Chương 81: Trong lòng tuyệt vọng, sẽ không còn cảm giác đau đớn.
Ngoài cửa sổ đột nhiên đổ mưa, thời tiết vốn đã lạnh càng thêm lạnh hơn.
Phác Thái Anh nhìn chằm chằm vào tấm hình kia, thân thể của nàng có chút phát run, trong lòng thiêu đốt quay cuồng, cũng không biết là bi ai nhiều hơn hay là phẫn nộ nhiều hơn.
Nàng hẳn nên phẫn nộ, sau năm năm mới nói cho nàng biết chẳng qua nàng chỉ là người thay thế, kiêu ngạo cùng tự tôn của nàng đáng lý phải khiến nàng phẫn nộ mới đúng, nhưng trong lòng nàng nhiều hơn vẫn là cảm giác đau xót cùng bi ai, hiện ra không một tiếng động.
Bây giờ nàng mới phát hiện, thì ra lúc trong lòng chính thức tuyệt vọng, sẽ không còn cảm giác được đau đớn.
Lạp Tư vẫn nhàn nhã uống trà, ngữ khí cũng hiền lành ôn nhu, chỉ là lời nói lại quá mức tàn nhẫn. "Phác tiểu thư là người hiểu chuyện, không cần tôi nói thêm gì nữa chứ?"
Phác Thái Anh trầm mặc, hay là thật ra nàng nói không nên lời, nàng cảm giác cổ họng đau rát không thôi, thậm chí tùy tiện một động tác, cũng làm sống mũi cay cay.
Thật sự không cần nói thêm gì nữa, từ tấm hình này, dường như nàng đã hiểu được. Một tia giãy dụa cuối cùng tận đáy lòng không biết tự khi nào đã từ bỏ, nàng chỉ có thể chấp nhận, ngoại trừ chấp nhận, nàng còn có thể làm gì đây? Nhưng mà, dù nhận hay không nhận, đối với nàng mà nói, đều là tra tấn.
"Mười năm, Lạp Lệ Sa luôn cùng Kỷ Ninh Lan đánh cờ, mà cô cũng vậy, anh cô cũng thế, cũng chỉ là một quân cờ trong tay hai người đó. Một quân cờ đến lúc vô dụng, tất nhiên sẽ bị vứt bỏ." Ánh mắt Phác Thái Anh thất thần nhìn xa xa, Lạp Tư thản nhiên liếc nàng một cái, sau đó tiếp tục phẩm trà, nói: "Phác tiểu thư vẫn nên tỉnh lại đi, không cần nhất mực khăng khăng, nếu trong lòng Lạp Lệ Sa có cô, thì làm sao lại đối xử với cô như thế? Nếu cô vẫn lựa chọn tiếp tục tin tưởng Lạp Lệ Sa, vậy tiếp theo, người đầu tiên bị vứt bỏ chính là anh trai ngu muội của cô, mà người thứ hai... sẽ là cô."
Sắc mặt Phác Thái Anh hờ hững mà tái nhợt, nàng không nói lời nào, có lẽ căn bản đã sớm không còn nghe Lạp Tư thao thao bất tuyệt, nàng chính là thất tiêu nhìn về phía xa xa, bàn tay âm thầm nắm chặt thành nắm đấm.
"Phác tiểu thư không tin lời tôi nói cũng không sao, nhanh thôi, lời nói của tôi nhất định sẽ được nghiệm chứng."
Phác Thái Anh thất thần một hồi, sau đó mới thu lại tầm mắt, một lần nữa nhìn lại Lạp Tư, nói: "Vì sao muốn nói với tôi chuyện này?"
Lạp Tư tao nhã cười cười, vân đạm phong khinh nói: "Bởi vì mấy năm nay Phác tiểu thư vẫn luôn bị lừa gạt, nói thật, là chị của em ấy, tôi cũng cảm thấy em gái mình làm việc thật có chút tàn nhẫn. Mặt khác, dù sao Lệ Sa cũng đã về Lạp gia, không nói cho cô biết sự thật cũng chỉ là chuyện râu ria chẳng quan trọng, Phác tiểu thư có thể xem như đây là người xa lạ hảo tâm nhắc nhở."
"Thật không?" Phác Thái Anh ngồi lâu quá, nàng đứng lên nhất thời chân có chút bủn rủn, nàng chống tay đỡ người đứng dậy, nói: "Cám ơn Lạp tiểu thư đã nhắc nhở, tôi về trước."
Lạp Tư nghe vậy, loan loan khóe miệng, nở một nụ cười cho phép, nói: "Phác tiểu thư đi thong thả, tôi sẽ không tiễn."
"Còn nữa, có lẽ Lạp tiểu thư nói là thật, nhưng chỉ có một chút, dù thế nào tôi cũng không thấy vậy." Phác Thái Anh đứng ở cửa, dừng bước, quay đầu nhìn Lạp Tư, nói: "Tôi chưa bao giờ cho rằng, Lạp Lệ Sa là người có tinh thần yếu đuối đến mức cần mượn thế thân để an ủi chính mình. Ngược lại, nội tâm của cô ấy so với bất luận kẻ nào đều mạnh mẽ hơn mới đúng, đây mới là người mà tôi biết."
Trên mặt Lạp Tư vẫn nụ cười mỉm tao nhã mà bình tĩnh, đến lúc này, nụ cười tươi kia mới xuất hiện kẽ hở trong nháy mắt. Nàng nhíu mày, lập tức cười lên, nói: "Nói thật dễ nghe. Vậy thì, chỉ mong Phác tiểu thư nói đúng."
Phác Thái Anh trầm mặc liếc nhìn Lạp Tư một cái, cuối cùng xoay người rời đi.
Nhìn Phác Thái Anh rời đi, Lạp Tư thế này mới thở dài, nàng nhu nhu huyệt thái dương, nói: "Cô ta thông minh hơn tôi tưởng, dường như tôi đã hơi khinh thường cô ta."
"Vâng." Trợ lý vẫn đứng sau Lạp Tư nghe vậy, cúi đầu trả lời.
Lạp Tư khẽ cười, nói: "Đáng tiếc người thông minh, cũng vẫn có nhược điểm. Lạp Lệ Sa chính là điểm yếu của cô ta."
Trợ lý trầm mặc trong chốc lát, cuối cùng mới lo lắng mở miệng: "Đại tiểu thư làm như vậy, có thể tam tiểu thư sẽ mất hứng."
"Nó tùy hứng đã đủ lâu rồi, đến lúc nên trở về nhà." Nói xong, Lạp Tư hơi cười rộ lên, vẻ mặt đầy mưu kế. "Nếu nó không chịu ngoan ngoãn trở về, vậy thì tôi cũng chỉ phải mời Phác tiểu thư giúp tôi đưa nó một đoạn đường."
"Đại tiểu thư thật giảo hoạt." Trợ lý bất đắc dĩ cười cười, tiến lên thay Lạp Tư pha trà thêm lần nữa.
Lạp Tư từ chối cho ý kiến, nàng chỉ hơi lắc đầu, thổi trà trong chung bốc khói, cuối cùng mới liếc trợ ký một cái, cười nói: "Những lời này nghe không giống như đang khen tôi."
Trợ lý không nói lời nào, chính là khẽ mân miệng, trầm mặc thay Lạp Tư rót đầy trà.
"Tôi biết cậu muốn nói gì." Lạp Tư dựa lưng vào ghế nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ có ngay thời khắc này, mới lộ ra cường thế cùng phong duệ. "Nhưng Lạp gia không cần người như Phác Thái Anh, tất cả người và vật có thể làm Lạp Lệ Sa dao động, Lạp gia cũng không cần."
"Vâng."
Lạp Tư giương mắt nhìn thoáng qua trợ lý đang im lặng đứng bên, sau đó vươn tay cầm lấy tấm hình trên bàn, quơ quơ về phía trợ lý,cười nói: "Cậu cảm thấy hai người đó giống nhau không?"
"Bộ dáng Phác tiểu thư thật là có vài điểm giống phu nhân, nhưng hôm nay nhìn thấy Phác tiểu thư, lại dường như cảm thấy không giống lắm." Trợ lý thẳng thắn trả lời, sau đó thoải mái nói: "Nhưng dù giống nhau thế nào, thì người trong lòng tam tiểu thư, cũng chỉ có phu nhân mà thôi."
"Không." Lạp Tư tiếp nhận chung trà trợ lý đưa, ngửi hương trà tươi mát, ánh mắt xa xưa mà thâm thúy, "Cậu lầm rồi."
"Sao ạ?" Trợ lý không biết mình nói sai điều gì, có chút kinh ngạc không biết làm sao.
Lạp Tư không có hứng thú nói tiếp, nàng hoàn hồn, lãnh đạm nói: "Không có gì."
"Đúng rồi, đại tiểu thư, còn một chuyện cần nói với ngài." Lạp Tư không nói gì, trợ lý cũng không hỏi nhiều, mà thông minh thay đổi đề tài. "Vừa mới nhận được tin tức, nói là tổng tài tập đoàn Tiêu thị đã nghe phong phanh, đang chuẩn bị về nước."
"Tiêu Linh? Cô ta về làm gì?" Lạp Tư sắc mặt trầm trầm, nói: "Tạm thời tôi không muốn gặp cô ta."
Trợ lý nhấp hé miệng, không dám sửa chữa sự hiểu lầm của Lạp Tư, nên anh ta đành phải cận thận nói: "Hình như là vì chuyện của Phác tiểu thư và tam tiểu thư..."
'Ba', nghe đến đó, Lạp Tư đập mạnh chiếc muỗng xuống bàn, sắc mặt hơi tức giận, giọng điệu càng lạnh lùng: "Vậy để cô ta chết ở ngoài luôn đi, cả đời cũng đừng trở về."
Nói xong, còn không chờ trợ lý hít sâu lấy lại hơi thở, Lạp Tư đã đứng lên rời khỏi trà lâu.
Mưa to đánh vào cửa xe rào rào, Phác Thái Anh thất thần nhìn cảnh sắc mưa rơi xối xả ngoài cửa kính, trong lòng cũng ướt đẫm.
Từ tối hôm qua đến giờ, rõ ràng chính là một ngày rồi, nhưng nàng cảm thấy đã trải qua vô số ác mộng, cái gọi là chân tướng đã đánh đến mức nàng không chịu nổi một đòn, thậm chí còn không để nàng thở một hơi. Nàng đột nhiên cảm thấy trong một ngày dài đằng đẵng này, nàng đã không còn biết Lạp Lệ Sa, hay là nói, cái gọi là chân tướng, đã kéo ra khoảng cách xa thật xa giữ nàng và Lạp Lệ Sa mà không thể vượt qua.
Nàng rốt cuộc không kiềm chế được xúc động đã ẩn giấu nhẫn nhịn, lấy điện thoại ra, gọi cho Lạp Lệ Sa. Chỉ tiếc, đầu bên kia điện thoại vang lên âm thanh lạnh băng mà máy móc, nghe vào tai Phác Thái Anh khiến cả người lạnh lẽo tâm cũng lạnh.
Có lẽ nàng thật sự chỉ là một quân cờ trên tay Lạp Lệ Sa, lợi dụng xong rồi, đã bị một cước vô tình đá văng ra.
Biết như vậy khiến lòng Phác Thái Anh căng thẳng, vốn tưởng có những chỗ không có cảm giác vậy mà bắt đầu ẩn ẩn đau đớn. Rất đau, đau đến mức nàng không thể trốn.
Xuống xe taxi, trời mưa rất lớn. Phác Thái Anh vừa xuống xe, toàn thân ướt đẫm.
Mưa làm ướt quần áo lạnh lẽo dính sát lên người, Phác Thái Anh chậm rãi đi về phía dưới lầu, quần áo ướt đẫm bao bọc lấy nàng, nàng thật sự quá mệt mỏi, mỗi một bước đều đi rất thong thả.
Dưới lầu tiểu khu dần hiện ra trước mắt, Phác Thái Anh cúi đầu đi về phía đó, trong tầm mắt đột nhiên thấy một bóng dáng bao trùm lấy nàng, mưa to trên đỉnh đầu không biết tự khi nào đã bị ngăn cách ở bên ngoài. Phác Thái Anh dừng bước, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn đến chủ nhân bóng dáng đó, chỉ liếc mắt một cái, nàng đã bị ánh mắt quen thuộc kia làm giật mình, quên cả nhúc nhích.
Lạp Lệ Sa ngược sáng đứng trước mặt nàng, cây dù trong tay toàn bộ che trên đầu Phác Thái Anh, nhìn thấy Phác Thái Anh toàn thân ướt sũng, gương mặt bình tĩnh thản nhiên không gợn sóng kia, đã nhịn không được phải nhíu mày.
"Sao lại ướt như thế này?"
Giọng Lạp Lệ Sa vẫn ôn nhu như thế, mang theo từng chút từng chút nhẹ nhàng thân thiết, cô nói xong, vươn tay hất hất mái tóc dính lại trên trán Phác Thái Anh. Nhưng mà, khi Lạp Lệ Sa hất mái tóc Phác Thái Anh ra, thấy ánh mắt nàng lộ ra, tay chợt dừng lại, như là có luồng điện chạy qua.
Trong ánh mắt Phác Thái Anh tràn ngập xa lạ cùng bi phẫn, nàng cứ vậy lặng yên nhìn chăm chú vào Lạp Lệ Sa, mang theo sự uất hận cùng khổng hiểu nổi, khiến trong lòng Lạp Lệ Sa đau rát.
"Lệ Sa." Phác Thái Anh vươn tay đẩy tay Lạp Lệ Sa ra, âm thanh lạnh lùng đến cực điểm, nhưng người tinh tế nghe vào, có thể nhận ra được bên trong ẩn chứa nghẹn ngào cùng rên rĩ: "Chị nhìn tôi xem, nhìn kỹ tôi xem. Chị nói cho tôi biết, tôi và cô ta... thật sự giống nhau đến như vậy sao?"
Lạp Lệ Sa ngẩn người, cô yên lặng nhìn Phác Thái Anh, trong lúc nhất thời hiện lên vô số vẻ mặt trong ánh mắt, tất xả hình thành một loại rối rắm bất đắc dĩ và đầy bi thương.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro