Chương 84: Lạp Lệ Sa, sao cô vẫn không chịu buông tha tôi?
Phác Thái Anh nghi hoặc nhìn Hạ Chi Ca, nàng mân khóe miệng không nói gì, một lúc sau mới từ trong im lặng mở miệng. "Hạ tiểu thư nói vậy, chính là biết chân tướng?"
"Lệ Sa chưa bao giờ thích nhắc về Lạp gia, thật ra là có lý do." Hạ Chi Ca nói xong, nhìn lại Phác Thái Anh, nói: "Vì Lệ Sa không thích Lạp gia, tất cả về Lạp gia, chị ấy đều không thích, bắt đầu từ lúc còn nhỏ rồi." Hạ Chi Ca cúi đầu nhìn dưới chân, sau lại ngẩng đầu lên, sự sắc bén trên gương mặt nhạt dần, vẻ mặt như nhớ lại gì đó. "Lúc trước tôi từng nói với Phác tổng, mẹ tôi và mẹ của Lệ Sa là bạn tốt, hồi nhỏ tôi thường theo mẹ đến Lạp gia, về chuyện của Lệ Sa, là từ lúc đó mới biết. Lệ Sa là con út của Lạp gia, trên chị ấy, còn một người anh và một người chị. Nhưng khi Lạp Lệ Sa khoảng bảy tám tuổi, anh trai Lạp Lệ Sa trong một lần cưỡi ngựa đã vô ý ngã xuống, xương sườn gãy đâm thẳng vào tim, lúc đưa vào bệnh viện thì đã chết. Đứa con trai duy nhất của Lạp gia đã ra đi như vậy, ba mẹ Lạp Lệ Sa rất đau lòng, dù sao một tập đoàn gia tộc lớn như Lạp thị, cần người kế thừa Lạp gia là chuyện đương nhiên, đáng tiếc bấy giờ tất cả đều rối loạn."
Phác Thái Anh mơ hồ nhớ lại khi đó trợ lý của Lạp Tư gọi nàng là đại tiểu thư, mà Lạp Tư cũng từng nói Lạp Lệ Sa là con út của Lạp gia, là Lạp gia tam tiểu thư, mà về chuyện người con thứ hai vẫn không hề nhắc đến. Lúc đó dù nàng có hơi nghi ngờ, nhưng không nghĩ nhiều, giờ mới biết được chân tướng.
"Mẹ của Lệ Sa lúc đó thân thể đã không khỏe lắm, sinh thêm một đứa con là chuyện không thể, mà trong lòng ba Lệ Sa biết rõ, cho nên ông ấy công khai bao nuôi tình nhân bên ngoài. Mấy năm đó, ba của Lệ Sa rất ít khi về nhà, mặc dù bên ngoài có con nối dòng, chỉ tiếc Lạp gia là một tập đoàn gia tộc, tự nhiên sẽ không thừa nhận đứa con tư sinh bên ngoài. Lúc đó ba Lạp Lệ Sa rất tức giận, đối với việc mẹ Lệ Sa không thể sinh nữa mà bắt đầu trở nên thô bạo. Tôi vẫn còn nhớ rõ những năm cuối đời bà ấy đã trôi qua như thế nào, mỗi lần tôi cùng mẹ đến Lạp gia thăm bà, bà vẫn luôn rơi nước mắt, nằm trên giường nhìn di ảnh nhị thiếu gia đã mất mà ngây người, rõ ràng không phải lỗi của bà, bà cũng không cần tự trách, bộ dáng đó, đến giờ tôi không thể quên được."
Hạ Chi Ca trong lời kể mang theo oán giận, nàng nhìn lại Phác Thái Anh, nói: "Bắt đầu từ khi đó Lệ Sa được nuôi dạy như một đứa con trai, ba của Lệ Sa rất hà khắc đối với chị ấy, chuyện gì cũng lấy gốc độ của một đứa con trai yêu cầu chị ấy. Mà mẹ của Lệ Sa thủy chung vẫn thấy con gái là phải tao nhã cao quý, nên lại lấy hình mẫu một đứa con gái ưu tú nhất để giáo dục chị ấy, cô không thể tưởng tượng được những ngày đó Lệ Sa đã trải qua như thế nào."
"Vì sao lại nói tôi nghe chuyện này? Phác Thái Anh cảm thấy nàng đã làm được không để ý không hỏi chuyện Lạp Lệ Sa, nhưng khi biết được, đáy lòng vẫn nhịn không nổi dậy sóng.
"Sở dĩ tôi nói ra, chỉ vì muốn nói cho Phác tổng một sự kiện. Đó là, trong năm năm ở bên Phác tổng, Lệ Sa rất hạnh phúc, đó là sự thỏa mãn mà tôi chưa từng nhìn thấy ở chị ấy." Hạ Chi Ca cười cười, nụ cười tỏa nắng trên gương mặt. "Tôi không biết cái gì mới có thể coi là sự thật, nhưng tôi chỉ nói cái tôi thấy, đó chính là Lệ Sa rất để ý đến thời gian ở bên cạnh Phác tổng, Lệ Sa thật sự quý trọng cô, ai cũng không thay đổi được sự thật này." Bởi vì để ý, nên mới sợ hãi, mới bắt đắc dĩ khó có thể mở miệng cùng khó xử.
Phác Thái Anh giật mình, nàng không biết Hạ Chi Ca nói những lời này có bao nhiêu là thật, lại có bao nhiêu là giả, nhưng chỉ là nàng nhìn vào ánh mắt Hạ Chi Ca đều cảm thấy nghi ngờ của nàng là chuyện dư thừa. Nghĩ như vậy, trong lòng của nàng bắt đầu lo lắng, nàng cảm thấy chỉ vài ngày ngắn ngủi, nàng bị bắt nghe được rất nhiều ẩn tình nàng không biết, rất ít, thậm chí là không cho nàng bao nhiêu thời gian để nàng kịp tiêu hóa và phán đoán thật giả.
Nếu Lạp Lệ Sa thật đúng như Hạ Chi Ca nói rất để ý mình, vậy thì Kỷ Ninh Lan trong lòng Lạp Lệ Sa là gì? Rõ ràng nàng đã cho Lạp Lệ Sa cơ hội giải thích, nhưng Lạp Lệ Sa lại lựa chọn im lặng, là cô lựa chọn cam chịu lời Lạp Tư nói.
Nghĩ, di động Phác Thái Anh vang lên, nàng lấy lại tinh thần từ trong suy nghĩ hỗn loạn, miễn cưỡng cười cười với Hạ Chi Ca, xoay người đi nghe điện thoại.
"Alô?"
"Thái Anh, bồ đang ở đâu?" Giọng Mạc Tư Ngư lộ ra một chút lo lắng, "Công ty của anh bồ xảy ra chuyện lớn rồi."
"Sao lại thế này?" cái tên Phác Lập Hằng khiến Phác Thái Anh không khỏi nhíu mày, nàng quay đầu liếc nhìn Hạ Chi Ca đang đứng đợi ở bên, quay đầu lại hỏi tiếp: "Công ty anh mình làm sao?"
"Bác Phác vừa vội vàng gọi điện thoại cho ba mình, nói là có một công ty vốn hợp tác với công ty anh bồ, không hiểu sao lại hủy bỏ hợp tác, anh bồ đã mua vào mấy mảnh đất giờ không có kinh phí để khởi công, giờ anh ta đang thiếu vài khoản nợ, nếu không hẹn được thời gian thương lượng, chỉ sợ phải ra tòa. Hơn nữa," Mạc Tư Ngư bên kia điện thoại dừng một chút, tựa như phải hít sâu một hơi mới có thể nói tiếp: "Theo như lời anh bồ nói, thì công ty lớn kia, điều tra ra được là thuộc tập đoàn Lạp thị, Thái Anh, có lẽ chỉ là trùng hợp, nhưng mình nghi ngờ... Lạp thị này cùng với Lạp Lệ Sa không thoát khỏi liên hệ."
Trong đầu Phác Thái Anh vang lên ầm ầm, trong nhất thời cảm thấy đứng không vững, hít sâu vài hơi mới khiến nàng tỉnh táo lại, nàng dùng hết sức siết chặt di động trong tay, tận lực làm cho giọng nói của mình nghe ra không có gì khác thường. "Tư Ngư, lát nữa mình sẽ gọi lại cho bồ."
Nói xong, Phác Thái Anh cúp máy, nàng xoay người, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hạ Chi Ca, ngữ khí cũng không hơn. "Hạ tiểu thư, ngại quá, tôi có chút việc gấp cần xử lý."
Tuy Phác Thái Anh không nói rõ, nhưng ý tứ đã rõ ràng, nên tuy Hạ Chi Ca cảm thấy không ổn, cũng ngại quan hệ giữa hai người nên không tiện hỏi nhiều, chỉ gật đầu cười nói: "Được, Phác tổng, vậy tôi về trước."
"Vậy tôi không tiễn Hạ tiểu thư." Phác Thái Anh gật đầu nhìn theo Hạ Chi Ca đi về phía xe bảo mẫu.
Hạ Chi Ca đi ra vài bước, tựa hồ lại nghĩ tới cái gì, dừng bước quay đầu nhìn Phác Thái Anh: "Phác tổng, về chuyện của Lạp Lệ Sa..."
"Đây là chuyện giữa tôi và Lạp Lệ Sa, không cần Hạ tiểu thư bận tâm." Phác Thái Anh hờ hững cắt lời Hạ Chi Ca, không cho nàng cơ hội nói tiếp. "Tạm biệt."
Nói xong, Hạ Chi Ca liền thấy Phác Thái Anh đã trước một bước xoay người đi vào công ty, bóng dáng nàng thật quyết tuyệt, nhưng Hạ Chi Ca vẫn cảm thấy tấm lưng kia lộ ra sự cố chấp, quật cường khiến người ta đau lòng.
Phác Thái Anh trở lại công ty, ngồi vào bàn làm việc, lòng bàn tay bắt đầu hơi run lên.
Trong đầu nàng đột nhiên nhớ đến lời Lạp Tư từng nói, cô ta nói nàng và Phác Lập Hằng chẳng qua chỉ là quân cờ trong tay Lạp Lệ Sa, đến khi vô dụng, sẽ bị vứt bỏ. Cô ta còn nói, đầu tiên chính là Phác Lập Hằng, tiếp theo sẽ là nàng.
Cũng không biết được lời Lạp Tư nói lúc đó đã ứng nghiệm, hay đây vốn là một âm mưu, nay mọi chuyện phát triển, xác thực đều hướng tới lời Lạp Tư đã nói.
Lạp Lệ Sa, rốt cuộc chị muốn làm gì? Vì sao đến nước này, chị còn không chịu buông tha tôi? Dường như suýt chút nữa tôi đã nghe lời Hạ Chi Ca mà tin tưởng chị, tin chị thật sự có tình cảm với tôi, tin chị thật sự để ý tôi.
Nghĩ, Phác Thái Anh thề sẽ không đau lòng vì Lạp Lệ Sa nữa, lại nhịn không được mà đau đớn, nàng nhắm mắt, kiềm nén sự khó chịu đang gào thét tận đáy lòng.
Di động trong lại lần nữa vang lên, Phác Thái Anh mệt mỏi lấy đến trước mắt, là mẹ Phác gọi, nàng không kiên nhẫn ngắt máy, dù không nghe, nàng vẫn đoán được mẹ Phác gọi làm gì.
Nhưng vì sao nàng phải đi cứu khi mà anh ta bị rơi vào bẫy là đáng, anh ta chết sống liên quan gì nàng, tự mình gây họa thì tự gánh chịu, dựa vào cái gì muốn nàng thay anh ta giải quyết cục diện rối rắm này? Phác Thái Anh thầm nghĩ, điện thoại trong tay lại lần nữa vang lên.
Phiền chết được.
Phác Thái Anh ngắt máy, tưởng tượng thấy ba mẹ mình gấp đến độ sứt đầu mẻ trán vì Phác Lập Hằng, rốt cục vẫn phải nghe theo, nàng ngồi thẳng dậy, gọi điện thoại cho Mạc Tư Ngư.
"Tư Ngư, trước mắt mình muốn biết tình trạng kinh tế và khoản hợp đồng mua bán gần nhất của công ty anh ta."
"Mình có thể tra được," Mạc Tư Ngư khó hiểu hỏi: "Nhưng bồ tính làm gì?"
Phác Thái Anh cắn răng oán hận nói: "Còn có thể làm gì, đương nhiên phải đi cứu anh ta."
"Bồ thật muốn cứu anh ta?" giọng Mạc Tư Ngư lộ ra kinh ngạc, "Bồ nghĩ đi, công ty anh ta bay giờ là một đống hỗn độn, đừng nói công ty, ngay cả bản thân anh ta chỉ sợ còn lo chưa xong."
"Mình biết." Phác Thái Anh xoay ghế, nhìn ngọn đèn sáng lạn ở ngã tư đường bên ngoài cửa sổ, nói: "Mình đâu phải thánh mẫu ban phát tình cảm, nhưng mà, dù sao anh ta cũng là người của Phác gia, nên dù là hủy diệt cũng được trừng phạt cũng thế, đều phải qua tay mình, chứ không phải để người ngoài tùy ý đùa giỡn."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro