Chương 49: Tôi đợi cô.
Nhận được tin nhắn của Lạp Lệ Sa làm nguyên đêm Phác Thái Anh ngủ không ngon giấc. Đến khi nàng thức dậy, lần lựa từ trên giường ngồi dậy thì cũng đã sắp giữa trưa.
Phác Thái Anh lười biếng xoa tóc, lê bước vào phòng tắm, đứng trước bồn rửa mặt, nàng ngẩng đầu, trông thấy bộ dáng tiều tụy của mình.
Sống hai mươi bảy năm, Phác Thái Anh chưa từng tiều tụy đến thế, càng nhìn mình trong gương, nàng càng cảm thấy xa lạ. Vòi nước chảy vào ly tràn cả ra ngoài, đổ lên tay Phác Thái Anh, nàng nhịn không được cầm cái ly hất toàn bộ nước lên gương, như muốn kêu tỉnh con người không tiền đồ đó.
Tối qua Lạp Lệ Sa chỉ nhắn tin nói muốn nói chuyện rõ ràng với nàng, vậy mà lại khiến nàng khẩn trương đến nỗi cả đêm không an giấc. Nếu một ngày nào đó Lạp Lệ Sa bỏ đi, vậy bản thân mình sẽ ra sao?
Vốc nước tát lên mặt, trong lòng nàng càng thêm cô đơn đau đớn. Nàng chưa từng nghĩ rằng trong cuộc sống của nàng, thế nhưng chỉ vì một Lạp Lệ Sa mà lại bỗng chốc bị khuấy động đến mức long trời lở đất không thể yên bình.
Tắm xong, Phác Thái Anh dày công trang điểm, đến khi xác định đã che giấu được vẻ mặt tiều tụy của mình, nàng mới hài lòng ra cửa.
Lúc này chắc Lạp Lệ Sa cũng sắp nghỉ trưa, Phác Thái Anh nghĩ vậy, quyết định tự lên công ty một chuyến.
Trở lại công ty, Phác Thái Anh lại mắc bệnh nghề nghiệp, đầu tiên nàng lên văn phòng, hỏi Tiểu Mạn chuyện lớn nhỏ trong công ty mấy bữa nay, xác định không có gì bất ổn, nàng mới đi đến tầng làm việc của Lạp Lệ Sa.
Bước ra từ thang máy, tim Phác Thái Anh đập nhanh hơn, nàng suy nghĩ cả đêm, chuẩn bị cả ngàn lời dạo đầu, nhưng đến khi sắp gặp mặt Lạp Lệ Sa thì một câu cũng không nhớ nổi.
"Phác tổng?" Vừa lúc Đa Đa đi ra cửa gặp Phác Thái Anh, nàng liền dừng bước, kêu: "Chị tìm giám đốc Lạp sao?"
"Ừ." Phác Thái Anh lướt qua Đa Đa nhìn đến văn phòng Lạp Lệ Sa, gật đầu đáp.
"Giám đốc Lạp giữa trưa đã rời công ty, chị ấy không nói với Chị sao?" Đa Đa kinh ngạc hỏi.
Phác Thái Anh lúc này mới thu hồi tầm mắt, nhìn Đa Đa, hỏi: "Cô ấy đi đâu?"
"Nghe nói Tổng giám đốc tập đoàn Tiêu thị tìm giám đốc Lạp." Đa Đa nói xong, cúi đầu nhìn đồng hồ, "Sắp đến giờ nghỉ, em nghĩ chắc giám đốc Lạp không trở lại đâu."
Tiêu Linh?
Phác Thái Anh nhẩm hai chữ này, nháy mắt liền hiểu. Lòng nàng thoáng chốc rối loạn, nghẹn ứ trong lòng, đè nén đến khó chịu.
Lạp Lệ Sa, đây là đáp án của cô sao?
Rời công ty, Phác Thái Anh đi ra đầu đường hòa vào dòng người, nàng cảm thấy ngực như thiêu đốt, lửa ngày càng mạnh, gần như muốn đốt trụi lý trí của nàng. Nàng lấy điện thoại ra, nhấn dãy số quen thuộc rồi lại xóa bỏ, lại nhấn, rồi lại xóa, lặp đi lặp lại nhiều lần, rốt cuộc vẫn không gọi.
Lúc Mạc Tư Ngư tan tầm chạy tới trung tâm thương mại, Phác Thái Anh đang ở trong shop thời trang càn quét quần áo, nàng cúi đầu, dưới chân Phác Thái Anh đã xếp bảy tám túi to có nhỏ có.
"Ai, đại tiểu thư, bồ đang muốn quét cả một xe tải sao?" Mạc Tư Ngư chạy tới ngăn cản Phác Thái Anh, ngăn chặn nàng tiếp tục mua. "Đừng mua, quần áo bồ chọn lựa nãy giờ đâu phải style của bồ."
Tuy rằng Phác Thái Anh tính tình hay bùng nổ, nhưng nàng rất ít lấy việc tiêu phí mua sắm để phát tiết, so với Phác Nhiễm Nhiễm, Phác Thái Anh mua sắm vẫn còn rất tiết chế. Nay thấy hành vi nàng bất thường, Mạc Tư Ngư không cần dùng não cũng có thể nghĩ, đoán chắc được nguyên nhân của nó.
"Lệ Sa......"
"Miễn nhắc cô ta." Mạc Tư Ngư chỉ cần phun ra một cái tên, Phác Thái Anh không vui liếc nàng một cái, đem những thứ dưới chân mới mua ném hết vào tay Mạc Tư Ngư, quay đầu hướng ra cửa mà đi.
"......" Tay ôm một đống túi mà trong lòng chẳng hiểu ra sao cả, Mạc Tư Ngư mặt đầy hắc tuyến, nghĩ thầm đây là ai làm mà ai chịu.
Lôi kéo Phác Thái Anh vào một quán ăn vắng người, tùy tiện gọi hai phần ăn, cánh tay Mạc Tư Ngư mỏi nhừ, nàng ném túi to túi nhỏ lên ghế kế bên, lúc này mới có thời gian tra hỏi nguyên nhân khiến Phác Thái Anh như vậy.
"Bồ nói gì, một mình Lạp Lệ Sa cùng Tiêu Linh ra ngoài?" Nhấp một ngụm cà phê, Mạc Tư Ngư cao giọng hỏi, kinh ngạc nhìn Phác Thái Anh, không thể tin được. "Theo lý thuyết, hai bên đã hợp tác, hợp đồng cũng ký kết xong, lẽ ra là không có lý do gì để gặp mặt mới phải."
Phác Thái Anh lặng im nhìn ra ngoài cửa sổ, nàng không nói lời nào, nghe Mạc Tư Ngư nói, miệng bất giác nhấp hé.
Nếu tối hôm qua Lạp Lệ Sa đã nói muốn nói chuyện với nàng, dù thế nào hôm nay cũng không nên hẹn Tiêu Linh ra ngoài. Đây thật sự kỳ lạ, sai lầm như vậy, thông minh như Lạp Lệ Sa vốn không nên phạm phải.
Hay là, có nguyên nhân?
Mạc Tư Ngư càng nghĩ càng nghi hoặc, nàng ngẩng đầu thật cẩn thận liếc mắt quan sát Phác Thái Anh, phát hiện hôm nay Phác Thái Anh ăn mặc đặc biệt đẹp, trang điểm cũng đặc biệt tinh xảo, nàng mơ hồ đoán được nguyên nhân đằng sau việc Phác Thái Anh tỉ mỉ trang điểm, nghĩ vậy, nàng không nhịn được đau lòng.
Phác Thái Anh là người kiêu ngạo thế nào, cho tới bây giờ chỉ có nàng thương tổn người khác, khi nào thì có người có thể gây tổn thương nàng. Nay nàng không chỉ khổ sở hao tổn tinh thần vì Lạp Lệ Sa, thậm chí tràn đầy nhiệt tình đều rơi vào khoảng không, thương tổn này, chẳng khác gì đem tự tôn và kiêu ngạo của nàng hoàn toàn giẫm nát dưới chân.
"Đêm nay thời gian của mình đều thuộc về bồ, bồ muốn đi đâu chơi, mình đi với bồ." Mạc Tư Ngư thật nghĩ không ra chiêu gì, đành phải đi theo Phác Thái Anh.
Phác Thái Anh đương nhiên hiểu được ý tứ Mạc Tư Ngư, nàng chỉ liếc Mạc Tư Ngư liếc một cái, mở miệng vừa định sỉ nhục nàng, chợt nghe di động vang lên. Nàng cúi đầu lấy điện thoại ra, thấy hiện thị tên Lạp Lệ Sa.
Nắm chặt di động, để tiếng chuông nhẹ nhàng vang lên, Phác Thái Anh yên lặng nhìn chằm chằm tên Lạp Lệ Sa, cho đến khi cảm giác người gọi sắp chịu không nổi cúp máy, nàng mới chậm chạp nhấn nút nhận cuộc gọi.
"Alô."
Giọng Lạp Lệ Sa xuyên qua điện thoại lạnh như băng truyền tới, bình thản đến không chút cảm tình, cũng là giọng điệu Phác Thái Anh rất quen thuộc. Chỉ là nghe giọng Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh đã ẩn ẩn cảm thấy l*иg ngực thật khó chịu, một nỗi nhớ nhung không nói nên lời.
Không nghe Phác Thái Anh trả lời, Lạp Lệ Sa im lặng một hồi, mới tiếp tục nói: "Đêm nay có thời gian không? Tôi muốn nói chuyện với cô."
"Không có." Miệng vĩnh viễn nhanh hơn so với suy nghĩ, Phác Thái Anh theo bản năng cự tuyệt, nói: "Đêm nay tôi không có thời gian."
"Tôi đợi cô."
Vượt ngoài dự kiến của Phác Thái Anh, là Lạp Lệ Sa cư nhiên lại nói vậy, bản năng trong lòng nhịn không được muốn thỏa hiệp, nhưng vừa nhớ đến Lạp Lệ Sa cùng Tiêu Linh, nàng cảm thấy những chuyện Lạp Lệ Sa làm trong thời gian này, cũng không quá nắm chuẩn tính tình tùy ý của nàng, giống như biết nàng căn bản không phản kháng được sự dịu dàng của cô dù chỉ một khắc, nên cố ý đùa giỡn nàng.
"Không cần, đêm nay tôi thật sự không rảnh." Phác Thái Anh nói xong, nhẫn tâm cúp điện thoại, nhanh chóng bỏ vào túi xách.
Rõ ràng hung hăng từ chối Lạp Lệ Sa, nhưng trong lòng Phác Thái Anh không có nửa điểm thoải mái, nàng lại lấy điện thoại trong túi xách ra lần nữa, chờ mong cô ấy sẽ gọi lại. Nếu Lạp Lệ Sa kiên trì thêm lần nữa, có lẽ nàng sẽ đáp ứng.
Đáng tiếc, Lạp Lệ Sa không gọi lại.
Mạc Tư Ngư chú ý thấy vẻ mặt Phác Thái Anh mất mát, muốn nói gì với nàng, nhưng lại sợ nàng xúc động đến yếu lòng, nên Mạc Tư Ngư chỉ lặng yên ngồi ăn, không nhắc đến Lạp Lệ Sa nữa.
Dùng xong cơm chiều, tuy biết Phác Thái Anh không có tâm tình, nhưng Mạc Tư Ngư vẫn lôi kéo Phác Thái Anh đi xem phim.
Vào rạp chiếu phim, Mạc Tư Ngư không chọn mấy phim tình yêu, nàng sợ Phác Thái Anh thấy cảnh thương tình, chọn nửa ngày, nàng tìm thấy bộ phim 3D mới nhất Quỷ phiến, nghĩ rằng nếu xem bầu không khí âm trầm khủng bố thế này, Phác Thái Anh chắc cũng không thể phân tâm mà nghĩ đến Lạp Lệ Sa đâu.
Đáng tiếc, ngồi xem phim, tim Mạc Tư Ngư cứ đập thình thịch, tuy rằng mình theo chủ nghĩa vô thần, nhưng bầu không khí u ám trong rạp, âm nhạc khủng bố giống như có năng lực đặc biệt, thật sự có chút dọa người. Xem đến đoạn gay cấn, Mạc Tư Ngư nghiêng đầu nhìn Phác Thái Anh, phát hiện người này hoàn toàn không có biểu tình, thật uổng phí nàng một phen dụng tâm lương khổ.
Đi ra rạp chiếu phim, Phác Thái Anh trước tiên lấy điện thoại ra, nhìn xem có người gọi hay không. Có người gọi, nhưng đáng tiếc không phải cái tên Phác Thái Anh muốn thấy.
Chỉ duy nhất một dãy số xa lạ gọi đến, Phác Thái Anh nhìn dãy số này thật lạ mắt, nên nàng cũng yên lặng bỏ qua, có chút thất vọng theo Mạc Tư Ngư đi ra ngoài..
Chưa đi được vài bước, di động Phác Thái Anh vang lên, nàng nhanh tay lấy điện thoại ra, là dãy số xa lạ vừa rồi gọi đến.
"Alô?"
"Xin hỏi phải cô Phác không?"
Bên kia điện thoại là giọng nam, nghe người nọ hỏi tên mình, Phác Thái Anh càng thêm nghi hoặc: "Là tôi, xin hỏi anh là?"
"À, tôi là bảo an ở tiểu khu của cô."
Bảo an?! Phác Thái Anh nhất thời chẳng hiểu ra sao, nàng khó hiểu dừng bước, hỏi: "Chuyện gì?"
"Có một cô gái đợi ở dưới lầu nhà cô rất lâu rồi, tôi thấy cô ấy vẫn không đi, hình như đang đợi cô."
Trong lòng Phác Thái Anh loáng thoáng nghĩ tới cái gì, trái tim của nàng nhảy lên bùm bùm, càng ngày càng mãnh liệt, nàng chịu đựng xúc động tận đáy lòng, bình thản hỏi: "Cô gái nào?"
"Người thường xuyên đi cùng cô." Bảo an dường như cố gắng cẩn thận dùng từ, "Tóc ngắn, là người đặc biệt xinh đẹp."
Đáp án đã rõ ràng đến không cần đoán nữa, Phác Thái Anh không yên lòng cúp máy, không chờ Mạc Tư Ngư mở miệng hỏi, nàng liền nhanh chân chạy ra ngoài.
"Ai, đại tiểu thư bồ vội đi đâu vậy?" Mạc Tư Ngư cũng bất chấp hình tượng, nàng thấy Phác Thái Anh xuyên qua đường cái càng chạy càng xa, xả cổ họng nói: "Mang giày cao như vậy, bồ cẩn thận một chút đó."
Đáng tiếc, đợi cho Mạc Tư Ngư nói xong, bóng dáng Phác Thái Anh đã bị bao phủ trong đám đông, tìm không thấy.
----
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro