Chương 30: Phác thị ngạo kiều điều ba.

Phác thị ngạo kiều điều ba: Mỗi lần mở miệng đều sợ nghe cự tuyệt.

Phác Thái Anh nghĩ, buổi tiệc đêm nay nhất định là khó quên nhất trong đời nàng.

Lòng như lửa đốt chạy qua, Phác Thái Anh bất chấp cái gọi là hình tượng, nàng trực tiếp đẩy một đám người vây quanh ra, chen vào.

Đầu tiên là thấy Phác Nhiễm Nhiễm đang chật vật quỳ rạp trên đất, hiện ra tư thế ngã khó coi nhất, xứng với câu 'chó ăn phân', mà cú ngã này đoán chừng rất đau, Phác Nhiễm Nhiễm hai mắt ứa lệ, hai tay chống, nửa ngày chưa đứng lên. (tác giả dùng cái câu đó cũng tội em Nhiễm quá :3)

Mà Lạp Lệ Sa so với Phác Nhiễm Nhiễm mà nói, coi như tốt hơn nhiều. Cô rõ ràng là trong nháy mắt tránh được lúc Phác Nhiễm Nhiễm ngã xuống, nên Phác Nhiễm Nhiễm chỉ kéo được vạt quần cô. Lúc nàng ngã xuống đã kéo ngã một bàn ăn, miễn cưỡng chống người đứng lên, nhưng cái khăn trải bàn chật vật bị kéo xuống dưới, 'loảng xoảng' nát hết mười mấy cái dĩa, trên đất đều là đồ ăn.

Hạ Chi Ca lúc này cũng chạy tới, nàng đến gần đám người, mắt nhìn Lạp Lệ Sa, rồi mới cúi đầu nhìn đến Phác Nhiễm Nhiễm, phát giác tình huống quả thực không xong. Xác định hai người ngã xuống cũng không nghiêm trọng, nàng xoay người gạt đám người đứng xem ra, ý muốn tìm người quản lý hội trường tới dọn dẹp.

Phác Thái Anh cũng không kịp xem gì nhiều, nàng bước nhanh qua, đỡ Lạp Lệ Sa, nhớ Lạp Lệ Sa vừa trật chân không lâu, lo lắng trước tiên xem xét mắt cá chân Lạp Lệ Sa, hỏi: "Không sao chứ?"

Lắc đầu, Lạp Lệ Sa đột nhiên bị cuốn vào hỗn loạn, còn có chút chưa bình tĩnh, cô đứng lên, cúi đầu nhìn ống quần mình nhăn lại, nhìn Phác Nhiễm Nhiễm đang ngã sấp một bên, đang định đỡ nàng, liền thấy Mạc Tư Ngư đã đi qua. Nàng vừa kiểm tra Phác Nhiễm Nhiễm vừa hỏi: "Ngã ở đâu?"

Từ từ đứng lên, Phác Nhiễm Nhiễm còn chưa lấy lại tinh thần, nàng tỉnh tỉnh lắc đầu, cảm thấy cả người mình chỗ nào cũng đau, không biết trước tiên nên nói chỗ nào trước.

Phác Nhiễm Nhiễm từ nhỏ gây sự thương tích nhiều không đếm được, nàng bình tĩnh lại, hoạt động tay chân, thấy cũng không sao, lúc này mới quay đầu nhìn Lạp Lệ Sa bên cạnh. Nếu không phải cô né tránh, thì bản thân nàng cũng không ngã thảm như vậy, hại nàng ở trước mặt công chúng ngã mất mặt như vậy.

Càng nghĩ càng không tiếp thụ được, Phác Nhiễm Nhiễm đi đến trước mặt Lạp Lệ Sa, ngẩng cao đầu khí thế hiên ngang đánh giá Lạp Lệ Sa, nói: "Cô, tên gì?"

Hội trường không một tiếng nói, ánh mắt của mọi người đều tập trung hết lại đây, không khí trở nên căng thẳng.

Phác gia nhị tiểu thư tính tình cổ quái ác liệt, khó có thể nắm lấy, lại ỷ vào ông ngoại ở nước ngoài thế lực hắc bạch lưỡng đạo khổng lồ, nàng trước nay quen thói ngang ngược, không ai dám trêu chọc. Ở trước mặt trưởng bối có lẽ còn dè chừng, nhưng hiện tại Ba Phác cùng Mẹ Phác cũng không ở đây, huống chi nàng lại mất mặt trước nhiều người như vậy, khẩu khí bất luận thế nào cũng không thể mất.

Lạp Lệ Sa cũng không biết Phác Nhiễm Nhiễm, bất quá xem tình huống trước mắt này, cũng ẩn ẩn đoán được thân thế của nàng, cô không nói lời nào, cả hội trường càng thêm im lặng.

"Nhiễm Nhiễm, đừng làm loạn." Mạc Tư Ngư kéo Phác Nhiễm Nhiễm lại, lên tiếng khuyên can nàng.

Không để ý Mạc Tư Ngư nói, Phác Nhiễm Nhiễm chỉ nhìn chằm chằm Lạp Lệ Sa, trên mặt tươi cười là thuần khiết, nhưng trong mắt nhưng không có bao nhiêu ý cười.

Phác Thái Anh đương nhiên biết Phác Nhiễm Nhiễm giận chó đánh mèo, nàng yên lặng nhìn trong chốc lát, vừa muốn ngăn chặn, nhưng Lạp Lệ Sa đứng bên cạnh nàng đã mở miệng: "Lạp Lệ Sa."

Phác Nhiễm Nhiễm nói xong, lúc này mới đánh giá cẩn thận Lạp Lệ Sa. "Ồ, cô chính là Lạp Lệ Sa."

Dáng người thật tốt, hiện lên đường cong cũng không tệ, khuôn mặt cũng coi như xuất sắc, đặc biệt đôi mắt không hề có chút sợ hãi. Nếu muốn tính điểm, một trăm điểm cũng có thể lấy hơn chín mươi điểm. Yên lặng tính toán trong lòng, Phác Nhiễm Nhiễm cười cười, không sai, nàng thật thích.

Phác Nhiễm Nhiễm cười khanh khách, chính là lúc này đây, trong mắt nàng tràn đầy ý cười. "Vậy cô có biết tôi là ai không?"

Lạp Lệ Sa như trước bình tĩnh: "Đại khái đoán được."

Nếu lúc nãy Phác Thái Anh còn có thể không đếm xỉa không nhúng tay, vậy hiện tại, nàng không thể bình tĩnh tự nhiên. Trong lòng Phác Nhiễm Nhiễm nghĩ gì, dù không đoán được toàn bộ, cũng có thể thấy được đại khái. Rõ ràng ánh mắt Phác Nhiễm Nhiễm nhìn Lạp Lệ Sa đã không giống như trước, nếu lúc này nàng còn khoanh tay đứng nhìn, vậy nàng sẽ không phải là Phác Thái Anh.

"Được rồi, đừng làm loạn nữa." Phác Thái Anh đi vào giữa Lạp Lệ Sa và Phác Nhiễm Nhiễm, cắt ngang tầm mắt Phác Nhiễm Nhiễm đang đánh giá Lạp Lệ Sa, nói: "Kêu Tư Ngư mang em vô phòng kiểm tra xem, đừng để lại bị thương nữa."

"Tôi không sao..."

"Đi nhanh."

Phác Nhiễm Nhiễm bất mãn mệnh lệnh của Phác Thái Anh, vừa nói một nửa, Phác Thái Anh bực mình cắt ngang, thái độ lạnh như băng không cho Phác Nhiễm Nhiễm nói hết.

"Đi thôi." Nhìn ra Phác Thái Anh cũng bắt đầu tức giận, Mạc Tư Ngư nhanh chóng giảng hòa, nàng nhẹ nhàng kéo Phác Nhiễm Nhiễm, xoay người hướng phòng nghỉ đi tới.

"Mạc Tư Ngư." Giãy không thoát sự kiềm chế của Mạc Tư Ngư, Phác Nhiễm Nhiễm bực mình, thấp giọng rống giận.

"Được rồi được rồi, tôi biết rồi."

"......" Phác Nhiễm Nhiễm tức giận giống như là đánh vào bông gòn, mặc kệ nàng tức giận thế nào, Mạc Tư Ngư đều không phát cáu.

Để Mạc Tư Ngư kéo mình vào phòng nghỉ, Phác Nhiễm Nhiễm ngồi xuống, phát giác toàn thân đều đau.

"Có đau chỗ nào không?" Ngồi xuống bên người Phác Nhiễm Nhiễm, Mạc Tư Ngư lại hỏi.

Hiện nay trong phòng nghỉ cũng chỉ có hai người, Phác Nhiễm Nhiễm thế này mới méo miệng, bắt đầu làm nũng, nói:"Chỗ nào cũng đau."

Xem xét tay chân Phác Nhiễm Nhiễm, thấy không có gì đáng ngại, Mạc Tư Ngư mới an tâm. "Hẳn là không có gì đáng ngại."

"Trong lòng khó chịu." Khi có hai người, Phác Nhiễm Nhiễm luôn dùng các thủ đoạn lúc trước với Mạc Tư Ngư, hấp dẫn sự chú ý của Mạc Tư Ngư, làm cho nàng đau lòng vì mình. "Vừa rồi chị họ nói tôi, chị cũng không thiên vị tôi, mặc cho chị ấy khi dễ tôi."

"......" Rõ ràng chính là Phác Nhiễm Nhiễm ngang ngược, nhưng nàng cũng không thể trách tội người khác, Mạc Tư Ngư không nói gì, nàng chỉ yên lặng xoay chuyển đề tài, nói: "Em đυ.ng đến ai cũng đều được, nhưng nhớ kỹ, trăm ngàn lần không được đυ.ng đến Lệ Sa."

Phác Nhiễm Nhiễm nghe vậy, tò mò hỏi: "Tại sao?"

"Bởi vì đó là tâm can bảo bối của chị em." Thật ra Mạc Tư Ngư không phải có ý này, nàng lo lắng chính là, ngay cả Phác Thái Anh ngạo kiều bá đạo thủ đoạn như vậy, đều bị Lạp Lệ Sa làm cho ngoan ngoãn vâng lời, Phác Nhiễm Nhiễm chỉ biết đùa giỡn thủ đoạn nhỏ, xác định chắc chắn chỉ có chịu thiệt. Lạp Lệ Sa phúc hắc như vậy làm sao có thể tùy tiện trêu chọc.

Nhưng là, lời này đương nhiên là không thể nói với Phác Nhiễm Nhiễm, bằng không với tính cách không chịu thua ai của Phác Nhiễm Nhiễm, không chừng sẽ làm ra chuyện gì nữa.

Vốn Phác Nhiễm Nhiễm chỉ đối với Lạp Lệ Sa có hảo cảm, nay nghe Mạc Tư Ngư nói xong, hứng thú của nàng trong nháy mắt liền nồng hậu lên. "Nếu là tâm can bảo bối của chị ấy, tôi đây càng thêm tò mò."

"......" Mạc Tư Ngư nhìn chằm chằm Phác Nhiễm Nhiễm đang nóng lòng muốn thử, nháy mắt bỗng nhiên cảm thấy vô lực.

Mạc Tư Ngư cùng Phác Nhiễm Nhiễm đi không lâu, Hạ Chi Ca đã dẫn người quản lý tới. Hỏi tình huống Lạp Lệ Sa cùng Phác Nhiễm Nhiễm, nghe Phác Thái Anh nói không có gì trở ngại, anh ta lúc này mới phân phó nhân viên dọn dẹp sạch chỗ này.

Tiệc vẫn như cũ tiếp tục, Ba Phác cùng Mẹ Phác cũng nghe thấy động tĩnh nên từ phòng nghỉ đi ra, họ trước nhìn Phác Nhiễm Nhiễm, thấy không có gì trở ngại, mới vào hội trường.

Bữa tiệc tiến hành đến đêm khuya, người quản lý Hạ Chi Ca thức giục nàng, nàng không đợi tiệc kết thúc mà lập tức rời đi. Tuy rằng Phác Thái Anh hiện không tỏ rõ thái độ đối với Lạp Lệ Sa, nhưng trong lòng nàng lại buồn bực.

Gần đến khi tàn tiệc, Phác Nhiễm Nhiễm cùng Mạc Tư Ngư mới từ phòng nghỉ đi ra.

Khi Phác Thái Anh cùng Phác Nhiễm Nhiễm cùng nhau tiễn khách xong, đã muốn đến rạng sáng.

Ngồi trong xe Lạp Lệ Sa, lúc Phác Thái Anh xã giao đã uống không ít rượu, cảm giác say dâng lên, nàng đau đầu xoa đầu, buồn ngủ tựa lưng vào ghế, liền ngủ luôn.

Đến khi Lạp Lệ Sa đem xe chạy đến dưới lầu Phác Thái Anh, nàng đã ngủ say.

Đánh thức Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa đưa nàng lên lầu.

Phác Thái Anh không say lắm, chỉ đi đường rõ ràng có chút say, nàng choáng váng rửa mặt xong, thấy Lạp Lệ Sa bưng ly sữa đến bên giường cho nàng.

"Nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi đi trước."

Phác Thái Anh uống sữa xong, đã muốn ngủ thẳng trên giường, nghe Lạp Lệ Sa nói, Phác Thái Anh không hề suy nghĩ liền đưa tay kéo Lạp Lệ Sa đang đứng dậy muốn đi..

"Đêm nay, cô ở lại đi." Hơn phân nửa khuôn mặt Phác Thái Anh giấu trong chăn, ấp a ấp úng nói. Nàng nói xong, 'xoạt' một tiếng xoay người, sợ lúc Lạp Lệ Sa cự tuyệt, nàng sẽ lộ rõ sự mất mát.

Xoay lưng lại đợi một lúc, không nghe Lạp Lệ Sa nói, Phác Thái Anh cắn môi, nhịn không được nghi ngờ Lạp Lệ Sa có phải đi rrồi không.

"Đã say đến vậy còn muốn làm chuyện đó?"

"Tôi không có!" Xoay người lại, Phác Thái Anh đương nhiên hiểu được miệng Lạp Lệ Sa nói chuyện đó là chuyện gì, nàng trừng mắt nhìn Lạp Lệ Sa, trong lòng thầm mắng Lạp Lệ Sa không có lương tâm.

Bất mãn giận một câu, lại thấy Lạp Lệ Sa chỉ ngồi bên giường yên lặng nhìn nàng, đột nhiên, cô cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên mí mắt Phác Thái Anh, hơi thở trên mũi phả ra trên trán nàng, rất ấm áp.

"Được."

Lạp Lệ Sa nói xong, đứng dậy đi vào toilet.

Phác Thái Anh sửng sờ tại chỗ hết nửa ngày mới bình tĩnh trở lại, cho đến lúc trơ mắt nhìn Lạp Lệ Sa vào toilet, nàng mới sờ sờ cái trán của mình, cảm giác sự ôn nhu của Lạp Lệ Sa còn trên da thịt mình, Phác Thái Anh 'xoẹt' một tiếng đỏ mặt.

Lạp Lệ Sa... Lạp Lệ Sa... rõ ràng dịu dàng như vậy hôn nàng.

Phác Thái Anh đem mặt vùi vào chăn, hoàn toàn không bình tĩnh!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro