên kính xe, mặc cho gió đêm táp vào mặt. Gió thổi tóc trên trán cô, Lạp Lệ Sa lấy tay đẩy ra, nghiêng đầu cười thản nhiên.

Yên lặng một buổi, sắc mặt Phác Thái Anh đã khó coi đến không tha bất luận kẻ nào, Lạp Lệ Sa cảm thấy nếu cô vẫn còn im lặng, như vậy rất có khả năng ở giây tiếp theo Phác Thái Anh sẽ đem cả người và xe lủi thẳng xuống sông.

"Xem ra tâm trạng cô không được tốt cho lắm?"

Nếu cô đường đường là tổng giám đốc, lại bị nhân viên của mình ra lệnh đảm đương chức vụ lái xe, tâm trạng của cô so với tôi tốt đến cỡ nào!

Nghe Lạp Lệ Sa nói, Phác Thái Anh âm thầm chế nhạo trong lòng, cuối cùng nàng chỉ xoay đầu hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nói: "Tôi nào dám."

Lời Phác Thái Anh nói đã quen kiêu ngạo, Lạp Lệ Sa lấy mu bàn tay che miệng, che lại khóe miệng cong lên ý cười, không nói toạc ra cảm xúc của Phác Thái Anh.

"Chẳng lẽ quá trình hẹn hò vô cùng như ý?"

Lạp Lệ Sa nói rất nhẹ, nhưng là âm cuối hơi kéo dài, Phác Thái Anh nghe, tâm không tự giác theo âm điệu của cô mà 'Lộp bộp' một tiếng.

"Cái gì?" Ẩn ẩn đoán được đáp án, nhưng Phác Thái Anh vẫn che giấu biến động trong lòng, tỏ vẻ không chút thay đổi hỏi.

"Tôi đã thấy hết." khóe môi Lạp Lệ Sa nhếch lên một chút mỉm cười chế nhạo lại mang theo chút hương vị quỷ dị. "Lúc tan tầm..."

Lạp Lệ Sa vừa nói tới đó, Phác Thái Anh liếc cô một cái, nói: "Khi nào thì cô lại nhiều chuyện như vậy?"

"Quan tâm nhất cử nhất động của cấp trên, chẳng lẽ không phải là biểu hiện làm tròn trách nhiệm của một cấp dưới tốt sao?"

"Thật không?" Phác Thái Anh dừng xe chờ đèn đỏ, nàng quay đầu nhìn Lạp Lệ Sa, ánh mắt sung sướиɠ cười híp mắt như trăng lưỡi liềm. "Nếu cô không nói, tôi còn tưởng là cô để ý đến đó?"

Vuốt mũi, Lạp Lệ Sa cười đến không chút để ý, "Cô hy vọng tôi để ý?"

Phác Thái Anh cảm thấy Lạp Lệ Sa nói lời này như gài nàng vào thế, mà bản thân nàng ngu ngu ngốc ngốc chuẩn bị chui vào. Nhìn chằm chằm ánh mắt Lạp Lệ Sa chứa ý cười, nàng khẩn trương nuốt nuốt nước miếng, lòng bàn tay toát mồ hôi.

Hắng giọng, Phác Thái Anh xoay đầu, phát hiện người này không giống như nói đùa, từ Lạp Lệ Sa không hiểu phong tình chuyển thành bản thân mình.

Vừa lúc đèn đỏ chuyển qua đèn xanh, Phác Thái Anh nhanh chóng cho xe chạy, khẽ 'hừ' một tiếng bỏ qua đề tài này.

Xe chạy đến dưới tiểu khu Lạp Lệ Sa ở, Phác Thái Anh nhìn cánh cửa phía trước, lại nhìn Lạp Lệ Sa, hỏi: "Cần tôi đưa cô lên không?"

"Không cần." Lạp Lệ Sa nói xong, nhìn đồng hồ trên tay. "Cô lái xe về đi, thời gian không còn sớm, trở về chú ý an toàn."

Mở cửa xuống xe, Lạp Lệ Sa thử động đậy cổ chân, thấy đau đớn không còn khó chịu như lúc đầu, cô miễn cưỡng bước xuống, khom người nhìn Phác Thái Anh trong xe.

Sắc mặt Phác Thái Anh tuy rằng dịu đi, nhưng là vẫn không tốt, nàng vẫn còn ghi hận Lạp Lệ Sa tối nay dám sai bảo nàng.

Nghĩ, khóe miệng Lạp Lệ Sa cong lên ý cười thản nhiên, hỏi: "Hay là, đêm nay cô ở lại nhà tôi đi?"

Hai tay Phác Thái Anh khoát lên tay lái, nghe Lạp Lệ Sa nói, nàng bất ngờ, mở to hai mắt nhìn Lạp Lệ Sa, dường như muốn xác nhận lại lời nói ái muội phiến tình vừa rồi có đúng là từ miệng Lạp Lệ Sa nói ra hay không. Nàng kinh ngạc trừng mắt nhìn, vừa định nói chuyện, lại đột nhiên ho khan.

"Cô..." Phác Thái Anh ho khan không ngừng, mặt nghẹn đỏ lên, nàng hung tợn liếc Lạp Lệ Sa một cái, ngoan cố nói: "Ai muốn ở lại nhà cô!"

Phác Thái Anh ho đến tai cũng đỏ lên, mặt cũng đỏ, bộ dáng mạnh miệng thật sự thú vị đáng yêu, Lạp Lệ Sa dựa vào cửa xe cười rộ lên. Cho đến lúc Phác Thái Anh lấy lại bình tĩnh, vẻ mặt uy hϊếp cảnh cáo nhìn qua, cô mới sờ sờ mũi, ngưng cười, không chế nhạo Phác Thái Anh.

"Tôi lên nhà đây."

"Hừ." Phác Thái Anh tức giận 'hừ' một tiếng, nhìn thấy Lạp Lệ Sa đứng thẳng người chuẩn bị rời đi, nàng mới nói thêm một câu: "Mấy ngày này tôi cho cô nghỉ, ở nhà nghỉ ngơi cho tốt đi, chờ vết thương khỏi rồi đi làm lại."

Giọng điệu Phác Thái Anh không chút nào ôn nhu săn sóc, nàng nói xong, nhìn người đứng ngoài cửa xe, định dặn cô ấy lúc lên nhà cẩn thận một chút, chợt thoáng nghe tiếng chuông di động trong túi xách.

Cầm lấy di động, Phác Thái Anh nhìn dãy số lạ hiển thị trên màn hình, gần như đoán được là ai, do dự không nghe máy.

Lạp Lệ Sa đứng bên ngoài, phát hiện cảm xúc của Phác Thái Anh, ý cười trên miệng cũng ngưng lại, cô lùi lại hai bước. Khom người gõ gõ kính xe, hướng tới Phác Thái Anh chỉ chỉ lên nhà, ý nói mình phải lên trước rồi.

Thật ra trong lòng Phác Thái Anh còn có chuyện muốn nói, nhưng di động trong tay vẫn đang vang không ngừng, căn bản không để nàng nói mà. Thở dài, trong lòng Phác Thái Anh bực bội không chịu nổi, chỉ có thể gật đầu với Lạp Lệ Sa.

Thấy bóng dáng Lạp Lệ Sa, chân có vẻ không sao, Phác Thái Anh nhìn cô dần dần đi xa, lúc này mới cúi đầu ngắt điện thoại.

Không cần nghĩ, Phác Thái Anh cũng có thể xác định chắc chắn người gọi tới là Đỗ Việt Hàng.

Bực mình đem điện thoại ném sang một bên, Phác Thái Anh đặt tay lên tay lái, đột nhiên cảm thấy sự xuất hiện của Đỗ Việt Hàng, kịch bản này đã không như tưởng tượng của nàng rồi.

Nàng nghĩ, ngẩng đầu nhìn về phía phòng của Lạp Lệ Sa.

Đèn trong phòng đã sáng lên, nói vậy là Lạp Lệ Sa đã vào nhà, nàng ấn dãy số quen thuộc, nhưng làm sao cũng không nhấn nút gọi.

Lắc lắc đầu, Phác Thái Anh lái xe rời đi.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro