Chương 47: Lạp Lệ Sa, đồ khốn.
Nhiều lúc, Phác Thái Anh thường có ảo giác.
Nàng cảm thấy Lạp Lệ Sa nhất định biết rõ lòng nàng, chỉ là không muốn vạch trần ra thôi, cứ vậy mà tùy ý đùa giỡn, nhìn bản thân mình vì cô điên cuồng mê muội, hoàn toàn không có ý định cứu giúp.
Lạp Lệ Sa thế này, bình tĩnh đạm mạc đến mức gần như tàn nhẫn.
Mà cô rõ ràng hiểu rõ tâm tư của nàng, lại cố tình chất vấn nàng, rốt cuộc hai người là kiểu quan hệ gì.
Trời biết nàng có bao nhiêu chán ghét Lạp Lệ Sa như thế này.
Nghĩ, Phác Thái Anh cắn cắn môi dưới, nàng đi đến gần Lạp Lệ Sa, tâm tình lo lắng làm giọng điệu nàng cũng trở nên ác liệt: "Chúng ta là quan hệ gì, cô thật không biết sao?"
Lạp Lệ Sa trong mắt tịch đạm sâu không thấy đáy, cô yên lặng nhìn đảo qua khuôn mặt Phác Thái Anh, khóe miệng khẽ hiện lên độ cong, thoạt nhìn như là cười mà cũng như đang châm chọc: "Tôi không biết."
Phác Thái Anh thật đau lòng nhưng bởi vì một câu này mà nổi giận, nàng lùi lại vài bước, theo niệm đi xuống, cúi đầu nhìn Lạp Lệ Sa ở đầu giường, trong lòng đau đớn không thôi, lại không hiểu đến tột cùng là vì sao.
"Thật không? Tôi sẽ nói cho cô biết." Phác Thái Anh trong lòng tràn đầy hận ý khó có thể nói rõ, nàng hận bộ dáng lãnh đạm hờ hững này của Lạp Lệ Sa, nàng hận Lạp Lệ Sa hiểu rõ lòng nàng nhưng không muốn nàng dễ chịu, nàng hận. Giờ phút này nàng có bao nhiêu hận Lạp Lệ Sa, thì hận bản thân mình càng nhiều hơn bấy nhiêu. "Chúng ta chẳng qua chỉ là quan hệ theo nhu cầu, ai cũng có thể rời đi."
Phác Thái Anh cảm giác được hai mắt của mình đau đớn đến nổi bốc hỏa, nàng hơi ngẩng đầu lên, cổ họng đau cứ như mắc xương cá. Nàng hít sâu một hơi, nói xong liền quay đầu đi không hề nhìn Lạp Lệ Sa, nàng rất sợ vào giờ phút này, nhìn vẻ mặt Lạp Lệ Sa sẽ thấy gì đó càng làm cho nàng thêm thương tâm khổ sở.
Nói đùa sao, nàng là Phác Thái Anh, không sợ trời không sợ đất kiêu ngạo tự phụ Phác Thái Anh, làm sao có thể khóc được? Nàng cũng không thể khóc, không thể khóc trước mặt Lạp Lệ Sa.
Khóc chính là nhận thua, nàng tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp trước mặt Lạp Lệ Sa. Nàng không thể để cho Lạp Lệ Sa chế giễu, nhìn nàng vì câu nói vô cùng đơn giản đó mà khổ sở muốn khóc, nhìn nàng thì ra lại là người yếu đuối như vậy.
Phác Thái Anh rốt cuộc cũng chống đỡ không được, vẻ mặt luôn tự ngụy trang đã sắp không thể che giấu được nữa, nàng đứng nơi đó, kiêu ngạo đều tan rã chỉ trong nháy mắt. Lạp Lệ Sa nhìn trong lòng, bất giác vươn tay đến, đáng tiếc tay chỉ vừa chạm đến mu bàn tay Phác Thái Anh, nàng liền giống như điện giật mà giựt tay ra khỏi tay Lạp Lệ Sa.
"Phải chăng tôi không nên đối tốt với cô? Để cô đắc ý đến nghĩ có thể tùy ý chọc ghẹo tôi?" Phác Thái Anh vì câu nói này mà toàn thân đau đớn, giống như bị một đao cắt đứt tâm, đau không thể cản.
Lạp Lệ Sa thùy mắt, vốn muốn chạm vào tay Phác Thái Anh lại bị nàng hung hăng bỏ ra, lòng bàn tay còn hơi lưu lại cảm giác đau đau. Qua một hồi lâu sau, Lạp Lệ Sa mới ngẩng đầu nhìn Phác Thái Anh, lời nàng nói vẫn còn văng vẳng bên tai Lạp Lệ Sa, khiến đầu cô cảm thấy ong ong. Nhẹ nhàng cong khóe miệng, Lạp Lệ Sa cười lạnh lùng, nói: "Tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm của cô."
Lúc Lạp Lệ Sa ôn nhu, sẽ khiến Phác Thái Anh cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế giới, nhưng Lạp Lệ Sa không phải chỉ có ôn nhu. Lạp Lệ Sa càng biết khi nào nói cái gì khiến Phác Thái Anh nổi giận, như bây giờ, lý trí Phác Thái Anh chỉ vì câu nói của Lạp Lệ Sa mà biến mất, nàng lạnh lùng cười, đột nhiên tới gần Lạp Lệ Sa, đẩy cô lên giường.
Đầu gối Phác Thái Anh lần nữa quỳ lên nệm, phủ người lên trên người Lạp Lệ Sa, nàng quan sát người bên dưới thân mình, hai chóp mũi chạm nhau, hơi thở giao hòa, thân mật không một kẽ hở.
"Lạp Lệ Sa, đồ khốn." Phác Thái Anh nghiến răng nhớ kỹ cái tên làm cho nàng đau đớn, nàng nói xong, cúi đầu cắn môi Lạp Lệ Sa, đem cánh môi mỏng của Lạp Lệ Sa tiến vào miệng nàng, hai tay vội vàng lần vào vạt áo cô, vuốt ve da thịt trơn mịn.
Phác Thái Anh đem áo Lạp Lệ Sa cuốn đến ngực, da thịt lộ ra ngoài không khí lạnh lẽo đến nổi da gà, Lạp Lệ Sa nghiêng đầu, tóc phân tán bên tai theo thế mà rủ xuống, hiện ra gương mặt nhợt nhạt.
Lạp Lệ Sa trong mắt tràn đầy cô đơn tịch đạm, xúc cảm của Phác Thái Anh chỉ vừa nhìn ánh mắt của Lạp Lệ Sa liền hóa tro tàn, nàng lặng yên ngừng động tác, suy sụp ngồi xuống một bên.
Giữ lấy cô còn ý nghĩa gì nữa đâu? Tôi chiếm được người cô, cũng không chiếm được trái tim cô.
"Phác Thái Anh." Giọng Lạp Lệ Sa khàn khàn mà lạnh lẽo, cô chỉ nhẹ nhàng gọi một tiếng, sau đó quay đầu lại, đôi mắt màu hổ phách khóa chặt khuôn mặt tinh xảo của Phác Thái Anh, khóe miệng cong lên ý cười cô đơn mà trào phúng. "Cô có biết, đêm đó cô say rượu, đã kêu tên ai?"
Ẩn ẩn cảm thấy lời Lạp Lệ Sa sắp nói ra đây sẽ đưa hai người đi sai hướng, càng đi càng xa, nhưng Phác Thái Anh không thể ngăn Lạp Lệ Sa nói. Nàng chỉ có thể nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng của Lạp Lệ Sa, đoán đôi môi mê người này mở ra rồi khép lại, sẽ nói ra chuyện như thế nào khiến cho nàng khϊếp sợ.
Lạp Lệ Sa xem thấu tâm tư Phác Thái Anh, khóe môi cô cong lên lạnh lùng, thản nhiên nói: "Cô kêu tên người khác, cô nói Đỗ Việt Hàng, tên khốn này." Đón lấy ánh mắt khϊếp sợ của Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa ngồi dậy, sửa sang lại quần áo, đưa lưng về phía Phác Thái Anh đứng dậy. "Chính lúc đó, tôi mới biết, thì ra năm năm nay, cô vẫn xem tôi như thế thân của hắn."
Lạp Lệ Sa cười nghe thật mệt mỏi, nhưng tinh tế nghe thì mới phát hiện, bên trong cất giấu thật sâu bất đắc dĩ. Cô nói xong, quay đầu lại cười cười với Phác Thái Anh. "Nay chính chủ đã trở về, chẳng lẽ cô không nên nắm chặt hắn một chút sao?"
Lời Lạp Lệ Sa nói, như sét đánh, nổ ầm vang bên tai Phác Thái Anh. Nàng há miệng, rất muốn giải thích với Lạp Lệ Sa, tiếc là Lạp Lệ Sa đã nhanh chóng quay đầu đi. Nàng đứng dậy, một câu "tôi không có" vẫn nghẹn trong cổ họng, rất muốn nói ra, nhưng lại cứng nhắc.
Phác Thái Anh cúi đầu, yên lặng một hồi. "Cô cảm thấy, tôi chỉ xem cô là thế thân của anh ta sao?"
Lạp Lệ Sa quay lại thân mình, lựng dựa vào chiếc bàn bên cạnh, nói: "Năm năm trước, bắt đầu từ đêm đó, không phải đã định như vậy rồi sao?"
Chuyện năm năm trước giống như một vết sẹo trong lòng hai người, không ai muốn nhắc lại, bởi vì một khi động vào, nhất định dẫn tới kết cục máu tươi đầm đìa.
Phác Thái Anh giật mình ngẩng đầu, tựa hồ rốt cục hiểu được cái gì, trong lòng ngập tràn bi thương đến tột đỉnh. "Cho nên, năm năm nay, cô đối với tôi, chỉ là ghi hận chuyện của năm năm trước thôi, phải không?"
Tốt đẹp của cô, tất cả của cô, như không khí không rời của cô, chẳng qua chỉ là trả thù chuyện năm năm trước tôi đã làm, hơn nữa còn khiến tôi có một ngày cũng nếm trải tổn thương ngày đó của cô.
Lạp Lệ Sa nghe vậy, chính là nhíu mày, nhưng không nói lời nào. Sự im lặng của cô, không thể nghi ngờ chính là khổ hình lớn nhất cho Phác Thái Anh.
"Cô nhất định rất hận tôi?" Phác Thái Anh đã không thể xác định được tiếng nói yếu đuối bất lực kia, đến tột cùng có phải từ chính miệng mình phát ra hay không. Nàng nói xong, cảm giác được hô hấp ngày càng loãng, l*иg ngực hỗn độn đau đớn lan tràn đến toàn thân. Nàng vô lực kéo khóe miệng, cố gắng không cho chính mình biểu hiện khổ sở ra như vậy. "Lệ Sa, cô có biết không, cô làm như vậy, ngay cả tư cách trách cô tôi cũng không có."
Ai kêu năm đó người làm sai là chính mình đây Phác Thái Anh, nên dù cho Lạp Lệ Sa khiến nàng khổ sở đến mức nào, một câu trách cứ nàng cũng nói không nên lời. Phác Thái Anh yếu đuối thỏa hiệp như vậy, làm sao vẫn là bản thân mình trước giờ?
Phác Thái Anh nói xong, hung hăng cắn môi, không bao giờ liếc nhìn Lạp Lệ Sa một lần nào nữa. Nàng xoay người, nhanh chóng cầm lấy túi xách dưới chân giường, bước nhanh ra khỏi khách sạn.
Đi ra khách sạn, rạng sáng sương gió lạnh lẽo đập vào thân thể nàng, Phác Thái Anh ôm cánh tay, đi trên ngã tư đường vô mục đích, tứ phía đều là cảnh sắc xa lạ, nàng đột nhiên không biết phải đi đâu.
Dọc theo lối đi bộ ngoài khách sạn, dường như Phác Thái Anh cảm giác được điều gì, nàng dừng bước. Ngẩng đầu lên, vừa lúc trông thấy một dãy phòng, gần đó có mấy căn phòng cửa sổ vẫn sáng đèn, Phác Thái Anh cơ hồ liếc mắt một cái liền nhìn thấy bóng dáng Lạp Lệ Sa.
Cô đứng bên cửa sổ, nửa người tựa vào bệ cửa, lộ hơn nửa người ra. Gió đêm thổi tóc cô bay bay, rơi xuống vừa lúc che khuất ánh mắt cô, nhưng điều này cũng không thể gây trở ngại hai người bốn mắt nhìn nhau trong phút chốc.
Phác Thái Anh liền như vậy nhìn Lạp Lệ Sa, xung quanh bốn phía dường như dừng lại, có lẽ chỉ cần một động tác, một cái ám chỉ, Phác Thái Anh có thể lấy được lý do để chạy đến bên Lạp Lệ Sa. Nhưng Lạp Lệ Sa chỉ im lặng ôm cánh tay, bóng dáng chẳng qua chỉ lưu lại vài giây, rồi xoay người rời khỏi cửa sổ.
Tất cả, đều im lặng.
Phác Thái Anh ảo tưởng tất cả, cái gì cũng không phát sinh.
Gió đầu thu lạnh thấu xương thổi làn váy nàng tung bay, để sương gió ôm lấy thân thể nàng, không chỗ nào không lạnh. Ngay cả tâm, cũng lạnh lẽo.
Mất hồn mất vía đi trên ngã tư đường, nàng ngồi nghỉ chân ở một tảng đá lạnh ngắt. Hoảng hốt, nàng nhớ lại năm năm trước, cảnh tượng đã muốn quên từ lâu, đột nhiên hiện ra sống động trước mắt nàng.
Năm năm trước Phác Thái Anh đến công ty, ở bộ phận nhân sự phỏng vấn gặp Lạp Lệ Sa, khi đó nàng cũng đã có ấn tượng đối với Lạp Lệ Sa. Như thế nào từ ở chung đến hiểu biết, Phác Thái Anh đã không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ khi đó hai người chỉ là nhân viên mới vào công ty, nên có chút thân thiết với nhau, thương xuyên qua lại.
Lạp Lệ Sa lúc đó, tồn tại một chút khí chất lạnh nhạt thong dong, nhưng cư xử với người khác, vẫn khó nén được trúc trắc của người mới vào xã hội. Nhìn cô hiện tại, dường như khó có thể nghĩ con người non nớt lúc trước với Lạp Lệ Sa bây giờ là một.
Lúc đầu, hai người thường xuyên hẹn nhau ăn cơm, hoặc là, ở nhà Phác Thái Anh uống rượu nói chuyện phiếm.
Thật ra cũng không có gì đặc biệt, trong mắt Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa chẳng qua chỉ là một người bạn, cho dù có thể cảm giác được ánh mắt Lạp Lệ Sa nhìn mình có gì đó bất đồng, nhưng nàng cũng không nghĩ nhiều. Dù sao Phác Thái Anh khi đó, đối với việc yêu đương đồng tính, vẫn có vẻ xa lạ mà trì độn.
Cho đến đêm đó, Phác Thái Anh uống rượu đến say khướt, nàng nằm ở sô pha ngủ. Cũng không biết đã ngủ bao lâu, Phác Thái Anh mơ mơ màng màng tỉnh lại, nàng mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt Lạp Lệ Sa gần ngay trước mắt, đầu cô ấy hơi hơi sát vào, đôi môi lạnh lẽo bỗng hôn lên môi mình.
--------
Cái chương này edit quằn quại còn hơn chương H @.@
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro