Chương 95: Nếu còn không trở về, chị chờ bị cắm sừng đi!

Tham gia xong tiệc đại thọ của ông Tiêu, hôm sau Phác Thái Anh lên đường về nhà.

Tiêu Linh thân thiết tới tiễn nàng, trên đường đi tự nhiên không thể thiếu tò mò nhiều chuyện chi tiết buổi tối hôm qua nàng ở riêng cùng Lạp Lệ Sa, nhưng Phác Thái Anh chỉ mỉm cười, đối với tất cả chuyện đêm đó của hai người, không hề nhắc tới chữ nào.

Có những thứ vô cùng quan trọng nàng muốn giữ riêng trong lòng, mà Lạp Lệ Sa chính là bí mật của Phác Thái Anh, cho nên nàng im lặng giữ cô ở trong lòng, sẽ không san sẻ với người ngoài.

Lạp Lệ Sa là trân quý nhất quan trọng nhất trong lòng nàng.

Những ngày yên bình lại trôi qua, Phác Thái Anh một lần nữa quay về quỹ đạo cuộc sống, chỉ là nàng chưa từng nhắc đến Lạp Lệ Sa, cứ như Lạp Lệ Sa chỉ là một khách qua đường đi ngang cuộc đời nàng, rồi cô bước đi, không đáng để nhớ, không đáng để nhắc, bị lãng quên ở một góc khuất của dòng đời, mất dấu vết.

Dù là xuất hiện trong tin tức, hay trên mặt báo, đối với ba chữ Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh chỉ im lặng mỉm cười, không ai đoán được trong lòng nàng rốt cuộc giữ thái độ gì.

Tất cả mọi người đều nghĩ nàng đã loại Lạp Lệ Sa khỏi đời mình, quên đi cô, nhưng lúc chỉ còn một mình nàng, Phác Thái Anh sẽ ngồi ở ban công trong nhà, giấu mình trong bóng tối, một lần lại một lần nhớ kỹ cái tên đã khắc cốt ghi tâm đó, cho đến mong nhớ dâng tràn, gần như nghẹn kín suy nghĩ của nàng.

Những lúc này, nàng sẽ nhớ tới buổi tối cuối cùng gặp nhau hôm đó, Lạp Lệ Sa nhẹ giọng nỉ non bên tai nàng, giống như đôi ba câu thề. Những lời này như dòng nước ấm rót vào tận đáy lòng nàng, cùng nàng trải qua những đêm dài cô đơn, để nàng càng trở nên kiên cường, xinh đẹp hơn.

Nhưng Phác Thái Anh chưa từng nghĩ đến, mấy tháng sau, người nàng chưa bao giờ nghĩ đến, lại chủ động xuất hiện trước mặt nàng, tới tìm nàng.

Phác Thái Anh trước cổng lớn Thụy An, yên lặng nhìn chiếc Limousine dừng bên đường, nhìn người bước xuống xe.

"Phác tiểu thư, đã lâu không gặp."

Kỷ Ninh Lan xõa tóc trên lưng, tóc bay theo ngọn gió đầu hạ nhẹ nhàng phiêu lãng trong không trung, cô ta mặc một bộ sườn xám bó sát tinh xảo, tôn lên vẻ xinh đẹp mà cổ điển, tựa như một bức tranh thủy mặc.

Kỷ Ninh Lan vẫn như lần đầu Phác Thái Anh gặp, xinh đẹp, chiêu diêu, cực kỳ giống một đóa hoa anh túc nguy hiểm có thể khiến cho người ta nghiện, kiêu ngạo nở rộ ở ngã tư đường đầu hạ.

Buổi chiều trong quán trà không có bao nhiêu người, Phác Thái Anh ngồi trước bàn trà, nghiêng đầu nhìn cảnh sắc hồ sen bên ngoài cửa sổ, lúc quay đầu lại, Kỷ Ninh Lan đang pha trà một cách thành thạo. Hương trà thơm ngát thấu vào lòng người, nhưng Phác Thái Anh chỉ ngồi thờ ơ, không hề có tâm tình thưởng thức trà.

"Phác tiểu thư không thích uống trà?" Kỷ Ninh Lan ngẩng đầu nhìn Phác Thái Anh, sau lại cúi đầu, nói: "Thật ra tôi cũng không thích. Nhưng ông già trong nhà thích, nên người trong Lạp gia cũng bị ảnh hưởng, không chỉ có pha trà, còn có thưởng thức trà."

Đây vẫn là lần đầu tiên Phác Thái Anh nghe được chuyện của ba Lạp Lệ Sa từ miệng Kỷ Ninh Lan, cho dù không cố tìm hiểu, nhưng ít nhiều Phác Thái Anh vẫn phát hiện được, Lạp Tư cũng vậy, Lạp Lệ Sa cũng thế, đối với ba mình, đều mang theo một chút bất mãn và mâu thuẫn, rất ít nhắc đến.

"Cô đến tìm tôi, không chỉ đơn giản là để thưởng trà chứ?" Phác Thái Anh nói xong, cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, yên lặng nghĩ đến hành trình chiều nay, trong lòng đại khái tính toán thời gian đi về.

Kỷ Ninh Lan không trả lời Phác Thái Anh, cô ta chỉ đang pha trà nóng để trước mặt Phác Thái Anh, sau đó cầm chung trà lên từ từ phẩm trà, trong làn khói lượn lờ, ngẩng đầu nói: "Nay toàn bộ Lạp gia đều là của tôi, người trong gia tộc gặp tôi đều phải kính tôi ba phần. Lẽ ra tôi nên vui mừng, nhưng Phác tiểu thư, tôi không vui vẻ chút nào."

Không vui vì không có được thứ mình muốn. Phác Thái Anh yên lặng nghĩ, nàng nhìn Kỷ Ninh Lan, thầm đoán được nguyên nhân cô ta nói vậy. "Vì Lạp Lệ Sa?"

Lời nói của Phác Thái Anh làm Kỷ Ninh Lan đang cầm chung trà trên tay, động tác dừng lại một chút, cô ta cười xinh đẹp nhìn chăm chú Phác Thái Anh, nói: "Đúng vậy, vì Lệ Sa." Cô ta nói xong, ánh mắt từ chung trà trong tay chuyển xuống bàn, giọng điệu sâu kín, không không ra cảm xúc. "Mấy năm nay, ông ấy đối với tôi không tệ, lúc ông ấy còn sống, không lúc nào mà tôi không muốn ông ấy chết. Nhưng khi ông ấy chết rồi, tôi mới nhận ra, ở Lạp gia, từ trên xuống dưới không một người nào đối xử thật tình với tôi."

Đây chuyện đáng buồn của người trên vạn người, trong lòng Phác Thái Anh hiểu, nàng không nói lời nào, không rõ Kỷ Ninh Lan tâm sự điều này với người ngoài như nàng là có ý đồ gì.

"Nhưng mà tôi không cần, ngay từ đầu, tôi thật sự nghĩ vậy. Vì rốt cuộc tôi được tự do, lấy được toàn bộ Lạp gia, cho dù gặp lại Lạp Lệ Sa thì tôi cũng có đủ lý do, có cô ấy một lần nữa. Nhưng mà, trên thế giới này khó lường nhất chính là lòng người, thời gian mười năm, cái gì cũng có thể thay đổi, huống chi ngay từ đầu Lạp Lệ Sa cũng chỉ lấy việc ở bên tôi xem nó là một cuộc giao dịch." Lúc Kỷ Ninh Lan nói đến đây thì đột nhiên dừng lại, Phác Thái Anh dường như nghe được tiếng cô ta thở dài, nhưng khi ngẩng đầu lên, Phác Thái Anh chỉ có thể nhìn thấy nụ cười sâu xa của cô ta. "Nhưng trong lòng tôi và Lạp Lệ Sa đều hiểu được, nếu lúc trước tôi không mang theo dã tâm và ý đồ tiếp cận cô ấy, hoặc cô ấy không thông minh như vậy, cô ấy sẽ yêu tôi. Điều này, không ai có thể phủ định, ngay cả Lạp Lệ Sa cũng không thể."

Tuy đối với lời nói của Kỷ Ninh Lan thì Phác Thái Anh chỉ tin được ba phần, nhưng chỉ một câu này, Phác Thái Anh không thể phủ nhận, hoặc là ở trong lòng của nàng cũng từng nghĩ đến khả năng đó, cho đến giờ phút này nghe được đáp án từ miệng Kỷ Ninh Lan.

Độ ấm trong chung trà vừa đủ, Kỷ Ninh Lan từ từ phẩm trà, khỏe miệng nở ra nụ cười xinh đẹp mà nguy hiểm. "Nay tuy Lạp Lệ Sa đã trở về Lạp gia, nhưng cũng là vì Phác tiểu thư cô, thẳng thắn mà nói, chỉ điều này thôi, đối với quyết định của cô ấy tôi thật sự rất không vui." Thổi nhẹ nước trà đậm trong chung, Kỷ Ninh Lan giương mắt liếc Phác Thái Anh, ánh mắt lóe lên sự nguy hiểm. "Nếu tôi không có được, nhất định cũng sẽ không để người khác có được. Nếu Lạp Lệ Sa nhất định không thể thuộc về tôi, vậy cho dù là hủy hoại cô ấy, tôi cũng không muốn để cô ấy thuộc về kẻ khác."

"Cô không nỡ." Lời nói của Kỷ Ninh Lan khiến tim Phác Thái Anh trong nháy mắt co rút đau đớn, nhưng đau buốt làm cho nàng tỉnh táo lại, nàng yên lặng nhìn chằm chằm Kỷ Ninh Lan, bình tĩnh nói: "Nếu cô định làm vậy, thì cô đã lựa chọn ra tay từ lâu, mà không phải đến đây tìm tôi."

"Chậc chậc." Kỷ Ninh Lan hài lòng than nhẹ: "Phác tiểu thư quả nhiên là người thông minh." Cô ta nói xong, mỉm cười, khuôn mặt tinh xảo tuyệt đẹp lại lạnh như băng. "Tuy tôi không nỡ làm tổn thương Lạp Lệ Sa, nhưng Phác tiểu thư không giống, tôi có thể sẽ không thiện lương với cô. Rất đơn giản, tôi muốn cô rời khỏi Lạp Lệ Sa, điều kiện gì tùy cô ra. Nhưng mà, nếu Phác tiểu thư cự tuyệt lời đề nghị của tôi, vậy thì tôi đành phải dùng hết tất cả thế lực của Lạp thị, khiến Phác tiểu thư hiểu được chống lại tôi sẽ có kết quả thế nào."

"Tôi chỉ muốn nói cho cô hai điều." Phác Thái Anh bình tĩnh nghe Kỷ Ninh Lan nói xong, nàng không hề sợ hãi cong lên khóe miệng, bình tĩnh nói: "Thứ nhất, mặc kệ cô muốn làm gì, hoặc lấy bất cứ cái gì uy hϊếp tôi từ bỏ, chỉ có Lạp Lệ Sa, tôi tuyệt đối không buông tay. Thứ hai, cho dù tôi lựa chọn buông tay, cũng sẽ có một người bất chấp tất cả tìm tôi trở về, cột tôi vào bên người cô ấy cả đời, có chết cũng không buông tôi ra. Lạp Lệ Sa, chính là người như vậy."

Sắc mặt Kỷ Ninh Lan trầm xuống, nói: "Nói như vậy, Phác tiểu thư không đáp ứng?"

Phác Thái Anh không trả lời, nhưng thái độ cương quyết đã nói lên tất cả: "Nếu cô chỉ muốn nói những điều này, vậy tôi về đây."

Phác Thái Anh nói xong, cầm lấy túi xách vừa định đứng dậy, liền thấy vẻ tức giận trên mặt Kỷ Ninh Lan tan biến không dấu vết, chỉ để lại một chút ý cười trên mặt, hoa sen nở rộ ngoài cửa sổ, cũng chọi không lại nụ cười như muôn hoa đua nở của cô ta.

"Phác tiểu thư thật sự rất thú vị." Kỷ Ninh Lan cười rộ lên đầy quyến rũ, lộ ra vẻ mặt lười biếng, "Có điều cô không cần để ý những lời vừa rồi tôi nói, chẳng qua chỉ là nói đùa cho vui một chút mà thôi."

Đùa cho vui?

Phác Thái Anh hơi nhíu mày, Kỷ Ninh Lan trước mặt khiến người ta không thể nắm bắt được, nàng không nói câu nào, đoán những lời này của Kỷ Ninh Lan có bao nhiêu thật bao nhiêu là giả.

Chỉ tiếc không đợi Phác Thái Anh nghĩ xem thật giả thế nào, Kỷ Ninh Lan đã đứng lên, ý cười trong mắt bây giờ mới có một chút chân thật. "Về nội chiến của Lạp thị, dựa theo dự toán ban đầu của tôi, ít nhất tôi có 60% phần thắng. Nhưng mà, thắng lợi như vậy đối với tôi mà nói, đã không còn ý nghĩa." Trên mặt Kỷ Ninh Lan hiện ra vẻ cô quạnh, giọng nói mang theo thở dài, càng thêm cô đơn. "Tôi vẫn đang là phu nhân Lạp gia, thuộc về tôi vẫn đang thuộc về tôi, tương tự, không thuộc về tôi thì tôi có cầu cũng không được."

Phác Thái Anh ngạc nhiên ngẩng đầu, trong mắt lộ ra kinh ngạc, càng thêm nghi ngờ, khó hiểu nhiều hơn.

"Tôi chưa bao giờ làm chuyện không có kết quả, nếu trái tim Lạp Lệ Sa nhất định không ở trên người tôi, nếu tôi không uy hϊếp được các người, vậy tôi cũng không ngốc đến mức tốn thời gian cả đời chờ đợi." Kỷ Ninh Lan nói thật phóng khoáng, thật giống như không có chuyện gì có thể đảo loạn được lòng cô ta.

Nhưng Phác Thái Anh rõ ràng nhìn thấy kiêu ngạo đằng sau sự phóng khoáng đó, bởi vì kiêu ngạo, cho nên Kỷ Ninh Lan mới không hạ mình thừa nhận tình cảm của mình, sợ hãi bị Lạp Lệ Sa cự tuyệt nên mới lựa chọn buông tay.

Nghĩ, Kỷ Ninh Lan đã đứng dậy đi về phía cửa, lúc đi ngang qua Phác Thái Anh, cô ta hơi dừng lại, im lặng một lúc, mới cười lạnh nhạt nói: "Phác tiểu thư, cho cô một lời khuyên cuối cùng." Kỷ Ninh Lan quay đầu nhìn hoa sen nở rộ ngoài cửa sổ, dáng vẻ tao nhã khiến cô ta cảm thấy nhức mắt. "Người phụ nữ như Lạp Lệ Sa, gặp, có chết cũng nhất định phải bắt lấy, trăm ngàn lần đừng buông tay." Nếu không, tiếc nuối của tôi hôm nay, nhất định sẽ có một ngày trở thành hối tiếc cả đời của cô.

Sau khi Kỷ Ninh Lan rời đi, trong phòng nháy mắt yên lặng. Phác Thái Anh vẫn ngồi trên ghế không nhúc nhích, nàng nghiêng đầu nhìn hồ sen ngoài cửa sổ, yên lặng xuất thần.

Nàng biết sở dĩ Kỷ Ninh Lan có quyết định như vậy, nhất định không chỉ vì việc làm hôm nay của nàng, người duy nhất có thể khiến Kỷ Ninh Lan quyết tâm từ bỏ như vậy, trừ Lạp Lệ Sa, còn có thể là ai?

Nghĩ, Phác Thái Anh thở dài một hơi, nhìn lá trà còn trong ấm, lấy chiếc muỗng bên cạnh dốc sức đâm xuống, thật giống như đang đập đầu cá.

Chết tiệt, tên khốn kiếp này, rốt cuộc thì khi nào mới chịu về? Nếu còn không trở về, chị chờ bị cắm sừng đi!

Ra khỏi quán trà, Phác Thái Anh nhìn xa xa thấy Tôn Đình trông thấy nàng, đã xuống xe thay nàng mở cửa ra trước.

Cúi đầu nhìn vào trong xe, Phác Thái Anh mới ngẩng đầu hỏi: "Chỉ một mình cậu?"

Tôn Đình nghe vậy, dường như sợ Phác Thái Anh nghĩ mình rảnh rỗi, lập tức giải thích: "Phác tổng, tôi đã đến nhà chủ tịch, cũng đã nói cho nhị tiểu thư biết chuyện chiều nay Mạc tiểu thư đi, nhưng nhị tiểu thư không chịu đến."

"Thật không?" Phác Thái Anh thở dài, ngồi vào trong xe, không nói nữa.

Tôn Đình đóng cửa sau xe, sau đó cũng ngồi vào trong xe, nhất thời anh ta không biết đi đâu, chỉ có thể quay đầu nhìn Phác Thái Anh, hỏi: "Phác tổng, vậy bây giờ chúng ta trực tiếp đi sân bay, hay là về Phác gia đón nhị tiểu thư?"

Phác Thái Anh một tay chống cằm, nghe Tôn Đình nói, nàng mới lắc đầu nói: "Quên đi, tùy nó đi."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro