Chương 99: Cởϊ qυầи áo.

Tiệc rượu náo nhiệt bỗng dưng im bặt, chỉ còn lại tiếng nhạc du dương vang lên không biết mỏi mệt trên đỉnh đầu. Bởi vì đoạn nhạc đệm vừa rồi, ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng nhau nhìn về nơi náo nhiệt ở lối vào.

Chất lỏng dính trên ngực áo Lạp Lệ Sa tràn ra tứ phía, thoạt nhìn trông có hơi chật vật và thấy ghê, mà Lạp Lệ Sa thì chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái, cô chỉ yên lặng nhìn Phác Thái Anh, không ai biết trong lòng cô đang nghĩ gì.

"Tổng giám đốc, ngài không sao chứ?"

Trợ lý vẫn đi theo sau Lạp Lệ Sa phản ứng ngay, nàng thấp giọng hỏi một tiếng, sau đó luống cuống tay chân nhận lấy khăn giấy từ tay phục vụ, khom người lau đi vết rượu trên áo Lạp Lệ Sa.

Tổng giám đốc? Em cũng không nghe nói chị đã trở thành tổng giám đốc gì đó. Một năm không gặp, chị thật là có năng lực ha.

Đầu lưỡi Phác Thái Anh lướt nhẹ qua cánh môi đỏ chói của mình, đáy mắt chợt lóe lên tia phẫn nộ, rồi nàng nở nụ cười kiều mị, bước hai bước đến gần Lạp Lệ Sa, vẻ mặt tươi cười quyến rũ: "Chị không sao chứ, Lạp tổng?" Chữ 'giám' phía sau bị Phác Thái Anh giữ lại trong miệng, hóa thành nụ cười sâu xa.*

*Giám đốc = tổng giám, bạn Thái Anh định gọi là Lạp tổng giám, tức là giám đốc Lạp, chữ tổng đi một mình nó thì là 'tổng tài', edit sửa lại cho dễ hiểu nên phải chú thích để không sai ý tác giả.

Lời nói của nàng rõ ràng là quan tâm, nhưng ý cười trong mắt không hề có chút nào áy náy, ngược lại còn lộ ra vài phần dương dương tự đắc (vênh váo).

Cho dù hiện tại chị đã trở thành Tổng giám đốc Lạp thị, nhưng trong lòng em, chị vẫn là người đó. Chị từng là Giám đốc Lạp của Thụy An, chị cũng từng chỉ thuộc về một mình em, điều này, chính chị cũng không thể phủ định. Nếu chị đã lựa chọn quên đi quá khứ, vậy thì em càng muốn bắt chị phải nhớ lại.

Lạp Lệ Sa rõ ràng thấy được ý tứ trong lời của Phác Thái Anh, vẻ mặt cô vẫn không thay đổi, chỉ lạnh nhạt xua tay ngăn trợ lý đang chùi vết rượu trên áo cô, nhẹ giọng nói: "Tôi không sao."

Cũng không biết câu này, đến tột cùng là nói với Phác Thái Anh, hay là nói với người trợ lý đang sốt ruột đó.

"Nếu Lạp tổng chị không sao, tôi đây..."

"Nghe nói em đính hôn?" Phác Thái Anh muốn bỏ đi nhưng lời chỉ mới nói được một nửa, liền thấy Lạp Lệ Sa vừa lấy khăn giấy từ tay trợ lý tự mình lau vết rượu trên người, vừa dùng giọng điệu bình thường mở miệng, đây giống như bạn bè lâu ngày gặp lại, vô ý khi nói về việc thường ngày ở nhà.

Lòng Phác Thái Anh như bị cái gì đó níu chặt lại, đau âm ĩ, nàng mấp máy môi, kéo lại nụ cười, nói: "Không ngờ Lạp tổng quan tâm tôi như vậy?" Nói xong, Phác Thái Anh giơ tay lên chỉ về phía Trình Dật đứng cách đó không xa, giọng điệu tỏ vẻ nhẹ nhàng. "Anh ấy ở bên kia, muốn tôi giới thiệu với chị không?"

"Tôi không có hứng thú." Đôi mày Lạp Lệ Sa ngay lúc này đột nhiên chau lại, vẻ mặt càng thêm trầm lặng, tĩnh mịch.

"Thật không?" Vẻ mặt tối tăm của Lạp Lệ Sa làm cho tâm trạng Phác Thái Anh tốt lên, thoáng chốc hiện lên ý cười, đắc ý nói: "Vị hôn phu của tôi chờ chắc đã sốt ruột, ngại quá Lạp tổng, tôi muốn đi trước."

Cái đuôi Phác Thái Anh vểnh lên, sảng khoái bỏ đi, không ngờ cổ tay đột nhiên bị Lạp Lệ Sa nắm, cô nhẹ nhàng kéo nàng lại, cả người Phác Thái Anh theo thế bị kéo trở về, quay lại trước mặt cô.

"Phác tổng, em không cẩn thận làm dơ quần áo của tôi, cứ vậy mà đi sao?" Lạp Lệ Sa hơi cúi đầu sát vào Phác Thái Anh, khóe miệng hiện lên nụ cười quỷ dị mà quyến rũ, tóc cô theo động tác khom người mà rũ đến trước ngực, tản ra trên xương quai xanh của cô, gợi cảm nói không nên lời. "Em phải đền."

Có yêu khí!

Chóp mũi Phác Thái Anh ngửi được hương vị nước hoa trên người Lạp Lệ Sa, mắt nàng nhìn chằm chằm vào nụ cười trên mặt cô với khoảng cách gần như thế, trong lòng chỉ kịp thốt nên câu đó. Sau đó, Phác Thái Anh xoay mặt qua một bên, dùng hai tay đẩy Lạp Lệ Sa ra, hắng giọng nói: "Là lỗi của tôi thì đương nhiên tôi sẽ chịu trách nhiệm bồi thường, đợi xong tiệc..."

"Thì quá muộn." Lạp Lệ Sa cắt ngang lời nói của Phác Thái Anh, lôi kéo nàng đi làm nàng lảo đảo, đi theo hướng ra ngoài sảnh tiệc. "Tôi thấy hay là bây giờ đi."

Vốn muốn đợi tàn tiệc mới đi tìm Phác Thái Anh tính sổ nợ nần một năm nay, nhưng giờ nếu Phác Thái Anh tự mình dâng đến cửa, vậy Lạp Lệ Sa không lý do gì phải nhẫn nại đợi tàn tiệc mới đi trừng trị nàng.

Này quả thật chính là bắt cóc, xem tư thế này của Lạp Lệ Sa, rõ ràng giống như muốn kéo Phác Thái Anh ra ngoài chặt làm tám khúc. Phác Thái Anh nghĩ vậy, vội vàng quay đầu nhìn Tiêu Linh vẫn đứng bên cạnh nhìn nãy giờ, đã thấy Tiêu Linh ngay lúc này rất hiểu ý lắc lắc đầu, hoàn toàn mặc kệ sống chết của Phác Thái Anh.

"Vị tiểu thư này, xin hỏi cô muốn dẫn vị hôn thê của tôi đi đâu?" Mắt thấy Phác Thái Anh rời đi, Trình Dật thế này mới hoàn hồn, anh ta chạy nhanh đến đưa tay ngăn Lạp Lệ Sa lại, muốn kéo Phác Thái Anh ra.

Phác Thái Anh vừa nghe từ miệng Trình Dật phun ra ba chữ 'vị hôn thê' xém chút nữa tức đến muốn xỉu luôn, trong lòng thầm kêu 'xong đời'. Lạp Lệ Sa đang cầm tay nàng bây giờ nắm càng thêm chặt, nàng theo cảm giác quay đầu lại nhìn Lạp Lệ Sa, trông thấy chính là khuôn mặt lạnh lùng của cô.

Vẻ mặt này, tư thế này, Phác Thái Anh chớp chớp mắt, đột nhiên trong lòng thầm hiện ra một kết luận, dáng vẻ này của Lạp Lệ Sa không giống như đang giận, hình như là đang ghen.

"Vị hôn thê?" Lạp Lệ Sa nghe vậy, nụ cười trên mặt càng thêm lạnh lẽo, để tránh cho xung quanh nghe ra bọn họ nói gì, cô nghiêng người, hạ giọng phát ra tiếng nói chỉ đủ để cô và Trình Dật nghe thấy, nói: "Tôi mặc kệ các người có quan hệ gì, tôi chỉ muốn nói cho anh một điều. Đó chính là," Lạp Lệ Sa nói xong, giơ tay đẩy Trình Dật đang đứng che trước mặt cô và Phác Thái Anh, "Chuyện của tôi và cô ấy, căn bản không đến phiên anh ở giữa xen vào."

Kéo Phác Thái Anh đi thẳng ra khỏi khách sạn, Lạp Lệ Sa đứng ở cửa trong chốc lát, lập tức có một chiếc xe từ từ chạy tới. Đợi xe dừng lại trước mặt, tài xế liền mở cửa bước xuống, cung kính thay hai người mở cửa ghế sau.

"Cậu ở lại đây." Lạp Lệ Sa dặn dò tài xế, sau đó không hề giải thích mở cửa ghế phụ lái ra nhét Phác Thái Anh vào trong xe.

"Khoan khoan." Phác Thái Anh lấy tay giữ cửa xe, phẫn nộ nhìn Lạp Lệ Sa đứng bên cửa xe, kháng nghị nói: "Lệ Sa, chị đây là bắt cóc!"

"Yên tâm." Lạp Lệ Sa không nhìn Phác Thái Anh kháng nghị, 'ầm' một tiếng đóng cửa xe lại, vô cùng bình thản nói, "Tôi sẽ không gϊếŧ con tin."

Này căn bản không phải trọng điểm chứ?! Phác Thái Anh nhìn cửa xe đóng lại, liếc mắt nhìn Lạp Lệ Sa từng bước đi đến, ngồi vào xe, không hiểu sao có một cảm giác áp bách trong lòng.

Cảnh vật ngoài cửa xe lướt nhanh qua, Phác Thái Anh chống khuỷu tay lên cửa xe yên lặng nhìn bên ngoài, đột nhiên phát giác tình cảnh của nàng bây giờ thật quỷ dị. Lạp Lệ Sa đột nhiên trở về, đột nhiên dẫn nàng đi, quan trọng nhất là dọc đường đi nàng cư nhiên lại không hề hỏi rốt cuộc cô muốn đưa nàng đi đâu.

"Phác tổng, về chuyện em đột nhiên đính hôn, chẳng lẽ em không muốn giải thích một chút với tôi sao?"

Trong xe im lặng đến dường như có thể nghe thấy được tiếng hít thở của nhau, Lạp Lệ Sa đột nhiên lên tiếng, câu hỏi dường như muốn làm Phác Thái Anh phát hỏa.

Đây là cái gì?

Hơn một năm trước không nói tiếng nào bỏ lại nàng mà đi, không chút tin tức không chút thông báo, sau khi mất tung mất tích lâu như vậy, mà còn có mặt mũi trở về trưng ra dáng vẻ như đúng rồi, chất vấn chuyện riêng của nàng, đây là đạo lý gì!

"Không có gì để giải thích." Phác Thái Anh quay đầu về phía Lạp Lệ Sa, cười như thật mà giả. "Chị không đến tìm tôi, thì tôi chỉ còn cách đi tìm người khác thôi."

Lời nói của Phác Thái Anh làm Lạp Lệ Sa nghe thấy chói tai, vẻ mặt cô không chút thay đổi, chỉ quay đầu nhìn mặt Phác Thái Anh, nói: "Em nói thật?"

"Bằng không thì sao?" Phản ứng của Lạp Lệ Sa khiến Phác Thái Anh rất sung sướиɠ, nàng vén chân lên, vẻ mặt nhàn nhã, hai tay khoanh trước ngực không hề sợ hãi, nói: "Hơn một năm nay không hề có tin tức của chị, ai biết chị đi phong lưu vui vẻ ở đâu, vậy mà còn muốn tôi phải chờ đợi chị mãi mãi sao?"

Ánh mắt Lạp Lệ Sa thâm sâu liếc Phác Thái Anh một cái, dường như đang đoán xem những lời này của nàng là thật hay giả, sau đó cô khẽ thở dài một hơi, không nói nữa.

Xe vừa lúc dừng lại, Phác Thái Anh quay đầu nhìn, phát giác nơi này không phải nơi nào khác, chính là hoa viên ở tiểu khu nhà nàng.

"Ê, chị..."

Phác Thái Anh xoay người vừa mở miệng, thì thấy Lạp Lệ Sa đã mở cửa xuống xe, sau đó đi vòng qua mở cửa cho nàng, giọng điệu bình thản, nhưng không cho Phác Thái Anh đường nào để phản bác. "Xuống xe."

Không cam lòng, không muốn xuống xe, Phác Thái Anh đi về phía cửa tiểu khu, Lạp Lệ Sa liền khóa xe rồi đi theo, nàng đi mấy bước Lạp Lệ Sa cũng đi theo mấy bước, cho đến khi dừng trước cửa, Phác Thái Anh mới quay đầu lại buồn bực nói: "Tôi nói, rốt cuộc chị muốn gì?"

Lạp Lệ Sa thấy Phác Thái Anh chậm chạp nghi ngờ không chịu mở cửa, cô chỉ cong khóe miệng cười quỷ dị, đơn giản lấy ra chiếc chìa khóa dự phòng lúc trước Phác Thái Anh cho mình, tự động tự giác mở cửa. Trừng mắt nhìn động tác thành thạo quen thuộc của Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh suýt chút phun ra một ngụm máu, nhớ năm đó nàng cho Lạp Lệ Sa chiếc chìa khóa này, giờ hối hận không kịp.

Đáng tiếc Lạp Lệ Sa căn bản không nhìn tới vẻ mặt hối hận của Phác Thái Anh, cô đi thẳng về phía trước, đến khi hai người một trước một sau ra khỏi thang máy, Phác Thái Anh mới đột nhiên kéo lại Lạp Lệ Sa đang sắp mở cửa lần nữa, nói: "Nói ở đây là được." Phác Thái Anh nói xong, quay người chắn cửa, vẫn ương ngạnh chống cự lần cuối cùng. "Chị kéo tôi về đây, rốt cuộc muốn nói gì?"

"Nói gì?" Lạp Lệ Sa lập lại lời nói của Phác Thái Anh, sau đó tiến thêm hai bước sát vào Phác Thái Anh, làm nàng sợ tới mức nghiêng người trốn, vị trí trước cửa liền lộ ra một khoảng trống. Lạp Lệ Sa theo động tác Phác Thái Anh tránh ra mà mở cửa nhà, lạnh lùng liếc nhìn Phác Thái Anh một cái, đi vào nhà. "Một năm nay em đội lên đầu tôi cái nón xanh lớn như vậy, em nghĩ xem tôi muốn nói gì với em?"

Trong nhà Phác Thái Anh so với một năm trước cũng không có gì thay đổi, Lạp Lệ Sa không phải không hoài niệm, đổi giày đi vào nhà, quen thuộc như đây chính là nhà của mình. Phòng khách gọn gàng sạch sẽ, tầm mắt Lạp Lệ Sa đảo qua sô pha, dừng ở cái giá áo bên cạnh sô pha, đột nhiên phát hiện trên đó treo một cái áo khoác như đã từng quen biết, nhìn kỹ lại, là cái áo cô đã để lại trong nhà Phác Thái Anh.

Ánh mắt lãnh đạm bỗng chốc trở nên do dự mà dịu dàng, cô xoay người dời tầm mắt sang chỗ khác, nhìn bóng dáng Phác Thái Anh ở cửa không hề động đậy, khẽ cười lên.

Ánh mắt cùng lời nói Lạp Lệ Sa đều lộ ra quỷ dị, Phác Thái Anh dán ở cửa trừng mắt nhìn, thấy Lạp Lệ Sa đang từng bước đến gần nàng, nàng bất giác theo bước chân Lạp Lệ Sa mà hút một ngụm khí lạnh.

"Tôi hỏi lại lần nữa, giữa em và đại công tử nhà họ Trình kia rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Lạp Lệ Sa không nhắc thì thôi, nhắc đến càng khiến trong bụng Phác Thái Anh sinh ra một cơn tức, nàng vừa ngẩng đầu, trả lời lại một cách mỉa mai: "Chuyện gì là chuyện gì? Cô nam quả nữ, nam hoan nữ ái, chị nói xem chúng tôi xảy ra chuyện gì?"

"Thật không?" Đôi mắt Lạp Lệ Sa hơi híp lại, lộ ra hơi thở nguy hiểm, cô nói xong, bắt đầu chậm rãi cởi nút áo vest. "Em đã cùng đại công tử họ Trình kia đội lên đầu tôi một cái nón xanh lớn như vậy, có qua có lại, tôi thế nào cũng phải đội trở lại trên đầu anh ta mới được. Em nói xem có đúng không, Phác tổng?"

Phác Thái Anh nhìn chằm chằm Lạp Lệ Sa đang cởi nút áo, không nhịn được chuyển động cổ họng, nhất thời cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, giọng nói có hơi do dự phát run. "Chị muốn... làm cái gì?"

Lúc này Lạp Lệ Sa đã cởi xong nút áo khoác, cô cởϊ áσ thuận tay ném lên trên đầu tủ giày, áp sát lại gần Phác Thái Anh vài bước, ánh mắt lộ ra khí thế bá đạo liếc nhìn Phác Thái Anh, nhưng lại mang theo hơi thở cám dỗ, không để người ta cự tuyệt. "Cởϊ qυầи áo."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro