Chương 71: Em là người con gái tôi yêu, cho nên... đừng để tôi thất vọng.

Làm luật sư, Mạc Tư Ngư hình như chưa thua trận nào, không chỉ là lên tòa án bất chấp thủ đoạn, mà còn là do nàng thu thập được những chứng cứ quan trọng có liên quan vụ án.

Đương nhiên, mỗi lần thu thập tư liệu thì thủ đoạn cũng không nhất định là quang minh chính đại.

Mạc Tư Ngư cau mày, tựa hồ cảm thấy không ổn nhìn Phác Thái Anh, chần chờ hỏi: "Bồ xác định muốn làm vậy sao?"

"Bồ cảm thấy mình làm vậy rất quá đáng sao?" Phác Thái Anh nhíu mày, hỏi lại Mạc Tư Ngư.

"Không." Mạc Tư Ngư lắc đầu, vẻ mặt phức tạp. "Nhưng mà làm vậy, là không thể quay đầu lại."

"Mình không còn lựa chọn nào khác." Phác Thái Anh nói xong, cúi đầu lấy từ trong túi xách ra một phong thư, để lên trước mặt Mạc Tư Ngư, "Tư Ngư, chuyện này mình không hy vọng bất cứ kẻ nào biết."

"Yên tâm đi." Mạc Tư Ngư cũng không mở phong thư ra xem, nàng chỉ thản nhiên liếc nhìn Phác Thái Anh một cái, sau đó lên tiếng trả lời, bỏ phong thư vào túi xách. "Trong vòng ba ngày, cho bồ kết quả."

"Mình biết hiệu suất làm việc của bồ." Thật ra Phác Thái Anh không lo lắng, nên nàng nhấp một ngụm cà phê, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Không khí dần trở nên im lặng, Phác Thái Anh quay đầu lại, đổi đề tài khác, nói: "Còn nữa, lần này bồ về, có nói với Nhiễm Nhiễm không?"

Mạc Tư Ngư dừng động tác trên tay một chút, nàng ngước mắt lên nhìn Phác Thái Anh, hơi giạt mình rồi lấy lại tươi cười, nói: "Chưa nói."

"Hai người sao vậy?" Phác Thái Anh sâu sắc phát giác Mạc Tư Ngư nửa muốn nói nửa không, nàng quay đầu lại, hơi hơi nhíu mày.

"Chúng mình còn có thể thế nào?" Mạc Tư Ngư nói xong, cúi đầu gài túi xách lại, sau đó đeo lên vai, đứng lên. "Mình phải về Sở sự vụ một chuyến, không uống cà phê với bồ được."

"Ờ." Phác Thái Anh gật gật đầu, có hơi lo lắng nhìn Mạc Tư Ngư xoay người rời đi, trong lòng cảm giác có gì đó không ổn.

Tạm biệt Mạc Tư Ngư, Phác Thái Anh nhớ Lạp Lệ Sa còn ở nhà chờ mình, bắt một chiếc taxi chạy về nhà.

Vào nhà, Phác Thái Anh đứng ở cửa đổi giày, vừa đổi giày vừa nhìn xung quanh tứ phía, phát giác trong nhà im lặng kì lạ, tìm một vòng cũng không thấy bóng dáng Lạp Lệ Sa đâu hết.

Thay giày xong đi vào phòng khách, Phác Thái Anh vừa mở miệng định kêu tên Lạp Lệ Sa, nghiêng đầu liền nhìn thấy Lạp Lệ Sa đang ngồi trên xích đu ngoài ban công, khó trách vừa rồi ở cửa không thấy người.

Nhẹ nhàng đi qua, Phác Thái Anh đi vòng qua xích đu đên bên người Lạp Lệ Sa, liền thấy hai mắt Lạp Lệ Sa nhắm nghiền đón lấy ánh nắng mặt trời, biểu tình trên mặt chỉ có lúc ngủ mới ôn hòa mà an nhàn như vậy.

Phác Thái Anh yên lặng đứng nhìn Lạp Lệ Sa, tất cả mạnh mẽ đều ngay giây phút này mà tĩnh lặng, nàng khẽ cong khóe miệng cười cười, vươn tay hất hất mái tóc che trước trán Lạp Lệ Sa, không nghĩ chỉ một động tác nhẹ như vậy lại đánh thức Lạp Lệ Sa.

"Về rồi à?"

"Ừ." Phác Thái Anh nhợt nhạt lên tiếng, cười nói: "Em đánh thức chị sao?"

"Không có." Lạp Lệ Sa hơi hơi cười rộ lên, khuôn mặt tươi cười ôn nhu dưới ánh nắng mặt trời, ấm áp dào dạt. "Là tôi luôn ở đây chờ em trở về." 

Phác Thái Anh chưa bao giờ biết, có một ngày nàng sẽ vì vài câu nói của một người mà có thể cảm thấy hạnh phúc thỏa mãn đến như thế, loại cảm giác tốt đẹp này, khiến nàng có cảm giác như không thật. Phác Thái Anh cúi đầu cười, sau đó nàng kéo Lạp Lệ Sa từ xích đu đứng lên, vừa định nói, di động lại vang lên.

"Alô?" Phác Thái Anh cầm di động đặt bên tai, giọng có hơi chần chừ, nàng thật không ngờ Mẹ Phác lại gọi cho nàng. "Mẹ, sao vậy?"

"Anh Anh, anh con về rồi." Giọng Mẹ Phác đã lâu chưa có vui mừng như vậy, "Tâm trạng ba con hôm nay có vẻ tốt, vừa lúc anh con ở nhà, con mau về nhà cùng ăn cơm đi, đến lúc đó cả nhà đều ở đây, có gì không nói được đâu."

Phác Thái Anh nghe đến tên Phác Lập Hằng bất giác ánh mắt híp lại, nàng quay đầu nhìn Lạp Lệ Sa, biểu tình trên mặt cũng lạnh dần. "Anh ta về thì về, mẹ, lời ba ba đã nói mẹ quên sao? Ba nhìn thấy con không nhất định sẽ vui, mọi người ăn đi, con sẽ không về."

"Con gái ngốc này, chẳng lẽ con nhìn không ra sao, hôm đó ba con chỉ là nóng giận mà nói ra vậy thôi. Hôm nay con về nói chuyện với ông ấy, cho mình mà cũng như cho ba con một bậc thang để xuống, chuyện này thế nào cũng có biện pháp giải quyết. Hơn nữa, tính ba con mà con còn không biết sao, từ trước đến giờ ông ấy hiểu rõ nhất chính là con, làm sao mà ông ấy không muốn con về được?" Mẹ Phác thở dài, nói tiếp: "Giờ anh con cũng về rồi, đến lúc đó nó ở trước mặt ba con nói vài lời tốt đẹp, ba con dù có tức đến mấy, cũng sẽ nguôi giận."

Phác Thái Anh nghe xong chỉ cười lạnh lùng, Phác gia nhị lão không biết quan hệ giữa nàng và Phác Lập Hằng như nước sôi lửa bỏng, trong lòng nàng biết rõ, để anh ta thay mình đi khuyên giải Phác Nghiêu Hải, chẳng khác gì là châm dầu vào lửa.

"Mẹ, mẹ đừng nói nữa, con nói, đêm nay con..." Phác Thái Anh chỉ mới nói một nữa, điện thoại trong tay đột nhiên bị đoạt lấy, rơi vào tay Lạp Lệ Sa.

"Dì, chuyện này con sẽ nói với Thái Anh, dì yên tâm đi." Lạp Lệ Sa lễ phép nói xong, cô liếc Phác Thái Anh đang có động tác muốn cướp điện thoại, nhẹ nhàng di chuyển thân minh tránh được cái với tay của Phác Thái Anh, xoay người đi về phòng khách.

Đợi khi Phác Thái Anh đuổi theo tới phòng khách, Lạp Lệ Sa đã cúp máy, nàng nổi giận đùng đùng nhìn Lạp Lệ Sa, lại phát hiện vẻ mặt Lạp Lệ Sa bình thản, cứ như không biết mình đã làm sai chuyện gì cả.

"Chị không nghe thấy mẹ em nói gì sao?"

"Tôi nghe thấy được." Lạp Lệ Sa trả lời đương nhiên, nói xong, cô thong dong ngồi lên sô pha đón lấy ánh mắt chỉ trích của Phác Thái Anh, không nhanh không chậm nói: "Cho nên tôi mới để em về."

Phác Thái Anh không thể tin cười cười, tựa hồ cảm thấy Lạp Lệ Sa đang nói chuyện gì rất buồn cười, "Mẹ em nói anh hai đã trở lại, chẳng lẽ chị cũng hồ đồ như mẹ, nghĩ rằng anh ta sẽ ở phía sau nói tốt cho em sao?"

"Hắn đương nhiên sẽ không." Lạp Lệ Sa nói xong ngẩng đầu lên, trong anh mắt màu hổ phách là tia sáng thâm thúy. "Nhưng nếu em không về, như vậy là trực tiếp nhận thua rồi. Bây giờ ba em đang nổi nóng, vừa lúc này là lại là thời điểm rất cần người, anh ta đã trở lại. Một là người làm cho ông ấy giận đến mức suýt chút nữa đoạn tuyệt quan hệ cha con, là đứa con gái đột nhiên làm cho ông ta bận đến mức sứt đầu mẻ trán, một là người ngay lúc thời điểm khó có thể lựa chọn, lại đột nhiên như tri kỷ trở về bên cạnh thay ông ấy xử lý tất cả mọi chuyện. Nếu em là chủ tịch, ai tốt ai không tốt, chẳng lẽ em không đoán được?"

Phác Thái Anh trầm mặc, nàng nhìn Lạp Lệ Sa vẫn bình tĩnh, cơn tức trên mặt từ từ tan biến. "Nhưng mà," Nàng lo lắng nhíu mày, "Ba em có lẽ không nhất định muốn gặp em, em đang đau đầu sợ đến lúc đó ông vẫn cố chấp như trước, lại cãi nhau nữa."

"Người hiểu chủ tịch nhất chính là em, làm sao chọc ông ấy vui vẻ, tôi tin chắc em sẽ làm tốt hơn anh ta." Lạp Lệ Sa nói xong, cầm lấy khăn quàng cổ lúc nãy Phác Thái Anh cởi ra để trên sô pha, quàng lên cho nàng, "Tôi cũng tin tưởng người con gái tôi yêu, nhất định sẽ không thua kẻ chỉ biết đùa giỡn một chút thủ đoạn nhỏ kia, cho nên, em đừng để tôi thất vọng."

Phác Thái Anh luôn không phải người dễ bị khích tướng, nhưng vừa nghe Lạp Lệ Sa nói vậy, nàng 'hừ' một tiếng, ngưỡng cổ chờ Lạp Lệ Sa quàng khăn lên cho nàng, xong mới tức giận liếc Lạp Lệ Sa một cái, nói: "Biết rồi, chị cứ chờ mà xem."

Lạp Lệ Sa híp mắt, cười trêu chọc nàng: "Tôi mỏi mắt mong chờ."

Xe dừng trước cổng lớn Phác gia, Phác Thái Anh yên lặng xuống xe, liền thấy Mẹ Phác chờ ở cửa, vừa thấy bóng dáng nàng đã vội vàng chạy ra.

"Mẹ, trời lạnh như thế, mẹ đứng ngoài này làm gì?" Phác Thái Anh bị Mẹ Phác kéo lấy, nàng cúi đầu nhìn lén mẹ nhà mình lạnh đến đỏ bừng cả mặt, không nhịn được than một câu.

"Anh Anh." Mẹ Phác còn chưa nói, Phác Thái Anh chợt nghe một giọng nói trầm thấp nam tính từ phía sau truyền đến.

Khóe miệng Phác Thái Anh hơi nhếch lên ý cười nhạt dần, nàng nhẹ nhàng tránh khỏi Mẹ Phác đang nắm lấy cánh tay nàng, quay đầu nhìn lại nơi phát ra giọng nói kia, liền thấy Phác Lập Hằng một thân tây trang thẳng thóm, đứng sau lưng nàng, cười với nàng.

"Anh." Nếu muốn hành động, Phác Thái Anh nhất định sẽ không thua kém Phác Lập Hằng, nàng cười lại, rồi vỗ vỗ tay Mẹ Phác, nói: "Mẹ, trời lạnh, mẹ vào nhà trước đi."

"Đúng vậy, dì, dì vào nhà nhanh đi." Phác Lập Hằng đứng bên cạnh phụ họa nói: "Con nói mấy câu với Anh Anh rồi sẽ vào ngay."

Mẹ Phác trong lòng nghĩ chắc Phác Lập Hằng chắc là vì chuyện của Phác Nghiêu Hải mới đến khuyên nhủ Phác Thái Anh, cho nên bà đáp ứng, không nghĩ gì nhiều, xoay người đi vào nhà.

Nghe được tiếng đóng cửa phía sau, khóe miệng tươi cười của Phác Thái Anh dần mất độ ấm, nàng nhìn Phác Lập Hằng, cười lạnh lẽo mà đầy ẩn ý. "Anh có gì muốn nói với tôi?"

Phác Lập Hằng cũng không hàm hồ, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề nói: "Nghe nói em và ba vì chuyện của Lạp Lệ Sa mà cãi nhau?"

Phác Thái Anh nghe vậy, nàng không trả lời, chính là lạnh lùng liếc nhìn Phác Lập Hằng một cái, yên lặng nở nụ cười: "Tôi chỉ biết, lúc Phác gia náo nhiệt như vậy, làm sao lại thiếu phần anh hai đây được?"

Tất cả ngụy trang che giấu đều không cần thiết, mấy năm nay bọn họ vẫn đeo mặt nạ chung sống hòa bình, nhưng hiện tại cũng không cần phải giả dối che đậy, bởi vì không còn cần thiết nữa. Bắt đầu từ khi Phác Lập Hằng trở về, quan hệ của bọn họ sớm đã không thể tiếp tục giả vờ hòa bình để che giấu nữa.

"Anh Anh, anh vẫn cảm thấy em là người thông minh, cũng xứng đáng là một đối thủ chân chính của anh. Nhưng anh lại không nghĩ tới, sẽ có một ngày em vì Lạp Lệ Sa mà buông tay mọi thứ, thậm chí không tiếc đối nghịch với ba." Phác Lập Hằng nói xong, ánh mắt nhưng chim ưng âm lẹ hiển lộ đến không thể nghi ngờ, nụ cười trên khóe miệng càng âm trầm hơn. "Thẳng thắn mà nói, đối với việc làm hiện tại của em, anh cảm thấy thật thất vọng, cũng hiểu được quyết định này của em, thật sự là... hết sức ngu xuẩn."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro