Chương 68: Bị công và phản công [H]

Phác Thái Anh rất thích nói những lời ái muội đầy dũng khí đi khıêυ khí©h Lạp Lệ Sa, nhưng tiếc thay, không phải ai cũng hiểu được điều đó.

Mấy chuyện tư tưởng tâm tình này, người nghe hiểu được phối hợp thì kêu là có tâm tình, bằng không, chỉ gọi là tự tìm mất mặt. Phác Thái Anh tràn đầy chờ mong Lạp Lệ Sa có thể thẳng thắn thành thật trả lời mình, nhưng kết quả có được thường không như ý nguyện.

"Có phải là em bị áp chế lâu quá rồi không, nên một khi được trở mình mới không biết phải bắt đầu xuống tay từ đâu?" Lạp Lệ Sa nhướng mày, lời nói ra không có bao nhiêu hương vị nghi vấn, mà tràn đầy chế nhạo.

Phác Thái Anh ngẩng đầu chống lại ánh mắt trêu tức của Lạp Lệ Sa, mở miệng muốn phản bác, nhưng trong thoáng chốc lại cúi đầu khẽ cười.

Theo như tính tình của Lạp Lệ Sa, nếu đã biết được ý định của người ta sẽ không để người đó đạt được ý đồ, nhưng giờ đây nghe được ý tứ ẩn trong lời nói của cô, thật ra là không có phản đối. Hạnh phúc đến rất dễ dàng, ngược lại làm cho nàng cảm thấy thụ sủng nhược kinh. (được sủng mà lo sợ)

Cho dù Phác Thái Anh cúi đầu, Lạp Lệ Sa vẫn có thể nhìn thấy được biểu tình của Phác Thái Anh, lúc này đây Phác Thái Anh cười như con mèo ăn trộm, cho dù Phác Thái Anh không nói gì, Lạp Lệ Sa cũng có thể đoán được nguyên nhân khiến nàng vui vẻ.

"Bây giờ chỉ lo cười ngu ngơ vậy sao?" Lạp Lệ Sa ung dung liếc nhìn Phác Thái Anh, miệng cười xấu xa, lời nói toát ra hương vị đầy khıêυ khí©h: "Nếu tôi là em, tôi sẽ làm chuyện có ý nghĩa hơn."

Lạp Lệ Sa nói như vậy, Phác Thái Anh mới ngưng cười, trợn mắt liếc cô một cái, nói: "Em cần chị dạy em phải làm thế nào sao?"

Nói xong, Phác Thái Anh không còn cho Lạp Lệ Sa cơ hội mở miệng, nàng phủ người xuống, hung hăn chiếm đoạt lấy môi Lạp Lệ Sa, đôi môi mềm mại của nàng hôn lên môi Lạp Lệ Sa, hơi thở cả hai đều phả ra cùng một nơi.

Cả hai càng hôn càng phả ra hơi thở ngọt liệm đến không thể dứt ra, Phác Thái Anh thỏa thích vuốt ve thân thể Lạp Lệ Sa, sau đó tìm được vạt áo cô, ngón tay linh hoạt kéo vạt áo ra, bàn tay giảo hoạt lập tức luồn vào.

Bàn tay hơi lạnh của Phác Thái Anh chạm lên làn da ấm áp của Lạp Lệ Sa, một đường di chuyển lên trên, cho đến khi chạm được nơi mềm mại mới dừng lại. Nụ hôn vừa ngay thời điểm khó dứt ra nhất, Phác Thái Anh kịch liệt thở dốc, vẫn lưu luyến không muốn rời môi Lạp Lệ Sa, trên người Lạp Lệ Sa ngập tràn hương vị khiến người mê luyến, khiến nàng không kiềm lòng được muốn hấp thu hết.

Lúc Lạp Lệ Sa không nói lời nào đáng yêu hơn nhiều so với khi cô mở miệng nói chuyện, Phác Thái Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt Lạp Lệ Sa vì động tình mà đỏ ửng, gương mặt luôn lãnh đạm cũng sẽ nhiễm hương vị dụ hoặc xinh đẹp. Phác Thái Anh cười 'ha ha', phát giác thoạt nhìn bộ dáng Lạp Lệ Sa lúc này làm nàng yêu thích không nỡ buông tay.

Chỉ là nghe Phác Thái Anh cười 'khanh khách', Lạp Lệ Sa có thể đoán ra tâm tư của nàng, cô buồn cười sờ mũi, nghĩ có lẽ mình không nên quá tốt đối với Phác Thái Anh, người này, vừa được tiện nghi thì lập tức khoe mã, đối tốt với nàng, nàng liền đắc ý.

Chẳng qua giờ nghĩ tới điều này không khỏi cảm thấy quá trễ, Phác Thái Anh đã cười xấu xa cúi đầu hôn lên cổ Lạp Lệ Sa, vạt áo đã không biết từ bao giờ bị Phác Thái Anh vén lên, da thịt trắng nõn lõα ɭồ trong trong khí, bị kí©h thí©ɧ đến nổi da gà.

Không khí theo thời gian từng chút ái muội hơn, dây dưa một hồi, cũng không biết ai cởϊ qυầи áo còn sót lại trên người ai trước, cơ thể bóng loáng ấm áp tiếp xúc cùng một chỗ, cuối cùng rồi cũng tìm được một nửa khác đã đánh rơi của chính mình.

Nụ hôn dày đặc mà cực nóng đã không chỉ đơn giản là hôn, khi hai đôi môi tiếp xúc với nhau, dường như cả hai linh hồn cũng run lên, mỗi một lần đôi môi quyện vào nhau, đều kí©h thí©ɧ khơi gợi lên tiếng vọng mãnh liệt sâu tận đáy lòng.

Nụ hôn chấm dứt, bên dưới thân mình Phác Thái Anh đã ướt đẫm, nàng theo bản năng hơi cọ lên bụng Lạp Lệ Sa, dòng chất lỏng chảy xuống tạo nên dấu vết trong suốt.

Lạp Lệ Sa liếc mắt một cái phát giác được ngay, cô quen thuộc lấy tay nhẹ nhàng trêu chọc nơi bên trên đùi Phác Thái Anh đã ướŧ áŧ từ bao giờ, ở ngay nhụy hoa mẫn cảm của nàng mà di chuyển tới lui, làm Phác Thái Anh run rẩy khẽ lên tiếng.

"A..." Phác Thái Anh đắm chìm trong kɧoáı ©ảʍ Lạp Lệ Sa mang lại dưới ánh mắt xấu xa của Lạp Lệ Sa, một hồi lâu sau nàng mới tỉnh táo lại, đưa tay chụp lấy bàn tay Lạp Lệ Sa còn đang chôn giữa hai chân nàng, "Chị làm gì đó?"

Chết tiệt cái tính 'thụ' khó sửa! Phác Thái Anh trong lòng thầm mắng chính mình, rõ ràng khó khăn lắm hôm nay người nông nô mới có cơ hội trở mình xướng ca, thế nào mà một chút phân tâm liền bị Lạp Lệ Sa chiếm chủ đạo rồi?

Thở phì phì bĩu môi, Phác Thái Anh ngăn động tác của Lạp Lệ Sa lại, học theo Lạp Lệ Sa lúc trước cũng đưa tay trêu chọc nơi tư mật ẩm ướt của cô, nàng tưởng tượng động tác lúc trước Lạp Lệ Sa làm với nàng, nhớ lại mà ra sức làm lại như vậy.

"Thế nào?" Phác Thái Anh vẻ mặt chờ mong nhìn Lạp Lệ Sa, ánh mắt đó tươi cười đó, dường như nếu Lạp Lệ Sa dám nói ra chữ 'không', lập tức sẽ bị thiên đao vạn quả chém xuống.

Lạp Lệ Sa không nói chữ nào, yên lặng tận đáy lòng khinh bỉ nàng. Nhìn Phác Thái Anh đã cố hết sức nhẹ nhàng, nhưng cảm giác xác thật không thể xem như thoải mái, luôn lộ ra một hương vị cưỡng chế mãnh liệt. Dù sao thì cho đến giờ Phác Thái Anh vẫn luôn là người chỉ biết quan tâm đến cảm thụ của chính mình, luôn không để ý đến cảm giác của người khác, cho nên Lạp Lệ Sa cảm thấy Phác Thái Anh có thể làm đến bước này đã là đáng khen lắm rồi, cô thật không nên đòi hỏi quá nhiều.

Phác Thái Anh chính là Phác Thái Anh, dù thay da đổi cốt, nàng vẫn là Phác Thái Anh bá dạo cường thế như xưa.

"Lệ Sa, em đang hỏi chị đó?" Phác Thái Anh vừa làm, vừa vẫn bám riết không tha truy vấn Lạp Lệ Sa.

Lạp Lệ Sa luôn cảm thấy cứ phê bình thì mới khiến người ta tiến bộ được, nhưng cô giương mắt nhìn thoáng qua vẻ mặt chờ mong của Phác Thái Anh, chỉ có thể yên lặng nuốt xuống lời nói thật lòng. Cô vươn tay đem bàn tay Phác Thái Anh đang ở nơi tư mật của mình ấn chặt xuống, cười mị hoặc, nói "Em đã làm tôi ướt như vậy, em nói đi?"

Phác Thái Anh bất ngờ mở to hai mắt, không xác định được lời này có phải từ miệng Lạp Lệ Sa nói ra hay không, nhưng Lạp Lệ Sa cười lên thật đi vào lòng người, Phác Thái Anh sao lại truy cứu tiếp một vấn đề không ý nghĩa như vậy, chỉ hận không thể lập tức nuốt Lạp Lệ Sa vào bụng.

Phác Thái Anh cúi đầu vừa muốn hôn Lạp Lệ Sa thì cảm giác được Lạp Lệ Sa đã trước nàng một bước vươn tay kéo nàng, đem nàng đặt trên người mình. Cả người mới gần sát lại, Lạp Lệ Sa lập tức hôn nàng, mưa hôn ùn ùn kéo đến càn quét.

Say đắm trong nụ hôn đó, cơ thể Phác Thái Anh cọ sát vào cơ thể Lạp Lệ Sa, nơi tư mật dán lại với nhau, cho nhau ma sát. Cảm giác ẩm ướt tiếp xúc với nhau khiến cả hai trong nháy mắt không nhịn được khẽ kêu ra tiếng, chỉ một chút ma sát nhỏ nhoi, cũng khiến thân dưới kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt.

"A..." Phác Thái Anh chịu không nổi cảm giác kí©h thí©ɧ đến như vậy, nàng nhịn không được kêu ra tiếng, tiếc rằng chỉ là một tiếng kêu rất nhỏ, âm thanh còn lại đều bị nụ hôn nhiệt tình nuốt trọn.

Trong kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt, Phác Thái Anh không thể khống chế bị nhấn chìm trong du͙© vọиɠ, thân thể nàng lay động theo cảm giác, cho đến khi bạch quang trong nháy mắt bùng nổ, nàng mới mệt mỏi nhắm mắt lại, mềm mại nằm trên người Lạp Lệ Sa, chỗ kia vẫn giữ tư thế tiếp hợp với nhau, không muốn rời đi.

Cảm giác đến mãnh liệt như vậy, Phác Thái Anh hơi thở dốc, hơn nửa ngày còn chưa lấy lại tinh thần. Đợi đến khi cảm giác trong cơ thể tiêu tán một chút, nàng mới mở mắt ra nhìn Lạp Lệ Sa, phát giác gương mặt Lạp Lệ Sa cũng đỏ ửng, nàng khẽ cười, phát hiện người khoái hoạt không chỉ có một mình nàng.

Vui thích qua đi, Phác Thái Anh lại ở trên người Lạp Lệ Sa không muốn xuống, nàng hơi híp mắt, dường như nghĩ đến điều gì, nàng quay đầu đi, hôn lên vành tai Lạp Lệ Sa, tiếng thở dốc theo phương thức ái muội như vậy tràn vào trong tai Lạp Lệ Sa.

"Lệ Sa." Phác Thái Anh nhắm mắt lại, hôn nhẹ vành tai Lạp Lệ Sa, nói: "Có chuyện này, từ lâu em đã muốn hỏi chị." Chuyện này, cho dù khi hai người vừa mới ở bên nhau, nàng cũng chưa từng hỏi. Cho đến sau khi nàng xác định định Lạp Lệ Sa có bao nhiêu yêu nàng, nàng mới dám chân chính chạm lên vết sẹo này.

"Năm năm trước, đêm đó, nhất định chị rất hận em đúng không?"

Lạp Lệ Sa giật mình, không nghĩ Phác Thái Anh lại hỏi vấn đề đó ngay thời điểm này, cô nhíu mày, lắc đầu nói: "Không có."

"Nhưng khí đó là em ép buộc chị." Phác Thái Anh nói, khẽ nhếch miệng.

Lạp Lệ Sa giương mắt nhìn Phác Thái Anh, phát giác người chưa từng băn khoăn đến cảm thụ của người khác như Phác Thái Anh, trong ánh mắt lóe lên vẻ khổ sở, khiến cô không khỏi giật mình. "Nếu tôi không muốn, không ai ép tôi được."

Những lời này từ miệng Lạp Lệ Sa nói ra, đã xem như rất khó, ý tứ trong đó, không khác gì một lời thổ lộ gián tiếp. Thần sắc Phác Thái Anh dịu đi một chút, nhưng vẫn còn hơi mất tự nhiên: "Nhưng đêm đó em đã nói ra nhưng lời làm tổn thương chị."

"Em cũng biết em đã từng làm tổn thương tôi?" Lạp Lệ Sa thật sự không còn so đo như Phác Thái Anh, cô chỉ cười, thậm chí còn có thể trong bầu không khí thế này mà trêu chọc nàng.

Mỗi khi Lạp Lệ Sa trêu chọc Phác Thái Anh như vậy, kết quả thương có thể nghĩ được, nếu không phải Phác Thái Anh nhảy dựng lên, thì chính là Phác Thái Anh bị tức đến xù lông, nhưng lúc này Phác Thái Anh không nói gì, thậm chí vẻ mặt như có vài phần hối lỗi, nàng im lặng trong chốc lát, mới lần nữa ôm lấy Lạp Lệ Sa, dùng giọng điệu thanh u (đẹp và tĩnh mịch) nói: "Về sau... sẽ không bao giờ như vậy nữa."

Tóc Phác Thái Anh từ trên lưng rũ xuống, ngón tay Lạp Lệ Sa đùa nghịch với tóc của nàng, ánh mắt lướt qua Phác Thái Anh, dừng ở trần nhà, đôi mắt màu hổ phách trong nhất thời trở nên thâm trầm, lời nói ra nhẹ tênh nhưng rất thật: "Nếu sau này tôi cũng làm sai chuyện gì đó, em có giống như vậy tha thứ cho tôi không?"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro