Chương 25: Đó là người tôi thích.

Mình nói, tiểu ác ma nhà bồ sắp về rồi.

Phác Thái Anh nói xong, cầm điện thoại đợi nửa ngày, cũng không nghe Mạc Tư Ngư nói câu nào.

Sẽ không đến nổi vui mừng quá mức, vui quá hóa buồn chứ?

Nghĩ, Phác Thái Anh vừa định lên tiếng, đột nhiên nghe bên đầu kia điện thoại Mạc Tư Ngư hít sâu một hơi, hỏi: "Cô ấy nói khi nào về?"

"Cuối tuần này." Phác Thái Anh nói xong, mở ngăn kéo lấy cuốn sổ ghi chép ra, đánh một dấu kí hiệu vào ngày thứ 7. "Ba mình làm riêng cho em ấy một bữa tiệc, không chừng hai ngày nữa sẽ mời bồ đó."

"Chết tiệt, cô ấy sắp về mà lại không nói mình biết!" Mạc Tư Ngư nghiến răng nghiến lợi nói xong, lại nhịn không được ẩn ẩn lo lắng. "Bồ nói xem Nhiễm Nhiễm có phải đã có..."

"Yên tâm đi." Hiểu được Mạc Tư Ngư lo lắng điều gì, Phác Thái Anh không nói gì nhìn trần nhà, trực tiếp cắt lời nàng, "Trên thế giới này, ngoài Mạc Tư Ngư bồ ra, mình nghĩ đại khái không có người thứ hai có can đảm lớn đi thích Phác nhị tiểu thư đâu!"

"......"

Lời Phác Thái Anh nói không giống như đang an ủi Mạc Tư Ngư giờ phút này tâm tình bất an không yên, mà giống như thật khó mới tìm được cơ hội nói xấu tính tình Phác Nhiễm Nhiễm. Mạc Tư Ngư đương nhiên biết quan hệ giữa Phác Thái Anh và Phác Nhiễm Nhiễm xấu đến cỡ nào, cho nên nàng rất thông minh lựa chọn im lặng để tránh kích động chiến tranh.

"Cho nên mấy ngày nay, bồ phải nắm bắt thời gian, quăng hết công việc đi, cắt tóc chuẩn bị cho đẹp, đem lễ vật đến, chờ ngày ngênh đón tiểu ác ma của bồ đi." Nói xong, Phác Thái Anh ác liệt cong khóe miệng, cười quỷ dị đến cực điểm. "Giờ này bồ mà còn không nắm chắc cơ hội, trơ mắt nhìn Nhiễm Nhiễm trở về gây họa cho chúng sinh, bồ chờ bị mình cười nhạo cả đời đi!"

Cúp điện thoại, Phác Thái Anh nghe tiếng gõ cửa, tưởng Tiểu Mạn gọi Lưu phó tổng đến, nên Phác Thái Anh cũng không hỏi ngoài cửa là ai, mà lên tiếng gọi người ngoài cửa vào.

Nhưng ngay lúc ngẩng đầu lên, Phác Thái Anh ngẩn người, nhìn người ngoài cửa tiến vào.

Lạp Lệ Sa dường như không thấy Phác Thái Anh trong nháy mắt đơ người, cô chỉ yên lặng ngồi xuống, không làm gì khác.

"Cô..." Phác Thái Anh chỉ phun ra được một chữ, không nói tiếp. Đánh giá Lạp Lệ Sa vài giây, nàng mới tỉnh táo trở lại, nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, mày càng túc càng nhíu chặt. "Bây giờ mấy giờ, cô rốt cuộc nhớ phải đi làm?"

Thật ra là có thể nói những lời dễ nghe vào lúc này để che giấu lúng túng, nhưng đánh chết Phác Thái Anh cũng nói được lời quan tâm an ủi nào, cho nên nàng vẫn như trước quen với việc mở miệng chất vấn người đối diện.

"Không phải cô kêu tôi ở nhà nghỉ ngơi cho tốt sao?" Lạp Lệ Sa sờ sờ mũi, cười rất vô tội.

Đáng tiếc giả bộ vô tội với Phác Thái Anh mà nói, một chút dùng cũng không được.

Nàng chỉ 'hừ' lạnh một tiếng, không thèm nhắc lại.

Phác Thái Anh không thèm nhắc lại, Lạp Lệ Sa cũng im lặng theo.

Trên thực tế, cô không phải lười đi làm ở nhà nhàn hạ, mà vì hôm sau cô mới phát hiện ở vết thương toàn bộ mắt cá chân đều sưng lên hết, hôm trước còn không đau lắm, mà hôm sau lại lạnh thấu xương. Cô thật khó khăn mới chạy tới được bệnh viện khám gấp, dây chằng tổn thương có vẻ nghiêm trọng, ít nhất phải ở nhà nghỉ ngơi dưỡng vài ngày mới có khả năng đi được..

Cho nên, mấy ngày nay cô ở nhà, trên thực tế cũng không sung sướиɠ hơn Phác Thái Anh bao nhiêu.

Nghĩ, Lạp Lệ Sa chống hai tay trên bàn làm việc, không giải thích gì, chỉ cười cười, nói: "Sắp đến giờ nghỉ, thế nào, muốn đi ăn trưa với tôi không?"

Phác Thái Anh quay lại đầu nhìn Lạp Lệ Sa, hiếm khi được mời mà cảm thấy kinh ngạc, suy nghĩ còn chưa về kịp, Phác Thái Anh ngoại miệng vẫn ngạo kiều như trước, "Ai cần cô..." Chỉ nói một nửa, Phác Thái Anh lập tức dừng lại, nàng nghĩ nghĩ, cuối cùng oán hận nói: "Đương nhiên muốn! Cô nghỉ nhiều ngày như vậy, thế nào cũng phải ăn của cô một chút thu hồi vốn chứ."

Nói xong, Phác Thái Anh cầm túi xách, trước một bước đi ra văn phòng.

Phác Thái Anh bước nhanh một đường phía trước, thẳng đến cửa thang máy, nàng mới dừng bước. Quay đầu lén nhìn Lạp Lệ Sa phía sau đi tới, nàng hắng giọng, nhanh chóng quay đầu lại, sợ bị Lạp Lệ Sa đáng giận nhìn thấy.

Ngạo kiều như Phác Thái Anh, làm sao nói ra miệng, làm sao cam tâm thừa nhận được?

Lạp Lệ Sa một tuần không ở đây, nàng tự nhiên kiềm chế không được mà nhớ đến cô.

Không liên quan công việc, chỉ đơn thuần là nhớ đến cô, nhớ cô chế nhạo trêu chọc nàng mỗi khi đến văn phòng, nhớ bộ dáng cô khoa tay múa chân khi đứng trước máy chiếu trong phòng họp, bình thường nhìn mãi thành quen đến khi một thời gian ngắn không có cô trong cuộc sống, làm nàng thật sự nhớ sâu sắc.

Phác Thái Anh bắt đầu ẩn ẩn cảm thấy bản thân mình thật không thể rời xa người này.

Thật giống như là chất độc, mà Lạp Lệ Sa chính là chất độc xâm nhập cốt tủy làm nàng nghiện, nếm đã lâu, đợi đến khi phát hiện, đã không cai được.

Càng nghĩ càng không cam lòng, càng không cam lòng lại càng không muốn quan tâm tên đầu sỏ gây tội kia, Phác Thái Anh buồn bực đi phía trước, cảm thấy bản thân mình thật sự rất rất vô dụng.

Đi ra cổng công ty, Phác Thái Anh ngẩng đầu, dưới ánh mặt trời chói mắt, Đỗ Việt Hàng bước xuống từ xe hơi màu đen, hướng về phía nàng đi đến.

Không kịp phản ứng Đỗ Việt Hàng vì sao đến, Phác Thái Anh theo bản năng quay đầu nhìn Lạp Lệ Sa phía sau, biểu tình trong mắt lúng túng đến cực điểm.

Phác Thái Anh đột nhiên dừng bước, Lạp Lệ Sa không kịp hỏi nguyên nhân, đã thấy Đỗ Việt Hàng về phía hai người.

"Anh Anh, em từ chối lời mời hợp tác với công ty anh không chịu gặp anh, vì vậy anh đành phải từ mình đến tìm em."

Giọng Đỗ Việt Hàng từ tính như trước, nhưng Phác Thái Anh bất giác cúi thấp đầu, hận không thể tiến lên che miệng anh ta lại, làm cho anh ta đem những lời vừa phun ra nuốt hết vô bụng đi.

Anh làm ơn đừng kêu 'Anh Anh' được không, 'Anh Anh' nhiều mờ ám a, anh kêu như vậy, để người khác hiểu lầm thật không tốt.

Trong lòng tuy rằng nói người khác, nhưng tầm mắt Phác Thái Anh mộ đường thẳng tắp hướng về Lạp Lệ Sa.

Nhìn không ra trên mặt Lạp Lệ Sa có biểu tình gì, ngược lại khóe miệng cô còn ẩn chút ý cười. Mà đó cũng không phải là ấm áp, ý cười mềm mại lại mang theo cảm giác lạnh như băng.

Nhìn phản ứng Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh càng xem càng thấy không xong, điều duy nhất có thể khẳng định chính là mỗi lần Lạp Lệ Sa lộ ra phản ứng cùng biểu tình như vậy, tuyệt đối không phải chuyện gì tốt.

Nghĩ, Phác Thái Anh âm thầm liếc Đỗ Việt Hàng một cái, ở trong lòng chảy xuống một hàng nước mắt đầy bi phẫn (T___T). Mệt cho Đỗ Việt Hàng anh mở miệng ra cứ nói yêu tôi, anh rõ ràng đang hại tôi mà!

Thái độ cường thế quyết đoán khi trước đối mặt Đỗ Việt Hàng đã hoàn toàn không thấy bóng dáng, nay lòng Phác Thái Anh hoàn toàn thầm nghĩ phải giải thích thế nào với Lạp Lệ Sa quan hệ giữa nàng và Đỗ Việt Hàng, làm sao còn nghe được Đỗ Việt Hàng nói cái gì.

"Xem ra, trưa nay có lẽ không tiện?"

Phác Thái Anh còn đang tự nghĩ đối sách, Lạp Lệ Sa đã lên tiếng trước.

Nghe Lạp Lệ Sa nói, Phác Thái Anh thầm nghĩ xong đời rồi, Lạp Lệ Sa đã hoàn toàn hiểu lầm.

"Không có gì không tiện, tôi cùng Đỗ tiên sinh vốn không thân." Phác Thái Anh cố gắng làm cho biểu tình của mình nhìn qua đúng lý hợp tình một ít, nàng nói xong, chuyển hướng về phía Đỗ Việt Hàng, ngoài cười nhưng trong không cười, nói: "Đỗ tiên sinh, ngại quá, bây giờ tôi phải cùng bạn ra ngoài ăn trưa, muốn đi trước."

Mặc kệ Phác Thái Anh dùng từ dễ nghe đến cỡ nào, nhưng ý tứ trong đó chỉ có một, đó là Đỗ Việt Hàng, mời anh lăn ra xa thiệt xa đi.

Phác Thái Anh tự nhận thấy ý tứ trong lời nói đã biểu đạt đủ rõ ràng sinh động, đáng tiếc Đỗ Việt Hàng hình như ở nước ngoài quá lâu, hoặc là không biết thức thời, anh ta căn bản là không có ý muốn rời đi, chính vì nghe Phác Thái Anh nói, lúc này mới chú ý đến người vẫn đứng bên cạnh nàng nãy giờ, Lạp Lệ Sa.

"Vị này là..."

Đỗ Việt Hàng anh đủ rồi nha, không cần chỉnh lời tôi như vậy có được không.

Phác Thái Anh hít một hơi thật sâu, đem câu hỏi của Đỗ Việt Hàng nhất thời toàn bộ đổ xuống ngực, nàng giương ánh mắt ai oán nhìn Đỗ Việt Hàng, cứng ngắc quay đầu lại nhìn Lạp Lệ Sa, đột nhiên cảm thấy kịch tình này thật sự phát triển thần kỳ .

Tôi dù sao cũng không thể nói với anh, đây là người tôi thích hơn nữa còn cố gắng chiếm giữ làm bạn gái của mình.

Phác Thái Anh trong lòng nghĩ vậy, nhưng nàng lại hoàn toàn không tìm được từ nào để giới thiệu Lạp Lệ Sa, nàng hận không thể đào một cái lỗ để chui xuống.

"Xin chào, tôi là cấp dưới của Phác tổng, Lệ Sa."

Đỗ Việt Hàng không hề nghi ngờ, Phác Thái Anh im lặng dần dần đến lúng túng, Lạp Lệ Sa lại đột nhiên nói, cực kì bình tĩnh, đánh vỡ cục diện bế tắc.

Dường như cảm giác được Lạp Lệ Sa hòa nhã, Đỗ Việt Hàng lễ phép nhẹ nhàng bắt tay Lạp Lệ Sa, cười nói: "Tôi là..." Nói xong, tầm mắt Đỗ Việt Hàng chuyển tới Phác Thái Anh, anh ta nhẹ nhàng cười, không khí đột nhiên trở nên ái muội, "bạn trai năm năm trước của Anh Anh."

"Năm năm trước?"

Lạp Lệ Sa rút tay về, nghe Đỗ Việt Hàng nói, nhẹ nhàng lập lại một lần, sau đó, cô đem ánh mắt nhìn lại Phác Thái Anh.

Nếu nói tầm mắt Đỗ Việt Hàng ái muội mà cực nóng, như vậy không thể nghi ngờ ánh mắt Lạp Lệ Sa chính là tràn ngập nghi vấn mà lạnh như băng, Phác Thái Anh cảm thấy cục diện đã khó có thể nắm trong tay, nàng phải tách hai cái người vốn không nên gặp mặt nói chuyện với nhau này ra.

Nhưng là nàng vừa ngẩng đầu muốn nói, chợt nghe Lạp Lệ Sa cực khinh cực đạm mở miệng, mang theo nhợt nhạt nghi hoặc cùng khinh thường.

"Bạn trai năm năm trước, ý không phải là tiền nhiệm, quá chứ chứ?"

------

Lạp Lệ Sa trở lại lợi hại hơn xưa =)) Chương sau vui hơn :))

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro