Chương 31: Lạp Lệ Sa, có muốn cùng nhau tắm không?

Lạp Lệ Sa rửa mặt xong quay về, thấy Phác Thái Anh vùi mặt vào chăn, chỉ lộ cái trán trơn bóng ra ngoài.

Tưởng Phác Thái Anh đang ngủ, Lạp Lệ Sa nhẹ giọng đi qua, vừa ngồi xuống, vật thể bên cạnh liền nhẹ nhàng xê dịch, rụt qua một bên.

Bộ tôi là thú dữ và nước lũ sao? Có cần phải trốn tránh như vậy không?

Động tác Phác Thái Anh khiến cho Lạp Lệ Sa thấy buồn bực, cô nhìn cái chăn gồ lên cao, vuốt mũi ngẫm nghĩ, cuối cùng, cô đột nhiên cười rộ lên đầy quỷ dị, đem cái chăn che trên người Phác Thái Anh lôi xuống.

"Cô làm gì vậy?" Bị kéo mất cái chăn Phác Thái Anh giống như con nhím bị nhổ lông, hướng về Lạp Lệ Sa quát. "Trả chăn cho tôi."

"Trời nóng vậy, trùm chăn như thế cô không khó chịu sao?"

"Ai cần cô lo." Phác Thái Anh nói xong, nàng cúi đầu nhìn cái chăn trong tay Lạp Lệ Sa, lại ngẩng đầu nhìn Lạp Lệ Sa cười nhạo mình, 'hừ' một tiếng, tức giận giễu cợt nói: "Thật trẻ con, bao nhiêu tuổi rồi còn giành chăn với người khác."

"Nói vậy nếu so với bị người khác hôn một cái liền đỏ mặt im lặng không dám ngẩng đầu lên thì sao?"

"......"

Phác Thái Anh một hơi nghẹn ở ngực, nàng trừng mắt Lạp Lệ Sa, không nghĩ tâm sự của mình toàn bộ đều bị cô phát hiện. Cắn răng, Phác Thái Anh yên lặng kêu một tiếng đáng chết, nàng ngồi dậy động tay chân một phen liền áp đảo Lạp Lệ Sa, cầm chăn hướng trên mặt Lạp Lệ Sa chụp xuống. "Mặt cô mới đỏ á, tôi nói cô biết, đó là tôi đang nghĩ xem đòi lại thế nào. Cô không có việc gì lại đi hôn bà đây một cái, chiếm hết tiện nghi của tôi, tôi chỉ không cam lòng, không phải đỏ mặt, cô có nghe thấy không?"

Phác Thái Anh lúc này đã ngồi xuống khóa trên người Lạp Lệ Sa, nàng nói xong, trút hận cầm chăn hung hăng xoa xoa mặt Lạp Lệ Sa, thấy cô không phản kháng, nàng mới vừa lòng lấy chăn ra. Nhìn tóc Lạp Lệ Sa bị mình làm cho rối, Phác Thái Anh cúi sát xuống, cảm thấy hài lòng cười rộ lên.

"Vậy cô muốn đòi lại thế nào?" tóc Lạp Lệ Sa rối loạn phân tán trên mặt, miệng cô nhếch lên đến, lời nói giống như đang khıêυ khí©h Phác Thái Anh.

Đây nhất định là bẫy. Phác Thái Anh theo bản năng nghĩ, trong lòng đối với nhất cử nhất động của Lạp Lệ Sa định nghĩa rõ ràng, nhưng chóp mũi Phác Thái Anh ngửi được hương khí trên người Lạp Lệ Sa, quen thuộc mê người, luôn có thể dễ dàng bắt được hứng thú của mình. Nàng lờ mờ nghĩ, cố gắng muốn chuyển động cơ thể rời đi, chỉ mới là ý niệm trong đầu, nàng lại ở trên người Lạp Lệ Sa, đè xuống không định ngồi dậy.

Uống rượu xong đầu óc có chút choáng váng, Phác Thái Anh hành động nhanh hơn suy nghĩ, không biết là xuất phát từ bản năng muốn giữ lấy, hay là không chịu nổi khıêυ khí©h của Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh cúi đầu, hung hăng cắn môi Lạp Lệ Sa.

Không giống như nãy giờ chơi đùa, Phác Thái Anh lúc này đây chính là thật sự dùng lực, cắn xuống một cái, nàng có thể nghe rõ được Lạp Lệ Sa nằm dưới khẽ 'rít' một tiếng.

Thấy Lạp Lệ Sa đau, Phác Thái Anh thế này mới cảm thấy hài lòng, nàng hơi dịch thân mình, nhìn chằm chằm môi Lạp Lệ Sa bị mình cắn đỏ bừng, đắc ý cười rộ lên. Nụ cười kia thoạt nhìn muốn bao nhiêu sắc có bấy nhiêu sắc, giống như đang nói, không cắn cô cô sẽ không biết sự lợi hại của tôi.

Lạp Lệ Sa đưa tay sờ sờ môi, cô vừa lấy tay ra, Phác Thái Anh liền cúi xuống, vươn đầu lưỡi liếʍ liếʍ cánh môi sưng đỏ của cô, cái lưỡi linh hoạt lướt qua môi cô, giống như chuồn chuồn lướt nước bình thường xẹt qua, nhưng không có thâm nhập vào.

Khinh bỉ nhìn nàng, Lạp Lệ Sa còn tưởng rằng Phác Thái Anh có bao nhiêu chủ ý khó lường, hiện tại xem ra, cô quả thật là xem nhẹ trình độ ngây thơ của Phác Thái Anh. Vĩnh viễn đều có thể dễ dàng bị chọc giận đến xù lông, chỉ ngu ngốc mạnh miệng nói được mấy lời khẩu thị tâm phi, chẳng lẽ còn có thể trông cậy nàng làm ra được chuyện gì cao cấp hơn nữa.

Cả đêm tiệc tùng, không ngừng xã giao, hơn nữa còn bị Phác Nhiễm Nhiễm kéo mình ngã sấp xuống, kỳ thật Lạp Lệ Sa đã mệt chết được, ngáp một cái, cô vỗ vỗ lưng Phác Thái Anh, nói: "Đi ngủ sớm một chút đi."

Nghe Lạp Lệ Sa thúc giục mình, Phác Thái Anh lúc này cũng cảm thấy mệt mỏi, nàng "ừm" một tiếng, leo xuống nằm một bên, nhắm mắt lại liền nặng nề ngủ.

Sáng hôm sau, Phác Thái Anh phá lệ dậy thật sớm.

Mơ mơ màng màng mở mắt ra, Phác Thái Anh liền thấy Lạp Lệ Sa nằm ngủ bên cạnh nàng, còn chưa tỉnh lại.

Xoay người nhìn đồng hồ báo thức, mới sáu giờ rưỡi. Phác Thái Anh nhẹ nhàng xoay người lại, nhích đến trước mặt Lạp Lệ Sa, nhìn chằm chằm vào mặt cô, yên lặng đánh giá.

Thật ra Phác Thái Anh rất ít khi thấy bộ dáng Lạp Lệ Sa ngủ, tuy rằng nhiều năm như vậy, số lần ngủ cùng nhau nhiều đếm không xuể, nhưng Lạp Lệ Sa vẫn luôn rời giường trước Phác Thái Anh, tắm rửa đâu đó xong hết, mới kêu nàng dậy.

Lạp Lệ Sa rất được, chuyện này Phác Thái Anh biết lâu rồi, nhưng lúc Lạp Lệ Sa ngủ, im lặng ấm áp đến không có chút lực sát thương nào. Nhìn Lạp Lệ Sa như vậy, quả thực không thể tưởng tượng ngày thường cô rốt cuộc bình tĩnh đạm mạc cỡ nào.

Khi cô ngủ đáng yêu hơn.

Phác Thái Anh bĩu môi, âm thầm ở trong lòng oán thầm. Nhớ tới ngày thường Lạp Lệ Sa luôn có biểu tình nói lời lạnh nhạt với nàng, trong lòng Phác Thái Anh đột nhiên sinh hận, nàng híp mắt, không nghĩ ngợi vươn tay ra, không lưu tình chút nào nhéo nhéo hai má Lạp Lệ Sa, hung hăng xoa nắn.

Dù là ai đang ngủ say mà bị quấy rầy như vậy cũng sẽ không thể không giận, nhưng Lạp Lệ Sa chỉ nhẹ nhàng 'a" một tiếng, nhíu mày, yên lặng mở mắt.

Ánh mắt đầu tiên Lạp Lệ Sa nhìn tới, chính là mang theo ý chế nhạo, cô chụp tay Phác Thái Anh, cũng không nói gì, khóe miệng cô giờ lên tươi cười, cũng đại biểu ý tưởng giờ khắc này của cô.

"Sáng sớm ngủ không được, đặc biệt ngắm tôi?"

"Ai ngắm cô." Phác Thái Anh vẻ mặt trấn định tự nhiên, nàng dửng dưng nói xong, xoay người đưa lưng về phía Lạp Lệ Sa, 'hừ hừ' nói: "Cô không cần tự mãn như vậy."

Bản lĩnh mạnh miệng khẩu thị tâm phi của Phác Thái Anh không ai sánh bằng, Lạp Lệ Sa cũng không nói nữa, cô ngồi dậy, sửa sang lại áo tắm có chút rối loạn, xuống giường đi ra phòng khách.

Nghe tiếng bước chân Lạp Lệ Sa càng đi càng xa, lúc này Phác Thái Anh mới ngồi dậy, nàng xốc chăn xuống giường, lấy bộ quần áo sạch sẽ trong tủ chuẩn bị đi tắm rửa.

Từ phòng tắm đi ra, Phác Thái Anh hất hất tóc, ở bàn trang điểm tìm cái kẹp tóc. Xoay người đi trở vào phòng tắm, vừa lúc Lạp Lệ Sa bưng ly nước vào đến, Phác Thái Anh đi sát qua người cô, vào phòng tắm.

Cảm giác được ánh mắt Lạp Lệ Sa vẫn đi theo mình đến phòng tắm, Phác Thái Anh đột nhiên cười xấu xa một chút, mở cửa ra, nhìn Lạp Lệ Sa đứng bên ngoài, nói: "Muốn cùng nhau tắm không?"

"Khụ khụ." Lạp Lệ Sa vừa lúc uống một hớp nước, nghe Phác Thái Anh nói, cô bất ngờ không kịp phòng bị ho khan, một tay bưng cái ly, một tay che miệng, vội vàng đi ra ngoài phòng khách.

Phản ứng của Lạp Lệ Sa vượt xa dự đoán của Phác Thái Anh, nàng nhìn bộ dáng Lạp Lệ Sa rời đi, tâm tình thoáng chốc tốt lên, tay chống lên cửa cười đến nửa ngày cũng không đứng thẳng dậy nổi.

Tâm tình Phác Thái Anh tốt vẫn theo từ trong nhà kéo dài đến trên đường tới công ty, từ xe Lạp Lệ Sa bước xuống, Phác Thái Anh đặc biệt ra vẻ đắc ý liếc Lạp Lệ Sa một cái, sau đó mới quay đầu bước vào công ty.

Đi tháng máy riêng lên tần cao nhất, Phác Thái Anh vừa mới ra thang máy, Tiểu Mạn liền đi lên đón.

"Phác tổng."

"Chuyện gì vậy?" Phác Thái Anh dừng lại cước bộ, thấy Tiểu Mạn khẩn trương, tò mò hỏi.

"Là... Nhị tiểu thư đến đây, đang ở trong văn phòng chờ ngài."

Phác Thái Anh tâm tình tốt, giống như trời đang nắng đột nhiên nổi mưa to, nháy mắt đã không còn chút bóng dáng. Nàng trở nên lạnh lùng, vứt Tiểu Mạn một bên, dẫn đầu đi vào văn phòng mình.

Phác Nhiễm Nhiễm lúc này đang ngồi trên chiếc ghế của Phác Thái Anh, xoay lưng nhìn ra bên ngoài kính cửa sổ sát đất, nghe tiếng mở cửa, nàng mới xoay ghế lại.

"Chị, sao giờ chị mới đến?" Phác Nhiễm Nhiễm tươi cười trong sáng đến không nhiễm chút tạp chất nào, nhưng nụ cười này, nháy mắt chọc tức Phác Thái Anh. Giọng điệu của nàng nghe cứ như nơi này nàng mới là Tổng giám đốc, mà Phác Thái Anh chẳng qua chỉ là một nhân viên nhỏ của nàng, chất vấn là đương nhiên.

"Đứng lên." Phác Thái Anh cũng không để ý lời Phác Nhiễm Nhiễm nói, nàng vòng qua bàn làm việc đi tới trước mặt Phác Nhiễm Nhiễm, ném túi xách lên bàn, đứng khoanh tay nhìn xuống ra lệnh.

"Làm gì tức giận như vậy." Sắc mặt Phác Thái Anh lạnh như băng làm cho người ta sợ hãi, Phác Nhiễm Nhiễm trong lòng cũng sinh ra một chút sợ hãi, nhưng vẫn không chịu đứng lên, ngoài miệng nói nhỏ: "Ngồi một lát cũng có sao đâu."

"Không đứng dậy?" Phác Thái Anh ung dung, tựa hồ là rõ ràng nhìn thấy tâm tư Phác Nhiễm Nhiễm, nàng tiếp tục nói: "Vậy chỗ này để cho em, hội nghị sáng nay có phải cũng mời em thay chị chủ trì luôn không?"

Lời này so với cái gì đều có tác dụng, Phác Nhiễm Nhiễm như dưới mông có lò xo, lập tức nhảy dựng lên, nói: "Đừng, em tới nơi này là có chuyện muốn nói với chị."

"Chuyện gì?".

"Hôm qua em nói với bác hai, em sẽ ở đây một thời gian." Lời Phác Nhiễm Nhiễm nói có lực sát thương lớn, Phác Thái Anh khoanh tay không nói lời nào, trong lòng hiểu được lời nàng nói nhất định không đơn giản như vậy. Phác Nhiễm Nhiễm im lặng trong chốc lát, chờ mãi không thấy Phác Thái Anh đáp lời nàng, đành phải tự nói tiếp: "Cho nên em muốn đến Thụy An làm việc, coi như gϊếŧ thời gian."

"Không được." Phác Thái Anh nghe xong, không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt nói: "Em muốn chơi thì có thể đến chỗ Mạc Tư Ngư mà chơi, chị nghĩ cô ấy sẽ rất hoan nghênh em, chỗ này không cần người rảnh rỗi."

"Nhưng bác hai đã đồng ý." Sớm đoán được Phác Thái Anh sẽ cự tuyệt, Phác Nhiễm Nhiễm hò hét ra cứu binh. "Tối qua bác đã đồng ý, không tin thì chị đi hỏi đi."

Phác Thái Anh vẫn mặt không chút thay đổi, cho đến lúc này nàng mới nhíu mày, nhìn Phác Nhiễm Nhiễm, nói: "Vậy em đi kêu ba sắp xếp cho em đi, chị nghĩ không ra nơi này có công việc gì hợp với em."

"Không cần hỏi bác, em đã nghĩ ra rồi." Phác Nhiễm Nhiễm nói xong, đắc ý cười rộ lên. "Em muốn đến bộ phận của Lạp Lệ Sa làm việc."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro